Tôi 42 tuổi, lấy chồng 16 năm, có hai con trai, con lớn học lớp 10, con nhỏ đã vào cấp hai. Từng ấy năm sống cùng nhau, tôi vẫn luôn nghĩ gia đình mình đủ đầy và yên ổn, dù không quá giàu có nhưng vợ chồng biết cố gắng, con cái ngoan ngoãn. Anh đi làm về đúng giờ, ít khi nhậu nhẹt, cũng không phải kiểu đàn ông quá lãng mạn. Mỗi tháng anh đưa tôi tiền sinh hoạt, còn tôi lo việc nhà, đưa đón con đi học. Cuộc sống cứ đều đều trôi qua như vậy cho đến khoảng ba năm trở lại đây, tôi bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi.
Anh hay cầm điện thoại hơn, có khi đang ăn cơm cũng nhắn tin, thấy tôi nhìn thì vội úp màn hình xuống. Buổi tối anh nói bận việc công ty, mang laptop vào phòng riêng làm đến khuya. Có hôm tôi tỉnh giấc lúc một hai giờ sáng vẫn thấy anh cười một mình trước màn hình điện thoại. Linh cảm của một người vợ khiến tôi bất an. Tôi hỏi nhưng anh gạt đi, nói tôi suy nghĩ linh tinh. Một hôm, khi anh đi tắm, điện thoại để quên ngoài bàn, tôi mở ra xem. Những tin nhắn hiện lên khiến tay tôi run lên. Anh và một người phụ nữ, là đồng nghiệp, nhắn cho nhau những lời mà trước giờ anh chưa từng nói với tôi: “Nhớ em”, “Ước gì được ở bên em mỗi ngày”… Tôi như chết lặng.
Tôi không làm ầm ngay lúc đó. Đợi đến tối, khi hai con đã ngủ, tôi mới đưa những tin nhắn đó cho anh xem. Anh im lặng rất lâu rồi thừa nhận là “cảm xúc nhất thời”, anh vẫn thương vợ con và hứa sẽ chấm dứt. Anh còn thề thốt đủ điều, xin tôi cho cơ hội vì các con còn nhỏ. Tôi đã tin, cố gắng bỏ qua, tự nhủ rằng sau từng ấy năm, ai rồi cũng có lúc sai lầm. Thế nhưng nỗi đau chưa dừng lại ở đó. Vài tháng sau, tôi phát hiện anh vẫn liên lạc với người đó. Lần này tinh vi hơn, anh dùng một ứng dụng nhắn tin khác, đặt mật khẩu riêng. Số điện thoại của cô ta, anh không lưu tên, chỉ để trống và kéo xuống tận cuối danh bạ. Điều khiến tôi ám ảnh là anh lưu số đó tới ba lần.
Anh phản bội tôi hết lần này đến lần khác. Mỗi ngày sống chung nhà, nhìn anh vẫn ăn cơm cùng vợ con, hỏi han con học hành, tôi lại thấy nghẹn trong lòng. Không biết những lúc đó, trong đầu anh đang nghĩ đến ai. Có những đêm tôi nằm cạnh anh mà nước mắt chảy ra, không dám khóc thành tiếng vì sợ con nghe thấy. Tôi từng nghĩ đến việc ly hôn rồi chùn bước khi nhìn hai đứa con đang tuổi lớn. Tôi từng muốn làm lớn chuyện, tìm đến người phụ nữ kia, rồi lại sợ mọi thứ càng rối hơn. Điều khiến tôi đau nhất không phải chỉ là việc anh ngoại tình mà là anh đã nói dối, hứa rồi lại phản bội chính lời hứa đó.
Giờ đây, tôi thực sự mệt mỏi, không biết nên tiếp tục chịu đựng, chờ anh thay đổi, hay nên buông tay để giải thoát cho chính mình. Tôi chỉ biết rằng, niềm tin đã vỡ, dù có cố gắng thế nào cũng khó có thể trở lại như trước. Mong được các bạn chia sẻ.
Em đang học năm thứ hai ngành Kinh tế xây dựng. Nhưng từ khi lên đại học, em cảm thấy rất bế tắc và ngày càng thất vọng về bản thân. Trong học tập, em luôn cố gắng và chăm chỉ nhưng kết quả lại không tương xứng với công sức em bỏ ra, thậm chí còn khá thấp. Hiện tại em chưa đi làm vì muốn học thêm kỹ năng để năm thứ ba có thể xin thực tập tại công ty. Nhưng càng học, em càng thấy bế tắc, học trước quên sau. Nhìn bạn bè xung quanh, có người đã đi làm văn phòng, có người kinh doanh kiếm được nhiều tiền, em chỉ thấy tự ti về bản thân.
Em xin chia sẻ thêm một chút: trước đây em tiếp thu khá nhanh nhưng đến hè lớp 11, em bị trầm cảm và phải dùng thuốc. Sau đó em tự ý bỏ thuốc giữa chừng và từ đó em cảm thấy mình chậm chạp hơn rất nhiều, từ xử lý vấn đề hàng ngày, tiếp thu thông tin, đến tính toán và tư duy. Nếu bạn bè chỉ cần học 30 phút là hiểu, em phải mất 2-3 tiếng. Em thực sự rất mệt mỏi. Có những lúc em muốn dừng lại nhưng rồi lại nghĩ đến tương lai của mình và gia đình. Vì em là con một nên trách nhiệm rất lớn. Em đã sống vật vờ một thời gian dài, mất niềm tin vào bản thân, làm gì cũng sợ sai và luôn cảm thấy mình kém cỏi. Em rất mong nhận được lời khuyên từ anh chị. Em cảm ơn ạ.
