Tôi 29 tuổi, chồng hơn tôi ba tuổi, cưới nhau được gần hai năm, hiện tôi mang thai bé đầu lòng ở tháng thứ bảy. Chồng làm kỹ sư phần mềm cho một công ty nước ngoài, tính hiền, chăm chỉ nhưng rất ít nói. Trước khi cưới, anh đã mua được một căn hộ nên sau cưới tôi dọn về ở cùng.
Tôi có hai chú mèo nuôi từ thời còn độc thân, coi chúng như thành viên trong nhà. Cuối tuần tôi hay mua đồ chơi, tự may khăn quàng cổ, chụp ảnh cho chúng. Chồng thì chịu được chuyện nuôi mèo nhưng luôn than nhà nhiều lông, ngày nào cũng phải hút bụi. Anh nhiều lần bảo tìm người nhận nuôi bớt một con nhưng tôi không đồng ý.
Từ ngày mang thai, tôi nghén nặng, ăn uống thất thường. Chồng vẫn dậy sớm đưa tôi đi làm, tối về nấu cơm nhưng thấy tôi ăn vài miếng rồi bỏ thì anh lại cáu gắt. Có hôm anh bực quá nói: “Anh làm hết rồi, em chỉ cần ăn để con khỏe mà cũng không làm được”. Tôi tủi thân, cãi lại. Anh nóng giận, buột miệng bảo: “Không chịu nổi thì về nhà mẹ đẻ đi”. Nghe vậy, tôi ôm mèo, bắt xe về nhà ngoại. Tối đến anh gọi liên tục, chạy sang xin lỗi, muốn đón tôi về, hứa sẽ không thế nữa.
Chuyện này đã lặp lại vài lần. Mỗi khi cãi nhau, anh đều nói những lời đuổi vợ rồi hôm sau lại hối hận. Tôi đang nghĩ chắc anh cậy nhà của anh nên lúc nào muốn đuổi tôi là đuổi, anh có quá đáng lắm không?
Vợ chồng tôi kết hôn được 13 năm. Trước khi lấy anh, tôi đã qua một đời chồng và có con trai. Chồng là trai tân trước khi cưới tôi. Anh có công việc ổn định sau cưới. Bố mẹ tôi cho đất, anh bỏ tiền làm nhà, còn nợ một ít thì cũng đi làm trả hết. Con trai tôi ở cùng hai vợ chồng. Anh đối xử rất tốt với hai mẹ con và sau này chúng tôi có thêm con trai nữa, anh không phân biệt đối xử gì. Phải nói anh là người có trách nhiệm, việc nhà cửa lo hết, tôi đi làm về chỉ việc nghỉ ngơi, cuộc sống cứ êm đềm như thế.
Rồi một chuyện đã xảy ra, tôi say nắng cậu đồng nghiệp có vợ, chúng tôi đã đi quá giới hạn. Tôi biết sai nhưng không dừng được. Đến khi chồng đọc được tin nhắn, anh sốc. Tôi cứ nghĩ anh sẽ đánh mắng hay làm ầm lên nhưng anh bảo sẽ tha thứ, còn tùy tôi lựa chọn. Anh giữ thể diện cho tôi và không làm ầm chuyện này. Nếu tôi muốn ly hôn, anh chấp nhận và ra đi không cần gì.
Sau đó, đúng như anh nói, anh sống bình thường, vẫn gần gũi vợ, không đả động gì, tùy tôi quyết định. Tôi lại không thấy được sự cao thượng ở anh mà chỉ thấy anh không có lập trường. Có lần tôi hỏi, anh đang trả thù em à?
Anh nói bản thân có tư cách, không bao giờ làm chuyện có lỗi và trái lương tâm. Có ai từng giống tôi không, đáng lẽ phải biết ơn chồng, đằng này tôi cứ thấy anh sao sao, không còn cảm xúc với anh nữa. Tôi phải làm sao đây? Tôi có bị bệnh tâm lý nào không?
Tôi 26 tuổi, làm kế toán, còn anh 31 tuổi, là kỹ sư xây dựng. Chúng tôi quen nhau gần 8 tháng qua một người bạn chung. Ngay từ những lần đầu nói chuyện, tôi đã thấy rất hợp. Hai đứa đều thích cà phê vỉa hè, thích đi dạo buổi tối và có thể ngồi nói chuyện hàng tiếng đồng hồ mà không chán. Có hôm tan làm lúc 6 giờ, đến gần 11 giờ đêm chúng tôi mới chịu về, chỉ vì mải kể cho nhau nghe những chuyện vụn vặt trong ngày.
