Tôi và em quen nhau trên chuyên mục Hẹn hò của VnExpress. Tôi và em trò chuyện với nhau cực kỳ hợp ý. Mọi việc diễn ra tươi đẹp cứ như một giấc mơ vậy. Tôi luôn có cảm giác vui, rất vui mỗi khi nhận được email của em. Em là cô gái trẻ trung, năng động, trên môi lúc nào cũng nở nụ cười tỏa nắng…
Tình cảm của chúng tôi nảy sinh như bao nhiêu cặp đôi khác. Từ sự bỡ ngỡ ở những lần đầu gặp mặt, sự thẹn thùng từ cái nắm tay, nụ hôn đầu tiên. Em là một cô gái đáng yêu, tiết kiệm, giỏi giang, hiểu chuyện. Ngoại hình của tôi không có gì nổi trội, thậm chí già hơn so với số tuổi nhưng em chưa một lần chê bai tôi. Em là người đã cho tôi thấu hiểu được “khi mình là ngoại lệ” sẽ hạnh phúc thế nào. Em khen giọng tôi hay, khen mũi tôi cao, khen tính tôi hiền,… Em đã cho tôi biết được cảm giác thật sự hạnh phúc khi có bạn gái.
Quen nhau, đôi lúc chúng tôi cũng có những quan điểm không hợp nhau. Sau những khoảng lặng, sau vài hôm im lặng suy nghĩ về mọi thứ, suy nghĩ về lý do chúng tôi bắt đầu thì luôn là em, em luôn chủ động liên lạc lại với tôi. Em luôn chủ động nhận em sai. Em bảo bản thân còn trẻ con, chưa hiểu chuyện, sau này em sẽ vì tôi mà thay đổi. Cô bé ngốc như thế đấy.
Tôi và em luôn cảm thấy vui, hạnh phúc khi gần nhau. Tưởng chừng mọi thứ sẽ mãi tươi đẹp như thế. Tưởng chừng tôi có thể cùng em đi hết quãng đời còn lại… Nhưng sự thật là cha mẹ em không hề ủng hộ cho mối tình này. Hai bác không ủng hộ vì tôi và em không hợp tuổi. Không ủng hộ vì cách giao tiếp của tôi không được đánh giá cao và vì quá khứ tôi từng đổ vỡ trong hôn nhân.
Nói thế nào bây giờ nhỉ? Thứ tôi có thể làm là cố gắng thương yêu, chăm sóc cho em. Tôi không thể thay đổi quá khứ của bản thân được. Và em, em đã nói là sẽ cùng tôi trải qua mọi sóng gió, cùng tôi đấu tranh đến khi nào cha mẹ đồng ý thì thôi. Nhưng rồi khi áp lực từ gia đình quá lớn, em đã chọn bỏ cuộc. Tôi biết, tôi thấu hiểu cho cảm giác của em. Dù cho có đúng có sai gì đi nữa, cha mẹ vẫn luôn là người quan trọng.
Từ lúc bắt đầu quen nhau đến lúc tình cảm trở nên sâu đậm, tôi luôn muốn thấy em năng động, hồn nhiên, tươi cười… Còn hiện tại, em luôn mang vẻ ưu buồn. Tôi luôn muốn “tôi là người làm em vui” nhưng thực hiện không được rồi. Có lẽ giờ tôi chỉ còn mong muốn “em vui” nên đã chọn dừng lại. Tự tay tôi xóa kết bạn và chặn mọi liên lạc của em. Cái cảm giác tự tay mình chặn liên lạc của người mình yêu thương, muốn chăm sóc họ cả đời, khó chịu lắm mọi người ạ.
Cảm ơn các bạn đã đọc những dòng tâm trạng trong lòng tôi. Và cảm ơn em – người đã khiến trái tim tôi rung động.
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê gần Hà Nội, tuổi thơ đi qua đầy ắp những kỷ niệm cùng sự khổ cực của người mẹ tần tảo nuôi con lớn khôn. Nhà chỉ có hai mẹ con nên mẹ rất yêu tôi, có gì ngon đều dành tôi hết. Lớn lên tôi nghe mọi người kể, hồi trẻ mẹ buôn bán trên Hà Nội và gặp bố tôi nhưng trớ trêu là bố đã có vợ. Khi mang bầu tôi, mẹ lặng lẽ về quê ở với bà ngoại, sinh tôi ở đó. Với số tiền tiết kiệm được, mẹ đã xây ngôi nhà cấp 4 để hai mẹ con ở. Có bà ngoại trông tôi nên mẹ có thời gian làm ruộng. Không được bao lâu bà ngoại qua đời, mẹ lại lủi thủi một mình nuôi tôi từng ngày.