Tôi 31 tuổi, chồng hơn tôi 5 tuổi, vợ chồng kết hôn gần 8 năm. Tôi sinh ra trong gia đình khó khăn nên từ nhỏ đã quen sống tiết kiệm, ít giao tiếp, chỉ biết học hành rồi đi làm. Ra trường chưa kịp báo hiếu bố mẹ thì tôi lấy chồng. Những năm đầu hôn nhân, chúng tôi thường cãi nhau vì anh hay đi nhậu, bỏ mặc tôi mang thai. Rồi tôi dần thay đổi, không còn trách móc nữa.
Lần mang thai đầu tiên là quãng thời gian tồi tệ nhất đời tôi. Tôi bị đa ối, tăng gần 30 kg, phù nề khắp người. Khi sinh phải gây mê, tôi chưa kịp nhìn mặt con thì con đã qua đời vì nhiễm trùng thai. Chồng giấu chuyện vì sợ tôi không chịu nổi cú sốc. Tôi đau đớn nhưng cũng cố gắng vượt qua để có con lần nữa.
Khi mang thai bé thứ hai, tôi phát hiện chồng ra ngoài ôm hôn người khác. Anh nói chỉ dừng ở đó nên tôi im lặng bỏ qua. Sau khi con chào đời, tôi gần như dành toàn bộ cuộc sống cho con. Tôi đưa con về ngoại, mỗi ngày chạy gần 60 km đi làm, đêm thức nhiều lần cho con bú, hút sữa, có lúc sốt vì tắc sữa nhưng vẫn cố gắng nuôi con bằng sữa mẹ đến 22 tháng.
Khi con cứng cáp hơn, tôi đưa con lên thành phố để cả nhà được gần nhau. Tôi bắt đầu chăm chút bản thân hơn, đi làm tóc, mua quần áo mới, tập thể dục giảm cân, rủ chồng đi chơi và dự định sinh thêm em bé. Tôi cứ nghĩ những năm tháng vất vả đã qua, cuộc sống gia đình cuối cùng cũng ổn định.
Nhưng trong một lần đi công tác, chồng gửi tin nhắn nói đã hết yêu tôi từ lâu, thậm chí có người khác suốt hai năm khi mẹ con tôi ở nhà ngoại. Anh cho rằng tôi chỉ biết chăm con mà quên chăm sóc bản thân. Tôi cố thay đổi theo mọi điều anh mong muốn. Anh nói đã chấm dứt mối quan hệ bên ngoài và vì con nên muốn cùng tôi bắt đầu lại. Thế nhưng đến giờ, anh vẫn lạnh nhạt trong chuyện vợ chồng. Tôi không biết mình có thể khiến anh yêu lại không và phải làm gì để giữ gìn cuộc hôn nhân này.
Tôi 30 tuổi, lấy chồng được 5 năm, chồng hơn hai tuổi, có hai con đủ nếp tẻ, cuộc sống hạnh phúc. Chồng tôi có công việc ổn định nhưng đi làm xa nhà, một tháng chỉ về thăm nhà ba bốn hôm. Anh yêu thương vợ con, chăm lo cho gia đình rất tốt. Tôi có việc làm ổn định nhưng thu nhập chỉ bằng nửa chồng. Chuyện chăn gối của vợ chồng tôi cũng không có gì phải lăn tăn. Mỗi tối đi làm về, vợ chồng con cái quây quần, vui vẻ. Các con ngoan ngoãn, đó là niềm hạnh phúc lớn của vợ chồng tôi.
Mới đây, tôi vô tình phát hiện tin nhắn của một người phụ nữ gửi anh lúc nửa đêm: "Cảm ơn anh đã tin tưởng và cho em cảm giác yên tâm khi có người chia sẻ". Họ còn nhắn rằng không thể quên nhau, giữ chặt những tình cảm ấy trong lòng. Tôi chủ động liên lạc với người phụ nữ đó để hỏi rõ. Cô ấy nói hai người là bạn học phổ thông cũ, thỉnh thoảng hỏi thăm nhau và quý mến thôi chứ không có gì vượt quá giới hạn. Cô ấy cũng nói rất hiểu tâm trạng của tôi vì từng trải qua cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc. Tôi không làm lớn chuyện vì vẫn tin tưởng chồng, luôn nghĩ rằng chồng con là quan trọng nhất.
Tôi không muốn nổi nóng hay đẩy mọi việc đi quá xa. Chồng thường xuyên đi làm xa, mỗi lần về nhà chỉ được một hai ngày. Tôi sợ nếu không giữ bình tĩnh sẽ đánh mất anh, quan trọng hơn nữa là các con sẽ thiếu vắng tình cảm của cha. Sau đó, tôi đã nói với anh rằng mình biết hết chuyện rồi. Chồng không tỏ vẻ lo lắng hay sợ gì, chỉ bảo bạn bè thôi, vui đùa mà, có gì quan trọng đâu. Anh còn bảo chẳng bận tâm đến những việc đó.
Tôi thật sự vẫn tin chồng nhưng trong lòng khó chịu lắm, không khỏi buồn bã và day dứt. Đôi khi tôi chỉ mong những lời ngọt ngào đó chồng dành cho mình, khi tôi luôn dành hết tình cảm cho gia đình. Tôi luôn nghiêm túc trong tình yêu, không có khái niệm yêu chơi bời hay quen qua đường. Tôi cảm thấy mình đang dần đánh mất sự bình yên trong cuộc hôn nhân này, không biết nên tiếp tục ra sao, mong được các bạn chia sẻ.