Ở giải U17 Đông Nam Á hồi tháng 4, Australia khởi đầu ấn tượng khi toàn thắng vòng bảng, ghi 15 bàn và không thủng lưới lần này. Nhưng đến bán kết, đội bóng của HLV Carl Veart phải dừng bước vì thua ngược Việt Nam 1-2. Đội bóng xứ chuột túi mở tỷ số ngay phút thứ 10, trước khi đánh mất thế trận trong hiệp hai, để Chu Ngọc Nguyễn Lực ghi bàn ấn định.
Dù thua, trận đấu đó cho thấy nền tảng thể chất và tốc độ của Australia. Điều này tiếp tục được phản ánh ở U17 châu Á đang diễn ra tại Arab Saudi. Theo thống kê từ danh sách đăng ký 23 cầu thủ các đội dự giải, Australia có chiều cao trung bình 1,7948 m, đứng thứ tư toàn giải, chỉ sau Hàn Quốc, Uzbekistan và Trung Quốc. Họ cũng đứng thứ ba về cân nặng trung bình với 72,26 kg. Trong khi, Việt Nam chỉ đạt trung bình 1,7343 m và 65,65 kg.
Khoảng cách gần 6 cm chiều cao và hơn 6 kg cân nặng phần nào lý giải vì sao Australia luôn nguy hiểm ở các tình huống bóng bổng, chuyển trạng thái nhanh và tranh chấp tay đôi. Ngược lại, Việt Nam thường dựa vào khả năng phối hợp ngắn, di chuyển linh hoạt và kiểm soát bóng.
Tuy nhiên, Australia không giữ nguyên đội hình từng dự U17 Đông Nam Á. HLV Veart xem giải khu vực như bước chạy đà để hoàn thiện bộ khung, rồi điều chỉnh nhân sự cho sân chơi có tính cạnh tranh cao hơn.
Lực lượng nòng cốt vẫn được giữ lại. Những cầu thủ nổi bật như Georgio Hassarati, chân sút ghi 7 bàn ở giải Đông Nam Á, Luke Becvinovski, Corey Da Cruz hay Aston Reid tiếp tục góp mặt. Ban huấn luyện cũng không thay đổi, với Veart cùng các trợ lý Michael Cooper và Davide Del Giovine tiếp tục dẫn dắt đội.
Nhưng Australia bổ sung nhiều cầu thủ đang được đào tạo ở môi trường bóng đá châu Âu. Thủ môn Charlie Wilson-Papps thuộc biên chế Brighton, hậu vệ Harrison Bond của Red Bull Salzburg hay tiền đạo Gabriel Lombardi từ Parma là những gương mặt mới đáng chú ý. Ngược lại, một số cầu thủ từng đá giải Đông Nam Á bị loại khỏi danh sách cuối cùng như thủ môn Aaron Black, hậu vệ Oliver Dimovski, tiền vệ Nate Robson cùng hai tiền đạo Achnaff Sayon và Joey Sikora.
Một thay đổi khác nằm ở cấu trúc độ tuổi. Australia chỉ có hai cầu thủ sinh từ năm 2010 trở đi, gồm Akeem Gerald và Luka Demuth. Điều này cho thấy đội ưu tiên sử dụng nhóm cầu thủ sinh năm 2009, tức sát ngưỡng tuổi tối đa của giải. Việt Nam cũng không trẻ hơn nhiều khi chỉ có một cầu thủ sinh năm 2010 là Trần Mạnh Quân.
Trên sân cỏ, Australia tại U17 châu Á cũng cho thấy hình ảnh khác so với giải Đông Nam Á. Họ vào tứ kết với vị trí nhì bảng D, sau khi thắng Ấn Độ 4-0 nhưng thua Uzbekistan 0-2. Trong khi đó, Việt Nam đứng đầu bảng C nhờ chiến thắng ngược 3-2 trước UAE để lần đầu giành vé dự U17 World Cup.
