Trong bộ phim truyền hình “Tiếu ngạo giang hồ”, chuyển thể từ tiểu thuyết của Kim Dung năm 2001, các nhân vật phái Thanh Thành mặc trang phục lòe loẹt, đội nón lá, đeo mặt nạ quái gở…, tạo cảm giác về một bộ lạc thiểu số sinh sống nơi rừng núi.
Còn trong tiểu thuyết, Kim Dung mô tả về phục sức của các kiếm khách phái Thanh Thành: “Đầu chít khăn trắng, mặc áo bào xanh, hai chân rất nở nang, lại mang giày đỏ. Sở dĩ họ chít khăn trắng là để giữ tục để tang Gia Cát Lượng, người được dân vùng Tứ Xuyên đời đời thương nhớ”.
Đó là mô tả chân thực của Kim Dung về Thanh Thành, võ phái đại biểu cho tỉnh Tứ Xuyên. Nhưng từ đó về sau, cố văn hào Hong Kong lại xây dựng các nhân vật cùa võ phái này theo hướng phản diện.
Chưởng môn phái Thanh Thành trong Tiếu ngạo giang hồ – Dư Thương Hải từng bị Nhậm Ngã Hành mô tả là một “chân tiểu nhân” đích thực, luôn tỏ ra nham hiểm, hẹp hòi, cư xử không ra phong phạm chưởng môn một phái.
Các đệ tử của Dư Thương Hải đa phần cũng là những kẻ tư chất tầm thường, phẩm hạnh không đoan chính. Còn sư phụ ông – Trường Thanh Tử cũng là người tâm địa hẹp hòi.
Kim Dung chẳng viết gì tốt đẹp về phái Thanh Thành. Nhưng ở đời thật, đây lại là một võ phái phát triển rực rỡ, gần đạt đến đẳng cấp của Thiếu Lâm, Võ Đang.
Triết lý của võ phái Thanh Thành mang màu sắc Đạo giáo rõ nét, kết hợp giữa dưỡng sinh, kiếm thuật và khả năng ứng dụng thực chiến.
Ban đầu, Thanh Thành không phải “môn phái” thực thụ như trong tiểu thuyết Kim Dung mô tả. Trong lịch sử, đây là tập hợp nhiều dòng võ thuật phát triển quanh khu vực núi Thanh Thành, nơi từ lâu được xem là một trong những thánh địa của Đạo giáo Trung Hoa.
Núi Thanh Thành cùng hệ thống đạo quán đã được UNESCO công nhận trong quần thể di sản văn hóa cùng công trình Đô Giang Yển năm 2000. Chính môi trường văn hóa này tạo ra nền tảng để võ học nơi đây hình thành và phát triển
Nhiều tư liệu dân gian cho rằng nguồn gốc Thanh Thành có thể truy về thời Đông Hán, gắn với Trương Đạo Lăng, nhân vật được xem là tổ sư Thiên Sư đạo.
Dù khó xác minh toàn bộ chi tiết, giới nghiên cứu nhìn nhận ảnh hưởng Đạo giáo lên võ thuật Thanh Thành là rất rõ: coi trọng hơi thở, vận khí, điều thân, điều tâm và sự hài hòa với tự nhiên. Đây là điểm khác biệt lớn so với nhiều hệ võ thiên về sức mạnh thuần túy.
Nếu Thiếu Lâm nổi tiếng với cương mãnh, tấn pháp chắc và hệ thống quyền cước quy củ, thì Thanh Thành thường được mô tả bằng ba chữ: linh, hiểm, nhu.
Linh là bộ pháp cơ động, thay đổi góc đánh nhanh. Hiểm là cách ra đòn kín, nhắm điểm yếu, ít phô trương. Nhu là biết mượn lực, dùng chuyển động vòng cung và nhịp thở để hóa giải sức mạnh đối phương.
Một số bài nổi tiếng trong hệ Thanh Thành hiện đại gồm Thanh Thành Thái Cực quyền, Huyền Môn Thái Cực, Bát Tiên kiếm và nhiều bài kiếm mang màu sắc Đạo gia
Từ góc độ thực chiến, Thanh Thành là ví dụ tiêu biểu cho câu chuyện “võ cổ truyền có dùng được hay không”. Câu trả lời nằm ở cách huấn luyện. Nếu chỉ luyện biểu diễn, bài quyền đẹp mắt nhưng thiếu đối kháng thì khó kiểm chứng.
