Sáng 7-5, Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) công bố EA SPORTS FC chính thức trở thành sản phẩm được cấp phép chính thức của Vòng chung kết Asian Cup 2027, diễn ra tại Saudi Arabia vào năm sau.
Thỏa thuận cấp phép của AFC có hiệu lực toàn cầu, mang tính cột mốc dành cho việc quảng bá VCK Asian Cup. Thông qua các tựa game của EA SPORTS FC, người hâm mộ bóng đá trên khắp thế giới sẽ có cơ hội tiếp cận giải đấu số 1 châu Á theo cách thức mới mẻ và sống động.
EA SPORTS là nhà phát hành các trò chơi điện tử thể thao nổi tiếng toàn cầu, trong đó có FC 26 và FC Online là những tựa game bóng đá phổ biến ở Việt Nam. Trong FC Online, đội tuyển Việt Nam được người chơi sử dụng rộng rãi khi xếp hạng và thi đấu các giải thể thao điện tử.
Nếu không có gì thay đổi, đội tuyển Việt Nam phiên bản Asian Cup sẽ xuất hiện trong các tựa game vào năm sau. Người hâm mộ Thái Lan, Hàn Quốc hay Nhật Bản cũng rất mong chờ mùa thẻ mới của đội tuyển nhà trong các tựa game bóng đá hàng đầu.
EA SPORTS FC sẽ căn cứ vào thành tích thi đấu, màn thể hiện của các đội tuyển để cập nhật chỉ số, diện mạo cầu thủ, thậm chí tung ra mùa thẻ mới sau vòng chung kết (diễn ra từ 7-1-2027 đến 5-2-2027).
Thông tin chi tiết về phương thức tích hợp trong trò chơi, các hoạt động quảng bá và thời điểm ra mắt sẽ được EA SPORTS FC công bố trong năm nay.
Tổng Thư ký AFC, ông Seri Windsor John, chia sẻ: “Asian Cup 2027 tại Saudi Arabia là nơi quy tụ tinh túy của các đội tuyển quốc gia nam tại châu lục. Chúng tôi vinh dự được chào đón EA SPORTS FC với tư cách là sản phẩm được cấp phép chính thức – một dấu mốc thực sự ý nghĩa đối với Liên đoàn.
“Quan hệ hợp tác này khẳng định cam kết của AFC trong việc đón nhận sự đổi mới và kết nối với các thế hệ người hâm mộ mới, bằng cách đưa viên ngọc quý của bóng đá châu Á vào hệ sinh thái số.
Tôi tin tưởng rằng thỏa thuận này sẽ khuếch đại tầm vóc cũng như sức hút của giải đấu, đồng thời tạo điều kiện cho hàng triệu người hâm mộ trên toàn thế giới cùng hòa mình vào ngày hội của bóng đá châu Á”.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tháng 8/2010, Baggio nhậm chức Trưởng bộ phận kỹ thuật của Liên đoàn Bóng đá Italy (FIGC), thay người tiền nhiệm - cựu HLV tuyển Italy Azeglio Vicini. Đến tháng 12/2011, cựu tiền đạo này trình lên FIGC bản đề án có tựa đề "Làm mới tương lai". Nhưng ngày 23/1/2013, Baggio từ chức, tuyên bố FIGC phớt lờ những ý tưởng cải cách, khiến ông chán nản và quyết định rời đi.
Đề án của chủ nhân Quả Bóng Vàng 1993 này chạm đến mọi ngóc ngách bóng đá Italy. Baggio đã quy tụ một đội ngũ gồm 50 cộng sự tâm huyết, gồm các HLV, nhà nghiên cứu, chuyên gia và cố vấn, để phân tích dữ liệu và tham vấn ý kiến từ các chiến lược gia, tuyển trạch viên cũng như giới học giả. Họ đã nghiên cứu kỹ lưỡng các mô hình bóng đá thành công từ nước ngoài như Tây Ban Nha, Pháp và Đức, để xây dựng nên một tập hồ sơ toàn diện 900 trang.