Ở trận thắng UAE, Việt Nam tiếp tục thể hiện phong cách quen thuộc dưới thời HLV Cristiano Roland. Dù thủng lưới chỉ sau 16 giây, đội vẫn kiểm soát bóng tới 62%, thực hiện 445 đường chuyền với tỷ lệ chính xác 78%. Hai trong ba bàn thắng đến từ tình huống cố định, gồm cú sút phạt của Nguyễn Lực và pha đánh đầu từ phạt góc của Nguyễn Mạnh Cường.
Đó cũng chính là những miếng đánh từng khiến Australia ôm hận ở bán kết U17 Đông Nam Á. Khi ấy, Việt Nam tận dụng tốt các pha bóng chết và khoảng trống phía sau hàng tiền vệ đối phương để lật ngược thế trận.
Australia thường nhập cuộc nhanh trước Việt Nam. Trong cả hai lần gặp gần nhất ở U17 châu Á 2025 và U17 Đông Nam Á 2026, đối thủ đều ghi bàn trước. Nhưng họ lại gặp khó khi Việt Nam kéo trận đấu về thế kiểm soát và buộc đối thủ phải phòng ngự thấp.
Lịch sử đối đầu giữa hai đội ở cấp U17/U16 châu Á cũng khá cân bằng. Sau ba lần gặp tại vòng chung kết châu lục, mỗi đội thắng một trận và hòa một trận. Việt Nam ghi năm bàn, Australia ghi sáu bàn. Năm 2010, Việt Nam thua 1-3 tại vòng bảng. Sáu năm sau, đội thắng ngược 3-2 dù bị dẫn hai bàn. Đến năm 2025, hai đội hòa 1-1, với bàn gỡ của Duy Khang ở phút 49.
Đội thắng trong trận tứ kết giữa Việt Nam và Australia tối 16/5 sẽ gặp Arab Saudi hoặc Trung Quốc ở bán kết tối 19/5.
Phút 61, Ronaldo đón đường chuyền dài rồi tâng bóng tinh tế qua đầu thủ môn Dominik Livakovic vào lưới. Nhưng trọng tài biên đã căng cờ và VAR cũng xác định tiền đạo 41 tuổi đã việt vị phần vai. Với 23 lần bị thổi việt vị trong sự nghiệp tại World Cup, anh đứng thứ hai trong lịch sử giải đấu, chỉ sau cựu tiền đạo Hà Lan Robin van Persie với 25 lần.
Đến phút 66, Bồ Đào Nha được hưởng phạt đền khi Renato Veiga bị Nikola Vlasic kéo người trong vòng cấm. Trên chấm 11 mét, Ronaldo sút về giữa cầu môn, trong khi Livakovic đổ người sang trái. Tiền đạo 41 tuổi nhảy xoay mừng bàn gỡ hòa 1-1, khi các đồng đội đều chạy đến chia vui.
Ronaldo ghi bàn đầu tiên ở cú sút thứ 31 ở vòng knock-out World Cup. Pha lập công cũng giúp anh trở thành cầu thủ lớn tuổi nhất ra sân và ghi bàn ở vòng đấu loại trực tiếp World Cup, khi 41 tuổi 147 ngày. Quả phạt đền cũng là lần duy nhất tiền đạo Bồ Đào Nha chạm bóng trong vòng cấm đối phương trong 81 phút trên sân, trước khi nhường chỗ cho đàn em Goncalo Ramos.
Trước trận gặp Croatia, Ronaldo dứt điểm 29 lần qua 8 trận vòng knock-out World Cup nhưng chưa từng ghi bàn, thành tích ngang bằng kỷ lục nhiều cú sút nhất không ghi bàn ở giai đoạn này kể từ năm 1966, cùng cựu hậu vệ Brazil Roberto Carlos.
Bàn phạt đền nâng tổng số pha lập công của Ronaldo tại World Cup lên 11, giúp anh vươn lên đồng hạng chín trong danh sách ghi nhiều bàn nhất lịch sử giải đấu cùng Jurgen Klinsmann (Đức) và Sandor Kocsis (Hungary). Tiền đạo Bồ Đào Nha đạt cột mốc này sau 26 trận, chỉ ít hơn kỷ lục về số lần ra sân tại World Cup của Lionel Messi (29).