Nhưng nếu được tập đúng phương pháp, các yếu tố của Thanh Thành vẫn rất giá trị: di chuyển né góc, giữ thăng bằng, phản công đúng thời điểm, phát lực ngắn ở cự ly gần và kiểm soát hơi thở khi chịu áp lực.
Năm 2024, truyền thông Trung Quốc dẫn lời chưởng môn đương đại – võ sư Lưu Tuy Tân cho biết ông “biết ơn Kim Dung vì đã đưa Thanh Thành ra thế giới”.
Đây được đánh giá là phát biểu vô cùng khôn ngoan của Lưu Tuy Tân, cho thấy sự phát triển của phái Thanh Thành hoàn toàn vượt trên những điều tiêu cực bị tiểu thuyết hóa qua ngòi bút hư cấu của Kim Dung.
Vĩ võ sư này là chưởng môn đời thứ 36 của phái Thanh Thành. Ông học võ từ nhỏ, từng tiếp xúc cả tán thủ hiện đại trước khi quay lại hệ Thanh Thành. CGTN cho biết Lưu Tuy Tân bắt đầu luyện công từ năm 6 tuổi, sau đó được võ sư Dư Quốc Vĩnh chọn làm người kế thừa năm 1997
Không chỉ truyền dạy võ thuật, Lưu Tuy Tân còn trở thành gương mặt quảng bá văn hóa. Ông từng hướng dẫn Thanh Thành Thái Cực tại Paris, xuất hiện trong nhiều sự kiện quốc tế, thậm chí dẫn đoàn biểu diễn ở Nam Cực năm 2012.
Giới quan sát cho rằng đây là cách các võ phái truyền thống Trung Quốc thích nghi thời toàn cầu hóa: từ mô hình sơn môn bí truyền sang mô hình di sản văn hóa mở.
Tại Tứ Xuyên, Thanh Thành còn mang giá trị biểu tượng địa phương rất lớn. Nếu nhắc đến Hà Nam có Thiếu Lâm, Hồ Bắc có Võ Đang, thì Tứ Xuyên có Thanh Thành và Nga Mi phái.
Trong bối cảnh tỉnh này cũng là quê hương của loài gấu trúc lớn, lẩu Tứ Xuyên và nền văn hóa Thục đặc sắc, Thanh Thành trở thành một phần của “thương hiệu văn hóa” vùng đất này.
Cần biết rằng Tứ Xuyên (hay còn gọi là Ba Thục) là vùng đất rất rộng lớn, chiếm một vị thế rất đặc biệt trong lịch sử Trung Hoa.
Vào thời Xuân Thu Chiến quốc, Tứ Xuyên được xem là đất hậu phương của nhà Tần, từ đó giúp họ thống nhất thiên hạ.
Đến cuối đời nhà Hán, Tứ Xuyên trở thành nơi Lưu Bị lập đô xưng đế, rồi được Gia Cát Lượng mở mang, xây dựng bờ cõi, kinh tế. Người dân Tứ Xuyên đời đời thương nhớ Gia Cát Lượng, đến mức tạo nên tập tục đeo khăn trắng (để tang).
Và một vùng đất kỳ vĩ như vậy, có nền tảng võ thuật được đại biểu bởi phái Thanh Thành, chắc chắn không thể chỉ là một võ phái “tầm thường, hẹp hòi” như trong tiểu thuyết Kim Dung.
Trong ngày 20-5, đã có 5 tay vợt Việt Nam vượt qua vòng loại 3 World Cup billiards TP.HCM là Mai Tân Huyên, Hồ Quan Thái, Đoàn Minh Kiệt, Lê Thành Tiến và Thón Viết Hoàng Minh.
Trong đó, Mai Tân Huyên gây ấn tượng mạnh nhờ những series dài. Tại bảng N, trong trận ra quân gặp Nguyễn Văn Tài, Mai Tân Huyên có những series 9 và 16 để giành chiến thắng 35-25.
Tiếp đến, anh vượt qua Alain Saeijs (Bỉ) 35-17 để chiếm ngôi đầu. Đáng nói, Mai Tân Huyên góp mặt ở vòng này là nhờ vào tấm vé vớt có phần may mắn, nhưng lại thể hiện áp đảo để tiếp tục hành trình ở World Cup billiards TP.HCM.
