Theo dữ liệu khảo sát từ Northwestern Mutual, chỉ một số ít triệu phú tại Mỹ tự nhận mình giàu có, dù đều sở hữu khối tài sản từ 1 triệu USD trở lên. Kết quả khảo sát này phản ánh một thực tế đáng chú ý rằng cột mốc từng được xem là biểu tượng của thành công tài chính đang dần mất đi ý nghĩa.
Dữ liệu khảo sát từ Northwestern Mutual cho thấy chỉ một số ít triệu phú tự nhận mình là người giàu có. Phần lớn họ chia sẻ bản thân chỉ dừng lại ở mức thoải mái về tài chính, số khác thừa nhận vẫn liên tục lo lắng về tương lai.
Sự thay đổi này bắt nguồn từ việc lạm phát bào mòn sức mua khiến giá trị của một triệu USD giảm mạnh. Bên cạnh đó, chi phí nhà ở leo thang khiến tài sản của nhiều người bị chôn chân vào bất động sản mà không có sẵn tiền mặt để chi tiêu. Tuổi thọ trung bình ngày càng cao cũng buộc mọi người phải tích lũy nhiều hơn để chuẩn bị cho 25-30 năm hưu trí.
Ba yếu tố này cộng hưởng với nhau khiến số tiền từng được xem là “đủ cho cả đời” nay chỉ còn mang lại cảm giác an toàn tương đối.
Định nghĩa mới về sự giàu có
Khi các bất ổn kinh tế và chi phí sinh hoạt liên tục gia tăng, tiêu chuẩn để được coi là giàu có cũng bị đẩy lên mức rất cao. Khảo sát của hãng Charles Schwab cho thấy một người cần sở hữu khối tài sản ròng trung bình khoảng 2,3 triệu USD mới thực sự được xem là giàu. Trong khi đó, con số để một người có cảm giác thoải mái về tài chính chỉ rơi vào khoảng 839.000 USD.
Khoảng cách này cho thấy kỳ vọng về sự giàu có đã thay đổi đáng kể trong những năm gần đây. Định nghĩa về sự giàu có ngày nay không còn gói gọn trong các con số đơn thuần. Nhiều người bắt đầu coi trọng các giá trị phi tài chính như sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng, trải nghiệm sống và thời gian tự do tự tại. Đối với họ, giàu có đồng nghĩa với sự ổn định bền vững thay vì một mục tiêu số dư tài khoản mơ hồ.
Sự chênh lệch giữa tài sản ròng và an toàn tài chính
Một lý do cốt lõi khiến nhiều người sở hữu tài sản lớn vẫn không thấy an tâm là vì tài sản ròng khác xa với dòng tiền thực tế. Một gia đình có thể nắm giữ hàng triệu USD nhưng vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng nếu dòng tiền bị nghẽn. Điều này xảy ra khi tiền của họ bị kẹt ở các khoản khó thanh khoản như tài khoản hưu trí bị phạt nặng nếu rút sớm, bất động sản sinh dòng tiền kém hay vốn góp doanh nghiệp biến động mạnh.
Ngược lại, sự tự tin tài chính thực sự lại thường thuộc về những người sở hữu nguồn thu nhập ổn định và đáng tin cậy. Họ có quỹ dự phòng khẩn cấp dồi dào, kiểm soát tốt các khoản nợ ở mức thấp và có một lộ trình hưu trí rõ ràng. Khi có thể chủ động kiểm soát dòng tiền ra vào, cảm giác an toàn tự khắc sẽ xuất hiện mà không cần đợi đến khi chạm mốc triệu USD.
Cảnh giác với chiếc bẫy lạm phát lối sống
Một nguyên nhân âm thầm khác khiến áp lực tài chính không bao giờ biến mất chính là lạm phát lối sống. Khi thu nhập và tài sản tăng lên, con người thường có xu hướng nâng cấp mức sống tương xứng. Họ chuyển sang những ngôi nhà lớn hơn ở khu phố đắt đỏ, chọn các chuyến du lịch sang chảnh, đầu tư mạnh cho con học trường tư hoặc các lớp kỹ năng ngoại khóa, đồng thời chi tiêu nhiều hơn cho ăn uống và giải trí.
Những quyết định nâng cấp này vô tình đẩy chi phí cố định lên cao và tạo ra áp lực tài chính đè nặng mỗi ngày. Ngay cả những người có thu nhập rất cao vẫn rơi vào cảnh hụt hơi nếu tốc độ chi tiêu tăng nhanh hơn tốc độ tích lũy. Thêm vào đó, nghiên cứu về tài chính hành vi chỉ ra rằng xu hướng so sánh bản thân với những người khá giả hơn xung quanh cũng làm giảm đáng kể mức độ hài lòng về cuộc sống của mỗi cá nhân.