Ronaldo hiện có 25 bàn tại hai giải đấu lớn của bóng đá nam (Euro và World Cup), trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử chạm mốc này. Anh ghi hai bàn tại Euro 2004, một bàn ở World Cup 2006, một bàn tại Euro 2008, một bàn ở World Cup 2010, ba bàn tại Euro 2012, một bàn ở World Cup 2014, ba bàn tại Euro 2016, bốn bàn ở World Cup 2018, năm bàn tại Euro 2020, một bàn ở World Cup 2022 và ba bàn tại World Cup 2026.
Trên sân Toronto hôm 2/7, Ivan Perisic giúp Croatia mở tỷ số, rồi Ronaldo ghi bàn gỡ hòa cho Bồ Đào Nha. Đến phút bù thứ tư, Goncalo Ramos tỏa sáng với pha bật cao đánh đầu ấn định chiến thắng 2-1. Với 93 phút lẻ 9 giây, đây là pha lập công ấn định chiến thắng muộn nhất của Bồ Đào Nha tại World Cup.
Vượt qua Croatia, Ronaldo và đồng đội sẽ gặp Tây Ban Nha ở vòng 1/8 lúc 2h ngày 7/7, giờ Hà Nội.
Lượt cuối vòng bảng World Cup 2026 đang diễn ra trong những gam màu cảm xúc khác nhau, nhưng nhiều ánh mắt đã chú ý đến một trong những cặp đấu nổi bật của vòng 32, cuộc đối đầu Brazil Nhật Bản lúc 0 giờ ngày 30.6, tại Houston.
Đội tuyển Brazil đã giành được suất bắt buộc vào vòng loại trực tiếp nhờ vị trí nhất bảng C, vượt qua Ma Rốc về hiệu số bàn thắng bại nhờ hai chiến thắng liên tiếp 3-0 trước Scotland và Haiti.
Trong khi đó, đội tuyển "Samurai xanh" giành vị trí thứ 2 sau Hà Lan ở bảng F. Đội thắng trong cuộc đối đầu Brazil Nhật Bản sẽ tranh tài với Bờ Biển Ngà hoặc Na Uy để tranh một suất vào tứ kết World Cup 2026.
Có một chi tiết đáng chú ý, mặc dù nằm ở 2 mặt của địa cầu, Brazil và Nhật Bản nhiều lần đối đầu nhau kể từ năm 1989, trận đấu mà Selecao giành chiến thắng 1-0 nhờ bàn thắng của Bismarck vốn là ngôi sao J-League.
Chiến thắng sít sao của Brazil ngày hôm đó không có gì đáng ngạc nhiên, bởi đội bóng đang giữ kỷ lục 5 lần vô địch World Cup đã thắng Nhật Bản 11 trong số 14 lần gặp nhau trước đó, đồng thời có 2 trận hòa và chỉ thua 1 trận.
Tuy nhiên, các CĐV Brazil có lý do để lo lắng, bởi thất bại duy nhất của Brazil trước Nhật Bản lại là từ lần đối đầu gần nhất trước thềm World Cup 2026: Thầy trò HLV Hajime Moriyasu đánh bại đội bóng của HLV Carlo Ancelotti 3-2 trong trận giao hữu hồi tháng 10.2025.
Một chiến thắng rất ấn tượng, vì Nhật Bản sau khi bị Brazil dẫn 0-2, đã quật khởi mạnh mẽ trong hiệp 2, lội ngược dòng ngoạn mục với 3 bàn thắng của Takumi Minamino, Keito Nakamura và Ayase Ueda.
Chiến thắng của Nhật Bản đã chấm dứt chuỗi 6 trận thua liên tiếp trước Selecao - đội bóng đánh bại Samurai xanh 3-0 ở vòng bảng trước khi đăng quang Confederations Cup 2013.
Nhật Bản đã 2 lần cầm hòa Brazil tại giải đấu năm 2005 và 2001. Trước đó, tại World Cup 2006, gã khổng lồ Nam Mỹ đã dễ dàng đánh bại đối thủ châu Á ngay tại vòng bảng.
