Nhiều mâu thuẫn trong hôn nhân không bắt đầu từ những chuyện lớn, mà đến từ thói quen rất nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày. Sống với người quá gọn gàng, sạch sẽ hoặc người bừa bộn, thiếu ngăn nắp dễ phát sinh va chạm liên tục. Những điều tưởng như không đáng kể lặp đi lặp lại, tích tụ thành áp lực. Thậm chí có không ít cặp đôi đi đến ly hôn chỉ vì không thể thích nghi với cách sống của nhau. Dưới đây là những chia sẻ nổi bật từ độc giả.
Tôi chọn ở dơ, bừa bộn giống chồng để gia đình luôn vui vẻ
Tôi được nuôi lớn bởi một người mẹ “OCD về vấn đề sạch sẽ” nên cũng có nửa phần quen nếp của mẹ. Ngày nhỏ đi học, ở ký túc xá, bạn bè phát bực với cái sự kỹ của tôi. Cho đến khi tôi kết hôn thì…
Chồng tôi là “trùm quăng bừa” và không bao giờ biết quà cáp là gì. Áo quần mặc xong chất cả nùi, vớ bỏ đại ở hiên nhà. Ăn cơm mà chưa kịp để cái chén bỏ xương là anh ngồi tại bàn, phi cục xương vào bồn rửa chén hoặc thùng rác (mà lần nào cũng văng ra sàn chứ có trúng chỗ đâu). Tôi chưa từng kỷ niệm ngày cưới, sinh nhật hay có hoa có quà vào dịp lễ. Tôi không khỏe nên chỉ dọn mỗi cái bàn bếp và bỏ chén vào máy rửa. Còn lại chờ chị giúp việc tới.
Tôi chẳng những không cằn nhằn chồng mà riết rồi cũng quen theo kiểu sống đó của anh. Trước đó tôi có khó chịu khi thấy nhà cửa bừa bộn nhưng im lặng không nói gì. Từ từ tôi lại không còn khó chịu nữa. Tôi thấy rằng hòa khí trong gia đình quan trọng hơn. Bây giờ không chỉ người nhà mà ngay cả bạn bè cũng biết tôi nổi tiếng ở dơ, nhà luôn luôn bừa bộn.
Nhưng bù lại, bạn bè cũng rất thích cuộc sống thoải mái của tôi khi không bị chồng bắt bẻ. Cả ngày anh chỉ cắm mặt vào làm, bao nhiêu tiền đều đưa tôi hết. Tôi muốn sao thì là vậy, anh chẳng bao giờ ý kiến. Ngay cả nhà, đất cũng là tôi thích thì tự trả giá, khi nào ra phòng công chứng ký mới kêu tới anh. Chỉ có thỉnh thoảng thấy xe hay laptop, điện thoại của tôi cũ, anh xem thấy có loại nào ưng ý thì mua cho tôi. Tôi cũng dễ chịu lại lười tìm hiểu đồ công nghệ nên chồng mua gì xài đó. Chồng ăn sao mình ăn vậy. Thế là hòa cả làng, không mấy khi cãi nhau.
Nhà tôi lúc nào cũng như rạp xiếc, cười ầm ĩ cả ngày. Thôi kệ đi, giữ sạch sẽ gọn gàng mà chì chiết, cấu chí nhau suốt với dơ một chút mà vui vẻ quanh năm thì tôi chọn cái sau. (Minh Phương)
Tránh bị ‘ca cẩm’ nhức đầu, chồng thường tiếp thu góp ý của tôi
Các ông sinh ra cùng lô thì phải, ông nào cũng khá giống nhau. Tuy nhiên mức độ tiếp thu thì không phải ông nào cũng giống nhau. Chồng tôi không ngoại lệ. Nắp bồn cầu không đậy, gấp quần áo thì vo tròn nhét tủ, dép đi bẩn cũng không thèm đánh, áo đi làm về mùi mồ hôi không thèm vò mà vứt luôn vào máy giặt, rửa bát xong thì rác thừa quên không đổ,… Lần nào bắt gặp tôi cũng nhắc nhở và lần sau chồng tôi đều chú ý sửa chứ không khó bảo.
