Hiện tại vợ chồng tôi có con nhỏ, đang sống chung với bố mẹ chồng. Bà nhiệt tình với con cháu nhưng thích quản lý mọi việc. Cách nuôi con của hai thế hệ cũng có sự khác biệt nên ở chung sẽ có lúc xảy ra xung đột. Nhà chồng có lô đất, sắp tới mẹ chồng định xây căn hộ nhiều phòng cho thuê, thu nhập từ căn hộ bà nắm, gợi ý vợ chồng tôi nếu muốn ra riêng sẽ thiết kế ở một tầng.
Tôi đang phân vân vì nếu xây để ở như thế thì chi phí tốn nhiều, cũng không rõ ở cạnh nhà ông bà như vậy và trên đất ông bà thì có được như ở riêng không, sợ bà lại quản lý chúng tôi tiếp. Nhà chồng, nơi chúng tôi ở hiện tại rộng và ít người sinh sống.
Là phụ nữ, ai cũng muốn có cuộc sống riêng, tự do và quyết định cách nuôi dạy con cái theo ý mình. Thế nhưng tự mua nhà thì khoản tiết kiệm hiện tại chưa đủ, tôi còn lo con cái ăn học, chi phí nhà ở hiện tại quá cao. Tôi không biết làm sao để ổn thỏa mọi việc. Nhờ các bạn chia sẻ cùng tôi, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê gần Hà Nội, tuổi thơ đi qua đầy ắp những kỷ niệm cùng sự khổ cực của người mẹ tần tảo nuôi con lớn khôn. Nhà chỉ có hai mẹ con nên mẹ rất yêu tôi, có gì ngon đều dành tôi hết. Lớn lên tôi nghe mọi người kể, hồi trẻ mẹ buôn bán trên Hà Nội và gặp bố tôi nhưng trớ trêu là bố đã có vợ. Khi mang bầu tôi, mẹ lặng lẽ về quê ở với bà ngoại, sinh tôi ở đó. Với số tiền tiết kiệm được, mẹ đã xây ngôi nhà cấp 4 để hai mẹ con ở. Có bà ngoại trông tôi nên mẹ có thời gian làm ruộng. Không được bao lâu bà ngoại qua đời, mẹ lại lủi thủi một mình nuôi tôi từng ngày.
Rồi mọi chuyện cũng qua, tôi đến tuổi lập gia đình, cưới được cô vợ hiền lành nhưng cá tính. Khi vợ có thai cũng là lúc chúng tôi khó khăn kinh tế, vợ nghén nằm nhà liền ba tháng rồi nghỉ làm luôn, một mình tôi đi làm không đủ ăn. Tôi rất buồn vì để vợ phải khổ. Mọi chuyện bắt đầu từ khi tôi đi làm xa, vợ và mẹ xảy ra mâu thuẫn. Mẹ ngoài 60 tuổi vẫn phải cấy gặt một mình vì vợ không làm ruộng. Vợ yếu, cộng thêm việc vừa bán hàng vừa nhập hàng, con quấy đêm không ngủ được càng làm cô ấy khó tính. Nhiều lúc đi lấy hàng nhờ mẹ trông cháu, bà mệt không trông được, thế là hai mẹ con lại xích mích. Mỗi lần tôi về rất đau đầu, nói vợ nhịn vì tôi biết mẹ quá mệt rồi, vất vả cả đời với tôi, giờ vẫn phải tự cày cấy kiếm miếng ăn cho mình, vợ không nghe.
Thấy tôi chịu khó, lại biết kinh doanh nên có một anh bạn đã bỏ tiền ra cho tôi kinh doanh, lãi chia đôi. Sau một năm tôi đón vợ con lên, vừa phụ giúp vừa để tôi đỡ đau đầu. Từ ngày vợ lên tôi cũng đỡ mệt hơn, hàng tháng gửi tiền về cho mẹ. Từ lúc tôi làm được, mẹ đỡ vất vả, tôi không cho mẹ làm việc vất vả nữa, giờ có thể lo cho mẹ được rồi.
