12 năm trước, Undav ở tuổi 17, từng phải thức dậy từ 4h sáng để làm công nhân nhà máy kiếm sống, vì tiền đá bóng không đủ trang trải chi phí sinh hoạt. Giờ đây với ba bàn thắng và hai đường kiến tạo, anh đang là cầu thủ tấn công hiệu quả nhất World Cup 2026, giúp Đức vào vòng 1/16 với vị trí nhất bảng E.
Khi trọng tài Juan Gabriel Benitez thổi còi mãn cuộc trên sân Toronto tối 20/6, các cầu thủ Đức lập tức chạy về phía Deniz Undav. Khi đó, anh đang giật về để sẵn sàng hỗ trợ phòng ngự, rồi cười rạng rỡ khi được đồng đội bao quanh. Những cái ôm, những cái đập vai và tiếng reo hò xuất hiện khắp nơi. Undav xứng đáng là tâm điểm của màn ăn mừng đó.
Trong thử thách thực sự đầu tiên của Đức tại World Cup 2026, đoàn quân của Julian Nagelsmann gặp nhiều khó khăn trước Bờ Biển Ngà. Họ bị dẫn bàn từ phút 30 sau pha lập công của Franck Kessie, chơi thiếu nhịp điệu và nhiều lúc bị dồn ép.
Sau khoảng một giờ thi đấu, Nagelsmann quyết định điều binh. Một trong ba cầu thủ được tung vào sân là Undav, thay Jamal Musiala. Chỉ 8 phút sau, tiền đạo CLB Stuttgart lên tiếng. Anh tận dụng cơ hội đầu tiên có được để gỡ hòa 1-1 cho Đức. Khi trận đấu trôi dần về cuối và nguy cơ mất điểm hiện hữu, Undav tiếp tục tỏa sáng bằng bàn thắng ở phút bù thứ tư, hoàn tất màn ngược dòng 2-1.
“Rõ ràng là tôi phải tận dụng quả bóng đầu tiên nhận được”, Undav nói sau trận. “Tôi đã làm được điều đó. Bàn gỡ mang lại động lực cho cả đội”.
Màn trình diễn này giúp tiền đạo 29 tuổi được FIFA trao giải Cầu thủ hay nhất trận dù anh chỉ chơi khoảng hơn 30 phút. Khi được hỏi sẽ làm gì với danh hiệu cá nhân này, anh trả lời ngắn gọn: “Vợ tôi sẽ nhận nó”.
Hai bàn thắng trước Bờ Biển Ngà nâng thành tích của Undav tại World Cup 2026 lên ba bàn và hai kiến tạo, dù cả hai trận anh đều vào sân từ ghế dự bị. Không cầu thủ nào ghi dấu giày vào nhiều bàn thắng hơn kể từ đầu giải.
Đằng sau những con số ấn tượng ấy là hành trình vượt khó hiếm thấy trong bóng đá đỉnh cao. Năm 14 tuổi, Undav bị Werder Bremen loại khỏi học viện. Lý do là anh quá nhỏ con và không được đánh giá có tương lai. “Tôi suy sụp khi nghe họ nói không có tương lai ở đó, vì tôi quá nhỏ”, Undav từng kể với báo chí Bỉ.
Không từ bỏ giấc mơ, anh gia nhập CLB Havelse ở giải hạng Tư Đức. Khi ấy, thu nhập từ bóng đá quá thấp để có thể sống bằng nghề. Ở tuổi 17, Undav phải vừa chơi bóng, vừa làm việc toàn thời gian tại một nhà máy.
Công việc của anh là vận hành máy laser trong các ca kéo dài 8 tiếng mỗi ngày. “Tôi thức dậy khoảng 4h sáng, đến nhà máy làm việc. Sau đó đi tập luyện rồi về nhà lúc khoảng 20h. Hôm sau lại lặp lại mọi thứ”, Undav kể lại.
Tiền đạo người Đức thừa nhận anh không có lựa chọn nào khác, vì không thể tồn tại chỉ bằng tiền đá bóng. Hạng Tư Đức có các CLB chuyên nghiệp lẫn bán chuyên. Vì thế, bóng đá có thể không phải nguồn thu chính với nhiều người.
Những năm tháng ấy tưởng chôn vùi giấc mơ World Cup. Nhưng Undav tiếp tục tiến lên từng bước. Năm 2020, anh chuyển sang Bỉ khoác áo Union Saint-Gilloise. Một năm sau, CLB này thăng hạng và Undav trở thành hiện tượng khi ghi 25 bàn ở giải vô địch quốc gia Bỉ.