Tôi khá khó tính, sạch sẽ, cầu toàn nên chồng thường nghe theo tôi, thà làm theo cho đỡ bị ca cẩm nhức đầu. Nếu ông nào cũng chịu khó khắc phục, sẽ không dẫn tới mấy vụ ly hôn tréo ngoe. Tôi có cậu con trai 5 tuổi, giờ tính y hệt mẹ, rất sạch sẽ chứ không xuề xòa như bố. Mỗi lần bố mà gập đồ hay lấy đồ vào, còn đều yêu cầu bố kiểm tra kỹ xem quần áo còn ẩm hay không. (maitranghlu95.ns)
Vợ tôi đầy lỗi vặt: quần áo giăng mắc đầy nhà; chìa khóa có hộp để trên tủ giày nhưng vứt lung tung, lúc cần tìm không thấy; thậm chí băng vệ sinh thay ra bỏ sọt rác nhà tắm tơ hơ…. Nhắc mãi vẫn thế thôi, tôi toàn phải sửa, sửa nhiều thành quen. Cuộc sống thì ba cái chuyện vặt vãnh này chả nên để tâm làm gì cho bận lòng. (Chung Comf)
Ngoài ở bẩn, chồng lúc nào cũng nghĩ tôi mang tiền cho bố mẹ đẻ
Chồng tôi thường xuyên đi tiểu không xả bồn cầu, bồn tiểu; bếp nấu đang sạch sẽ, ông đi thể thao về, đồ vợ nấu không ăn, thích chiên xào mỡ văng tung tóe không chịu lau; nhậu rồi làm đổ bia rượu ra nhà cũng không lau chùi; gỉ mũi thì bôi đầy đầu giường, ghế ngồi; nhậu say đi vệ sinh đầy ra nệm; mũi lúc nào cũng khịt ầm ầm điếc hết cả tai; tất đi giày mà bẩn hôi như đi chân đất không giặt, cho vào giặt cùng quần áo…. Thực sự không chịu nổi. Còn nhiều tật xấu hơn như lúc nào cũng nghĩ vợ mang hết tiền cho bố mẹ trong khi lương có hơn 10 triệu đồng, chỉ đủ ăn chứ lấy đâu ra tiền cho ai (khongnguyetnga)
Tôi 27 tuổi, quen em được một tháng thì yêu. Dù mới quen biết nhau nhưng chúng tôi nói chuyện rất hiểu ý. Sau nửa năm yêu nhau, trong một lần đi chơi, cả hai đã đi quá giới hạn và cô ấy mang thai. Giờ gia đình hai bên lại không đồng ý cho cưới vì nhà cô ấy muốn tôi ở rể, hoặc ít nhất sau này cho một đứa con phải mang họ mẹ để hương khói bên ngoại, nhà cô ấy không còn anh em họ hàng gì, sợ sau này mất họ.
Về phía nhà tôi, bố và anh em họ hàng không đồng ý như vậy, cho rằng con cái sau này thất lạc, không phải anh em nữa. Tôi và cô ấy đều nói chuyện với gia đình hai bên mà không bên nào chịu hiểu. Dù rất yêu nhau nhưng chúng tôi cũng không biết phải làm gì cho hợp tình hợp lý. Nhà tôi bảo nếu tôi đồng ý với gia đình bên đó, sẽ không tổ chức đám cưới, bên nhà cô ấy cũng vậy. Bên tình bên hiếu, tôi không biết nên làm thế nào cho phải. Mong mọi người cho lời khuyên, làm sao để hai bên gia đình hiểu cho chúng tôi.
Tôi muốn cắt tóc ngắn, muốn đi dạo trên bờ biển ngắm hoàng hôn và muốn được vỗ nhè nhẹ vào vai mỗi khi mệt mỏi hay ốm yếu... Tôi đã nghĩ cuộc sống sau khi kết hôn cùng với người mình chọn sẽ được như vậy. Nhưng mọi thứ khác xa những điều tôi mong mỏi. Nếu như cứ sống như thế, liệu cuộc đời sau này của tôi sẽ ra sao? Đó thật sự là những gì tôi, một người vợ, mong muốn được làm và được chồng mình đối xử với mình như vậy.
