Quy định này đã được FIFA ấn định từ rất sớm, trước cả lễ bốc thăm chia bảng diễn ra vào tháng 12/2025. Theo mục 12 trong Điều lệ World Cup 2026, FIFA quy định sẵn bốn cặp đấu giữa các đội nhất và nhì bảng, gồm nhất bảng C gặp nhì bảng F, nhất bảng F gặp nhì bảng C, nhất bảng H gặp nhì bảng J và nhất bảng J gặp nhì bảng H.
Tám đội nhất bảng còn lại sẽ gặp một đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất. Điều đó có nghĩa đội nào rơi vào bảng C, F, H và J phải chịu chút thiệt thòi vì không được hưởng lợi thế gặp đội đứng thứ ba.
Điều đó khiến Brazil đứng đầu bảng C, phải gặp đối thủ không dễ chơi là Nhật Bản ngay vòng 1/16. Đại diện châu Á cũng “kém may” khi rơi vào bảng F. Bởi trong khi các đội nhì bảng khác được gặp nhau, đội nhì bảng C, F, H và J phải gặp một đội đầu bảng. Hà Lan nhất bảng F nhưng phải gặp một đội nhì bảng, từng vào bán kết kỳ trước, là Morocco.
Tương tự, Argentina nhất bảng J, phải gặp đội nhì bảng H, nhiều khả năng là Uruguay ở vòng 1/16. Đội nhì bảng J, hiện là Áo, cũng phải gặp nhất bảng H, nhiều khả năng là Tây Ban Nha. Dù là đội mạnh hay yếu, rơi vào bảng C, F, H và J sẽ khiến họ chịu bất lợi hơn những bảng còn lại.
Trong khi đó, Canada nhì bảng B, dễ thở hơn nhiều khi chỉ gặp đội nhì bảng A là Nam Phi, thay vì đội nhất bảng A mạnh hơn như Mexico.
Nguyên nhân đầu tiên đến từ chính cấu trúc 48 đội của World Cup 2026. FIFA chia các đội vào 12 bảng, mỗi bảng bốn đội. Sau vòng bảng có 32 đội đi tiếp, gồm 12 đội nhất bảng, 12 đội nhì bảng và tám đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất. Vì chỉ có tám đội hạng ba, nên chỉ tám đội nhất bảng có thể gặp họ. Bốn đội nhất bảng còn lại buộc phải gặp các đội nhì bảng. Những đội nhì còn lại sẽ gặp nhau để hoàn thiện 16 cặp đấu của vòng knock-out đầu tiên.
Điều đó giải thích vì sao chỉ có tám bảng được gặp đội thứ ba, nhưng chưa trả lời câu hỏi quan trọng hơn là vì sao FIFA lại chọn đúng các bảng C, F, H và J.
Theo Match-Later, việc xác định trước các bảng C, F, H và J cũng là điều kiện cần để FIFA xây dựng Phụ lục C trong điều lệ với 495 phương án khác nhau dành cho các đội đứng thứ ba. Nếu thay đổi bốn bảng này sau lễ bốc thăm, toàn bộ bảng phân nhánh sẽ phải được thiết kế lại.
Mỗi bảng “chịu thiệt” đều thuộc một nhóm ba bảng theo thứ tự bảng chữ cái. Chẳng hạn nhóm A, B, C có bảng C chịu thiệt. Nhóm D, E, F có bảng F. Tương tự, nhóm G, H, I có bảng H và J, K, L có bảng J. Điều này đảm bảo sự cân bằng ở lịch đấu, tránh việc một đội được nghỉ nhiều ngày hơn đối thủ ở vòng 1/16.
Vì thế, nhất bảng C gặp nhì bảng F, nhất bảng F gặp nhì bảng C. Nhất bảng H gặp nhì bảng J và nhất bảng J gặp nhì bảng H. Điều này đảm bảo một đội được nghỉ không quá một ngày so với đối thủ.
Cũng vì thế, ba đội chủ nhà World Cup 2026 không nằm ở bảng A, B và C, mà là A, B và D. Trong đó, Mexico ở bảng A, Canada bảng B và Mỹ bảng D. Lợi thế chủ nhà giúp các đội này không phải rơi vào bảng “chịu thiệt”.
Đổi lại, khán giả trung lập sẽ được xem những cuộc so tài hấp dẫn ngay từ vòng 1/16. Brazil – Nhật Bản hay Hà Lan – Morocco đều khó lường. Đó là chưa kể viễn cảnh các trận tiềm năng khác ở vòng tới như Tây Ban Nha – Áo hay Argentina – Uruguay. Những trận hay nhất vòng 1/16 có thể đều tới từ các đội bảng C, F, H và J.
