3×21 là cách viết rút gọn của thể thức đánh tối đa 3 ván, điểm chiến thắng mỗi ván là 21. Và giờ đây, cuộc chơi sẽ được rút gọn với công thức 3×15.
Vì sao BWF tạo ra thay đổi lịch sử này? Tất cả chỉ vì một mục đích: để cuộc chơi hấp dẫn hơn.
Trong phần lớn thế kỷ 20, cầu lông sử dụng hệ thống tính điểm gọi là side-out scoring. Theo đó, chỉ bên đang cầm quyền giao cầu mới có thể ghi điểm. Nếu bên đỡ giao cầu thắng pha cầu đó, họ chỉ giành lại quyền giao chứ chưa được cộng điểm. Hệ thống này khiến thời lượng trận đấu khó dự đoán, có khi kéo dài đáng kể nếu hai bên liên tục đổi quyền giao mà không bứt lên điểm.
Khi thể thao bước vào thời đại truyền hình toàn cầu, đây trở thành vấn đề lớn. Các đài phát sóng cần khung giờ ổn định, nhà tổ chức cần lịch thi đấu chính xác, còn khán giả đại chúng muốn theo dõi một môn thể thao có nhịp điệu rõ ràng hơn. Vì vậy, vào năm 2006, BWF quyết định chuyển sang hệ thống rally point, tức bên thắng pha cầu sẽ có điểm bất kể ai giao cầu, cùng công thức 3×21.
Đó là thay đổi mang tính nền tảng vì nó làm biến đổi toàn bộ nhịp điệu trận đấu. Từ chỗ có những quãng giằng co dài nhưng bảng điểm đứng yên, giờ đây mỗi pha cầu đều tác động trực tiếp đến kết quả. Trang Olympics từng nhận định rằng hệ thống mới giúp môn cầu lông “dễ tiếp cận hơn với khán giả toàn cầu và phù hợp hơn với truyền hình quốc tế”.
Chính tiền lệ thành công ấy là cơ sở để BWF tiếp tục cải tổ sau hai thập niên ổn định với công thức 3×21. BWF cho biết mục tiêu của thể thức 3×15 mới công bố là tạo ra các trận cầu kịch tính, thời lượng ổn định hơn và hỗ trợ sức khỏe vận động viên.
Chủ tịch BWF Khunying Patama Leeswadtrakul lý giải: “Chúng tôi muốn xây dựng một môn thể thao có thể trò chuyện với thế hệ mới, đồng thời đầu tư cho tương lai dài hạn của vận động viên”. Theo lập luận của BWF, khi mỗi ván chỉ còn 15 điểm, các tay vợt buộc phải nhập cuộc nhanh, giảm thời gian thăm dò và nâng giá trị của từng pha cầu.
Một số ý kiến bên ngoài BWF cũng nhìn thấy mặt tích cực. Cựu tuyển thủ Ấn Độ kiêm huấn luyện viên Shlok Ramchandran nhận định với The Indian Express rằng sức mạnh bùng nổ sẽ quan trọng hơn và chiến thuật có thể chuyển sang trực diện, tấn công hơn. Nói cách khác, người xem có thể chứng kiến nhịp độ cao ngay từ đầu trận.
Tất nhiên luôn có những ý kiến trái chiều khi thay đổi lớn được đưa ra. Với luật mới 3×15, các trận cầu ước lượng sẽ giảm thời gian khoảng 20% và hoàn toàn đi theo nhịp độ “vũ bão”. Điều này đồng nghĩa với việc những tay vợt có lối đánh ưu tiên sức bền, chậm mà chắc sẽ gặp khó.
Nhưng cũng vì vậy BWF đã đầu tư khá nhiều thời gian cho bước chạy đà, khi bắt đầu đưa luật mới vào áp dụng thử ở một số giải đấu từ năm 2025, và giờ đây dành ra 8 tháng trước khi chính thức áp dụng. Thể thức 3×15 chỉ chính thức bắt đầu từ năm 2027.