Tuy nhiên, bản đề án này phần lớn đã bị "xếp xó". Bản thân Baggio chỉ nhận được một sự tiếp đón chớp nhoáng và lạnh nhạt, thông qua một cuộc họp dài 15 phút với các lãnh đạo FIGC. Đề án của ông ngày đó được "phê duyệt" trên danh nghĩa nhưng chưa bao giờ được cấp vốn hay triển khai thực tế. Những nguồn lực cam kết, điển hình là khoản kinh phí 10 triệu Euro (khoảng 12 triệu USD), không bao giờ tồn tại, và đề án này mãi là một "văn bản chết" đối với FIGC.
"Tôi và các cộng sự đã phải chờ đợi 5 tiếng đồng hồ trong phòng chờ chỉ để có đúng 15 phút trình bày dự án", Baggio từng hồi tưởng. Thậm chí, FIGC còn không cho Baggio thuyết trình về phần tuyển trạch trong đề án, vì cho rằng nó thuộc thẩm quyền của HLV huyền thoại Arrigo Sacchi - người bấy giờ từng được Liên đoàn mời về để trực tiếp tham vấn và vạch ra kế hoạch.
Sau ngày từ chức, Baggio cay đắng nói: "Tôi không được phép làm việc. Bản kế hoạch 900 trang của tôi vẫn chỉ là mớ giấy lộn. Tôi không thích ngồi vào một vị trí chỉ để cho có, tôi muốn được làm việc thực chất".
Bản kế hoạch "Làm mới tương lai" của Baggio tập trung vào 5 lĩnh vực then chốt. Thứ nhất là cải tổ hệ thống đào tạo trẻ. Ông muốn thay đổi tư duy từ việc ưu tiên tuyển chọn cầu thủ nhí dựa trên thể chất sang đánh giá trí thông minh thể thao, kỹ thuật, khả năng phối hợp, kỹ năng làm chủ quả bóng, năng lực ra quyết định và tư duy chơi bóng trong những môi trường đào tạo chất lượng hơn.
Điểm cốt yếu trong triết lý của Baggio là đưa bóng đá Italy trở lại với giá trị kỹ thuật và cảm giác bóng. Xu hướng ưu tiên sức mạnh thể chất được ông miêu tả là "tách biệt khỏi bối cảnh thực tế của trận đấu". Baggio không loại bỏ thể lực, nhưng ông muốn thay đổi cán cân, ưu tiên những tài năng thực thụ hơn là những cầu thủ chỉ có thể hình đồ sộ nhưng vụng về.
Thứ hai là đào tạo HLV, nhấn mạnh không chỉ vào chiến thuật mà còn giảng dạy về các giá trị, đạo đức và sự phát triển con người toàn diện. Baggio khẳng định rằng việc nâng cao chất lượng đội ngũ giảng dạy ở cấp độ cơ sở là nền tảng cốt lõi. Ông yêu cầu các tiêu chí khắt khe hơn đối với HLV, đòi hỏi họ phải có nền tảng giáo dục vững chắc. Nói cách khác, ngoài kiến thức chuyên môn và kinh nghiệm thực chiến, các HLV sau khi lấy bằng còn phải có kỹ năng sư phạm chuẩn mực.
Thứ ba là về tuyển trạch và nhận diện tài năng. Baggio mong muốn thiết lập một mạng lưới tuyển trạch toàn quốc, chia nước Italy thành 100 đặc khu bóng đá, mỗi khu vực đặt dưới sự giám sát của ba HLV được FIGC công nhận. Hệ thống này sẽ theo dõi hơn 50.000 trận đấu mỗi năm để phát hiện tài năng sớm, nuôi dưỡng họ bằng đội ngũ chuyên gia chất lượng và duy trì tính kết nối chặt chẽ giữa các học viện với HLV đặc khu. Sự tương tác này được duy trì thông qua cơ sở dữ liệu quốc gia, với kho lưu trữ hồ sơ và số liệu thống kê hiện đại. Mô hình này tương đồng với cách mà Na Uy đã thực hiện để vực dậy nền bóng đá của họ.
