Tôi thật sự thấy buồn khi đọc những bình luận dưới bài viết: “Tôi lỡ có bầu với chồng người ta”. Có những bình luận được rất nhiều người đồng tình, nhưng lại là khuyên người phụ nữ ấy bỏ thai. Họ nói rằng: “Vì tương lai của đứa trẻ, nếu không thể lo chu toàn thì bỏ sớm cũng là một giải pháp”. Tôi hiểu, mỗi người đều có cách nhìn riêng, thế nhưng trong lòng tôi vẫn trăn trở một câu hỏi: “Nếu ngay từ đầu đứa trẻ còn chưa có cơ hội được sống thì “tương lai hạnh phúc” đó sẽ bắt đầu từ đâu. Đứa trẻ ấy không có quyền lựa chọn mình sẽ đến với thế giới này trong hoàn cảnh như thế nào.
Thật ra, người chịu ảnh hưởng nhiều nhất từ quyết định đó lại chính là một sinh linh chưa kịp cất tiếng nói. Tôi nghĩ, đằng sau những lựa chọn khó khăn như vậy thường là rất nhiều nỗi sợ: sợ ánh nhìn của người khác, sợ hành trình làm mẹ một mình sẽ quá vất vả, sợ tương lai trở nên chông chênh hơn. Những nỗi sợ đó là hoàn toàn có thật, cũng rất dễ hiểu. Thế nhưng có một điều khiến tôi suy nghĩ rất nhiều: Giá như mình có thể đối diện với những nỗi sợ đó sớm hơn, trước khi một sinh linh bắt đầu hiện diện.
Tôi là một người cha, có đứa con 6 tuổi và vợ đang mang thai bé thứ hai. Những khoảnh khắc cảm nhận con đạp, con cựa mình… thật sự rất đặc biệt. Nó là một dạng hạnh phúc mà chỉ khi trải qua rồi, mình mới hiểu hết được. Vì vậy, nếu được nói một điều với bạn, người đang đứng trước lựa chọn rất khó khăn này, đó là: Khi trong bạn vẫn còn một chút phân vân, hãy cho mình thêm thời gian để suy nghĩ thật kỹ. Nếu có thể, hãy cố gắng giữ lại con.
Tôi không nói điều đó là dễ. Có thể bạn sẽ phải đi qua một quãng đường không hề đơn giản, có thể sẽ có áp lực, có mệt mỏi, có những lúc cảm thấy rất cô đơn. Trước khi đưa ra quyết định, có lẽ bạn nên chuẩn bị sẵn tâm thế để đối diện với những nỗi sợ và khó khăn có thể xảy ra. Khi mình nhìn thẳng vào nó và chuẩn bị từ trước, mọi thứ sẽ bớt bất ngờ hơn, mình cũng có thể vững vàng hơn khi thật sự phải bước qua. Rồi sẽ có một ngày, khi bạn được nhìn thấy con, ôm con vào lòng, sẽ hiểu vì sao có những người, dù khó khăn đến đâu, vẫn chọn giữ lại.
Cuộc sống không dừng lại sau một sai lầm, bạn vẫn có thể bắt đầu lại, có thể gặp một người đủ bao dung để đồng hành cùng bạn và con. Con đường đó có thể không dễ dàng nhưng không có nghĩa là không thể đi. Tôi không dám nói ai đúng, ai sai, mỗi người đều có hoàn cảnh riêng, câu chuyện riêng. Tôi chỉ mong rằng trước khi đưa ra quyết định, bạn hãy lắng nghe thật sâu chính mình. Hãy chọn điều mà sau này, khi nhìn lại, bạn có thể nhẹ lòng.
Tôi 38 tuổi, lập gia đình được 10 năm, có hai con đủ nếp đủ tẻ. Vợ kém tôi hai tuổi, là công chức nhà nước, kiểu ngoan hiền, sống vì gia đình. Cô ấy chăm chồng, thương con, đối nội đối ngoại đều chu toàn. Chỉ có một điều suốt nhiều năm tôi chưa từng nói với ai. Từ khi cưới, vợ rất khép kín trong chuyện chăn gối. Sau khi sinh con, cô ấy gần như chỉ xoay quanh công việc, bếp núc và con cái. Tối đến, đọc sách cho con ngủ xong là ngủ luôn. Mỗi lần tôi chủ động, vợ thường chiều cho xong chứ chưa bao giờ chủ động hay chia sẻ cảm xúc. Tôi nhiều lần góp ý nhưng cô ấy chỉ nói mệt, sợ con biết.