Nhưng nếu tôi cắt tóc ngắn, anh ấy sẽ nói làm chỉ phí tiền, tôi thả tóc ra xù nhìn như yêu quái. Nếu tôi mệt, tôi bảo mình mệt, anh ấy sẽ bảo tôi làm gì mà mệt, ngoài đi làm, dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, giặt quần áo, chăm con cái... thì tôi làm gì mà mệt. Nếu tôi ốm, nhờ anh ấy đi mua thuốc, anh ấy không đi, bảo tôi tự đi mà mua, làm gì mà không tự đi được, phí tiền, suốt ngày ốm đau, bệnh tật. Kể cả khi tôi đang có bầu, cũng là được cô nhà chồng thương mà đi mua cho bát cháo gà chứ không phải anh ấy.
Mỗi lần tôi về quê, anh ấy sẽ bảo tôi về làm gì, phí tiền xe bus, chỗ xó rừng làm gì có gì mà ăn, mà chơi. Chúng tôi đều ở quê, đều là thị xã nhỏ, chỉ khác là nhà anh ở gần chợ nên anh gọi đó là văn minh, còn nơi tôi sinh ra là xó rừng. Tôi tuy sinh ra nghèo khó, một mình mẹ nuôi dạy hai chị em, chẳng có của ăn của để cho con. Lúc cưới cũng cố có ba chỉ vàng cho tôi, vậy nên mỗi lần có ý kiến gì, anh đều gạt phắt đi, bảo tôi tay trắng đến thì đòi gì quyền lợi, đòi gì được tôn trọng, làm gì có tiếng nói trong gia đình.
Tôi mua đồ gì cũng phải hỏi hoặc kê khai ra cho anh xem, nếu không hợp lý thì câu quen thuộc là... phá của. Làm gì anh cũng tính toán, hỏi xem còn bao nhiêu tiền, rồi lại tiêu gì mà hết nhiều thế. Chuyện sinh hoạt vợ chồng, anh bảo không thích bình thường, anh thích chụp ảnh, quay video một mình tôi. Tôi không đồng ý thì anh đi chat với người lạ, tình cảm hơn cả với vợ mình. Khi tôi biết, hỏi thì anh bảo chưa làm gì, chỉ trên tin nhắn.
Lâu dần, tình cảm trong tôi nguội dần, sau bao cuộc cãi vã, bao bất đồng, đi hết ngạc nhiên này đến cú sốc khác, tôi tự mình nhận ra giữa chúng tôi là tam quan khác nhau. Có những khác biệt tôi chẳng thể giải thích nổi, có những lúc tức giận đến nghẹn giọng vì chẳng hiểu tại sao người đối diện mình kia lại thốt ra được những lời "ngớ ngẩn" đến khác người như vậy.
Bạn có từng gặp ai như vậy không?
Cho dù bản chất họ chẳng xấu xa nhưng sự khác biệt trong suy nghĩ, lối sống, văn hóa đối nhân xử thế, nó làm tổn hại đến ý nghĩa cuộc sống của bản thân mình rất nhiều. Người ta tôn trọng tiền và coi đó là thước đo ứng xử. Còn mình thì không, vậy là xung đột sẽ xảy ra thôi. Rồi một ngày nào đó, bạn sẽ thấy ấm ức phát khóc, vì những luân thường đạo lý đời thường bạn nghĩ ai cũng sẽ biết, sẽ hiểu thì người bên cạnh bạn lại không. Rõ ràng "Văn hóa không nằm ở tài sản mà nằm ở cách đối nhân xử thế". Phải vậy chứ?