Thu nhập tăng có thể giúp cuộc sống tốt hơn, nhưng nếu mọi khoản tăng thêm đều biến thành chi phí cố định, cảm giác dư dả sẽ nhanh chóng biến mất.
Cách xây dựng bệ đỡ tài chính vững chắc
Để không tự tạo ra những áp lực vô lý, các chuyên gia khuyên bạn nên tập trung vào sự ổn định và tính linh hoạt thay vì mải miết đuổi theo một con số cụ thể. Sự tự tin tài chính đích thực thường đến từ việc có nguồn thu nhập hưu trí ổn định từ các khoản đầu tư hoặc bảo hiểm xã hội, sở hữu quỹ dự phòng khẩn cấp đủ chi trả từ 3-6 tháng sinh hoạt phí và trang bị các gói bảo hiểm phù hợp để bảo vệ tài sản trước biến cố.
Theo Khảo sát Tài chính Tiêu dùng (SCF) của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ, tài sản ròng trung vị tăng dần theo độ tuổi. Cụ thể dưới 35 tuổi khoảng 39.000 USD, từ 35-44 tuổi khoảng 135.000 USD, từ 45-54 tuổi tiệm cận 247.000 USD, từ 55-64 tuổi khoảng 364.000 USD và trên 65 tuổi dao động từ 335.000-410.000 USD.
Thay vì tự đặt áp lực, bạn hãy theo dõi mức độ sẵn sàng nghỉ hưu bằng cách trích tiền đều đặn vào tài khoản dành cho hưu trí. Mục tiêu lý tưởng là để dành được khoản tiền bằng một năm lương ở tuổi 30, gấp 3 lần ở tuổi 40 và gấp 6-8 lần vào đầu những năm 60 tuổi.
Hãy tự hỏi xem tài sản ròng của bạn có tăng dần theo thời gian hay không, bạn đã kiểm soát tốt các khoản nợ lãi suất cao chưa và kế hoạch tài chính có đang khớp với mục tiêu cuộc đời bạn.
Một triệu USD có thể vẫn là cột mốc đáng mơ ước. Nhưng trong một thế giới mà giá cả, tuổi thọ và kỳ vọng sống đều thay đổi nhanh chóng, sự giàu có có lẽ không còn được đo bằng số tiền bạn sở hữu, mà bằng số lựa chọn mà tiền bạc có thể mang lại.
Tại khu vực thủ phủ vải thiều Lục Ngạn cũ (nay thuộc tỉnh Bắc Ninh), nhiều nông dân lo lắng, đứng ngồi không yên do thời tiết không thuận lợi, tỉ lệ ra hoa thấp hơn so với năm trước.
Là hộ có 2ha vải thiều, trong đó 70% xuất khẩu đi Nhật Bản, ông Ngô Văn Hùng - nông dân hợp tác xã Thanh Hải, phường Chũ (tỉnh Bắc Ninh) - cho hay lượng hoa chỉ đạt 50-70% so với mọi năm.
Tranh thủ nắng ráo, ông cùng vợ khoanh vùng các cây khỏe, ra hoa đúng lúc để chăm sóc. "Chăm cây bận hơn chăm con", ông Hùng bày tỏ.
Để đáp ứng quy định xuất khẩu, cán bộ nông nghiệp sẽ cấp cho gia đình mã quét để ghi chép lượng nước, thuốc bảo vệ thực vật. Tất cả đều rõ ràng từ chủng loại, thời điểm, số lượng theo quy chuẩn khắt khe nhất.
Năm trước, giá vải thiều xuất bán từ vườn nhà ông Hùng khoảng 25.000 - 27.000 đồng/kg. Do thời tiết không thuận lợi, ông mong giá bán năm nay cao hơn để đủ chi phí chăm sóc, bõ công sức cả mùa vụ.
Theo ông Phạm Hồng Long - Chủ tịch UBND phường Chũ - qua nắm bắt trên địa bàn, vải chính vụ ước khoảng 10 - 15% ra hoa, còn vải lai Thanh Hà khoảng 40% ra hoa. Ngược lại, vải u hồng được mùa, đạt 80 - 85%.