Rồi tôi cũng mua được đất xây nhà, vui vì cuối cùng đón được mẹ lên phụng dưỡng, vợ con tôi cũng đỡ khổ. Có điều tính vợ tôi vẫn vậy, hay nhắc lại chuyện ngày xưa bà không trông cháu. Tôi chia sẻ thế nào vợ vẫn không hiểu, rất hay dằn vặt mẹ. Mẹ tôi bỏ về, nhất định không lên ở cùng nữa, tôi đau đầu, nhờ nhà ngoại nói thì mọi người bảo tôi bênh mẹ. Mẹ tôi gần 70 tuổi rồi, trái nắng trở trời ở một mình tôi biết làm sao đây? Tôi thật mệt mỏi, không biết làm thế nào cho vợ hiểu mẹ và vợ đều là những người rất quan trọng với tôi. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi cưới được gần 20 năm. Trước khi chúng tôi đến với nhau, cả hai đã trải qua một tình yêu rất đẹp và đều là mối tình đầu của nhau. Trải qua 6 năm yêu nhau, chúng tôi cũng phải cố gắng rất nhiều để có thể đến được với nhau. Trong gần 20 năm chung sống, vợ chồng có với nhau hai cháu, một trai và một gái. Cháu lớn năm nay vào lớp 10, cháu nhỏ lên lớp 8. Các cháu đều đang trong giai đoạn tuổi dậy thì. Vợ chồng tôi từng trải qua rất nhiều khó khăn từ những ngày mới bắt đầu vì chúng tôi không được sự giúp đỡ từ hai bên gia đình, do bố mẹ còn nghèo, anh chị em cũng vậy. Hay nói đúng hơn là cả hai vợ chồng đều phải tự lực cánh sinh để gây dựng cuộc sống. Tôi nói như vậy để mọi người có thể biết là vợ chồng tôi không phải đến với nhau khi không có tình yêu.
Cuộc sống của vợ chồng tôi có những lúc bình yên và cả sóng gió nhưng hơn hết cả hai đều biết vượt qua. Không ít lần xảy ra xô xát, cãi vã, có lúc tôi không biết kiềm chế bản thân nên đã đánh vợ. Những lần như thế, vợ tôi lại đòi ly hôn nhưng rồi mọi chuyện cũng qua và vợ chồng lại cố gắng vì nhau, vì con. Tuy nhiên, gần đây nhất, cả hai vợ chồng vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt, chúng tôi đều không kiềm chế được bản thân để cho sự việc đi quá xa. Lần này vợ tôi nhất định đòi ly hôn và nói không thể chấp nhận tôi nữa. Tôi biết việc vợ chồng cãi nhau, xô xát, tôi đánh vợ là sai, không thể chấp nhận được. Tôi cũng không muốn đổ lỗi cho vợ.
Hơn 10 ngày trôi qua, chẳng đêm nào tôi ngủ được. Những gì đã xảy ra tôi thực sự không mong muốn khi làm tổn thương cho vợ. Cũng vì tôi không biết kiềm chế cảm xúc nên để mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát, dẫn đến những hành động như vậy. Tôi biết giờ có nói thế nào sự việc cũng đã xảy ra rồi và mình không thể lấy lại được nữa. Tôi nhìn nhận lại tất cả những gì đã xảy ra từ trước đến giờ, những gì mình đã làm với vợ. Tôi đã biết mình sai thế nào và chỉ mong có cơ hội để sửa chữa và được làm lại tất cả. Thực sự đến giờ tôi mới biết gia đình quan trọng thế nào, nếu mất gia đình là mất tất cả.
Tôi không muốn vợ chồng bỏ nhau để con cái phải gánh chịu những gì bố mẹ chúng gây ra, vì nếu ly hôn, cái giá phải trả rất lớn. Chính con cái mới là người phải gánh hậu quả chứ không phải ai khác. Có thể giờ vợ tôi không nhận ra được những điều đó, vì trong lòng vợ tôi lúc này chỉ muốn được ly hôn thật nhanh mà thôi. Nếu ly hôn, sẽ ảnh hưởng đến tương lai con cái suốt cuộc đời chúng và có thể kéo dài vòng lặp này mãi.
Người lớn dễ dàng làm lại từ đầu nhưng khi con cái sống trong gia đình không trọn vẹn, sẽ bị ảnh hưởng bởi chính những vết nứt của bố mẹ ngày hôm nay. Thường sau này con cái sẽ không được sống trong cuộc hôn nhân hạnh phúc hoặc sẽ đổ vỡ như bố mẹ bây giờ. Bởi khi con cái không được sống trong tình yêu thương của cả bố và mẹ, chúng sẽ không thể có được niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn, lúc nào cũng lo sợ, sống trong cảnh dằn vặt và tự ti về bản thân, thậm chí trở thành gánh nặng cho xã hội.
