“Trung bình” có lẽ là tính từ hiếm khi được dùng để mô tả Lionel Messi. Nhưng nếu chỉ xét khả năng đá phạt đền, chân sút Argentina thực sự không có gì quá đặc biệt.
Messi đá quả phạt đền đầu tiên tại World Cup vào năm 2018 và không thể đánh bại thủ môn Hannes Thor Halldorsson của Iceland. 4 năm sau, siêu sao sinh năm 1987 sút tới 5 quả penalty, và hỏng một lần khi bị Wojciech Szczesny cản phá trong trận gặp Ba Lan.
World Cup 2026 mang đến tín hiệu báo động cho số 10 của Argentina. Messi bùng nổ với 8 bàn thắng tính tới vòng 1/8, nhưng bỏ lỡ cả hai cơ hội đá phạt đền, trước các thủ môn Alexander Schlager của Áo và Mostafa Shobeir của Ai Cập.
Tính trên toàn bộ sự nghiệp ở đội tuyển quốc gia, Messi ghi 25 bàn từ 32 quả phạt đền. Còn ở cả cấp CLB lẫn đội tuyển, anh thực hiện 150 quả, và thành công 116 lần, đạt tỷ lệ khoảng 77%, thấp hơn đôi chút so với mức trung bình của các cầu thủ hàng đầu.
Siêu sao Inter Miami được nhiều người xem là cầu thủ hay nhất lịch sử với kỷ lục 8 Quả Bóng Vàng và 4 chức vô địch Champions League, cùng danh hiệu World Cup 2022. Anh ghi bàn, kiến tạo, tìm khoảng trống và chuyền bóng tốt hơn gần như mọi đồng nghiệp. Thậm chí, nhiều ý kiến còn cho rằng sẽ rất lâu nữa mới có một cầu thủ khác sở hữu cái chân trái xuất sắc như Messi. Tuy nhiên, ở tình huống được thống kê là dễ ghi bàn nhất bậc nhất trên sân bóng – đá phạt đền, anh lại chỉ ở mức bình thường.
Một quan niệm phổ biến cho rằng nguyên nhân nằm ở việc cựu cầu thủ Barca thuận chân trái. Nhiều người tin rằng cầu thủ thuận chân phải đá phạt đền ổn định hơn. Tuy nhiên, thống kê không chứng minh điều đó. Chỉ đơn giản là số cầu thủ thuận chân trái ít hơn nhiều nên họ cũng thực hiện ít quả phạt đền hơn. Thậm chí, sự hiếm hoi này còn mang lại lợi thế vì các thủ môn khó đoán hướng sút hơn.
Messi đã đá phạt 11m từ rất sớm trong sự nghiệp. Tại World Cup U20 năm 2005, Argentina thắng Nigeria 2-1 ở chung kết nhờ hai bàn thắng từ phạt đền của tiền đạo sinh năm 1987. Cả hai lần, anh đều thực hiện rất nhẹ nhàng: một cú đặt lòng vào góc trái, rồi cú tiếp theo sang góc đối diện. Thủ môn Nigeria đều đổ người sai hướng.
Messi 9 lần bước lên đá quả đầu tiên trong các loạt luân lưu cho Argentina và đưa bóng vào lưới 7 lần. Hai thất bại đều ở Copa America: trận chung kết năm 2016 thua Chile và bán kết năm 2024 gặp Ecuador.
Điểm bất lợi của ngôi sao người Argentina có lẽ lại chính là điều khiến anh trở nên đặc biệt trong bóng sống: sự sáng tạo.
Cầu thủ của Inter Miami không có một kiểu đá phạt đền cố định, cả về kỹ thuật lẫn vị trí. Những chuyên gia 11 mét như Harry Kane hay Robert Lewandowski đều có một công thức nhất định. Ngược lại, chủ nhân 8 Quả Bóng Vàng thay đổi liên tục giữa lòng trong và mu chính diện.