Trước thực trạng này, phường và cơ quan chức năng tăng cường hướng dẫn bà con chăm sóc tốt các khu vực ra hoa, đảm bảo giữ chất lượng, mẫu mã trái vải.
Cách đó hơn 60km, tại xã Phúc Hòa (tỉnh Bắc Ninh), anh Nguyễn Văn Cường tất bật chăm sóc vải thiều. Là hộ tham gia chương trình "vườn vải đẹp", gia đình tuân thủ kỹ thuật trồng trọt theo hướng dẫn của cơ quan chuyên môn, qua đó tỉ lệ đậu quả đạt gần 80%.
Cụ thể, gia đình chủ động cải tạo vườn, chặt bỏ cây già cỗi, duy trì mật độ cây vừa phải, lắp thêm hệ thống tưới nước tiết kiệm… Các mã số vùng trồng được đăng ký xuất khẩu đi Mỹ, Nhật Bản và châu Âu được khoanh vùng, chăm sóc kỹ lưỡng.
"Trồng vải thiều giờ đây không chỉ để bán mà còn hướng tới du lịch trải nghiệm nên gia đình xác định tuân thủ đúng quy trình từ đầu vụ", anh Cường cho hay.
Theo ông Đặng Văn Tặng - Chi cục trưởng Chi cục Trồng trọt và Bảo vệ thực vật Bắc Ninh (Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Bắc Ninh), niên vụ vải năm 2026 diễn ra trong điều kiện thời tiết không thuận lợi.
Cụ thể, các tháng 11 và 12-2025 - thời điểm cây vải phân hóa mầm hoa - gặp điều kiện thời tiết ấm, độ ẩm cao dẫn tới tỉ lệ vải sớm chỉ đạt khoảng 60%, còn vải chính vụ đạt dưới 50%. Dự kiến, sản lượng vải thiều toàn tỉnh Bắc Ninh giảm khoảng 50% so với cùng kỳ năm 2025. Sản lượng ước khoảng 100.000 tấn.
Do vậy, chi cục đã tham mưu cấp có thẩm quyền thành lập các tổ vải thiều xuất khẩu gồm 21 cán bộ có kinh nghiệm, đồng thời phân công phụ trách các vùng vải trọng điểm, trực tiếp hướng dẫn nông dân và phối hợp với chính quyền cơ sở để sản xuất đáp ứng các điều kiện, tiêu chuẩn. Ngành cũng tham mưu UBND tỉnh phối hợp các địa phương tổ chức bình tuyển vườn vải đẹp, lấy đó làm hạt nhân để tuyên truyền, nhân rộng trong các niên vụ tiếp theo.
Trong nhiều năm, Trung Quốc là một trong những đối tác thương mại quan trọng nhất của châu Âu. Tuy nhiên, điều từng được xem là mối quan hệ cùng có lợi đang dần trở thành một bài toán khó đối với Brussels khi lượng hàng hóa Trung Quốc đổ vào thị trường châu Âu ngày càng lớn, trong lúc các doanh nghiệp châu Âu lại gặp nhiều khó khăn hơn tại thị trường tỷ dân.
Những tuần gần đây, giới chức Liên minh châu Âu (EU) liên tục phát đi các tín hiệu cứng rắn hơn. Không chỉ nói về việc giảm phụ thuộc vào Trung Quốc, Brussels còn đang cân nhắc hàng loạt công cụ thương mại và công nghiệp mới nhằm bảo vệ các lĩnh vực sản xuất chiến lược.
Theo The New York Times, không khí tại Brussels hiện nay được mô tả là ngày càng căng thẳng khi nhiều nhà hoạch định chính sách lo ngại sức cạnh tranh của ngành công nghiệp châu Âu đang bị bào mòn nhanh chóng.
Nỗi lo lớn nhất của châu Âu không còn là hàng hóa giá rẻ
Trọng tâm của cuộc tranh luận hiện nay không đơn thuần là việc người tiêu dùng châu Âu mua nhiều hàng Trung Quốc hơn. Điều khiến EU lo ngại là quy mô và tốc độ mở rộng của năng lực sản xuất Trung Quốc.
Sau khi lĩnh vực bất động sản suy giảm, Bắc Kinh đẩy mạnh vai trò của công nghiệp sản xuất như động lực tăng trưởng mới. Các chương trình hỗ trợ và trợ cấp giúp nhiều doanh nghiệp Trung Quốc gia tăng đáng kể năng lực sản xuất trong các lĩnh vực như xe điện, pin, công nghệ xanh và thiết bị công nghiệp.