Khoảnh khắc định đoạt trận đấu đến ngay phút 5. Jeremy Doku cài đè rồi chọc khe để Haaland bứt tốc, xộc vào vòng cấm rồi lốp bóng chéo góc hạ thủ thành Martin Dubravka.
Bàn thắng sớm không chỉ mang về ba điểm quý giá, mà còn chấm dứt chuỗi 26 vòng với 200 ngày giữ đỉnh bảng của Arsenal. Đây cũng là lần đầu tiên Man City chạm tới đỉnh bảng kể từ vòng mở màn hôm 21/8/2025. Man City và Arsenal hiện có cùng 70 điểm, hiệu số +37 qua 33 trận. Nhưng đội bóng của Pep Guardiola xếp trên nhờ ghi nhiều bàn hơn (66 so với 63).
Man City chưa từng vuột chức vô địch khi dẫn đầu Ngoại hạng Anh kể từ vòng 33. Thống kê ấy như lời khẳng định cho bản lĩnh của họ ở giai đoạn quyết định. Dù Arsenal nắm lợi thế trong phần lớn mùa này, Man City lại cho thấy thói quen tăng tốc đúng thời điểm then chốt. Vì thế, việc vươn lên sau vòng 33 mang nhiều ý nghĩa hơn một lần đổi ngôi đơn thuần, mà có thể trở thành bước ngoặt định đoạt cuộc đua.
Trong chặng nước rút, khi khoảng cách gần như không còn, kinh nghiệm và sự ổn định thường lên tiếng. Đó cũng là điều Man City nhiều lần thể hiện trong các mùa giải gần đây - lặng lẽ bám đuổi, trước khi tung cú bứt phá ở thời khắc quyết định.
Gặp Burnley là cơ hội không thể tốt hơn để Man City tạo bước ngoặt trong cuộc đua vô địch. CLB thành Manchester thắng tới 14 trong 15 lần đối đầu gần nhất, với tổng tỷ số áp đảo 45-6, và thực tế trên sân cho thấy họ hoàn toàn có thể ghi nhiều hơn một bàn. Tại Turf Moor tối 22/4, thầy trò Pep Guardiola kiểm soát bóng tới 65%, tung ra 28 cú dứt điểm, trong đó có 9 lần trúng đích - so với 9 và chỉ 1 cú sút trúng khung thành của chủ nhà.
Dù Haaland sớm mở tỷ số, thế trận không hoàn toàn một chiều như kỳ vọng. Burnley chơi kiên cường, sẵn sàng đáp trả và tạo ra những khoảnh khắc khiến hàng thủ đội khách chao đảo. Đáng chú ý nhất là tình huống Zian Flemming thoát xuống đối mặt nhưng lại dứt điểm chệch cột, lỡ cơ hội gỡ hòa. Ở chiều ngược lại, Man City liên tiếp phung phí cơ hội khi Nico O’Reilly hay Rayan Cherki đều không thể đánh bại thủ thành Martin Dubravka. Sự thiếu sắc bén khiến HLV Guardiola sốt ruột, nhất là trong những thời điểm Burnley dâng cao gây sức ép.
Kịch bản tương tự lặp lại trong hiệp hai. Man City vẫn cầm bóng nhiều hơn, nhưng thiếu đi sự hiện diện của Rodri khiến khả năng điều tiết và áp đặt lối chơi không còn trơn tru như thường lệ. Những cơ hội tiếp tục trôi qua đáng tiếc: Haaland sút chân phải đưa bóng dội cột, Savinho dứt điểm chéo góc bị cản bằng chân, còn O’Reilly lại đệm bóng quá nhẹ trong tư thế cận thành, để Dubravka dễ dàng ôm gọn.
Cuối trận, khi nhịp độ chùng xuống, các CĐV Man City trên khán đài tự tạo nên điểm nhấn bằng những tràng hát "Blue Moon" vang vọng. Trong bầu không khí ấy, đội khách vẫn kiên nhẫn kiểm soát bóng theo cách có phần tẻ nhạt nhưng hiệu quả - đủ để giữ trọn ba điểm, trong một trận đấu không quá bùng nổ nhưng lại mang ý nghĩa lớn ở chặng nước rút.
Tan trận, niềm vui chiếm đỉnh bảng của Man City đối lập hoàn toàn với nỗi buồn của Burnley. Đội bóng vùng Lancashire vừa trở lại Ngoại hạng Anh mùa này nhưng đã chính thức xuống hạng khi kém vị trí an toàn của West Ham tới 13 điểm, trong khi mùa giải chỉ còn 4 vòng.