Đầu sự nghiệp, Messi thường chạy đà ngắn, chậm và nhẹ nhàng đặt lòng vào góc xa. Anh vẫn kiên trì với cách đá này ngay cả sau 4 lần bị cản phá. Cựu cầu thủ PSG cũng có xu hướng sút rất nhanh sau tiếng còi của trọng tài. Theo nhiều nghiên cứu, điều này liên quan đến tỷ lệ thành công thấp hơn và thường được xem là dấu hiệu của sự căng thẳng.
Kể từ 2012, năm dương lịch huyền thoại với 91 bàn thắng trong 12 tháng, Messi bắt đầu giảm tốc ở cuối đà chạy. Những cú sút mạnh hơn, cao hơn, đặc biệt về bên phải, xuất hiện thường xuyên hơn. Giống phần lớn cầu thủ khác, kiểu sút này dễ bị bắt bài hơn và chủ yếu dựa vào tốc độ bóng để đánh bại thủ môn. Trong 17 quả 11 mét ở giai đoạn này, siêu sao Argentina thành công 14 lần.
Đến năm 2015, Messi bắt đầu thực hiện những cú panenka và thậm chí còn được chính người khai sinh kỹ thuật này, Antonin Panenka khen ngợi. Tuy nhiên, trong mọi năm mà siêu sao sinh năm 1987 thực hiện nhiều hơn một quả phạt đền, anh luôn sút hỏng ít nhất một lần. Năm 2024, anh đưa bóng dội xà ngang bằng cú panenka trước Ecuador ở Copa America. Đến tháng 9/2025, thủ môn Kristijan Kahlina của Charlotte chỉ đứng yên tại chỗ và bắt bài một cú panenka khác của Messi.
Tại World Cup 2022, Messi bước lên chấm 11 mét 7 lần và đưa bóng vào lưới 6 lần. Trong số đó có hai lần tham gia loạt luân lưu trước Pháp tại chung kết và Hà Lan ở tứ kết, sau khi đã đá phạt đền trong thời gian thi đấu chính thức ở cả hai trận. Khi đó, anh quan sát Andries Noppert và Hugo Lloris trước khi quyết định sút sang góc đối diện.
“Tôi không nghĩ sẽ sút về đâu khi đối đầu Lloris. Tôi chỉ chờ đến giây cuối cùng. Tôi đợi anh ấy di chuyển, rồi mới sút. Khi ấy, tôi rất bình tĩnh”, Messi kể lại.
Giữa những quả phạt đền theo kiểu “phụ thuộc vào thủ môn” ấy là một pha lập công hoàn toàn khác trong trận bán kết thắng Croatia. Messi không hề quan tâm Dominik Livakovic, thủ môn đã nhiều lần tỏa sáng ở loạt luân lưu. Người gác đền Croatia đoán đúng hướng, nhưng vẫn không thể cản phá cú sút tung nóc lưới.
Trước đó, kiểu sút ấy bị vô hiệu khi đối đầu Szczesny nhưng Messi vẫn tiếp tục sử dụng. Anh thường quyết định theo trực giác ngay trong khoảnh khắc, thay vì tin vào những thói quen đã được luyện tập kỹ như nhiều cầu thủ khác. Vậy trực giác đã mách bảo điều gì ở World Cup 2026?
Trong trận gặp Áo, Messi giảm tốc ở hai bước cuối nhằm dụ Schlager đổ người sớm. Tuy nhiên, người từng cản hai quả 11 mét tại Europa League mùa vừa qua vẫn đứng vững, dang rộng hai tay, trong khi Messi liên tục nhìn vào đối thủ lúc chạy đà. Schlager đổ người rất muộn, nhưng chừng đó cũng đủ gây áp lực khiến siêu sao ghi bàn nhiều nhất lịch sử World Cup đá bằng lòng trong và đưa bóng đi chệch cột dọc. Messi tự nhận bản thân đá quá tệ.
“Theo tôi, ngay trong lúc vung chân, Messi thấy Schlager đổ đúng hướng mình định sút. Khi đó đã quá muộn để đổi ý, nên anh cố đưa bóng sát cột nhất có thể, và kết quả là bóng đi ra ngoài”, Geir Jordet, chuyên gia nghiên cứu phạt đền của The Athletic nhận định.
