Tôi 27 tuổi, quen em được một tháng thì yêu. Dù mới quen biết nhau nhưng chúng tôi nói chuyện rất hiểu ý. Sau nửa năm yêu nhau, trong một lần đi chơi, cả hai đã đi quá giới hạn và cô ấy mang thai. Giờ gia đình hai bên lại không đồng ý cho cưới vì nhà cô ấy muốn tôi ở rể, hoặc ít nhất sau này cho một đứa con phải mang họ mẹ để hương khói bên ngoại, nhà cô ấy không còn anh em họ hàng gì, sợ sau này mất họ.
Về phía nhà tôi, bố và anh em họ hàng không đồng ý như vậy, cho rằng con cái sau này thất lạc, không phải anh em nữa. Tôi và cô ấy đều nói chuyện với gia đình hai bên mà không bên nào chịu hiểu. Dù rất yêu nhau nhưng chúng tôi cũng không biết phải làm gì cho hợp tình hợp lý. Nhà tôi bảo nếu tôi đồng ý với gia đình bên đó, sẽ không tổ chức đám cưới, bên nhà cô ấy cũng vậy. Bên tình bên hiếu, tôi không biết nên làm thế nào cho phải. Mong mọi người cho lời khuyên, làm sao để hai bên gia đình hiểu cho chúng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Ngày chia tay bạn trai cũ, tôi buồn rất nhiều. Khi đó tôi còn bé, ngây thơ và non nớt. Tình yêu với người ấy cũng trẻ con như chính tính cách của tôi vậy. Sau một năm ra trường, chúng tôi chính thức chia tay. Ngoài thời gian làm việc, tôi thường lên mạng đọc báo, trò chuyện để cố quên đi hình bóng người cũ. Rồi tôi gặp anh, người đồng hương quen qua mạng. Anh làm việc ở quê, vui tính và nói chuyện rất hợp với tôi. Chúng tôi có nhiều sở thích giống nhau. Một ngày thứ bảy, anh và tôi hẹn nhau đi lễ. Anh chạy xe máy lên đón tôi. Anh hơn tôi 7 tuổi, khá chững chạc và điềm đạm, còn tôi thì nhỏ bé và trẻ con.
Thời gian cứ thế trôi đi. Cuối tuần nào rảnh anh cũng lên thăm tôi. Tôi ở cùng bác và chị, còn anh ngủ nhờ nhà bạn. Có tuần tôi về quê, anh lại ra bến xe đón, đưa tôi đi ăn rồi chở về nhà. Rồi chúng tôi yêu nhau. Anh luôn giữ gìn cho tôi, chưa bao giờ đi quá giới hạn. Chỉ sau 9 tháng quen nhau, chúng tôi tổ chức đám cưới trong sự chúc phúc của mọi người. Ở quê khó xin việc nên tôi đi làm công nhân khá vất vả. Sức khỏe tôi yếu nên anh rất thương. Việc nhà anh đều chủ động làm hết vì biết tôi vừa mang bầu vừa đi làm cực nhọc.
Anh luôn quan tâm, chia sẻ và động viên tôi. Anh chưa bao giờ nói những lời hoa mỹ, cũng hiếm khi nói yêu hay khen vợ, nhưng anh luôn chăm sóc chu đáo và không để tôi thiếu thốn điều gì. Bố anh khó tính và có phần coi thường tôi vì không xin được việc, phải đi làm công nhân. Bù lại, tôi có một người mẹ chồng hiểu chuyện và một người chồng rất thương vợ. Sau 7 năm sống cùng nhau, chúng tôi đã có hai cậu con trai đáng yêu. Cuộc sống vẫn có những lúc khó khăn, giận hờn, nhưng chỉ một lúc sau anh lại chủ động làm hòa.
Anh nói rằng nếu chưa làm lành với vợ thì không yên tâm, làm việc cũng không hiệu quả. Tình yêu ấy không mất đi mà ngày một lớn hơn. Tôi cũng xin được một công việc nhẹ nhàng hơn, cuộc sống đỡ vất vả hơn trước. Hôm nay anh đi công tác nhưng vẫn nhớ gọi điện về cho vợ. Cuộc sống với tôi là một chuỗi ngày hạnh phúc. Cảm ơn chồng yêu, cảm ơn cuộc đời, cảm ơn tình yêu quen qua mạng.
Tin Gốc: Vnexpress

Ở tuổi ngoài 40, tôi cảm thấy mình đã cạn kiệt sức lực để tiếp tục cố gắng làm tròn vai trò của một người vợ và một người con dâu. Mẹ chồng ở góa từ khi còn khá trẻ. Một mình bà vất vả nuôi hai con khôn lớn nên mọi tình yêu thương, hy sinh đều dồn hết cho con trai và con gái. Có lẽ vì vậy mà bà luôn sợ con trai sau khi lấy vợ sẽ yêu vợ hơn mẹ. Chính suy nghĩ ấy khiến bà luôn tìm cách chứng minh với chồng tôi rằng tôi không phải người phụ nữ khéo léo, đảm đang hay biết cư xử như bà mong muốn.
