Như một chiếc lốp xe bị đâm thủng và xì hơi từ từ, Real đuối dần rồi hoàn toàn tan vỡ ngay trong một trận cầu lớn với Bayern Munich, đúng lúc họ tưởng chừng ở rất gần một kỳ tích.
Hãy nhìn ra rộng hơn! Chủ tịch Florentino Perez cố gắng can thiệp, nhưng lại thay nhầm “linh kiện” khi quyết định chia tay Xabi Alonso. Đội bóng được giao lại cho Alvaro Arbeloa, nhưng quyền lực thực tế lại nằm trong tay các cầu thủ. Kết quả là thất bại toàn tập: nhà cầm quân trẻ đánh mất uy quyền, các cầu thủ trở thành tâm điểm của hoài nghi, còn các khán đài thì sục sôi giận dữ. Một cuộc chuyển giao bị khai tử ngay từ trong trứng nước, với một dàn sao đẳng cấp thế giới nhưng lại đánh mất niềm tin theo thời gian.
Về mặt chuyên môn, khó có thể trách Arbeloa khi cậu ấy đã làm đúng như lời dạy của HLV huyền thoại Cesar Luis Menotti. Đó là đặt cái bồn cầu vào phòng tắm, ghế sofa vào phòng khách và bàn ăn vào phòng bếp – tức làm những điều cơ bản nhất. Cậu ấy cũng cho thấy nỗ lực làm mới đội hình bằng những tài năng từ lò đào tạo trẻ của CLB trong bối cảnh thiếu hụt nhân sự. Thực tế, cậu ấy chẳng thể làm gì hơn.
Tuy nhiên, phong cách quản trị của Arbeloa – vốn nằm giữa ranh giới cảm xúc và chính trị – mới là điều cần mổ xẻ. Cậu ấy quá nuông chiều các ngôi sao, một nghĩa cử có thể được lòng họ ở góc độ cá nhân, nhưng lại vô hại trên sân cỏ. Cậu ấy tỏ ra quá mẫn cán với CLB khi công kích trọng tài và vỗ về các trụ cột, nhưng cái giá phải trả chính là sự thỏa hiệp không thể tạo nên uy quyền.
Ngay cả trong những thời khắc tồi tệ nhất, những phát biểu của Arbeloa vẫn quá ôn hòa và luôn nỗ lực khơi gợi lòng tự tôn, như thể việc nhắc lại lịch sử là một liều thuốc tăng lực. Vì thế, Real thiếu đi ngọn lửa rực cháy mà họ khát khao hơn bao giờ hết, vì họ đang kéo theo “món nợ” không xứng tầm với vị thế huyền thoại của mình, chính là thiếu đi linh hồn trong quá nhiều trận đấu.
CLB có một biểu tượng quyền lực rõ ràng với Chủ tịch Perez – hiện thân cho một định chế tối cao. Điều đó quan trọng về mặt cấu trúc và sẽ là một di sản lâu bền. Việc biết ai là người nắm quyền thật sự giúp Real duy trì trật tự. Tuy nhiên, tầm ảnh hưởng của Perez không chạm tới được phòng thay đồ, nơi đang “mồ côi” những cá tính có sức lôi cuốn mạnh mẽ.
Các đời HLV gần đây đều không làm được chuyện đó tại Real. Họ bị chính CLB làm suy yếu quyền thế trong một vòng xoáy tự hủy. Trong bóng đá đỉnh cao, nhận thức là yếu tố quyết định, và cầu thủ sẽ nhanh chóng nhận ra đâu là một người thầy bản lĩnh, đâu là kẻ yếu thế.
Bản thân phòng thay đồ Real cũng không thể bù đắp được khoảng trống quyền lực đó. Vinicius không phải một thủ lĩnh khi quá sa đà vào những cuộc chiến bên lề. Dani Carvajal sa sút vì không còn đóng vai trò then chốt trên sân. Những Thibaut Courtois, Eder Militao, Fede Valverde, Jude Bellingham hay Kylian Mbappe đều là siêu sao, nhưng họ thiên về thủ lĩnh chuyên môn hơn là thủ lĩnh tinh thần. Đội bóng thiếu đi những gương mặt như Sergio Ramos hay Raul Gonzalez ngày trước, tức những người mà tự thân họ đã sở hữu uy quyền để khiến tất cả phải lắng nghe, tuân phục.
Những lúc yên bình, các khiếm khuyết này thường bị che lấp. Nhưng Real đang trải qua một cuộc khủng hoảng của kết quả – nguồn cơn của mọi loại khủng hoảng, bị cộng hưởng bởi một đội hình mất cân đối và một bản sắc nhạt nhòa, chẳng còn gì ngoài ánh hào quang lịch sử. Để tìm lại lối chơi vốn có, họ cần những tiền vệ có nhãn quan và tư duy. Trong khi, để tìm lại quyền kiểm soát, có lẽ CLB sẽ lại tìm đến một mẫu HLV độc đoán, kiểu người mà Perez ưa thích và xem như một “bến đỗ” trong cơn bão. Nhưng lịch sử cho thấy mô hình này thường ngắn ngủi và ít khi thành công tại Santiago Bernabeu.