Đó là kiểu chạy đà thường gắn với Jorginho, Robert Lewandowski hay gần đây là Harry Kane: cầu thủ quan sát thủ môn và chỉ quyết định hướng sút sau khi đối phương di chuyển.
“Đây là ví dụ điển hình cho thấy các thủ môn ngày càng hiểu rõ những cầu thủ có xu hướng quyết định hướng sút dựa trên chuyển động của thủ môn. Messi buộc phải đưa ra quyết định khi chưa biết chắc thủ môn sẽ đổ về đâu. Vì mắt tập trung vào thủ môn thay vì trái bóng, anh chắc chắn sẽ mất đi một phần độ chính xác”, Jordet giải thích.
Trận gặp Ai Cập là một câu chuyện khác. Đối mặt Shobeir, đội trưởng tuyển Argentina quyết đoán hơn dù vẫn chạy đà ngắn. Anh không quan tâm đến đối thủ, nhưng cú sút quá thiếu độ hiểm hóc.
Ngay cả những cầu thủ vĩ đại nhất cũng có điểm yếu. Với Messi, đó là những quả phạt đền. Nhưng điều quan trọng là anh biết cách bù đắp cho những thiếu sót.
Ngay trong trận gặp Áo, ngôi sao 39 tuổi lập cú đúp để lập kỷ lục ghi bàn tại World Cup. Ở cuộc đối đầu Ai Cập, anh kiến tạo cho Cristian Romero rút ngắn tỷ số trước khi đích thân gỡ hòa, làm tiền đề cho cuộc lội ngược dòng ngoạn mục của Argentina.
Có lẽ đó cũng là nghịch lý thú vị nhất trong sự nghiệp của Messi. Cầu thủ được xem là toàn diện bậc nhất lịch sử vẫn tồn tại một điểm yếu rất con người. Nhưng cũng chẳng ai biết cách che lấp điểm yếu ấy tốt hơn anh, bằng những bàn thắng, những khoảnh khắc thiên tài và vô số kỷ lục tiếp tục được viết lại.
Ở giải U17 Đông Nam Á hồi tháng 4, Australia khởi đầu ấn tượng khi toàn thắng vòng bảng, ghi 15 bàn và không thủng lưới lần này. Nhưng đến bán kết, đội bóng của HLV Carl Veart phải dừng bước vì thua ngược Việt Nam 1-2. Đội bóng xứ chuột túi mở tỷ số ngay phút thứ 10, trước khi đánh mất thế trận trong hiệp hai, để Chu Ngọc Nguyễn Lực ghi bàn ấn định.
Dù thua, trận đấu đó cho thấy nền tảng thể chất và tốc độ của Australia. Điều này tiếp tục được phản ánh ở U17 châu Á đang diễn ra tại Arab Saudi. Theo thống kê từ danh sách đăng ký 23 cầu thủ các đội dự giải, Australia có chiều cao trung bình 1,7948 m, đứng thứ tư toàn giải, chỉ sau Hàn Quốc, Uzbekistan và Trung Quốc. Họ cũng đứng thứ ba về cân nặng trung bình với 72,26 kg. Trong khi, Việt Nam chỉ đạt trung bình 1,7343 m và 65,65 kg.
Khoảng cách gần 6 cm chiều cao và hơn 6 kg cân nặng phần nào lý giải vì sao Australia luôn nguy hiểm ở các tình huống bóng bổng, chuyển trạng thái nhanh và tranh chấp tay đôi. Ngược lại, Việt Nam thường dựa vào khả năng phối hợp ngắn, di chuyển linh hoạt và kiểm soát bóng.
Tuy nhiên, Australia không giữ nguyên đội hình từng dự U17 Đông Nam Á. HLV Veart xem giải khu vực như bước chạy đà để hoàn thiện bộ khung, rồi điều chỉnh nhân sự cho sân chơi có tính cạnh tranh cao hơn.
Lực lượng nòng cốt vẫn được giữ lại. Những cầu thủ nổi bật như Georgio Hassarati, chân sút ghi 7 bàn ở giải Đông Nam Á, Luke Becvinovski, Corey Da Cruz hay Aston Reid tiếp tục góp mặt. Ban huấn luyện cũng không thay đổi, với Veart cùng các trợ lý Michael Cooper và Davide Del Giovine tiếp tục dẫn dắt đội.