Phong độ đó giúp anh được Brighton chiêu mộ. Tuy nhiên, cuộc phiêu lưu tại Ngoại hạng Anh không diễn ra như mong đợi. Mùa 2022-2023, Undav chỉ ghi 5 bàn sau 22 trận, trước khi được cho Stuttgart mượn rồi mua đứt.
Nhưng đó lại là bước ngoặt lớn nhất sự nghiệp. Mùa 2025-2026, anh ghi 19 bàn tại Bundesliga, chỉ xếp sau Harry Kane trong danh sách Vua phá lưới. Thành tích ấn tượng này giúp Undav có vé đến World Cup.
Ngay cả khi đã khoác áo tuyển Đức, vị trí của anh vẫn chưa thật sự vững chắc. Hồi tháng 3/2026, Undav từng gây chú ý khi công khai bày tỏ mong muốn được đá chính nhiều hơn. Nagelsmann đáp trả khá gay gắt, cho rằng học trò đang tự tạo áp lực không cần thiết cho bản thân. Sau đó, HLV tuyển Đức phải lên tiếng xin lỗi tiền đạo này.
Ba tháng sau, câu trả lời của Undav đến từ sân cỏ. Thành tích 5 lần ghi dấu giày vào bàn thắng cân bằng kỷ lục của huyền thoại Roger Milla lập cho Cameroon năm 1990, tính trong vai trò cầu thủ dự bị. Undav có thể chưa cạnh tranh được vị trí chính thức với Kai Havertz, nên sẽ còn cơ hội phá kỷ lục này.
Nhưng với 9 bàn thắng sau 11 trận quốc tế, Undav cũng trở thành ứng viên thực sự cho suất đá chính trên hàng công tuyển Đức. “Cậu ấy là một tiền đạo bẩm sinh”, Nagelsmann nhận xét. “Khi khoảng trống xuất hiện, hãy để Undav xử lý. Cậu ấy đang đạt phong độ cao nhất cho World Cup”.
Sau hai kỳ World Cup liên tiếp bị loại ngay từ vòng bảng vào các năm 2018 và 2022, tuyển Đức đã giành vé vào vòng knock-out chỉ sau hai lượt trận. Trong thành công ấy, không ai để lại dấu ấn đậm nét hơn Undav.
Tại sân nhà của Atletico, logo CLB này được vẽ trang trọng ngay trên mặt cỏ trước khu vực dẫn vào đường hầm. Sau khi hồi còi mãn cuộc trận bán kết lượt đi Champions League tối 29/4 khép lại, White đã đi thẳng qua đó để trở về phòng thay đồ.
Hành động này đã châm ngòi cho phản ứng dữ dội từ phía HLV Simeone, được ghi lại trong đoạn video do báo Tây Ban Nha Marca đăng tải. Chiến lược gia người Argentina đã kéo con trai mình, tiền đạo cánh Giuliano Simeone, ra xa khỏi White trước khi dành cho cầu thủ người Anh một cú vỗ vai đầy mỉa mai.
White dường như đã nói điều gì đó đáp lại Simeone trước khi bị đẩy lùi về phía sau, dù cảnh quay không cho thấy rõ người đẩy có phải là Simeone hay không. Sau đó, tiền vệ Arsenal Martin Zubimendi đã phải hộ tống đồng đội vào đường hầm.
Tại các SVĐ lớn ở Tây Ban Nha, việc giẫm lên logo đội bóng thường bị coi là một hành vi thiếu tôn trọng.
Năm ngoái, kênh truyền hình TNT Sports từng thực hiện một cuộc phỏng vấn nhanh về vấn đề này, đặt câu hỏi cho nhiều cầu thủ rằng liệu việc bước lên logo CLB chủ nhà mỗi khi làm khách có phải là dấu hiệu của sự thiếu tôn trọng hay không. Trong đó, một số cái tên như Virgil van Dijk hay Dominic Solanke đã lên tiếng phủ nhận quan điểm này.
Trong cuộc đấu giữa Atletico – Arsenal vừa qua, Viktor Gyokeres đã đưa đoàn quân của Mikel Arteta vươn lên dẫn trước nhờ quả phạt đền trong hiệp một, nhưng Julian Alvarez kịp thời gỡ hòa cũng từ chấm 11 mét sau tình huống để bóng chạm tay của chính White.
Tuy nhiên, tranh cãi lớn nhất nổ ra khi trọng tài Danny Makkelie thay đổi quyết định thổi phạt đền sau pha va chạm giữa David Hancko và Eberechi Eze. HLV Arteta tuyên bố ông "vô cùng phẫn nộ" trước quyết định này, cho rằng trọng tài người Hà Lan đã chịu áp lực từ phía Simeone và đám đông CĐV Atletico trên khán đài.