Trong khi đó, những rào cản thương mại ngày càng lớn tại Mỹ khiến các nhà sản xuất Trung Quốc tìm kiếm thêm thị trường xuất khẩu và châu Âu trở thành một trong những điểm đến quan trọng nhất.
Dữ liệu được trích dẫn trong các báo cáo gần đây cho thấy thâm hụt thương mại hàng hóa của EU với Trung Quốc đã lên tới khoảng 418 tỷ USD trong năm 2025. Sang những tháng đầu năm 2026, tình trạng mất cân bằng tiếp tục gia tăng khi lượng xe điện và nhiều mặt hàng công nghiệp từ Trung Quốc tăng mạnh.
Đối với các nền kinh tế phụ thuộc nhiều vào sản xuất như Đức, đây là vấn đề đặc biệt nhạy cảm. Các ngành công nghiệp ô tô, hóa chất và chế tạo vốn là trụ cột tăng trưởng của châu Âu đang chịu áp lực cạnh tranh ngày càng lớn.
Từ lo ngại đến hành động
Trong nhiều năm, EU lựa chọn cách tiếp cận tương đối mềm dẻo với Trung Quốc. Tuy nhiên, quan điểm này đang thay đổi.
Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã nhiều lần kêu gọi châu Âu xây dựng các công cụ bảo vệ ngành công nghiệp chiến lược tương tự những gì Mỹ đang áp dụng. Ngay cả những quốc gia từng có cách tiếp cận cởi mở hơn với Bắc Kinh như Tây Ban Nha cũng bắt đầu kêu gọi Trung Quốc mở cửa thị trường nhiều hơn.
Một nhóm gồm Pháp, Italy, Tây Ban Nha, Hà Lan và Litva gần đây đã thúc đẩy các đề xuất nhằm cho phép EU phản ứng quyết liệt hơn với những mặt hàng nhập khẩu bị cho là gây sức ép lên ngành công nghiệp nội địa.
Theo Euronews, nhiều ủy viên châu Âu đã nhất trí cần tăng cường các công cụ phòng vệ thương mại. Các biện pháp đang được thảo luận bao gồm thuế quan, hạn ngạch nhập khẩu và những chính sách hỗ trợ sản xuất trong nước.
EU cũng đã triển khai Đạo luật Công nghiệp Net-Zero nhằm tăng tốc sản xuất của khối. Trên thực tế, cơ chế này có thể khiến doanh nghiệp Trung Quốc khó tiếp cận một số khoản hỗ trợ quan trọng từ châu Âu.
Vì sao Brussels vẫn rất thận trọng?
Dù giọng điệu ngày càng cứng rắn, EU vẫn chưa dễ dàng bước vào một cuộc đối đầu toàn diện với Trung Quốc.
Lý do đầu tiên là sự phụ thuộc sâu rộng của châu Âu vào chuỗi cung ứng Trung Quốc. Không chỉ hàng tiêu dùng giá rẻ, nhiều ngành công nghệ cao, năng lượng sạch và sản xuất công nghiệp tại châu Âu hiện vẫn phụ thuộc vào nguyên liệu, linh kiện và khoáng sản chiến lược từ Trung Quốc.
Năm 2025, khi Bắc Kinh hai lần hạn chế xuất khẩu đất hiếm và nam châm để đáp trả các động thái từ Mỹ, nhiều doanh nghiệp châu Âu đã cảm nhận rõ rủi ro từ sự phụ thuộc này.
Bên cạnh đó, người tiêu dùng châu Âu cũng ngày càng quen thuộc với các sản phẩm Trung Quốc, đặc biệt là xe điện. Điều này khiến mọi biện pháp hạn chế nhập khẩu đều có thể kéo theo những tác động không mong muốn đối với giá cả và thị trường.
Một trở ngại khác là sự khác biệt quan điểm giữa các nước thành viên EU. Trong khi Pháp muốn phản ứng mạnh mẽ hơn, Đức vẫn ưu tiên duy trì khả năng tiếp cận thị trường Trung Quốc cho các doanh nghiệp của mình. Tây Ban Nha cũng tiếp tục đón nhận dòng vốn đầu tư từ Trung Quốc trong nhiều lĩnh vực.
Bắc Kinh phản ứng ra sao?
Trung Quốc bác bỏ các cáo buộc về tình trạng dư thừa công suất và cho rằng những khó khăn của châu Âu xuất phát từ các vấn đề nội tại như chi phí năng lượng cao, quy định phức tạp và tốc độ đổi mới chậm.