Nhưng Australia bổ sung nhiều cầu thủ đang được đào tạo ở môi trường bóng đá châu Âu. Thủ môn Charlie Wilson-Papps thuộc biên chế Brighton, hậu vệ Harrison Bond của Red Bull Salzburg hay tiền đạo Gabriel Lombardi từ Parma là những gương mặt mới đáng chú ý. Ngược lại, một số cầu thủ từng đá giải Đông Nam Á bị loại khỏi danh sách cuối cùng như thủ môn Aaron Black, hậu vệ Oliver Dimovski, tiền vệ Nate Robson cùng hai tiền đạo Achnaff Sayon và Joey Sikora.
Một thay đổi khác nằm ở cấu trúc độ tuổi. Australia chỉ có hai cầu thủ sinh từ năm 2010 trở đi, gồm Akeem Gerald và Luka Demuth. Điều này cho thấy đội ưu tiên sử dụng nhóm cầu thủ sinh năm 2009, tức sát ngưỡng tuổi tối đa của giải. Việt Nam cũng không trẻ hơn nhiều khi chỉ có một cầu thủ sinh năm 2010 là Trần Mạnh Quân.
Trên sân cỏ, Australia tại U17 châu Á cũng cho thấy hình ảnh khác so với giải Đông Nam Á. Họ vào tứ kết với vị trí nhì bảng D, sau khi thắng Ấn Độ 4-0 nhưng thua Uzbekistan 0-2. Trong khi đó, Việt Nam đứng đầu bảng C nhờ chiến thắng ngược 3-2 trước UAE để lần đầu giành vé dự U17 World Cup.
Ở trận thắng UAE, Việt Nam tiếp tục thể hiện phong cách quen thuộc dưới thời HLV Cristiano Roland. Dù thủng lưới chỉ sau 16 giây, đội vẫn kiểm soát bóng tới 62%, thực hiện 445 đường chuyền với tỷ lệ chính xác 78%. Hai trong ba bàn thắng đến từ tình huống cố định, gồm cú sút phạt của Nguyễn Lực và pha đánh đầu từ phạt góc của Nguyễn Mạnh Cường.
Đó cũng chính là những miếng đánh từng khiến Australia ôm hận ở bán kết U17 Đông Nam Á. Khi ấy, Việt Nam tận dụng tốt các pha bóng chết và khoảng trống phía sau hàng tiền vệ đối phương để lật ngược thế trận.
Australia thường nhập cuộc nhanh trước Việt Nam. Trong cả hai lần gặp gần nhất ở U17 châu Á 2025 và U17 Đông Nam Á 2026, đối thủ đều ghi bàn trước. Nhưng họ lại gặp khó khi Việt Nam kéo trận đấu về thế kiểm soát và buộc đối thủ phải phòng ngự thấp.
Lịch sử đối đầu giữa hai đội ở cấp U17/U16 châu Á cũng khá cân bằng. Sau ba lần gặp tại vòng chung kết châu lục, mỗi đội thắng một trận và hòa một trận. Việt Nam ghi năm bàn, Australia ghi sáu bàn. Năm 2010, Việt Nam thua 1-3 tại vòng bảng. Sáu năm sau, đội thắng ngược 3-2 dù bị dẫn hai bàn. Đến năm 2025, hai đội hòa 1-1, với bàn gỡ của Duy Khang ở phút 49.
Đội thắng trong trận tứ kết giữa Việt Nam và Australia tối 16/5 sẽ gặp Arab Saudi hoặc Trung Quốc ở bán kết tối 19/5.
Theo báo Anh The Times cho Man Utd và Atalanta đã chốt giá chuyển nhượng Ederson với tổng phí 51 triệu USD.
Đàm phán giữa Man Utd với CLB Italy tiến triển nhanh chóng trong tuần qua, sau khi Ederson khẳng định Man Utd là bến đỗ ưu tiên của anh. Hôm 22/5, Atalanta còn rút tiền vệ 26 tuổi này khỏi danh sách đá vòng cuối Serie A, khi ban lãnh đạo CLB xác nhận đang xúc tiến chuyển nhượng anh. Sau cùng, hai bên đã thống nhất mức giá 47 triệu USD trả trước, kèm 4 triệu USD phụ phí.