Tôi cũng đi làm như bao người khác. Có những giai đoạn công việc thuận lợi, thu nhập của tôi còn cao hơn chồng và trở thành người kiếm tiền chính trong nhà. Mỗi tháng tôi vẫn lo tiền học cho con, tiền điện nước, sinh hoạt, thậm chí phụ thêm nhiều khoản trong nhà. Thế nhưng, trong mắt mẹ chồng, chỉ vì tôi kiếm được nhiều tiền nên bà luôn cho rằng tôi tiêu xài hoang phí, không biết vun vén. Chỉ cần tôi mua cho con bộ quần áo mới, thay chiếc nồi đã cũ hay tự thưởng cho mình một món đồ sau nhiều tháng làm việc vất vả, bà đều nói với chồng tôi rằng tôi không biết tiết kiệm. Trong khi đó, những khoản chi tiêu của người khác trong gia đình thì bà không nhắc tới.
Rất nhiều mâu thuẫn trong gia đình vốn không đáng có, nhưng đều bắt nguồn từ việc mẹ chồng muốn con trai dần chán vợ. Bà thường xuyên nói những lời bóng gió, góp chuyện nhỏ thành chuyện lớn rồi kể lại theo hướng bất lợi cho tôi. Ban đầu tôi còn cố gắng giải thích, rồi chỉ biết im lặng vì nói gì cũng bị cho là cãi. Hơn 20 năm hôn nhân, vợ chồng thực sự được ngủ chung chắc đôi ba năm. Mẹ chồng nhiều lần ngăn cản, lấy đủ lý do để chồng tôi ngủ ở phòng khác. Chính bà từng nói thẳng với tôi rằng không muốn con trai ngủ với vợ nhiều vì sợ tôi khiến anh không yêu thương mẹ nhiều như trước.
Chồng chưa bao giờ kiên quyết bảo vệ gia đình nhỏ của chúng tôi. Anh luôn chọn chiều theo ý mẹ để bà vui lòng, anh cho rằng mẹ đã hy sinh cả tuổi trẻ để nuôi mình khôn lớn. Từ vài lần nhượng bộ ban đầu, mọi chuyện dần trở thành điều bình thường trong gia đình. Không ai còn thấy việc vợ chồng sống như hai người bạn là bất thường nữa. Tôi vẫn làm tròn bổn phận của một người vợ, người mẹ và người con dâu suốt ngần ấy năm. Có điều càng cố gắng, tôi càng thấy mình cô đơn. Sau 20 năm lấy chồng, tôi phải làm sao đây, chẳng nhẽ cứ sống như này đến hết cuộc đời?
Tin Gốc: Vnexpress
Cách đây khoảng nửa năm tôi bắt đầu thấy chồng có những biểu hiện đáng nghi, tôi nghĩ anh có quan hệ ngoài luồng, giờ này thì tôi khẳng định đến 98% anh đã có người khác. Tôi không dám mở tin nhắn trong điện thoại của anh, sợ khi đọc rồi lại đau khổ hơn. Nghĩ mình sẽ ly hôn nên tôi không quan tâm nữa, mặc kệ chồng. Tôi nói chuyện với các con rằng 3 mẹ con sẽ chuyển đi nơi khác sống vì ba mẹ không hợp, nếu cứ tiếp tục chẳng ai có hạnh phúc. Các cháu khóc và năn nỉ ba mẹ đừng chia tay.
Cháu lớn 15 tuổi bảo cha mẹ chia tay con cái sẽ thiệt thòi, học hành giảm sút. Con út bảo chỉ muốn sống cùng cả ba lẫn mẹ. Con còn năn nỉ ba đừng đi nhậu tiếp khách để kiếm tiền nữa, gia đình mình đâu cần thêm tiền, chỉ cần hạnh phúc thôi. Ba cháu nghe cũng xúc động. Vợ chồng con cái cùng thống nhất sẽ gìn giữ gia đình, mỗi người sẽ chung tay để gia đình được hạnh phúc.
Chỉ 3 ngày sau khi chúng tôi cam kết, anh lại nói dối mẹ con tôi, bảo đi ăn tối với bạn ở quán ăn. Tôi và con lớn đến địa chỉ anh cho, anh lại bảo đang ở quán karaoke. Con lớn bảo rằng mẹ đợi em về rồi cả nhà ngồi lại nói chuyện, rằng ba đừng nói dối mọi người nữa. Sau đó vợ chồng con cái ngồi nói chuyện, tôi rất thẳng thắn chia sẻ: Nếu thấy hai người hợp nhau và sẽ có cuộc sống tốt thì anh cứ tiến tới. Còn thật sự muốn hàn gắn gia đình thì anh phải chấm dứt ngay với người phụ nữ đó. Anh cần gặp cô ấy nói rõ về vấn đề này, không thể muốn cả gia đình và người phụ nữ khác được".
Anh bảo gia đình là số một, sẽ không bao giờ đánh đổi gia đình với cái gì khác. Thế nhưng ngay hôm sau anh lại đi đến khuya mới về. Lúc đầu anh bảo đi với khách hàng theo yêu cầu của sếp (vì công việc tôi chấp nhận chuyện anh phải nhậu với sếp vào ngày làm việc trong tuần), nhưng nửa đêm anh về trong tình trạng xỉn thì thú nhận đi với bạn.
Tôi đang rất bối rối. Nếu anh tiếp tục gặp cô ta, tôi phải chấm dứt cho dù con có buồn. Tôi không muốn chúng phải chứng kiến việc ba nói dối, một thói quen nguy hiểm cho con tôi. Tôi thật sự chẳng biết phải xử lý sao nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