Các học giả Trung Quốc gần đây còn lập luận rằng nền kinh tế nước này sở hữu lợi thế về sản xuất, hạ tầng và khả năng huy động nguồn lực, trong khi châu Âu đang chịu áp lực lớn từ chi tiêu an sinh xã hội.
Bắc Kinh cũng nhiều lần cảnh báo sẽ đáp trả nếu EU áp dụng các biện pháp mang tính bảo hộ thương mại.
Theo Euronews, điều khiến Brussels lo ngại nhất hiện nay không chỉ là mức thâm hụt thương mại kỷ lục, mà còn là nguy cơ đánh mất năng lực sản xuất trong các ngành chiến lược nếu xu hướng hiện tại tiếp diễn.
Trong những tuần tới, vấn đề Trung Quốc sẽ xuất hiện trong chương trình nghị sự của G7 cũng như các cuộc họp cấp cao của EU. Kết quả của các cuộc thảo luận này có thể quyết định liệu châu Âu và Trung Quốc tiếp tục tìm được tiếng nói chung hay tiến thêm một bước tới một cuộc đối đầu thương mại quy mô lớn.
World Cup 2026 chuẩn bị kết thúc sau hơn một tháng diễn ra. Trong 104 trận đấu, Mexico đăng cai 13 trận. Tuy nhiên, sự kiện này đã không đạt được các mục tiêu đầy tham vọng của chính phủ Mexico về thúc đẩy du lịch nhằm hỗ trợ tăng trưởng GDP, trong bối cảnh nền kinh tế vốn đã đi xuống trong quý I.
"Về mặt cấu trúc, World Cup sẽ không thay đổi quỹ đạo của nền kinh tế Mexico", Humberto Calzada - kinh tế trưởng tại Rankia nhận định. Ông cho rằng giải đấu chỉ mang lại cú hích ngắn hạn cho nền kinh tế.
Theo Deloitte, giải đấu đã tạo ra khoảng 100.000 việc làm tạm thời, thấp hơn 10% so với dự báo. Chỉ số tiêu dùng hộ gia đình của BBVA cho thấy chi tiêu tháng 6 giảm 0,2% so với tháng trước đó. Trong đó, chi tiêu cho khách sạn giảm 10,5% và nhà hàng giảm 4,9%, dù chi cho giải trí tăng tới 16,5%.
Lợi ích kinh tế cũng không phân bổ đều giữa ba thành phố đăng cai gồm Mexico City, Guadalajara và Monterrey. Lượng hành khách trong tháng 6 tăng nhẹ tại Guadalajara và Monterrey nhưng lại giảm tại sân bay chính của Mexico City.
Hiệp hội Nhà hàng Mexico cho biết một nửa số thành viên có kết quả kinh doanh còn kém hơn trung bình, do tỷ lệ lấp đầy khách sạn thấp và một số cuộc biểu tình tại thủ đô.
Chính phủ Mexico dự báo GDP nước này tăng trưởng 1,8-2,8% năm nay. Tuy nhiên, các nhà phân tích chỉ kỳ vọng mức tăng khoảng 1,1%.
Ngân hàng Banorte đã hạ ước tính mức đóng góp của giải đấu vào GDP xuống còn 0,4-0,5%, thấp hơn dự báo trước đó là tối đa 0,62%. Trong khi đó, Banamex ước tính tổng tác động kinh tế của World Cup đạt khoảng 2 tỷ USD, tương đương 0,1% GDP và chưa bằng một nửa lượng kiều hối đổ về Mexico trong tháng 5.
Doanh nghiệp Mexico đang trì hoãn đầu tư trước đợt rà soát Hiệp định Thương mại Mỹ - Mexico - Canada (USMCA) sắp tới. GDP nước này cũng đã giảm 0,6% trong quý I so với quý trước đó. Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) gần đây đã hạ dự báo tăng trưởng kinh tế Mexico năm nay xuống còn 1,2%, từ 1,6% trước đó.
Các nhà phân tích cho rằng động lực chính của nền kinh tế Mexico hiện không nằm trên các sân bóng mà phụ thuộc vào tương lai USMCA. Hiệp định này có hiệu lực đến năm 2036, nhưng phải được rà soát lại hàng năm.
Giới chức Mỹ và Mexico dự kiến tổ chức vòng đàm phán USMCA song phương thứ 3 vào tuần tới tại Mexico City. Trong khi đó, đại diện thương mại Mỹ Jamieson Greer cho biết Mỹ vẫn chưa khởi động đàm phán chính thức với Canada về tương lai hiệp định này.