Đừng quá lo lắng cho các tay vợt đỉnh cao, những người có cả một hệ thống huấn luyện xung quanh để luôn sẵn sàng thích nghi mọi hoàn cảnh. Còn với người chơi phong trào, cầu lông giờ đây hứa hẹn sẽ kịch tính hơn, quyết liệt hơn ngay từ những điểm đầu tiên.
Theo ông Infantino, trong cuộc trò chuyện giữa hai bên, ông đã giải thích rằng trường hợp của Balogun đang được xem xét theo đúng quy trình pháp lý của FIFA và mọi quyết định đều thuộc thẩm quyền của các cơ quan tư pháp độc lập.
"Trong cuộc trò chuyện của chúng tôi, tôi đã giải thích rằng đang có một quy trình pháp lý được tiến hành bởi các cơ quan tư pháp độc lập của FIFA và vụ việc sẽ được quyết định vào thời điểm thích hợp bởi các cơ quan có thẩm quyền", ông Infantino viết trên mạng xã hội X.
Người đứng đầu FIFA nhấn mạnh: "Đó là cách hệ thống của FIFA vận hành và đó là nguyên tắc mà tôi sẽ luôn bảo vệ".
Phát biểu của Infantino được đưa ra trong bối cảnh FIFA đang đối mặt với làn sóng chỉ trích dữ dội sau quyết định hủy án treo giò dành cho Balogun. Tiền đạo tuyển Mỹ trước đó nhận thẻ đỏ trực tiếp trong trận thắng Bosnia và Herzegovina ở vòng 32 đội. Theo quy định thông thường, Balogun phải bị treo giò ít nhất một trận kế tiếp. Tuy nhiên, FIFA sau đó bất ngờ đình chỉ việc thi hành án phạt thẻ, cho phép chân sút này đủ điều kiện ra sân ở trận gặp Bỉ tại vòng 16 đội.
Quyết định trên đã vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ phía Bỉ. Liên đoàn Bóng đá Bỉ xác nhận đã gửi đơn khiếu nại chính thức, trong khi UEFA cũng ra thông cáo lên án đây là quyết định "không thể hiểu nổi" và có nguy cơ làm tổn hại tính toàn vẹn của giải đấu.
Việc Infantino nhắc đến cuộc trao đổi với Tổng thống Trump càng khiến vụ việc thu hút sự chú ý. Tuy nhiên, Chủ tịch FIFA khẳng định ông không can thiệp vào quá trình xét xử và các cơ quan tư pháp của FIFA hoàn toàn độc lập trong việc đưa ra phán quyết.
Dù vậy, tranh cãi vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Nhiều chuyên gia cho rằng việc miễn án cho Balogun đã tạo ra tiền lệ chưa từng có trong lịch sử World Cup, đặc biệt khi nhiều cầu thủ khác nhận thẻ đỏ tại giải đấu năm nay đều phải chấp hành án treo giò theo đúng quy định.
Trong khi đó, Balogun tiếp tục trở thành tâm điểm chú ý khi được phép góp mặt trong trận đấu giữa Mỹ và Bỉ. Kết quả của vụ việc nhiều khả năng sẽ còn gây tranh luận trong phần còn lại của World Cup 2026, bất chấp việc Chủ tịch FIFA đã lên tiếng bảo vệ tính độc lập của quy trình xét xử.