Thứ tư là đầu tư cơ sở hạ tầng và đổi mới công nghệ. Baggio muốn hiện đại hóa cơ sở vật chất tại Trung tâm huấn luyện quốc gia Coverciano và trên khắp Italy. Ông đề xuất FIGC hợp tác với các nhà nghiên cứu để học hỏi các mô hình tối ưu từ nước ngoài, từ đó thu thập dữ liệu và phát triển các phương pháp huấn luyện dựa trên bằng chứng cụ thể, gồm cả kho lưu trữ đa phương tiện cho các bài tập, trận đấu và phân tích hiệu suất.
Kho lưu trữ này không chỉ là nơi cung cấp các bài tập và bài kiểm tra chuẩn hóa cho các HLV, mà còn là một "thư viện số" với các video các trận đấu để theo dõi sát sao tiến trình phát triển của từng tài năng trẻ. Đứng sau hệ thống này là một nhóm nghiên cứu thường trực, phối hợp cùng các thực tập sinh đại học để không ngừng đổi mới phương pháp, đảm bảo cầu thủ trẻ của Italy được tiếp cận với những tư duy huấn luyện hiện đại nhất thế giới.
Cuối cùng là tập trung vào phẩm chất con người. Baggio đề xuất tích hợp giáo dục đạo đức, hành vi chuẩn mực, trách nhiệm xã hội như những yếu tố cốt lõi và nguyên tắc định hướng, áp dụng với cả đào tạo cầu thủ lẫn HLV. Mục tiêu là tạo ra những cá nhân có trách nhiệm và phát triển toàn diện, chứ không chỉ là những cỗ máy đá bóng, một tư tưởng gắn liền với triết lý sống của chính Baggio.
Thực trạng bóng đá trẻ Italy
Trong khoảng 20 năm qua, các CLB Italy bị chỉ trích vì bỏ bê công tác đào tạo trẻ. Chỉ trong thập kỷ gần đây, sự chú trọng mới dần trở lại với sự xuất hiện của Juventus Next Gen hay lứa cầu thủ tiềm năng của AC Milan.
Nếu lấy UEFA Youth League (Cup C1 dành cho lứa trẻ) làm thước đo, phải mất 10 năm kể từ khi giải đấu ra đời là mùa 2013-2014, một đội bóng Italy mới lọt vào được trận chung kết (AC Milan mùa 2023-2024, nhưng để thua Olympiacos 0-3).
Ở cấp độ quốc gia, đội U17 Italy có thành tích khá khiêm tốn ở World Cup. Kể từ năm 1993, họ 10 lần không vượt qua vòng loại và chỉ 6 lần góp mặt. Tuy nhiên, tại giải vô địch châu Âu, Italy khá hơn với vị trí á quân các năm 2013, 2018, 2019, vô địch năm 2024 và vào bán kết năm 2025.
Với đội U19 Italy, sau khi về nhì vào các năm 2016 và 2018, họ cũng vô địch U19 châu Âu năm 2023. Pio Esposito, tài năng trẻ triển vọng của Inter Milan và vừa đá hỏng quả luân lưu đầu tiên trước Bosnia, là thành viên chủ chốt của tập thể vô địch năm ấy.
Đội U21 Italy thì vẫn được xem là niềm tự hào của nền bóng đá nước này, đang đồng nắm giữ kỷ lục 5 lần vô địch châu Âu cùng với Tây Ban Nha.
Nhìn vào những thống kê này, có vẻ như "mầm non" của bóng đá Italy không hề tệ. Nhưng câu hỏi đặt ra những ngày này - sau khi Italy thua Bosnia và lần thứ ba liên tiếp không được dự VCK World Cup - vẫn là nếu đề án của Baggio được thực thi từ hơn 10 năm trước, liệu vị thế của bóng đá Italy hiện tại có khác đi?
