Tôi 28 tuổi, bạn trai 30 tuổi, quen nhau 8 năm, trải qua không ít sóng gió, có lúc tưởng chừng buông tay rồi vẫn quay lại vì nghĩ cả hai hiểu nhau đủ nhiều để có thể đi đến hôn nhân. Hai năm gần đây, chúng tôi quyết định sống thử. Tôi nghĩ đó là cách để cả hai chuẩn bị tốt hơn cho cuộc sống vợ chồng. Cũng chính thời gian này, tôi thấy những góc khuất trong con người anh mà trước đây chưa từng nghĩ tới. Anh nóng tính; khi bực tức sẽ không kiểm soát được cảm xúc. Hai lần anh đập đồ trong nhà chỉ vì những chuyện rất nhỏ. Những lúc như vậy, tôi sợ, rồi lại tự trấn an rằng ai cũng có lúc mất bình tĩnh.
Gần đây, anh có vẻ thay đổi. Mỗi lần cãi nhau, anh không còn to tiếng như trước, thường bỏ ra ngoài, tránh xung đột. Tôi nghĩ mọi thứ dần tốt lên. Vậy mà gần tháng trước, một chuyện xảy ra khiến tôi không thể quên. Hôm đó, chúng tôi cãi nhau khi đang đi ngoài đường. Chỉ vì một câu nói không vừa ý, anh nổi nóng, dùng những lời lẽ rất nặng nề với tôi. Khi tôi đòi xuống xe, anh kéo tay lại, bóp rất mạnh. Đến khi về nhà, tay tôi bầm tím cả một vùng. Đó là lần đầu tiên anh dùng bạo lực với tôi. Tôi vừa đau vừa sốc, nói thẳng với anh rằng nếu chuyện này lặp lại thì không yêu đương gì nữa. Anh xin lỗi, hứa sẽ không bao giờ để xảy ra lần thứ hai.
Từ sau lần đó, mỗi khi có mâu thuẫn, anh kiềm chế hơn, không còn hành động quá khích, cũng không chạm vào tôi như trước. Thế nhưng nỗi sợ trong tôi vẫn còn đó. Mỗi lần anh cao giọng, tim tôi lại đập nhanh. Mỗi lần tranh cãi, tôi luôn trong trạng thái đề phòng, lo lắng, không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi bắt đầu tự hỏi: nếu bây giờ, khi chưa kết hôn mà anh đã như vậy, sau này sẽ ra sao? Tôi từng nghĩ tình yêu đủ lớn có thể thay đổi một con người, giờ đây không dám chắc về điều đó. Có nên tiếp tục tin vào sự thay đổi của anh hay dừng lại trước khi mọi thứ đi quá xa? Tôi thực sự bối rối, mong được các bạn chia sẻ.
Tôi và em yêu nhau 4 năm mới đi đến hôn nhân. Sau 8 năm chung sống, chúng tôi có hai con đáng yêu, ngoan ngoãn. Hôn nhân của chúng tôi được gọi là hạnh phúc bởi sau ngần ấy năm vợ chồng không hề có mâu thuẫn ghê gớm nào. Tôi rất yêu vợ nhưng cơm áo gạo tiền rồi con cái cũng ít nhiều khiến tình cảm phai nhạt. Vợ chồng cũng không để ý việc hâm nóng tình cảm.
Một năm trước, tôi say nắng một đối tác xinh đẹp, kém 3 tuổi, tràn đầy năng lượng tích cực. Cô ấy ngưỡng mộ tôi, cho tôi thấy mình là người đàn ông có nhiều điểm khiến phụ nữ yêu thích. Tôi không thoát ra được năng lượng từ người con gái ấy và đã nảy sinh tình cảm. Rồi chuyện gì đến cũng đến, chúng tôi đi quá giới hạn. Tôi luôn nghĩ đây là mối quan hệ cặp kè, vợ con vẫn luôn là số một. Tôi và cô ấy chỉ gặp nhau mỗi tuần một hai lần vào giờ trưa.
Cô ấy chấp nhận là người phụ nữ giấu mặt, không đòi hỏi, không ghen tuông. Tôi nhiều lúc muốn chia tay vì sợ một lúc nào đó mọi chuyện lộ, vợ sẽ không bao giờ tha thứ. Thế nhưng tôi không đủ bản lĩnh rời xa người con gái ấy. Rồi cũng đến lúc vợ phát hiện việc này. Em không đánh ghen, không chửi bới, cứ giam mình trong phòng suốt từ khi biết chuyện. Sau một tuần, vợ đưa tôi đơn ly hôn. Tôi sợ hãi khi thấy vợ khóc và hành động nhanh chóng đến vậy. Tôi cầu xin vợ tha thứ, tìm mọi cách để cắt đứt với nhân tình, không còn chút thời gian nào để nghĩ đến người con gái đó nữa.
Sau nhiều lần cầu xin, vợ đồng ý tha thứ cho tôi. Tôi làm mọi thứ để hàn gắn tình cảm với vợ, cố gắng dành nhiều nhất thời gian nhất có thể cho vợ. Tình cảm vợ chồng dần dần được cải thiện. Tuy nhiên, vợ thường mang chuyện này ra để nói, nhất là những khi cô gái kia viết lên mạng những lời tốt đẹp về tình yêu dành cho tôi. Người ngoài đọc có thể không hiểu nhưng vợ chồng tôi và cô ấy thì chắc chắn đọc là biết. Tôi mong vợ đã bỏ qua thì xin đừng nhắc đến quá khứ, để tôi có cơ hội chuộc lỗi.