Đồng chủ nhà Canada sẽ thu hút phần lớn sự chú ý trước trận đấu, khi đội bóng này có lần đầu tiên trong lịch sử góp mặt tại vòng loại trực tiếp World Cup 2026. Và phía bên kia, đội tuyển Nam Phi cũng có lần đầu tiên vượt qua vòng bảng của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Do chỉ xếp nhì bảng B, Canada đã đánh mất lợi thế sân nhà ở vòng 32 đội, buộc phải tới California và thi đấu trên sân SoFi. Trận thua trước Thụy Sĩ ở lượt trận cuối không làm giảm đi nhiều sự hưng phấn từ chiến dịch vòng bảng được đánh giá là ấn tượng của Canada, đặc biệt là màn hủy diệt Qatar với tỷ số đậm đà 6-0. Trong khi đó, Nam Phi chỉ ghi được 2 bàn thắng nhưng vẫn giành được 4 điểm (bằng với điểm số của Canada). Tuy nhiên ở vòng 32, sự kỳ vọng dành cho "Bafana Bafana" (biệt danh của đội tuyển Nam Phi) là không lớn, khi đội hình của họ thiếu chiều sâu và chất lượng. Dù vậy, đại diện châu Phi đã chứng minh họ là một đối thủ vô cùng khó chịu và Canada sẽ phải hết sức cẩn trọng.
Canada không sở hữu ngôi sao đẳng cấp thế giới, nhưng chắc chắn họ có “hỏa lực” mạnh hơn Nam Phi. Jonathan David đang có một giải đấu thăng hoa với 3 bàn, trong khi tiền đạo kỳ cựu Cyle Larin cũng liên tục nổ súng (2 bàn).
Bafana Bafana thiếu đi những nhân sự chất lượng trên hàng công, nhưng họ sẽ khiến đối thủ gặp nhiều khó khăn trong việc tìm đường đến khung thành của mình. Một khối phòng ngự lùi sâu kiên cường chắc chắn là thử thách chào đón đoàn quân của HLV Jesse Marsch. Bên cạnh đó, những cầu thủ tấn công có khả năng chớp thời cơ cực nhanh với tốc độ và sức càn lướt cũng sẽ đe dọa sự an toàn của Canada, khi đại diện Bắc Mỹ quá mải mê dâng lên kiếm bàn. Dù vậy, phong độ của Nam Phi gần đây không tốt. Chiến thắng trước Hàn Quốc là trận thắng duy nhất của thầy trò HLV Hugo Broos trong 7 trận gần nhất. Khâu ghi bàn đang là bài toán đau đầu của đội bóng châu Phi vào lúc này, khi Bafana Bafana trung bình không có quá 1 bàn/trận.
Trận đấu Nam Phi vs Canada chứng kiến lần đầu tiên có hai đội bóng “tân binh ở vòng loại trực tiếp” đụng độ nhau, kể từ World Cup 2002. Do đó, khá khó đoán về màn trình diễn của hai đội khi họ đứng trước một bước ngoặt và áp lực mới.
Đội tuyển Nam Phi sẽ tiếp tục thiếu vắng Themba Zwane, tiền vệ kiến thiết quan trọng bị truất quyền thi đấu vì hành vi bạo lực trong trận mở màn World Cup 2026 (gặp Mexico) và vẫn đang chịu án treo giò ở vòng 32 đội. Tuy nhiên, anh sẽ trở lại ở vòng 16 đội nếu Nam Phi tiến xa được đến vậy. Ở một diễn biến tích cực hơn, nhân tố quan trọng Teboho Mokoena - cầu thủ đã ghi bàn gỡ hòa trên chấm phạt đền ở lượt trận thứ hai gặp CH Czech, sẽ trở lại sau án treo giò 1 trận vì nhận 2 thẻ vàng.
Tiền vệ trụ cột Ismael Kone của Canada đã sớm phải chia tay giải đấu, sau chấn thương gãy chân kinh hoàng trong trận gặp Qatar. Tín hiệu tích cực là ngôi sao sáng nhất của bóng đá xứ lá phong - Alphonso Davies có thể sẽ tái xuất tại vòng 32, sau khi ngồi ngoài trong cả ba trận vừa qua.
Đội tuyển Iran rời World Cup 2026 theo cách cay đắng bậc nhất vòng bảng. Sau 3 trận, đại diện Tây Á không thua khi lần lượt hòa New Zealand, Bỉ và Ai Cập. Thế nhưng, 3 điểm vẫn không đủ để họ bước vào vòng knock-out.