Nhìn lại lịch sử, U21 Italy từng làm nên sự thống trị tuyệt đối ở châu Âu khi thâu tóm cả 5 chức vô địch chỉ trong vòng 12 năm. Đó là giai đoạn hoàng kim với những lần đăng quang vào các năm 1992, 1994, 1996, 2000 và 2004. Nhưng từ đó đến nay, tất cả chỉ còn là con số 0 tròn trĩnh. Thực tế, Italy thậm chí còn không thể tiến xa hơn tứ kết từ năm 2019, trong đó có hai lần bị loại ngay từ vòng bảng, với thất bại cay đắng nhất là lần bị loại ngay trên sân nhà.
Ở cấp độ U20, vốn là nền tảng để cạnh tranh tại các kỳ World Cup, đội U20 Italy cũng từng trải qua giai đoạn đen tối khi không thể vượt qua vòng loại trong ba kỳ liên tiếp từ 2011 đến 2015. Dù sau đó tình hình có khởi sắc với vị trí thứ ba năm 2017, rồi hạng tư, và về nhì vào năm 2023. Nhưng đến 2025, họ lại gây thất vọng khi dừng bước ngay từ vòng 1/8.
Thành bại của một lứa trẻ không đảm bảo cho thành công hay thất bại của ĐTQG trong tương lai, nhưng nó là thước đo phản ánh sức khỏe tổng thể của cả một hệ thống bóng đá và mang đến cái nhìn khái quát về những gì sắp diễn ra.
Một trong những vấn đề nữa mà huyền thoại Baggio từng chỉ ra chính là bóng đá Italy mang tư duy huấn luyện cục bộ. Trong lịch sử, chỉ duy nhất một HLV ngoại từng dẫn dắt tuyển Italy là Helenio Herrera, và ông cũng chỉ cầm quân vỏn vẹn 4 trận. Với một quốc gia, việc có một HLV nội dẫn dắt đội tuyển là niềm tự hào dân tộc. Không có gì sai khi tin dùng các HLV trong nước, miễn là họ thực sự chất lượng.
Nhưng sự e dè trong việc học hỏi, cập nhật những "phiên bản" bóng đá tân thời từ bên ngoài và khước từ những tư tưởng mới để mở rộng tầm nhìn chính là biểu hiện rõ nhất cho những gì đang chệch nhịp của bóng đá Italy hiện nay. Cesc Fabregas, HLV người Tây Ban Nha đang gây tiếng vang cùng Como ở Serie A, thường xuyên bị các đồng nghiệp người Italy chỉ trích khi ông bảo vệ triết lý bóng đá dựa trên kiểm soát bóng và so sánh nó trong tương quan với nước sở tại.
Nói như Baggio, bóng đá Italy thất bại trong việc ưu tiên "mối quan hệ với quả bóng", mà quá chú trọng vào thể chất thay vì kỹ thuật và sự khéo léo của các cầu thủ. Tất cả đều quay lại bài toán đào tạo HLV - điều mà Baggio hằng mong mỏi - và sự phát triển nhất quán về chiến thuật, về cách thức mới để phát huy tối đa tiềm năng cầu thủ, cũng như sự kết nối chặt chẽ giữa FIGC và các học viện.
Từ khóa "mối quan hệ với quả bóng" gợi nhớ về lần tuyển Italy nâng cao cup vàng thế giới lần thứ tư vào năm 2006. Andrea Pirlo ngày ấy xuất hiện trong buổi tiệc mừng công với chiếc áo in dòng chữ "No Pirlo No Party" mà đội tuyển dành cho. Mọi thứ dường như đã là một điềm báo. Với sự thoái trào và giải nghệ của nhạc trưởng tài hoa Pirlo, tuyển Italy dần lao dốc không phanh. Họ bị loại ngay từ vòng bảng World Cup 2010 và 2014, và khi không còn Pirlo, họ thậm chí không thể vượt qua vòng loại các năm 2018, 2022 và giờ là 2026.