Vợ hứa sẽ quên và không quan tâm nữa nhưng có chuyện gì liên quan đến tình cảm là lại lôi ra nói, khóc lóc, đau khổ, vợ chồng lại căng thẳng. Tôi không biết phải làm gì để chuyện này có thể qua đi, có lẽ nào cả đời này tôi phải sống trong dằn vặt để trả giá cho việc ngoại tình?
Sáng thứ hai đọc bài viết của bạn, tôi như muốn vứt bỏ cả đống bận rộn phía sau, chỉ muốn hòa vào cảm xúc này. Tôi, phụ nữ ngoài 40, tầm tuổi của bạn. Trạng thái của tôi với chồng hiện thời y hệt bạn, chỉ khác là trước kia tôi từng rất yêu chồng mình, cũng đã vì anh ấy mà quên luôn bản thân, để rồi nhận lại chỉ là sự vô tâm thờ ơ đến mức cạn kiệt. Suốt thời gian dài, tôi như vô hình trong mắt anh ấy, giờ đây cảm xúc của tôi cũng chai lì nhưng tôi không hối hận, chỉ muốn sống cho bản thân một cách trọn vẹn nhất.
Nhưng, con gái tôi còn khá nhỏ, con hiểu nhiều về ba mẹ, tôi nhìn thấy ánh buồn mỗi khi tôi bực dọc vì ba con. Tôi không đành. Và tôi cũng chưa đủ điều kiện để thỏa thích với những gì gọi là ước muốn cho riêng bản thân. Tôi bất lực, từng ngày lướt qua nhau mà sống vì con. Đôi khi cũng thấy lung lay bởi những câu chuyện bình dị trong cuộc sống mỗi khi "người xưa" liên lạc lại.
Tôi đã giữ mình để giữ cho gia đình tôi một hình ảnh đẹp trong mắt đại gia đình. Tôi chẳng thiết tha gì người chồng cho mình bởi không gì có thể thay đổi được tính cách của anh ấy. Tôi muốn con trưởng thành tốt trong môi trường có đủ cha và mẹ xây đắp cùng nhau. Không còn người bạn nào kể từ sau khi lấy chồng, tôi không thể chia sẻ cùng ai về tình cảnh vợ chồng cho nhẹ nhõm, chỉ biết viết lên đây như gửi gắm cho mây gió, cho tinh thần phấn chấn hơn để tiếp tục làm việc và sống vì con như mọi ngày đã qua. Cảm ơn nếu như có thấu hiểu.
Gần ba năm độc thân sau mối tình cũ, tôi quyết định mở lòng với anh. Anh hơn tôi hai tuổi, nói chuyện nhẹ nhàng, biết quan tâm và luôn tỏ ra là người đàn ông chín chắn. Anh bảo từng trải nên chỉ muốn tìm một mối quan hệ nghiêm túc để tính chuyện lâu dài. Chính sự điềm đạm ấy khiến tôi tin mình đã gặp đúng người.
Thời gian đầu yêu nhau, anh không bao giờ đòi hỏi điều gì trực tiếp. Nhưng mỗi lần đi ngang cửa hàng quần áo, anh lại nói: "Chiếc áo này đẹp quá, tiếc là anh chưa nỡ mua". Thấy vậy, tôi mua tặng. Rồi đến giày, nước hoa, balô, đồng hồ... Anh đều khéo léo gợi ý bằng những câu nói nửa đùa nửa thật. Mỗi lần nhận quà, anh cảm ơn rất ngọt ngào, thể hiện sự hạnh phúc rằng đồ người yêu tặng là vô giá, người khác sẽ ghen tị khi thấy anh được người yêu quan tâm. Và đôi lần anh cũng đưa tôi đi mua sắm hoặc mua tặng những thứ đồ nhỏ xinh.
Dần dần, tôi nhận ra hầu như mọi dịp đặc biệt đều là tôi chuẩn bị. Sinh nhật anh, lễ, Tết hay khi anh đạt thành tích gì trong công việc, anh đều nhắc khéo rằng "có quà kỷ niệm chắc sẽ vui và ý nghĩ hơn". Trong khi đó, những lần sinh nhật tôi hay kỷ niệm yêu nhau, anh chỉ tặng một bó hoa nhỏ hoặc dẫn tôi đi ăn rồi nói anh không tinh tế lắm, sợ chọn quà không khéo nên chỉ tìm cách thể hiện bằng tình cảm. Vì yêu nên tôi thấy rất hạnh phúc, cảm thấy anh chân thành.
Đỉnh điểm là trước sinh nhật năm nay, anh liên tục nhắc đến mẫu điện thoại mới ra mắt. Anh bảo điện thoại cũ chậm, làm việc bất tiện rồi cười nói nửa đùa nửa thật: "Nếu người yêu tặng thì hạnh phúc biết mấy, mỗi lần dùng lại nhớ là người yêu tặng mình". Thậm chí anh còn gửi cho tôi đường link sản phẩm và nói đúng màu mình thích. Lúc đó tôi mới giật mình nhìn lại, từ khi yêu nhau đến nay, giá trị những món quà tôi dành cho anh đã lên tới vài chục triệu đồng.
Tôi không tiếc tiền vì người mình yêu nhưng buồn là cảm giác anh xem việc tôi tặng quà như điều bình thường, còn tình cảm của tôi dường như được đo bằng giá trị món quà. Tôi từ chối mua chiếc điện thoại ấy thì anh tỏ ra giận lẫy. Liệu có phải tôi đang bị lợi dụng không hay là tôi tính toán quá? Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.