Arsenal đã không lọt vào trận chung kết Champions League kể từ năm 2006, và cả họ lẫn Atletico đều chưa từng một lần đăng quang tại đấu trường này. Đội thắng trong cặp đấu này sẽ gặp PSG hoặc Bayern Munich, những đội vừa cống hiến trận cầu bùng nổ ở lượt đi với chiến thắng 5-4 cho đại diện nước Pháp.
Ở trận play-off kết thúc rạng sáng 1.4, đội tuyển Ý thất bại trước Bosnia & Herzegovina trên chấm luân lưu. Thất bại này cũng đẩy đội tuyển Ý vào một cột mốc buồn chưa từng có: vắng mặt ở 3 kỳ World Cup liên tiếp. Ngay sau cú sốc này, hiệu ứng “domino” đã diễn ra tại thượng tầng bóng đá Ý.
Tối ngày 2.4, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Ý (FIGC), ông Gabriele Gravina từ chức, trưởng đoàn Gianluigi Buffon nói lời chia tay. Chưa đầy 24 giờ sau, HLV Gattuso cũng đạt thỏa thuận với FIGC, chính thức từ chức HLV trưởng đội tuyển Ý.
Sau khi chia tay đội tuyển Ý, ông Gattuso bày tỏ: “Với nỗi lòng nặng trĩu, vì đã không đạt được mục tiêu, tôi cho rằng nhiệm kỳ của mình đã kết thúc. Việc tôi rút lui vào thời điểm này là cần thiết để tạo điều kiện cho một quá trình đánh giá và tái thiết toàn diện”.
HLV Gattuso được bổ nhiệm thay ông Luciano Spalletti vào tháng 6.2025 và từng mang đến kỳ vọng cho nhiều CĐV Ý với chiến thắng 5-0 trước Estonia trong trận ra mắt. Tuy nhiên, chỉ sau 9 tháng, mọi thứ nhanh chóng trượt dài. Những quyết định chiến thuật gây tranh cãi, đặc biệt trong trận thua Bosnia & Herzegovina, khiến ông phải chịu nhiều chỉ trích.
Trong khi đó, trưởng đoàn đội tuyển Ý, Gianluigi Buffon cũng không giấu được cảm xúc: “Tôi sẽ giữ tất cả trong trái tim mình với lòng biết ơn… dù đó là một kết thúc đầy đau đớn”.
Khi chiếc ghế HLV trưởng đội tuyển bỏ trống, bóng đá Ý lập tức bước vào cuộc tìm kiếm người kế nhiệm, với hàng loạt cái tên đình đám được đưa vào danh sách.
Theo Football Italia, ứng viên nổi bật nhất hiện nay là ông Roberto Mancini – người từng đưa đội tuyển Ý lên đỉnh châu Âu tại EURO 2020. HLV Mancini sẵn sàng trở lại, đặc biệt nếu ông Giovanni Malagò được bầu làm tân Chủ tịch FIGC. Kinh nghiệm và sự am hiểu hệ thống bóng đá Ý được xem là lợi thế lớn của chiến lược gia này.
Bên cạnh đó, hai HLV giàu cá tính là Antonio Conte và Massimiliano Allegri cũng đang được cân nhắc. HLV Antonio Conte từng giúp đội tuyển Ý thi đấu ấn tượng tại EURO 2016, còn HLV Max Allegri là một trong những HLV thành công nhất Serie A, dù chưa từng dẫn dắt đội tuyển quốc gia. Ngoài ra, HLV Simone Inzaghi hay HLV Stefano Pioli được xem là phương án dự phòng, trong bối cảnh FIGC có thể hướng đến một chiến lược dài hạn hơn.
Điểm nhấn đáng chú ý nhất đến từ đề xuất gây tranh cãi của chính trị gia Ignazio La Russa. Chia sẻ với truyền thông Ý, ông Ignazio La Russa đặt vấn đề: “Nếu Brazil có thể mời Carlo Ancelotti, tại sao Ý không thể có một HLV nước ngoài như Mourinho?”.
Sau nhận định trên của ông Ignazio La Russa, việc đội tuyển Ý cân nhắc HLV Mourinho cho vị trí thuyền trưởng ngay lập tức tạo ra làn sóng tranh luận. “Người đặc biệt” từng thành công tại Serie A cùng Inter Milan, nhưng việc một HLV ngoại dẫn dắt đội tuyển Ý vẫn là điều hiếm thấy trong lịch sử.
"Tuy nhiên, trong bối cảnh bóng đá Ý khủng hoảng sâu sắc, những lựa chọn táo bạo không còn bị xem là viển vông", Football Italia nhấn mạnh.