Trong đường hầm tăm tối đó, chỉ có một điểm sáng duy nhất, một ngoại lệ duy nhất, là chức vô địch Euro 2020 trong điều kiện đặc biệt của đại dịch. Đó là danh hiệu có được sau khi thầy trò Roberto Mancini đánh bại Tây Ban Nha và Anh trên chấm luân lưu, nhờ vào lối chơi của một tập thể mà kiến trúc sư trưởng là Jorginho - một người gốc Brazil nhập tịch vốn chưa bao giờ được truyền thông Italy đánh giá đúng tầm.
Mọi thứ phải bắt đầu từ bộ máy lãnh đạo. Sự sụp đổ về chuyên môn, như ký giả kỳ cựu Enrico Curro của báo Italy La Repubblica nhận định, luôn song hành với thất bại về mặt quản trị: "Kết quả bết bát của bóng đá trái ngược hoàn toàn với những thành công chưa từng có của điền kinh, các môn Olympic, tennis hay bóng chuyền...".
Những ngày này, khi tuyển Italy lần thứ ba liên tiếp lỡ hẹn World Cup, câu chuyện về bản đề án 900 trang của Baggio lại trở thành một nỗi nuối tiếc "giá như".
Hoàng Thông tổng hợp
Nguồn: https://vnexpress.net/de-an-900-trang-cai-cach-bong-da-italy-bi-xep-xo-cua-baggio-5057663.html

Thủ quân Man Utd mở màn tháng qua bằng màn trình diễn toàn diện trước Crystal Palace, với một bàn thắng và một kiến tạo giúp đội nhà thắng 2-1. Sau đó, Fernandes tiếp tục để lại dấu ấn với một đường chuyền thành bàn trước Newcastle, trước khi bùng nổ với hai kiến tạo trong chiến thắng 3-1 trước Aston Villa. Anh khép lại tháng bằng bàn thắng phạt đền trong trận hòa 2-2 với Bournemouth.
Chuỗi phong độ đó giúp Fernandes cân bằng kỷ lục 6 lần giành giải "Cầu thủ hay nhất tháng" của Ngoại hạng Anh, ngang đàn anh Cristiano Ronaldo hay Steven Gerrard. Tiền vệ người Bồ Đào Nha giờ chỉ kém một giải so với kỷ lục 7 danh hiệu đang do Harry Kane, Sergio Aguero và Mohamed Salah đồng nắm giữ.
Giá trị lớn nhất của Fernandes nằm ở sự ổn định xuyên suốt mùa giải. Sau tháng 3, anh đã sở hữu 16 pha kiến tạo tại Ngoại hạng Anh mùa này, phá kỷ lục CLB do David Beckham thiết lập với 15 kiến tạo mùa 1999-2000. Anh tiến sát cột mốc lịch sử của giải đấu với 20 kiến tạo trong một mùa, do Thierry Henry (2002-2003) và Kevin De Bruyne (2019-2020) cùng nắm giữ. Với hiệu suất trung bình một kiến tạo mỗi 1,75 trận, Fernandes được dự đoán có thể chạm hoặc vượt mốc này khi mùa giải còn bảy vòng.
Sự thăng hoa của tiền vệ 31 tuổi gắn liền với những thay đổi chiến thuật kể từ khi Michael Carrick tiếp quản đội bóng hồi tháng 1/2026. Dưới thời Carrick, Fernandes đã góp tám kiến tạo chỉ trong 10 trận, tương đương hiệu suất 0,8 kiến tạo mỗi trận. Nếu duy trì nhịp độ này, anh có thể khép lại mùa giải với khoảng 21 kiến tạo, đủ để lập kỷ lục mới.
Không chỉ dẫn đầu về số lượng, Fernandes còn áp đảo ở nhiều chỉ số sáng tạo khác. Anh đứng đầu Ngoại hạng Anh về số cơ hội tạo ra, cơ hội lớn, chỉ số kiến tạo kỳ vọng (xA) và các đường chuyền xuyên tuyến. Fernandes có tới 15 "kiến tạo có chủ đích", gần gấp ba lần nhóm xếp sau như Rayan Cherki, Jack Grealish hay James Garner (cùng có 6).