Tôi sống một mình ở thành phố nên cuối tuần thường đi chợ nấu ăn. Thi thoảng tôi mang đồ sang nhà anh, hai đứa cùng nấu một bữa cơm đơn giản rồi xem phim. Một buổi tối, sau khi ăn xong, anh ôm tôi và muốn cả hai tiến xa hơn. Tôi nhẹ nhàng từ chối. Ngay từ đầu tôi đã nói rõ rằng chỉ muốn quan hệ khi đã xác định cưới nhau. Tôi không phải người cổ hủ, chỉ là muốn giữ nguyên quan điểm của mình. Anh im lặng, sau đó xin lỗi và nói sẽ tôn trọng tôi.
Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó. Những lần gặp sau, anh vẫn tìm cách thuyết phục. Anh nói yêu nhau thì chuyện đó là bình thường, là cách để hai người gắn bó hơn. Tôi vẫn từ chối. Anh bắt đầu nghĩ tôi không thật lòng, còn hỏi có phải tôi chưa đủ tin tưởng anh hay đang giấu điều gì. Tôi từng có một mối tình kéo dài gần ba năm nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn. Anh không tin điều đó. Anh bảo ở tuổi này, yêu lâu mà chưa từng quan hệ là chuyện rất khó tin. Nghe anh nói, tôi vừa buồn vừa tủi thân vì cảm giác mình càng giải thích, anh càng nghi ngờ.
Chúng tôi chia tay rồi quay lại một lần vì cả hai đều còn tình cảm nhưng chỉ sau vài tuần, câu chuyện cũ lại lặp lại. Lần này chính anh nói nên dừng lại vì hai đứa không cùng quan điểm. Đã gần ba tháng kể từ ngày chia tay, anh lại nhắn tin muốn gặp tôi, nói vẫn còn thương và muốn bắt đầu lại. Tôi cũng chưa quên được anh, vẫn rất nhớ anh nhưng nghĩ đến những gì đã xảy ra, tôi lại sợ mọi chuyện sẽ đi vào vết xe cũ. Tôi có nên cho cả hai thêm một cơ hội cuối cùng hay dừng hẳn để khỏi đau thêm lần nữa?
"Cuộc đời này có được bao nhiêu niềm vui", một câu nói truyền từ người này sang người khác, nó vừa là câu hỏi cũng có thể là câu cảm thán, vì thế không ai trả lời được câu hỏi ấy ngoại trừ bản thân bạn. Phải tự đi tìm niềm vui ở xung quanh chúng ta, ở các ngóc ngách có thể chạm tới. Bạn thấy một vỏ kẹo rơi vãi trong phòng, nhớ lại hôm qua mình vừa ăn loại kẹo mình thích. Một cái áo thích nhất trong tủ đồ bị thất lạc rất lâu sau mới tìm ra là do mình bỏ quên trên nóc tủ. Một ngày công việc trôi qua đều đặn cứ như là lập trình sẵn vậy, sáng vào chấm công rồi đi làm báo cáo ngày, xong vui thì đi ăn sáng, không thì nhịn tới trưa chiều gì ăn luôn, ngày nào cũng nghĩ tới một người, duy nhất một người.
"Nếu muốn thì tìm cách. Không muốn thì tìm lý do". Luôn là vậy mà, lại thêm một câu nói thâm thúy khiến tôi phải suy nghĩ nhiều. Do hoàn cảnh hay do tôi không hoàn hảo một vài điều gì đó? Chắc không phải đâu, ngoài công việc hàng ngày, tôi còn cố tình tạo ra những việc gì đó để có thể được gặp, được nhìn, được quan tâm người thương của mình mỗi ngày. Tôi gọi đó là tìm cách, vì tôi muốn mà.
Sự quan tâm của tôi luôn là trọn vẹn, không hời hợt, không phải quan tâm cho có thôi đâu. Tôi nhận thức rõ ai quan trọng nhất và tôi sợ nhất điều gì. Chỉ cần bị lỗi một nhịp thì đó là lỗi của tôi đã không cân bằng được những việc mình làm. Còn lý do? Tôi chẳng có cái gì gọi là lý do cả vì không muốn gì.
Cả vùng trời kéo dài gần 7 năm qua, tôi tự tạo ra cho mình bao nhiêu niềm vui, được xây lên từ bao nỗ lực ngoài sức tưởng tượng. Có những việc luôn âm thầm đó, xảy ra sau lưng đó nhưng vẫn cho qua vì yêu mà. Con đường tôi đang đi có thể gọi là con đường tình yêu vì đã một thời đầy ắp hoa hồng, còn hiện tại bấp bênh. Nhưng có gì là khó đâu, tôi đang hàn gắn nó vì khi bước được trên con đường này đâu dễ chút nào, cũng giống như có không giữ mất đừng tiếc.
Hạnh phúc tôi có chứ, tặng người ta mà còn tặng hết nữa, nhưng chỉ đủ một góc nhỏ trong lòng họ thôi. Tôi đã không còn nghĩ tới bản thân, không biết từ bao giờ tôi được như vậy, kiểu như làm để có chút vui trong thân tâm này rồi mỉm cười với những người mình tiếp xúc trong công việc. Tới khi nhìn lại tôi không còn nữa, không còn gì nữa.