Khoảng một năm nay, tôi có cảm tình với một đồng nghiệp đã ly hôn chồng. Tôi chưa thực sự phản bội vợ và đã nói hết suy nghĩ của mình. Tôi không còn yêu vợ nên không có cảm giác muốn quan hệ với cô ấy nữa. Tôi đã thử nhưng không thể, cố sống cả đời sẽ thiệt thòi cho cả hai. Tôi đề nghị ly hôn trong hòa bình, chấp nhận để vợ nuôi các con và tôi sẽ chu cấp đầy đủ. Vợ không đồng ý, nếu tôi vẫn cố ly hôn, cô ấy sẽ cấm tôi gặp con. Cô ấy cho rằng tôi đã cướp cả thanh xuân của cô ấy rồi vứt bỏ một cách tệ bạc. Tôi giải thích kiểu gì cô ấy cũng không chịu hiểu, bắt tôi phải lựa chọn. Liệu có cách nào vẹn cả đôi đường không?
Tôi 29 tuổi, ngoại hình bình thường, không nổi bật nhưng cũng được mọi người nhận xét là dễ nhìn. Tôi sống hiền lành, chân thành và khá cởi mở. Khi yêu, tôi không giỏi chơi trò đoán ý hay giữ khoảng cách để người khác phải theo đuổi. Tôi nghĩ đã yêu thì nên đối xử tử tế với nhau, có gì nói thẳng, quan tâm nhau bằng những điều nhỏ nhất.
Nhưng những mối tình của tôi đều kết thúc theo một cách khá giống nhau. Ban đầu ai cũng nói thích sự chân thành của tôi, thích cảm giác được quan tâm. Tôi nhớ giờ ăn của người yêu, nhắc họ nghỉ ngơi khi làm việc quá sức, chủ động hỏi han mỗi khi họ có chuyện buồn. Nếu họ bận, tôi không giận dỗi hay đòi hỏi, chỉ nhắn một câu: "Anh cứ lo công việc trước đi, xong rồi nói chuyện với em cũng được". Vậy mà sau một thời gian, họ dần lạnh nhạt. Có người nói tôi quá tốt nên ở bên cạnh thấy... bình yên quá, có người bảo hết cảm xúc, cuối cùng người rời đi vẫn là họ.
Nhiều đêm tôi cứ tự hỏi liệu mình đã yêu sai cách. Có phải con gái không nên bộc lộ tình cảm quá nhiều? Có phải càng quan tâm, người ta càng xem đó là điều hiển nhiên? Hay khi biết chắc mình sẽ không rời đi, họ cũng chẳng còn muốn cố gắng nữa? Tôi không muốn yêu bằng sự tính toán, càng không muốn cố tỏ ra lạnh lùng chỉ để người khác theo đuổi. Nhưng nếu cứ yêu chân thành rồi lại nhận về những kết thúc giống nhau, tôi cũng bắt đầu hoang mang. Có phải tôi chưa gặp đúng người hay thật sự tôi cần thay đổi cách yêu? Tôi rất mong nhận được những góc nhìn từ mọi người.
Tôi đã đi qua gần một năm sau ly hôn. Sáu tháng đầu tiên là khoảng thời gian tôi để bản thân trôi theo cảm xúc. Tôi trò chuyện với một vài người đàn ông trên mạng để hiểu suy nghĩ của họ về một người phụ nữ đã đổ vỡ hôn nhân như mình. Tôi nhận ra người muốn trò chuyện thì nhiều, người thật lòng thì ít. Tôi không gặp gỡ ai, chỉ dừng lại ở những dòng tin nhắn trao đổi về quan điểm sống. Chỉ có một người từng khiến tôi động lòng thương vì hoàn cảnh của anh. Tôi thử mở lòng và gặp mặt nhưng sau thời gian ngắn, nhận ra anh không thật sự nghiêm túc như những gì đã thể hiện. Tôi buồn nhưng khi tìm hiểu rõ sự thật, không còn lưu luyến và tiếp tục hành trình của mình.