Fernandes đã tạo ra 101 cơ hội (bao gồm kiến tạo) chỉ riêng mùa này, và có thể chạm mốc khoảng 133 nếu giữ phong độ hiện tại. Thành tích đó sẽ đưa anh tiến sát Top 3 mùa giải sáng tạo nhất kể từ mùa 2003-2004, sau Mesut Ozil (146), De Bruyne (136) và Frank Lampard (134).
Những đóng góp của Fernandes không chỉ đến từ các pha bóng cố định hay tình huống đơn giản. Anh thường xuyên chuyền những đường bóng mang tính quyết định cao, như pha chọc khe xé toang hàng thủ Man City cho Bryan Mbeumo ghi bàn, hay đường chuyền xuyên tuyến cho Matheus Cunha trước Aston Villa. Những tình huống đó phản ánh rõ triết lý chơi trực diện, giàu tính ngẫu hứng mà Carrick áp dụng.
Từ khi gia nhập Ngoại hạng Anh tháng 2/2020, Fernandes đã tạo ra 639 cơ hội, nhiều hơn đáng kể so với De Bruyne (432) hay Salah (407). Con số này củng cố vị thế của anh như một trong những tiền vệ sáng tạo hàng đầu thế hệ.
Ở hạng mục HLV, Mikel Arteta giành giải thưởng tháng 3 sau khi dẫn dắt Arsenal toàn thắng ba trận. Đội bóng Bắc London lần lượt đánh bại Chelsea 2-1, vượt qua Brighton & Hove Albion 1-0, trước khi thắng Everton trong trận đấu mang tính bước ngoặt trong cuộc đua vô địch.
Chiến thắng trước Everton gây chú ý khi Arteta tung cầu thủ 16 tuổi Max Dowman vào sân từ ghế dự bị ở phút 74. Tài năng trẻ này góp dấu giày trong bàn mở tỷ số phút 89, trước khi lập công ở phút bù giờ, trở thành cầu thủ ghi bàn trẻ nhất lịch sử Ngoại hạng Anh.
Danh hiệu này là lần thứ tám Arteta được vinh danh, giúp ông cân bằng thành tích với Martin O'Neill và Harry Redknapp. Chuỗi trận hoàn hảo trong tháng 3 cũng giúp Arsenal tạo khoảng cách 9 điểm với Man City, tiến gần hơn tới chức vô địch Ngoại hạng Anh đầu tiên sau 22 năm.
Hoàng An (theo Premier League)
Nguồn: https://vnexpress.net/bruno-fernandes-hay-nhat-ngoai-hang-anh-thang-3-5058312.html

Chiến thắng 4-1 trước Cremonese ở vòng đấu cuối Serie A (2025-2026) đã giúp Como lần đầu tiên trong lịch sử giành vé dự Champions League. Thành tích này càng trở nên đáng chú ý hơn khi đội bóng của HLV Cesc Fabregas chỉ mới thăng hạng Serie A từ mùa giải 2024-2025.
Ít ai nghĩ Como có thể tiến nhanh đến vậy sau ngày trở lại Serie A ở mùa giải 2024 - 2025, sau 21 năm vắng bóng tại đấu trường này. Trước đó, Como từng trải qua nhiều năm chìm trong khủng hoảng tài chính và phải chơi ở các hạng đấu thấp nhất của bóng đá Ý.
Como là CLB có trụ sở tại thành phố Como, nằm bên hồ Como nổi tiếng ở miền Bắc nước Ý. Đội bóng này từng nhiều lần phá sản trong quá khứ và có thời điểm phải thi đấu tận Serie D trước khi được tái cấu trúc vào năm 2017.
Bước ngoặt lớn đến khi tập đoàn Djarum của Indonesia tiếp quản Como vào năm 2019. Nguồn tài chính ổn định cùng định hướng phát triển dài hạn đã giúp đội bóng này dần thay đổi bộ mặt trong vài năm gần đây.