Atletico Madrid trước đó đã đánh tiếng muốn tuyển mộ Ederson và thậm chí đạt thỏa thuận cá nhân với anh. Nhưng đội bóng Tây Ban Nha lại không sẵn sàng đáp ứng mức định giá từ Atalanta. Ngoài ra, theo The Times, việc Man Utd giành vé dự Champions League chỉ 4 tháng sau khi Carrick tiếp quản ghế nóng là "yếu tố then chốt thuyết phục Ederson chuyển đến Old Trafford".
Man Utd cũng cần tăng cường một tiền vệ trung tâm chất lượng để thay thế Casemiro - người rời đi do hết hợp đồng cuối mùa này. Sau Ederson, "Quỷ Đỏ" vẫn có thể mua thêm tiền vệ vì Carrick muốn nâng cấp đội hình để Man Utd hướng đến các mục tiêu cao hơn ở Ngoại hạng Anh - nơi họ cán đích thứ ba mùa 2025-2026 và tiến sâu Champions League.
Ederson bắt đầu sự nghiệp tại Desportivo Brasil, một CLB hạng Ba có trụ sở tại Sao Paulo, thuộc sở hữu của tập đoàn Sơn Đông Lỗ Năng – cũng là chủ CLB cùng tên đang thi đấu ở giải VĐQG Trung Quốc. Tại đây, anh từng có thời gian chơi bóng theo dạng cho mượn ở tuổi 16. Đến tháng 1/2022, Ederson chuyển sang khoác áo Salernitana, đội khi đó mới lên hạng tại Serie A.
Chỉ sau 15 trận và 5 tháng gắn bó ngắn ngủi, Ederson đã lọt vào mắt xanh của Atalanta và khiến CLB này phải chi ra 27 triệu USD để mang anh về. Tiền vệ sinh năm 1999 nhanh chóng trở thành nhân tố chủ chốt giúp Atalanta giành danh hiệu lớn đầu tiên trong lịch sử - chức vô địch Europa League 2024, sau khi đánh bại Leverkusen của Xabi Alonso tại Dublin, CH Ireland.
Phong độ chói sáng ấy cũng giúp Ederson được triệu tập lần đầu lên tuyển Brazil vào tháng 5/2024. Tuy nhiên, đến nay anh mới ba lần đá cho ĐTQG, lần gần nhất là vào sân từ băng ghế dự bị trong trận vòng loại World Cup 2026 gặp Argentina hồi tháng 3/2025. Kể từ đó, Ederson không được gọi và cũng không nằm trong danh sách 26 tuyển thủ HLV Carlo Ancelotti đưa đến Bắc Mỹ hè này.
Ederson có tuổi thơ cơ cực tại thành phố Campo Grande, miền trung Brazil. "Cuộc sống khi đó rất khó khăn, nhưng vào một ngày nọ năm 6 tuổi, tôi đã nói với mẹ: 'Rồi con sẽ trở thành cầu thủ bóng đá’. Năm 12 tuổi, khi tôi chuẩn bị lên đường tới Sao Paulo, mẹ nói với tôi: ‘Nhà mình chỉ đủ tiền cho con đi chứ không có tiền quay về đâu’. Thật may mắn là tôi đã không phải quay về nữa", anh từng kể trên báo La Gazzetta dello Sport.
Do Ederson chỉ còn một năm hợp đồng với Atalanta, mức giá 51 triệu USD được xem là một thương vụ hời cho CLB Italy. Bản hợp đồng này cũng đánh dấu việc Man Utd đã chi tổng cộng 173 triệu USD cho Atalanta để mua ba cầu thủ trong vòng 5 năm qua, sau thương vụ Amad Diallo (25 triệu USD) năm 2021 và tiền đạo Rasmus Hojlund (97 triệu USD) hai năm sau.