Đây là lần thứ ba Burnley rớt hạng trong ba mùa gần nhất góp mặt ở giải đấu cao nhất nước Anh, và là lần thứ năm trong kỷ nguyên Ngoại hạng Anh - chỉ kém kỷ lục 6 lần của Norwich City. Trước đó, Wolves sớm nhận vé xuống hạng, đồng nghĩa chỉ còn một suất "tử thần" chưa có chủ, hiện do Tottenham nắm giữ.
Việc trở lại Championship thực tế đã được dự báo từ lâu với thầy trò Scott Parker. Burnley chỉ thắng một trong 25 trận gần nhất, và thất bại trước Man City cũng kéo dài chuỗi 13 trận không thắng trên sân nhà - thông số phản ánh rõ nét mùa giải đầy thất vọng.
Ban tổ chức La Liga công bố giải thưởng hôm 5/6. Yamal vượt qua 4 ứng viên còn lại gồm Kylian Mbappe, Vedat Muriqi, Pablo Fornals và Nicolas Pepe để giành danh hiệu cá nhân cao quý nhất mùa giải. Kết quả được quyết định thông qua cuộc bầu chọn của người hâm mộ, các đội trưởng CLB và hội đồng chuyên gia.
Đây là lần đầu tiên Yamal nhận giải Cầu thủ hay nhất mùa của La Liga. Mùa trước, danh hiệu này thuộc về đồng đội tại Barca là Raphinha.
Ở tuổi 18, Yamal trở thành gương mặt nổi bật nhất của giải đấu. Khoác áo số 10 của Barca, tuyển thủ Tây Ban Nha ghi 16 bàn và kiến tạo 12 lần, góp công lớn giúp đội bóng xứ Catalonia bảo vệ thành công ngôi vô địch. Barca kết thúc mùa giải với 94 điểm, nhiều hơn 8 điểm so với đội xếp thứ hai là Real Madrid.
Không chỉ đóng góp bằng các con số, Yamal còn là trung tâm trong lối chơi tấn công của Barca. Những pha đi bóng tốc độ bên cánh phải, khả năng tạo đột biến trong các trận cầu lớn và tầm ảnh hưởng ngày càng tăng khiến anh được xem là thủ lĩnh mới của đội bóng, dù vẫn ở độ tuổi teen.
Mùa giải của Yamal thậm chí có thể còn ấn tượng hơn nếu không bị ảnh hưởng bởi chấn thương. Tiền đạo cánh này nhiều lần phải nghỉ thi đấu vì các vấn đề ở háng và cơ đùi sau. Anh chỉ chơi 28 trận tại La Liga, đồng thời bỏ lỡ sáu vòng cuối mùa sau chấn thương gặp phải trong trận thắng Celta Vigo 1-0 hôm 22/4.
Dù vậy, những quãng nghỉ bất đắc dĩ không làm giảm tầm ảnh hưởng của Yamal. Anh là cầu thủ đầu tiên trong mùa giải giành ba danh hiệu Cầu thủ hay nhất tháng.
Việc Yamal đăng quang cũng đồng nghĩa Mbappe lỡ hẹn với giải thưởng cá nhân quan trọng nhất mùa. Tiền đạo người Pháp vẫn thi đấu hiệu quả khi ghi 25 bàn để giành danh hiệu Vua phá lưới La Liga. Tuy nhiên, thành tích đó không đủ giúp anh vượt qua ngôi sao trẻ Barca trong cuộc bầu chọn.
Một ứng viên khác là Muriqi cũng trải qua mùa giải đáng nhớ về mặt cá nhân. Tiền đạo của Mallorca ghi 23 bàn, chỉ kém Mbappe hai bàn trong cuộc đua Vua phá lưới. Tuy nhiên, phong độ xuất sắc của anh không thể giúp Mallorca trụ hạng.
Hai ứng viên còn lại, Fornals và Pepe, đều góp công quan trọng giúp các đội bóng của họ giành vé dự Champions League mùa tới. Real Betis và Villarreal lần lượt kết thúc mùa giải trong nhóm dẫn đầu, vượt kỳ vọng của nhiều người.
Cùng với thành công của Yamal, Barca còn thống trị các giải thưởng cá nhân khác. Hansi Flick được vinh danh là HLV hay nhất mùa sau khi đưa đội bóng bảo vệ ngôi vương với phong độ ổn định. Trong khi đó, thủ môn Joan Garcia nhận giải Pha cứu thua hay nhất mùa.