Mọi thứ cứ như vậy, những khác biệt ấy chia cắt chúng tôi, chẳng có tiếng nói chung ngoài một hai lời hỏi han về con cái. Anh ấy vẫn là người bố tốt, là người con ngoan của gia đình chồng. Sống chung với nhà chồng nên hầu như anh ấy giao tiếp với mẹ, người hợp anh ấy nhất, chiếc máy tính, chiếc điện thoại nơi có những người lạ giúp anh thỏa mãn được "sở thích" của mình.
Còn tôi, ngoài những lúc làm việc, chăm các con, hỏi han người thân mình thì tôi sợ. Tôi sợ một ngày nào đó, khi bản thân lỡ ốm đau mà không tự lo cho mình được, như cái lần mà tôi bị ngã xe lúc chưa lấy chồng còn có mẹ chăm sóc, lo lắng, phụ thuộc vào mẹ, thì ở đây tôi sẽ dựa được vào ai? Tôi sợ anh ấy bảo tôi phá của, không làm ra tiền lại còn bệnh tật. Tôi sợ chẳng những không có ai vỗ nhè nhẹ vào vai, mà còn bị chửi rủa như "của nợ", "nghiệp chướng". Tôi sợ dù có tiêu bằng tiền của mình làm ra nhưng cũng bị phán xét, tính toán. Tôi sợ liệu những cố gắng của mình có được đáp đền không?
Nếu tôi cứ sống như thế, có được không? Rõ ràng biết sẵn câu trả lời nhưng lại chẳng dám nhìn nhận vào nó, hèn nhát thật. Chỉ là tôi muốn tâm sự chút thôi. Cảm ơn.
Tôi 23 tuổi, có bạn trai được hai năm. Trước khi quen nhau, tôi không tìm hiểu kỹ về gia đình anh. Khi quen được một năm, anh dẫn tôi về ra mắt gia đình, tôi thấy gia đình anh quá trái ngược với gia đình mình về cách sống, cách giao tiếp, lối suy nghĩ. Điều tôi không thích là mẹ anh hút thuốc lá, tôi lại rất ghét mùi thuốc, quan trọng hơn người hút lại là phụ nữ. Khi tôi dẫn bạn về ra mắt gia đình, ba mẹ tôi không thích anh. Tôi nói cho mẹ biết chuyện mẹ anh hút thuốc, mẹ đã thực sự không có cảm tình với anh cũng như gia đình anh. Mẹ không thích tôi quen anh nữa.
Gia đình tôi sống rất khuôn phép, bài bản và gia giáo nên tôi cũng không thích cách sống của gia đình anh. Có vài lần anh qua nhà chở tôi đi chơi, ba mẹ tỏ vẻ bằng mặt nhưng không bằng lòng, vì tôn trọng tôi nên ba mẹ vẫn để hai đứa quen nhau, điều đó tạo ra sự gượng ép ở ba mẹ và tôi nữa. Tôi thấy ba mẹ không thích gia đình anh nên cũng thấy không thoải mái khi quen anh. Với tôi, gia đình là trên hết. Tôi đã cố gắng duy trì mối quan hệ được một năm nữa nhưng lối sống hai gia đình quá khác nhau, cộng thêm việc mẹ bạn hút thuốc, nếu sau này có tiến xa hơn cũng có sự gượng ép rất lớn giữa gia đình tôi với gia đình anh. Nếu gia đình tôi không thích, tôi cũng không thoải mái, vì vậy tình cảm dành cho anh dần vơi.
Mẹ tôi có nói hãy làm bạn, đừng yêu nhau. Tôi thấy tình cảm anh chân thành, đi học xa nhà nên chỉ có anh là người để tôi tâm sự, chia sẻ vui buồn trong học tập và cuộc sống nên không muốn xa anh. Liệu tôi có tìm được người nào khác phù hợp với mình nữa không? Giờ tôi chưa biết nên dừng lại hay tiếp tục quen anh. Nếu dừng lại, tôi thấy tiếc vì mất đi một người tốt, nhưng nếu tiếp tục tôi lại thấy không ổn vì khoảng cách giữa hai gia đình quá lớn, bản thân không thích điều này. Nếu dừng lại, tôi không biết nên nói sao để không quá tổn thương anh. Mong được chia sẻ, tôi phân vân lắm.