Ngay từ trước giải, Iran đã đối mặt nhiều khó khăn ngoài sân cỏ. Những vấn đề liên quan đến thị thực, lịch trình di chuyển và địa điểm đóng quân khiến đội bóng của HLV Amir Ghalenoei không có sự chuẩn bị thuận lợi. Iran phải đặt đại bản doanh ở Tijuana (Mexico) và liên tục di chuyển qua lại giữa Mexico và Mỹ để thi đấu, tập luyện.
HLV Ghalenoei cho rằng đội tuyển Iran bị đối xử "rất thiếu công bằng", còn đội trưởng Mehdi Taremi gọi đây là một "World Cup thảm họa". Theo họ, những rắc rối hậu cần đã ảnh hưởng đến quá trình chuẩn bị và hồi phục của toàn đội.
Trên sân cỏ, Iran vẫn chiến đấu đầy kiên cường. Họ mở màn bằng trận hòa 2-2 trước New Zealand, tiếp đó cầm chân đội tuyển Bỉ 0-0 rồi khép lại vòng bảng với kết quả 1-1 trước Ai Cập. Ở trận đấu cuối, đại diện Tây Á đã ở rất gần chiến thắng khi Shoja Khalilzadeh đưa được bóng vào lưới đối phương ở những phút cuối. Tuy nhiên, VAR xác định lỗi việt vị và bàn thắng không được công nhận. Chỉ một tình huống mong manh ấy đã khiến Iran bỏ lỡ cơ hội tự quyết tấm vé đi tiếp.
Dù chỉ có 3 điểm sau 3 trận hòa, Iran vẫn nuôi hy vọng lọt vào nhóm 8 đội xếp thứ ba có thành tích tốt nhất và phải chờ kết quả ở các bảng đấu còn lại. Trong phần lớn thời gian của ngày thi đấu cuối, đại diện Tây Á vẫn nằm trong nhóm được đi tiếp. Thế nhưng, ở trận đấu bảng J, Áo bất ngờ ghi bàn gỡ hòa 3-3 trước Algeria ở phút 90+6. Bàn thắng muộn này làm thay đổi toàn bộ bảng xếp hạng các đội đứng thứ ba, giúp Algeria chen chân vào tốp 8 và đẩy Iran xuống vị trí thứ 9.
Chỉ trong vài phút, từ chỗ chuẩn bị bước vào vòng knock-out, Iran trở thành đội bị loại. Reuters mô tả đây là cái kết "đau đớn đến nghẹt thở", còn The Guardian nhận định Iran là một trong những đội tuyển phải chứng kiến số phận thay đổi theo cách tàn nhẫn nhất ở vòng bảng World Cup 2026.
Điều khiến nỗi tiếc nuối của Iran lớn hơn là sự đối lập với Cabo Verde. Đại diện châu Phi cũng không thắng trận nào ở vòng bảng, nhưng với 3 trận hòa trước Tây Ban Nha, Uruguay và Ả Rập Xê Út, họ vẫn giành vị trí nhì bảng H và vào vòng 32 đội.
Iran cũng hòa cả 3 trận, cũng bất bại, nhưng chỉ xếp thứ ba bảng G và bị loại khi cuộc đua giữa các đội hạng ba khép lại. Cùng một thành tích bất bại, nhưng chỉ vì cục diện bảng đấu khác nhau, số phận của hai đội rẽ sang hai hướng hoàn toàn trái ngược.
Đó là sự nghiệt ngã của bóng đá. World Cup không phải lúc nào cũng có phần thưởng cho đội bất bại. Đôi khi, khác biệt giữa đi tiếp và bị loại chỉ nằm ở một bàn thắng bị VAR từ chối, một pha bóng ở phút bù giờ hoặc kết quả của một trận đấu chẳng liên quan trực tiếp.
Với Iran, họ không gục ngã vì một thất bại trên sân. Họ gục ngã vì những phép tính lạnh lùng của bảng xếp hạng. Và chính điều đó khiến hành trình bất bại của đại diện Tây Á trở thành một trong những câu chuyện cay đắng nhất World Cup 2026.