Sau khi mùa giải khép lại, mối quan tâm lớn nhất với người hâm mộ Tây Ban Nha là tình trạng thể lực của Yamal trước World Cup 2026. Cầu thủ 18 tuổi từng lo ngại có thể lỡ giải đấu vì chấn thương, nhưng vẫn được triệu tập vào danh sách của tuyển Tây Ban Nha. HLV Luis de la Fuente cho biết sao trẻ nhiều khả năng kịp bình phục để góp mặt ở trận ra quân gặp Cape Verde ngày 15/6.
Đội tuyển Mexico chỉ mất 9 phút để có bàn mở tỷ số vào lưới đội tuyển Nam Phi nhờ pha lập công của tiền đạo Julian Quinones. Đó là tình huống mà hậu vệ Yaya Sithole để mất bóng ngay sát vòng cấm, và bóng cuối cùng được chuyền đến chỗ Quinones, người đã tung cú sút xuyên qua hai chân thủ môn Ronwen Williams.
Bàn thắng của Quinones là bàn thắng sớm nhất được ghi trong một trận đấu mở màn World Cup kể từ pha lập công tuyệt đẹp của Philip Lahm ở phút thứ 6 cho đội tuyển Đức trong trận gặp Costa Rica năm 2006.
Và nếu không nhờ thủ thành Williams, Mexico lẽ ra đã có thể dẫn trước ít nhất ba bàn trước khi bước vào giờ nghỉ giải lao. Raul Jimenez (người vừa ký hợp đồng với Wolves) đã buộc thủ môn của CLB Mamelodi Sundowns phải thực hiện một pha cứu thua sớm.
Williams sau đó xuất sắc cản phá cú đánh gót tinh tế của Raul Jimenez khi bóng đang hướng vào góc dưới bên phải khung thành. Quinones sau đó đã sút trúng cột dọc và xà ngang ngay trước giờ nghỉ giải lao, trong một hiệp đấu hoàn toàn một chiều nghiêng về phía đội chủ nhà.
Cục diện trận đấu tiếp tục nghiêng về phía Mexico trong hiệp 2 khi Nam Phi chỉ còn chơi với 10 người kể từ phút 50 do Sithole phải nhận thẻ đỏ trực tiếp khi ngăn cản cơ hội ghi bàn của Brian Gutierrez.
Phút 67, Raul Jimenez giúp đội chủ nhà nhân đôi cách biệt với pha dứt điểm bằng đầu rất căng trong vòng cấm. Bàn thắng này giúp Jimenez lên vị trí đồng hạng thứ hai trong danh sách cầu thủ ghi bàn nhiều nhất mọi thời đại của Mexico (cùng có 46 bàn như Jared Borgetti) và chỉ kém người đứng đầu là Javier Hernandez - cựu tiền đạo của Man Utd - đúng 6 bàn thắng.
Phút 84, tuyển Nam Phi chỉ còn chơi với 9 người khi Themba Zwane - cầu thủ lớn tuổi nhất trên sân ở tuổi 36 - đã bị truất quyền thi đấu vì tát Alvarado sau khi VAR vào cuộc.
Thẻ đỏ của Themba Zwane đồng nghĩa với việc đây là lần đầu tiên kể từ trận đấu giữa Bồ Đào Nha và Hà Lan năm 2006 mà một đội bóng nhận hai thẻ đỏ trong cùng một trận đấu World Cup (cả Bồ Đào Nha và Hà Lan đều nhận hai thẻ đỏ).
Diễn biến kịch tính chưa kết thúc, khi đến lượt Mexico nhận thẻ đỏ trực tiếp khi Cesar Montes bị phạt ở phút thứ hai của thời gian bù giờ vì phạm lỗi với Khuliso Mudau trong một pha phản công của Nam Phi.
Điều này đồng nghĩa đây là trận đấu có số thẻ đỏ nhiều nhất từng được rút ra trong một trận mở màn World Cup - chỉ đứng sau "Trận chiến Nuremberg" khét tiếng cách đây 20 năm giữa Bồ Đào Nha và Hà Lan về tổng số lần bị truất quyền thi đấu trong một trận đấu duy nhất.
Nhưng điều đáng kinh ngạc là trận đấu khai mạc đã chứng kiến số thẻ đỏ được rút ra chiếm tỷ lệ tới 75% so với World Cup 2022 diễn ra ở Qatar - khi chỉ có 4 thẻ đỏ được rút ra ở giải đấu mà Messi và tuyển Argentina đăng quang ngôi vương.
Đội chủ nhà Mexico giờ đây sẽ hướng sự chú ý đến trận đấu tiếp theo của họ với Hàn Quốc ở bảng A vào ngày 19/6.