Các tuyển trạch viên Man Utd đánh giá cao mẫu tiền vệ con thoi có nền tảng thể lực sung mãn, lối chơi năng nổ cùng tầm hoạt động rộng của Ederson. Đây được xem là những phẩm chất hoàn hảo đáp ứng yêu cầu của "Quỷ Đỏ" trong việc tìm kiếm một máy quét khu trung tuyến và một cầu thủ có khả năng pressing tầm cao. Ngoài ra, anh còn cho thấy sự đa năng khi thường xuyên được bố trí đá nhô cao trong vai trò tấn công ở Atalanta.
Ederson là mục tiêu dễ tiếp cận nhất trong số các tiền vệ mà Man Utd nhắm tới trong hè 2026, và thương vụ có thể hoàn tất ngay trong tuần này. Ngược lại, các mục tiêu khác của lại phức tạp hơn.
Tuyển thủ Anh Elliot Anderson vẫn nằm trong tầm ngắm của Man Utd, nhưng Nottingham Forest định giá tiền vệ này lên tới 161 triệu USD. Đồng thời, nhiều nguồn tin tại Anh cũng cho rằng cầu thủ này nhiều khả năng sẽ cập bến Man City.
Một mục tiêu khác được đánh giá khả dĩ hơn là Mateus Fernandes, trong bối cảnh CLB chủ quản West Ham vừa xuống hạng. Trong khi, Sandro Tonali của Newcastle Utd và Carlos Baleba của Brighton được Man Utd quan tâm, nhưng có mức giá đắt đỏ.
Tại Tây Ban Nha, truyền thông nước này cho biết thêm rằng Man Utd cũng đang cân nhắc chiêu mộ tiền vệ Real Madrid Aurelien Tchouameni.
Đức là một trong những đội tuyển giàu truyền thống nhất World Cup khi từng 4 lần vô địch. Kể từ sau chức vô địch 2014, họ có phần sa sút và đã 2 kỳ liên tục không vượt qua vòng bảng.
Sau những sự thay đổi, đội tuyển Đức kỳ vọng sẽ cải thiện thành tích. Mọi chuyện càng thuận lợi hơn khi họ gặp Curacao ngay trận ra quân.
Đội bóng đến từ vùng Caribê là quốc gia nhỏ nhất góp mặt ở World Cup năm nay, với dân số chỉ vỏn vẹn 156.000 người. Hành trình đến với giải đấu của họ đã được báo chí thế giới ca tụng như một kỳ tích lịch sử.
Nhưng cũng cần nhìn nhận rằng năng lực của họ có hạn chế. Dù đội hình có phần lớn là cầu thủ gốc Hà Lan, nhưng chất lượng của họ vẫn có phần kém xa các đối thủ cùng bảng như Đức, Bờ Biển Ngà hay Ecuador.
Do đó, mục tiêu rõ nhất của Curacao có lẽ là cố gắng ghi bàn để làm kỷ niệm, và hạn chế bàn thua nhiều nhất có thể.
Đội tuyển Đức sẽ tận dụng cơ hội này để giành 3 điểm đầu tiên ở World Cup 2026. Các chuyên gia đều đánh giá cao cơ hội chiến thắng của Die Mannschaft, thậm chí là một chiến thắng với tỉ số đậm.
Đức quá mạnh so với Curacao, đó là điều hiển nhiên. Tính từ đầu World Cup 2026 đến nay, đây có lẽ là cặp đấu chênh lệch nhất về lực lượng. Vì vậy, đi kèm theo đó là những dự đoán về kết quả chênh lệch.
Dù vẫn chưa khiến người hâm mộ tin tưởng, tuyển Đức lúc này là tập hợp của dàn sao đắt giá, với tổng giá trị 26 cầu thủ được Transfermarkt định giá lên đến 947 triệu euro, xếp hạng 5/48 đội dự World Cup.
Curacao trái lại, có giá trị đội hình chưa đến 26 triệu euro, chỉ xếp trên 3 đội là Iraq, Jordan cùng Qatar. Dù vậy, thực lực của đội bóng đến từ châu Mỹ này thậm chí không được đánh giá cao bằng các đại diện châu Á.
Trận đấu giữa Đức và Curacao sẽ bắt đầu lúc 0h ngày 15-6 và được trực tuyến trên Tuổi Trẻ Online tại đây.