Rồi mọi chuyện cũng qua, tôi đến tuổi lập gia đình, cưới được cô vợ hiền lành nhưng cá tính. Khi vợ có thai cũng là lúc chúng tôi khó khăn kinh tế, vợ nghén nằm nhà liền ba tháng rồi nghỉ làm luôn, một mình tôi đi làm không đủ ăn. Tôi rất buồn vì để vợ phải khổ. Mọi chuyện bắt đầu từ khi tôi đi làm xa, vợ và mẹ xảy ra mâu thuẫn. Mẹ ngoài 60 tuổi vẫn phải cấy gặt một mình vì vợ không làm ruộng. Vợ yếu, cộng thêm việc vừa bán hàng vừa nhập hàng, con quấy đêm không ngủ được càng làm cô ấy khó tính. Nhiều lúc đi lấy hàng nhờ mẹ trông cháu, bà mệt không trông được, thế là hai mẹ con lại xích mích. Mỗi lần tôi về rất đau đầu, nói vợ nhịn vì tôi biết mẹ quá mệt rồi, vất vả cả đời với tôi, giờ vẫn phải tự cày cấy kiếm miếng ăn cho mình, vợ không nghe.
Thấy tôi chịu khó, lại biết kinh doanh nên có một anh bạn đã bỏ tiền ra cho tôi kinh doanh, lãi chia đôi. Sau một năm tôi đón vợ con lên, vừa phụ giúp vừa để tôi đỡ đau đầu. Từ ngày vợ lên tôi cũng đỡ mệt hơn, hàng tháng gửi tiền về cho mẹ. Từ lúc tôi làm được, mẹ đỡ vất vả, tôi không cho mẹ làm việc vất vả nữa, giờ có thể lo cho mẹ được rồi.
Rồi tôi cũng mua được đất xây nhà, vui vì cuối cùng đón được mẹ lên phụng dưỡng, vợ con tôi cũng đỡ khổ. Có điều tính vợ tôi vẫn vậy, hay nhắc lại chuyện ngày xưa bà không trông cháu. Tôi chia sẻ thế nào vợ vẫn không hiểu, rất hay dằn vặt mẹ. Mẹ tôi bỏ về, nhất định không lên ở cùng nữa, tôi đau đầu, nhờ nhà ngoại nói thì mọi người bảo tôi bênh mẹ. Mẹ tôi gần 70 tuổi rồi, trái nắng trở trời ở một mình tôi biết làm sao đây? Tôi thật mệt mỏi, không biết làm thế nào cho vợ hiểu mẹ và vợ đều là những người rất quan trọng với tôi. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi 30 tuổi, quen bạn gái gần ba năm, hai bên gia đình đã tính chuyện cưới xin. Cô ấy sống trách nhiệm, chăm chỉ nhưng khá nóng tính nên không ít lần chúng tôi xảy ra mâu thuẫn, giận dỗi. Gần đây có em họ của bạn gái tới ở cùng nên tôi có dịp tiếp xúc với em ấy nhiều hơn. Em nhỏ hơn chúng tôi vài tuổi, đi làm ngay gần chỗ bạn gái tôi ở. Em hay pha trà, nói chuyện vui vẻ, tính cách nhẹ nhàng, điềm đạm. Thỉnh thoảng tôi nhắn tin cho em hỏi bạn gái tôi mỗi khi không liên lạc được hoặc giận nhau, rồi dần dần chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Tôi nhận ra mình mong tin nhắn của em ấy hơn cả bạn gái.
Gần đây, em thừa nhận có tình cảm với tôi nhưng luôn giữ khoảng cách vì không muốn làm chị buồn. Còn tôi càng cố né tránh lại càng nghĩ nhiều vì trong lòng cũng có tình cảm với em ấy. Tôi biết tiếp tục như vậy là không đúng với bạn gái nhưng giờ cũng không thể giả vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Nếu chia tay bạn gái và đến với em họ cô ấy, tôi không biết đối mặt với mọi người trong gia đình bạn gái thế nào? Tôi không rõ mình chỉ "say nắng" em ấy hay thực sự có tình cảm và hết yêu bạn gái, vì cả ngày tôi chỉ nghĩ tới em ấy, mong chờ tin nhắn, cuộc gọi của em ấy và rất muốn được nhìn thấy em ấy.
Tôi 31 tuổi, vợ 27 tuổi, cưới nhau được 3 năm. Con gần hai tuổi, đang ở cùng bố mẹ. Lương hai vợ chồng đủ trang trải cuộc sống, không dư giả nhiều. Bố mẹ tôi là người nông thôn, sống tiết kiệm. Năm nay bố mẹ trông cháu để vợ chồng tập trung làm kinh tế, hy vọng đôi ba năm có thể tích cóp được chút vốn mua đất, xây nhà ra ở riêng vì thời gian ở chung cũng có những mâu thuẫn nhỏ giữa mẹ chồng nàng dâu như việc chăm con, chăm cháu.
Về phần vợ tôi có nhóm 3 đứa bạn thân. Trước khi lấy tôi, vợ và các bạn hay đi du lịch cùng nhau. Một tháng gần đây vợ muốn đi biển cùng nhóm bạn trong 4 ngày 3 đêm, tôi không đồng ý nhưng vợ xin tôi rất nhiều lần, bảo từ khi lấy tôi chưa được đi đâu, còn tôi năm nào công ty cũng cho đi du lịch một lần. Thương vợ nhưng bây giờ cho vợ đi thì không biết phải ăn nói với bố mẹ thế nào nếu biết con dâu đi đàn đúm với bạn bè, không vun vén gia đình. Xin các bạn cho tôi lời khuyên.