Sau khi giành quyền thăng hạng lên Serie A, Como không lao vào cuộc đua mua sắm ồ ạt như nhiều đội bóng mới lên hạng khác. Thay vào đó, họ tập trung xây dựng đội hình trẻ, giàu năng lượng và phù hợp với triết lý kiểm soát bóng của HLV Cesc Fabregas.
Mùa giải năm nay, Como không được đánh giá quá cao trong cuộc đua giành vé dự cúp châu Âu. Tuy nhiên, sự ổn định trong lối chơi cùng khả năng bùng nổ ở giai đoạn cuối mùa đã giúp đội bóng này vượt qua nhiều đối thủ lớn.
Bên cạnh yếu tố chuyên môn, Como còn tạo được dấu ấn nhờ phong cách bóng đá hiện đại và giàu cảm xúc. Họ không lựa chọn lối đá phòng ngự tiêu cực của nhiều đội bóng nhỏ, mà luôn cố gắng triển khai bóng và chơi tấn công trước mọi đối thủ.
Sự kết hợp giữa tiềm lực tài chính ổn định, chiến lược phát triển rõ ràng và tư duy bóng đá hiện đại đã giúp Como tạo nên cú bứt phá mạnh mẽ. Từ một đội bóng vừa trở lại Serie A, Como giờ đây đã trở thành đại diện mới của bóng đá Ý tại Champions League.
Nếu Como là câu chuyện cổ tích của bóng đá Ý, thì Cesc Fabregas chính là tác giả viết nên hành trình ấy. Cựu tiền vệ người Tây Ban Nha đã góp công lớn trong việc thay đổi hoàn toàn diện mạo đội bóng này chỉ trong vài năm.
Fabregas từng là một trong những tiền vệ hàng đầu châu Âu trong màu áo Arsenal, Barcelona, Chelsea và đội tuyển Tây Ban Nha. Ông được xem là "Xavi đệ nhị" nhờ khả năng điều tiết trận đấu, tư duy chiến thuật và phong cách chơi bóng thiên về kiểm soát.
Sau quãng thời gian thi đấu cho Monaco, Fabregas gia nhập Como vào năm 2022 trong giai đoạn cuối sự nghiệp cầu thủ. Không lâu sau đó, cựu tiền vệ sinh năm 1987 bắt đầu tham gia vào công tác huấn luyện và nhanh chóng trở thành HLV trưởng của đội bóng.
Fabregas không chỉ dẫn dắt Como trên sân cỏ mà còn góp phần xây dựng nền móng cho CLB. Theo Football Italia, chiến lược gia người Tây Ban Nha từng tham gia vào quá trình phát triển khu huấn luyện và định hình toàn bộ hệ thống bóng đá của Como.
Chia sẻ với DAZN, HLV Cesc Fabregas cho biết: "Khi tôi đến đây, chúng tôi gần như chẳng có gì cả. Thậm chí các chuyên viên vật lý trị liệu từng phải massage cho cầu thủ ở phía sau một quán bar vì đội bóng chưa có sân tập đúng nghĩa".
Nhà cầm quân người Tây Ban Nha cũng tiết lộ ông từng nói với các học trò rằng Como hoàn toàn có thể giành vé dự Champions League nếu duy trì niềm tin. HLV Fabregas thậm chí còn cho toàn đội xem video về một cua rơ tăng tốc ngoạn mục ở chặng cuối để truyền động lực cho các cầu thủ.
Không chỉ tạo dấu ấn về chiến thuật, Fabregas còn được đánh giá cao ở khả năng truyền cảm hứng và phát triển cầu thủ trẻ. Dưới thời ông, Como trở thành tập thể giàu năng lượng, thi đấu gắn kết và luôn duy trì tinh thần tích cực.
Dù đã được liên hệ với nhiều đội bóng lớn ở châu Âu, Fabregas khẳng định ông chưa muốn rời Como. Chiến lược gia người Tây Ban Nha cho rằng bản thân vẫn cần thêm thời gian để học hỏi trước khi bước lên những nấc thang cao hơn trong sự nghiệp huấn luyện.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