Khi đó, Nhật Bản đã bất ngờ dẫn trước sau pha lập công của Keiji Tamada, nhưng chung cuộc Brazil đã giành chiến thắng áp đảo 4-1, phần lớn nhờ vào cú đúp của Ronaldo.
Tuy nhiên, "Rô béo" không phải là nỗi ám ảnh lớn nhất của Nhật Bản, mà là Neymar với kỷ lục với 9 bàn thắng vào lưới Samurai xanh trong lịch sử đối đầu, biến Nhật Bản trở thành nạn nhân đáng thương nhất cấp đội tuyển quốc gia.
CĐV Brazil đang chào đón Neymar vừa trở lại trong trận đấu gần nhất của thầy trò HLV Carlo Ancelotti ở World Cup 2026, khi anh vào sân ở phút 76 trong trận thắng Scotland 3-0 ngày 25.6.
Hôm đó, Neymar đã bật khóc khi thực hiện được giấc mơ trở lại Selecao sau 981 ngày vắng mặt. Liệu rằng đó có là định mệnh, để tiền đạo sinh năm 1992 góp công quyết định cục diện trận đối đầu thứ 15 giữa Brazil và Nhật Bản, tại vòng 32 đội World Cup 2026 vào 3 ngày tới?
Sự xuất hiện của Senne Lammens hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Trong khung thành tuyển Bỉ, không ai có thể thay thế thủ môn Thibaut Courtois.
Tuy nhiên, anh chỉ có thể thi đấu được đến phút 70 rồi phải rời sân vì chấn thương. Giữa 2 thủ môn dự bị, Senne Lammens là người được HLV Rudi Garcia lựa chọn.
Mùa trước, anh thi đấu ổn định trong màu áo Man United và trở thành người gác đền số 1 của đội. Đó là lý do mà Senne Lammens được chọn đi World Cup 2026.
Tuy nhiên, lần đầu thi đấu ở một trận đấu lớn tại World Cup trở thành áp lực nặng nề với thủ thành sinh năm 2002. Kết quả là anh mắc phải sai lầm tai hại, khiến đội tuyển Bỉ phải trả giá.
Phút 88, Cubarsi bên phía Tây Ban Nha tung cú sút xa. Bóng đi không hiểm, đúng ngay vị trí của Senne Lammens. Tuy nhiên, anh lại để bóng ói ra, và Merino lập tức ập vào sút bồi giúp Tây Ban Nha giành chiến thắng 2-1.
Sau trận, Senne Lammens trở thành tâm điểm chỉ trích lẫn những trò đùa trên mạng xã hội. Trang chủ của Man United đăng tải hình ảnh chúc mừng thủ thành này có lần đầu thi đấu ở World Cup.
Nhưng bên dưới là hàng loạt bình luận với nội dung châm biếm. "Người vào sân để thay đổi kết cục trận đấu" – một người dùng bình luận.
Một người khác nhận xét: "Người hùng của Tây Ban Nha đã xuất hiện đúng lúc". Một bình luận khác thì bày tỏ sự cay đắng khi cho rằng nếu Courtois không rời sân, Bỉ đã không thua như vậy.
Còn tại một diễn đàn khác tại Việt Nam, một CĐV đăng tải thông tin với vẻ hài hước: "Lammens có 1 lần ra sân ở World Cup. Hai thủ môn đẳng cấp của Tây Ban Nha là David Raya và Joan Garcia chỉ biết ngồi dự bị. Thậm chí họ còn không biết cảm giác bị thủng lưới ở World Cup ra làm sao".
Trên mạng xã hội X, một tài khoản chuyên châm biếm về bóng đá thì ví Lammens với Andre Onana, một cựu thủ môn Man United rất hay mắc sai lầm.
Với việc ra sân vừa rồi, Lammens chỉ mới có lần thứ 3 khoác áo tuyển Bỉ. Trong khi đó, Courtois đã có 115 trận thi đấu cho màu áo tuyển quốc gia. Đó là sự khác biệt lớn về kinh nghiệm thi đấu giữa 2 người.