4 tay cơ còn lại cũng đều có những trận đấu hay, cống hiến các đường cơ đẹp mắt và hoàn toàn xứng đáng đi tiếp.
Trong ngày 21-5, World Cup billiards TP.HCM tiếp tục diễn ra vòng loại thứ 4, đồng thời là vòng loại cuối cùng trước khi diễn ra vòng đấu chính. Tại vòng này bắt đầu xuất hiện những ngôi sao có thứ hạng cao trên bảng xếp hạng thế giới.
Đại diện đáng nhắc đến nhất của Việt Nam chắc chắn là Bao Phương Vinh, đang đứng hạng 17. Anh từng vô địch thế giới và vô địch đồng đội thế giới, nhưng chưa từng lên ngôi ở World Cup.
Cách đây chưa đầy 1 tháng, Bao Phương Vinh từng về nhì ở Giải vô địch châu Á. Ở vòng loại 4 World Cup billiards TP.HCM, anh nằm tại bảng D cùng với Goren Mehmet (Thổ Nhĩ Kỳ) và Seleventas Dimitrios (Hy Lạp).
Trận ra quân của Bao Phương Vinh diễn ra lúc 13h, với đối thủ là người thua ở cặp đấu giữa Mehmet và Dimitrios. Với phong độ cao, tay cơ Việt Nam được kỳ vọng giành vé góp mặt tại vòng chính.
Cũng ở vòng loại này còn có sự xuất hiện của nhiều tay cơ ngôi sao như huyền thoại Torbjorn Blomdahl (Thụy Điển), Heo Jung Han, Kim Do Hyeon (Hàn Quốc), Omer Karakurt (Thổ Nhĩ Kỳ)…
Các trận đấu sẽ diễn ra tại nhà thi đấu Nguyễn Du.
Ở lượt trận cuối bảng F World Cup 2026 diễn ra vào sáng 26/6 trên sân AT&T (Mỹ), Nhật Bản đã hòa 1-1 trước Thụy Điển. Kết quả này giúp đội bóng xứ mặt trời mọc giành quyền đi tiếp với vị trí nhì bảng. Họ sẽ đối đầu với Brazil ở vòng 1/16.
Đáng chú ý, ở phút 75, HLV Hajime Moriyasu đã tung Yuto Nagatomo vào sân thay Keito Nakamura. Trước đó, Nagatomo không ra sân ở các trận hòa Hà Lan 2-2 và thắng Tunisia 4-0 tại 2 lượt trận đầu vòng bảng World Cup năm nay.
Với việc vào sân ở trận gặp Thụy Điển, hậu vệ 39 tuổi đã thiết lập cột mốc chưa từng có. Theo đó, Nagatomo trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử bóng đá châu Á góp mặt trong 5 kỳ World Cup.
Trước giải đấu năm nay, cựu hậu vệ của Inter Milan từng là trụ cột của đội tuyển Nhật Bản ở 4 kỳ World Cup là 2010, 2014, 2018 và 2022. Ngoài ra, Nagatomo cũng trở thành cầu thủ châu Á lớn tuổi nhất (39 tuổi 293 ngày) thi đấu tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Điều đáng nói, Nagatomo đã bật khóc sau khi được HLV Hajime Moriyasu triệu tập tham dự World Cup 2026 dù anh đã 39 tuổi. Anh không tin rằng mình vẫn được trao cơ hội ở tuổi “xưa nay hiếm” trong làng túc cầu.
Ở tuổi 39, Nagatomo không còn đóng góp nhiều về mặt chuyên môn. Thay vào đó, anh là điểm tựa tinh thần vững chắc cho toàn đội. Ngoài ra, Nagatomo cũng là nhân vật có tiếng nói trong phòng thay đồ.
Nagatomo là một trong những cầu thủ nổi tiếng nhất trong lịch sử bóng đá Nhật Bản. Cầu thủ này từng có thời gian chơi bóng ở Italy cho Cesena và Inter Milan. Đặc biệt, trong giai đoạn đỉnh cao khoác áo Inter từ năm 2011 đến năm 2018, Nagatomo luôn nhận được sự chú ý đặc biệt. Trong mỗi trận đấu của CLB thành Milan, cổ động viên Nhật Bản luôn xuất hiện khá đông trên khán đài để cổ vũ cho Nagatomo.
Sau đó, hậu vệ sinh năm 1986 chuyển tới khoác áo Galatasaray, Marseille, trước khi hồi hương thi đấu cho FC Tokyo từ năm 2021.