Sau ly hôn, tôi vẫn giấu chuyện riêng với đồng nghiệp và nhiều người xung quanh. Chỉ họ hàng và hàng xóm gần nhà biết chuyện khi mẹ con tôi chuyển về sống gần nhà ngoại. Tôi thay cả số điện thoại đã dùng suốt 15 năm, khởi đầu một chặng đường mới. Tôi xác định không tiến đến tìm hiểu ai nữa vì quá thật trong cảm xúc, không phù hợp với việc phiêu lưu tình cảm. Tôi cũng lo lắng về nguy cơ lây nhiễm bệnh nếu lỡ quen sai người, cần đảm bảo sức khỏe để lo cho các con.
Về nhu cầu sinh lý, ngay cả khi còn trong hôn nhân, tôi đã bị chồng cũ lạnh nhạt vì anh có người khác bên ngoài. Tôi tập xử lý bằng cách tìm đến những điều lành mạnh: đọc sách, đi dạo, học lái xe, nghe Phật pháp, tham gia những buổi trò chuyện chữa lành. Cuộc sống của tôi dần giống một người tu hành tại gia. Điều khiến tôi đau lòng nhất không phải chuyện mình thiếu một người đàn ông bên cạnh, mà là nỗi lo cho hai con trai đang học tiểu học. Tôi sợ mình không đủ cứng rắn để dạy con, sợ các con thiếu sự dẫn dắt của cha, sợ đến tuổi lớn các con sẽ nổi loạn hay bị cuốn vào điều xấu.
Sau ly hôn, chồng cũ không chia lại tài sản và cũng không chu cấp nuôi con. Tôi từng cố nói để tìm sự công bằng, nhưng rồi "vua thua người cùn" nên chặn liên lạc để giữ sự bình yên cho mình. Người cũ vẫn thỉnh thoảng qua thăm con và liên hệ thông qua mẹ tôi. Tôi thích sách và các hoạt động giáo dục. Có lẽ vài năm nữa, khi mọi thứ ổn định hơn, tôi sẽ mở một không gian sách và văn phòng phẩm nhỏ ở khu trung tâm gần nơi mình sống. Bên cạnh công việc văn phòng, tôi dự định sẽ làm thêm một điều gì đó bên ngoài: một nơi yên tĩnh, có trẻ con đến đọc sách hay tô màu vào cuối tuần chẳng hạn.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao nhưng ít nhất bây giờ không còn hoang mang như trước, mặc dù xung quanh tôi vẫn có những người cay nghiệt, thích đặt điều hay bàn tán về người khác để thỏa mãn cái tôi của họ. Nếu họ biết tôi ly hôn, có lẽ sẽ thêu dệt thêm nhiều điều về con người tôi. Tôi sống lặng lẽ hơn, giữ khoảng cách với thị phi, không lấy bất hạnh của người khác làm câu chuyện để mua vui. Tôi làm chủ cảm xúc và suy nghĩ trước những định kiến bất công về phụ nữ đơn thân. Có thể chính sự khác biệt đó khiến tôi trở nên lạc lõng, đổi lại tôi thấy lòng mình an ổn. Một năm sau ly hôn, tôi không còn nghĩ mình là người phụ nữ bất hạnh nữa. Tôi là một người mẹ đang học cách đứng vững trên đôi chân của mình, đi chậm nhưng bình an hơn từng ngày.
Những người phụ nữ đã đi qua chặng đường tôi vừa trải qua và có lựa chọn giống như tôi, có thể lên tiếng để tiếp thêm sức cho tôi vững vàng đi tiếp được không? Tôi tự cho mình hai năm sau ly hôn để "chuyển giao" cảm xúc và lý trí sang một chương đời mới. Tôi đã đi được một nửa chặng đường này rồi. Trên đoạn đường cô độc và nhiều cảm xúc này, tôi chỉ kể câu chuyện của mình với VnExpress và bạn đọc. Tôi cảm ơn sự lắng nghe và chia sẻ từ mọi người.