Việc đặt niềm tin vào những HLV có hồ sơ bài bản, vững chãi và có lộ trình rõ ràng đã sớm bị gạt bỏ sau quyết định sa thải Alonso. Cậu ấy từng là niềm khao khát của cả châu Âu khi mới đến, nhưng đã bị CLB “ngấu nghiến” trong thời gian kỷ lục. Ở Real, chiến thắng phải đến ngay hôm nay, chứ không phải ngày nọ, ngày kia. “Thói hư” văn hóa ấy giờ đã trở thành một luật định bất thành văn.
Phía trước là hai tháng để Real cảm thấy tự ăn năn. Bởi lẽ, việc phải thi đấu mà không còn mục tiêu chẳng khác nào một án phạt. Nhưng đó cũng là cơ hội để suy ngẫm. Các cầu thủ không còn gì để nói, và Arbeloa coi như đã khép lại chương sự nghiệp tại đây. Tất cả đều là nạn nhân của kết quả, thứ giáo điều tuyệt đối trong bóng đá.
Tuy nhiên, tại một cỗ máy chuyên “xuất xưởng các kịch bản” như Real, sân khấu không bao giờ được phép để trống. Bây giờ, chỉ Perez mới có thể lấp đầy khoảng trống đó, bằng những quyết định thúc đẩy một cuộc đại tu sâu rễ bền gốc.
Cặp đấu giữa HAGL và Ninh Bình đáng chú ý ở chỗ, HLV Vũ Tiến Thành của Ninh Bình sẽ trở lại phố núi, trong tư cách đối thủ của HLV Lê Quang Trãi và HAGL. Chỉ cách đây vài tuần, ông Thành vẫn còn là Giám đốc kỹ thuật (GĐKT), là người chịu trách nhiệm chính về mặt về chuyên môn ở đội bóng phố núi.
Tình cảnh của 2 đội HAGL và Ninh Bình hiện rất khác nhau. Đội bóng cố đô Hoa Lư có 28 điểm, xếp thứ 3 trên bảng xếp hạng sau 16 vòng đấu. Còn HAGL chỉ mới có 15 điểm, xếp thứ 4 từ… dưới đếm lên. Nguy cơ rớt hạng vẫn đang hiển hiện trên đầu của HAGL. Họ chỉ cách đội cuối bảng PVF-CAND 4 điểm.
Tuy nhiên, thực tế trên sân trong ngày chủ nhật tới đây có khi không dễ dàng cho đội Ninh Bình và HLV Vũ Tiến Thành, bất chấp khoảng cách lớn về thứ hạng giữa đội bóng cố đô Hoa Lư và đội bóng phố núi.
Thứ nhất, HAGL không nhất thiết phải chơi tấn công trước Ninh Bình. Khi 1 đội bóng yếu hơn thi đấu với 1 đội mạnh hơn, đội yếu hơn có quyền chọn lối chơi phòng ngự phản công, mà vẫn không bị khán giả nhà phản ứng. HAGL có thể đá thật chắc bên phần sân nhà, chực chờ những sai lầm của Ninh Bình, rồi tăng tốc để khai thác những sai lầm này.
Nếu HAGL quyết chơi với đội hình lùi thấp, Ninh Bình sẽ rất khó đá. Hàng thủ của đội bóng phố núi với những cái tên như thủ môn Trung Kiên, các trung vệ Quang Kiệt, Jairo không hề kém. Họ đủ sức làm nản lòng các ngôi sao tấn công tên tuổi của Ninh Bình, như Hoàng Đức, Geovane hay Lê Phát, Thành Trung... của Ninh Bình.
Thứ nhì, HLV Vũ Tiến Thành chưa bao giờ nổi tiếng là mẫu HLV giỏi xây dựng lối chơi tấn công cho các đội bóng mà ông dẫn dắt. Tất cả những CLB đã qua của vị chiến lược gia này, gồm Sài Gòn FC, CLB TPHCM và HAGL đều xây dựng lối chơi chủ đạo là phòng ngự phản công.
Về mặt này, HAGL quá hiểu ông Vũ Tiến Thành, dựa vào chính khoảng thời gian ông Thành làm việc ở đội bóng phố núi, trước khi ông Thành rời nơi này để gia nhập CLB Ninh Bình. Mới đây, đội Ninh Bình và HLV Vũ Tiến Thành từng gặp rất nhiều khó khăn trước đội bóng yếu PVF-CAND tại tứ kết Cúp quốc gia. Ở trận đấu đó, PVF-CAND chủ trương đá chậm, chắc, họ khiến cho các ngôi sao tấn công của Ninh Bình gặp rất nhiều ức chế, vì thiếu khoảng trống để phô diễn kỹ thuật.