Trong màu áo đội tuyển Nhật Bản, Nagatomo ra sân 146 trận và ghi được 4 bàn thắng. Anh là cầu thủ có số lần ra sân cho “Samurai xanh” nhiều thứ hai trong lịch sử, chỉ kém Yasuhito Endo (152 trận).
Trước đối thủ kém mình 73 bậc trên bảng xếp hạng, đội tuyển Đức không giấu ý đồ tấn công phủ đầu. HLV Julian Nagelsmann sử dụng sơ đồ 4-2-3-1, với 4 cầu thủ tấn công cực kỳ cơ động là Florian Wirtz, Jamal Musiala, Leroy Sane và Kai Havertz. Ngay phút thứ 6, đội tuyển Đức có pha phối hợp trung lộ cực kỳ ấn tượng. Wirtz có nhịp giữ rồi thả bóng cực kỳ hợp lý, tạo điều kiện cho Nmecha đặt lòng gọn gàng, mở tỷ số trận đấu.
Bàn thắng sớm giúp đội tuyển Đức hưng phấn, tiếp tục duy trì sức ép về phía Curacao. Thậm chí, các trung vệ thường xuyên dâng cao, chủ yếu hoạt động trên phần sân đối phương. Nhưng cũng từ lúc này, khoảng trống xuất hiện và Curacao có một số pha hãm thành nguy hiểm.
Phút 21, bất ngờ đã xảy ra. Sự quyết liệt của các cầu thủ Curacao khiến hàng phòng ngự đội tuyển Đức có phần lúng túng. Sau một pha phá bóng không dứt khoát của đối phương, Livano Comenencia băng vào rất nhanh, tung cú sút căng như kẻ chỉ, gỡ hòa 1-1. Đây cũng là bàn thắng đầu tiên của Curacao trong lịch sử World Cup.
Đó cũng là tất cả những gì Curacao làm được. Trong phần còn lại của hiệp 1, đội tuyển Đức tung ra thêm được 10 pha sút cầu môn (tổng cộng 16 pha) và ghi được 2 bàn nữa.
Phút 38, sau một loạt pha bỏ lỡ từ các pha dứt điểm bằng đầu, cuối cùng trung vệ Schlotterbeck cũng thành công. Anh có pha chạy cắt mặt rồi đánh đầu lái bóng hiểm hóc, nâng tỷ số lên 2-1. Đến phút 45+3, Nmecha "nhảy múa" trong vòng cấm của Curacao và bị phạm lỗi, mang về quả phạt đền cho đội tuyển Đức. Từ khoảng cách 11 m, Kai Havertz dễ dàng đánh lừa thủ môn đối phương, giúp "Cỗ xe tăng" bước vào giờ nghỉ với lợi thế 2 bàn dẫn trước.
Ngay đầu hiệp 2, đội tuyển Đức lại tiếp tục làm rung mành lưới đối phương. Joshua Kimmich có đường chọc khe quá thông minh, tạo điều kiện cho Musiala băng xuống, dứt điểm chéo góc để nâng tỷ số lên 4-1.
Và phần còn lại của trận đấu chẳng khác nào buổi tập của đội tuyển Đức. Phút 68, đến lượt Nathaniel Brown lập công bằng cú vô-lê gọn gàng trong vòng cấm địa. Anh xứng đáng với bàn thắng này khi đã chơi xông xáo, hiệu quả từ đầu trận.
Khi khoảng cách đã là 4 bàn, HLV Nagelsmann lần lượt rút các trụ cột ra nghỉ ngơi. Dennis Undav, một trong các cầu thủ vào sân thay người cũng lập công ở phút 78 nhờ đường "dọn cỗ" của Kimmich. Đến phút 88, Havertz hoàn tất cú đúp, ấn định chiến thắng 7-1 cho đội tuyển Đức bằng cú lốp bóng cực kỳ kỹ thuật.
Với kết quả này, thầy trò HLV Nagelsmann vượt qua Mỹ (thắng Paraguay 4-1) để trở thành đội sở hữu trận thắng đậm nhất từ đầu World Cup 2026. Đội tuyển Đức sẽ xếp đầu bảng E và thoải mái theo dõi trận đấu giữa Bờ Biển Ngà và Ecuador, diễn ra lúc 6 giờ ngày 15.6.