Hiện tại, FIGC cho biết đại hội bầu cử bất thường sẽ được tổ chức vào ngày 22.6 tại Rome nhằm tìm ra chủ tịch mới. Điều đó đồng nghĩa với việc quá trình bổ nhiệm HLV trưởng có thể kéo dài. Trong thời gian này, đội tuyển Ý nhiều khả năng phải thi đấu các trận giao hữu trong trạng thái không có HLV trưởng chính thức.
Theo đánh giá của Football Italia, sau tất cả, vấn đề của “Azzurri” lúc này không chỉ nằm ở một cái tên trên băng ghế huấn luyện mà đó là câu chuyện về bản sắc, hệ thống đào tạo và cách thích nghi với thời đại mới. Và người kế nhiệm HLV Gattuso, dù là HLV Mancini, HLV Conte hay thậm chí ông Mourinho, sẽ phải đối mặt với một nhiệm vụ nặng nề: đưa đội tuyển từng 4 lần vô địch thế giới thoát khỏi giai đoạn tăm tối nhất trong lịch sử.
Vòng 25 V-League vào ngày 31.5 đã biến cuộc đua trụ hạng càng trở nên nghẹt thở, khi ranh giới giữa việc ở lại giải đấu cao nhất quốc gia và tấm vé play-off cũng như suất xuống hạng bỗng trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Cục diện sau vòng 25 đã đẩy 3 CLB là SHB Đà Nẵng, Becamex TP.HCM và PVF-CAND vào tình cảnh cùng đường. Cả ba đội bóng này hiện đều sở hữu 21 điểm sau 25 lượt trận.
Sự cân bằng đến khó tin về điểm số tạo nên áp lực khủng khiếp lên đôi chân các cầu thủ trước thềm vòng đấu cuối cùng. Đội đang có ưu thế lớn nhất là SHB Đà Nẵng, sau trận hòa trên sân Hà Tĩnh. Đội bóng sông Hàn hiện có ưu thế tốt nhất về hiệu số cũng như chỉ số đối đầu với 2 đối thủ còn lại.
Đây là một lợi thế tâm lý quan trọng, giúp họ nắm quyền tự quyết trong tay khi bước vào trận đấu cuối cùng gặp Thanh Hóa bởi đội bóng xứ Thanh cũng đã sớm trụ hạng.
Đội bóng có tình thế xấu nhất vào lúc này có lẽ là Becamex TP.HCM. Thầy trò HLV Hứa Hiền Vinh đã tự đưa mình vào thế ngàn cân treo sợi tóc sau thất bại trước nhà tân vương CLB Công an Hà Nội ở vòng 25. Từ vị thế an toàn hơn, giờ đây họ rơi xuống vị trí thứ 13 và buộc phải dốc toàn lực cho trận đấu cuối để tránh tấm vé play-off. Nguy cơ xấu nhất là một suất xuống hạng trực tiếp đang đón đợi “Chelsea Việt Nam“ một thời.
Đội bóng còn lại là PVF-CAND đã từng đứng trước hiển họa rất lớn và bị đánh giá là ứng cử viên hàng đầu cho suất xuống hạng. Nhưng một trận đấu nỗ lực giành chiến thắng đầy cảm xúc 3-1 trước Hải Phòng ở vòng 25 đã thổi bùng lên hy vọng sống sót. Dù vẫn đứng cuối bảng (hạng 14), nhưng tinh thần của các cầu thủ trẻ PVF-CAND đang ở mức cao nhất, sẵn sàng cho trận đấu hạ màn cùng SLNA tại sân Vinh.
Sự khốc liệt của cuộc đua này không chỉ nằm ở chiến thuật hay những khoảnh khắc ngôi sao, mà còn là bản lĩnh chịu đựng áp lực.
Hai đội bóng từng nằm trong nhóm nguy hiểm là Đông Á Thanh Hóa (25 điểm) và HAGL (26 điểm) đã chính thức trụ hạng sau vòng 25. Sự "về đích" an toàn của họ là bài học cho thấy nếu bản lĩnh biết lên tiếng ở những thời điểm quyết định, cục diện hoàn toàn có thể thay đổi.
Với SHB Đà Nẵng, Becamex TP.HCM và PVF-CAND, vòng đấu cuối không còn là những toan tính về lối chơi đẹp mắt hay cống hiến. Đó là 90 phút của sự tập trung cao độ, nơi sai lầm dù nhỏ nhất cũng phải trả giá bằng cả một mùa giải. Các HLV lúc này không chỉ là những nhà cầm quân, mà còn là những chuyên gia tâm lý, phải truyền được "lửa" và sự vững vàng cho các học trò.
Vòng 26, vòng cuối cùng của V-League vào ngày 7.6 sẽ cực hay là vì thế!