HAGL có thể nghiên cứu kỹ cách GĐKT Trần Tiến Đại vận hành lối chơi cho PVF-CAND, khi họ chạm trán với CLB Ninh Bình, trước khi áp dụng cho trận đấu tới đây tại sân Pleiku. Trước mắt HLV Vũ Tiến Thành và đội bóng cố đô Hoa Lư là chuyến làm khách đầy khó khăn trên sân của HAGL vào chiều 5.4.
Mở màn ngày thi đấu 15-6 (giờ Việt Nam) của World Cup 2026 sẽ là trận đấu giữa Đức và Curacao lúc 0h.
Trận đấu được trực tiếp trên VTV3, VTV6, VTV9, VTV10, SCTV, FPT Play, TV360... Tuổi Trẻ Online cũng sẽ trực tuyến trận đấu này, mời bạn đọc đón theo dõi.
Cuộc đọ sức này quá chênh lệch khi tuyển Đức được đánh giá mạnh hơn nhiều so với Curacao. Một chiến thắng được dự báo sẽ nằm trong túi tuyển Đức nếu họ chơi tập trung và cẩn trọng.
Nhưng tâm điểm của ngày 15-6 phải là cuộc đọ sức giữa Nhật Bản và Hà Lan lúc 3h, được trực tiếp trên VTV3, VTV6, VTV9, VTV10, SCTV, FPT Play, TV360... Tuổi Trẻ Online cũng sẽ trực tuyến trận đấu này, mời bạn đọc đón theo dõi.
Tuyển Hà Lan được đánh giá là ứng viên số 1 cho ngôi đầu bảng, nhưng "cơn lốc màu da cam" được dự đoán sẽ chịu thách thức lớn từ Nhật Bản. Đại diện bóng đá châu Á với dàn cầu thủ đang chơi bóng tại châu Âu đặt mục tiêu vô địch World Cup 2026.
Sự tự tin đó đến từ phong độ ấn tượng của "Samurai xanh" trong thời gian qua. Nhưng điều quan trọng hơn hết là sự tiến bộ của Nhật Bản và dấu ấn càng rõ nét của họ ở đấu trường World Cup.
Cách đây 4 năm, Nhật Bản đã đứng đầu bảng đấu có Tây Ban Nha và Đức, tạo ra một cú sốc ở World Cup 2022. Điều đó chứng minh Nhật Bản đủ khả năng để tiến sâu ở World Cup 2026 và là đối thủ lớn của Hà Lan hay bất cứ đội nào.
Ngoài hai trận đấu nói trên, các CĐV cũng không thể bỏ qua 2 cuộc đọ sức đáng chú ý khác: Bờ Biển Ngà gặp Ecuador (6h, VTV3, VTV6, VTV9, SCTV, FPT Play, TV360 THTT), và Thụy Điển chạm trán Tunisia (9h, VTV3, VTV6, VTV9, SCTV, FPT Play, TV360 THTT).
Úc là đại diện cuối cùng của Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) còn trụ lại ở World Cup. Họ cùng với Nhật là hai đội vượt qua vòng bảng. Tuy nhiên, "Samurai xanh" đã dừng bước sau khi để thua Brazil tại vòng này.
Tại vòng bảng, tuyển Úc đã chơi thuyết phục khi đánh bại Thổ Nhĩ Kỳ (2-0) trong trận ra quân. Sau khi thua Mỹ (0-2) thì trận hòa với Paraguay (0-0) ở lượt trận cuối đã đủ để giúp họ giành vé đi tiếp.
Bên kia chiến tuyến, Salah cùng Ai Cập cũng đang có giải đấu khá thành công. Tại vòng bảng, họ có 2 trận hòa trước Bỉ và Iran (cùng 1-1) và đánh bại New Zealand (3-1). Bản thân Salah cũng đã có 1 bàn tới lúc này.
Đây là trận đấu mà Ai Cập được đánh giá cao hơn, nhưng chỉ nhỉnh hơn đôi chút chứ không vượt trội. Úc dù không giỏi tấn công nhưng rất biết cách phòng ngự. Thậm chí họ luôn chơi kiên cường, khó chịu khi đối đầu với các đội có sở thích dâng cao.
Đó sẽ là thử thách lớn với Ai Cập, và đòi hỏi những màn tỏa sáng cá nhân đến từ các ngôi sao như Salah. Không loại trừ khả năng hai đội sẽ cần đến hiệp phụ hoặc thậm chí là loạt sút luân lưu để phân định thắng thua.
Trong quá khứ, hai đội chỉ mới gặp nhau đúng một lần. Đó là trong trận giao hữu vào năm 2010, với phần thắng 3-0 nghiêng về Ai Cập.
Với tư cách là đội bóng cuối cùng của châu Á, liệu đội tuyển Úc có thể giành vé vào vòng 16 đội? Hoặc Salah và các đồng đội sẽ viết tiếp hành trình tuyệt vời của họ ở giải đấu năm nay?
Mời bạn đọc theo dõi trực tuyến trận đấu giữa Úc và Ai Cập, bắt đầu lúc 1h ngày 4-7.