Thử hỏi những người làm bố làm mẹ có thấy vui không khi phải chứng kiến cuộc sống của con như vậy? Tôi không muốn gia đình phải tan nát, không muốn vợ chồng bỏ nhau, con cái mỗi đứa một ngả để rồi tương lai của chúng bị hủy hoại và không được trọn vẹn.
Tôi viết ra bài này không mong được sự đồng cảm của mọi người mà chỉ muốn mọi người cho tôi một lời khuyên chân thành để tôi có thể giữ được gia đình. Liệu tôi còn cơ hội để làm lại, để sửa chữa những sai lầm của bản thân? Tôi chỉ mong vợ chồng cùng cho nhau cơ hội, hãy nghĩ vì con một chút, có thể bỏ qua những chuyện không mong muốn đã xảy ra; hãy sống và nghĩ cho tương lai của con chứ đừng vì sự ích kỷ của bản thân để rồi mất đi gia đình, mất đi tất cả. Bởi chỉ có gia đình mới là điều quan trọng, là động lực để ta cố gắng mỗi ngày.
Tôi đã nói và phân tích rất nhiều để vợ hiểu rằng nếu như cô ấy cứ một mực đòi ly hôn, cái giá phải trả rất lớn. Có thể bây giờ chúng ta chưa thể nhìn thấy hết được. Nó sẽ hủy hoại tương lai phía trước và chính chúng ta sẽ phải trả giá cho những quyết định sai lầm đó bằng sự đánh đổi tuổi thơ của các con, lấy đi tương lai của các con. Tất cả mọi người không ai có thể sống vui vẻ. Không phải bố mẹ nào ly hôn, con cái cũng hư hỏng nhưng trong số những đứa trẻ hư hỏng, nghiện ngập ngoài xã hội, rất nhiều em có hoàn cảnh bố mẹ đổ vỡ. Nên liệu có đáng để chúng ta đánh đổi như vậy không?
Những gì trải qua, giờ tôi thực sự dám đối diện, dám nhìn nhận vào lỗi lầm mình đã gây ra. Tôi không phủ nhận điều gì. Hơn ai hết, tôi chỉ mong vợ sẽ quay về để vợ chồng cùng nhau nuôi dạy con nên người. Tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ tôi thêm lần nào nữa. Dù biết bây giờ tôi nói như vậy chắc mọi người không tin, bởi người ta thường nói: "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời". Nhưng với tôi, sau những biến cố như vậy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều và thực sự nhận ra điều gì mới quan trọng trong cuộc đời mình.
Tôi sẽ xóa bỏ con người của ngày hôm qua để làm lại cuộc đời, để không còn phải ân hận thêm lần nào nữa. Những gì đã xảy ra giúp tôi trưởng thành hơn và nhìn rõ mọi thứ hơn. Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên để tôi có thể giữ trọn vẹn gia đình, để gia đình tôi không phải tan vỡ. Liệu tôi có thể thoát ra khỏi hoàn cảnh bây giờ không? Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Chồng tôi vô tâm, không giúp đỡ việc nhà và chăm lo con cái, cũng không chia sẻ tiền chi tiêu, để mình tôi gồng gánh. Nhiều người khuyên tôi nên ly hôn, thắc mắc sao lại chịu đựng giỏi vậy, còn nghi ngờ tôi nói có đúng sự thật không. Tôi đã gửi đơn rồi nhưng vẫn chưa dứt nổi vì đang làm việc ở một nơi xa, không có người thân bên cạnh, một mình vừa làm vừa chăm hai con không nổi, vì thế lại thôi.
Lần này tôi bất lực thật, em trai tôi 18 tuổi vừa từ Bắc vào Nam chơi. Nghe em kể lại, chồng tôi luôn nhân cơ hội rình rập để sờ mó em. Do chỗ ăn ở chật chội, em nằm chung với chồng tôi và hai con, tôi nằm chỗ khác. Hai con nằm giữa em và chồng tôi nhưng nửa đêm anh lại đổi qua chỗ em rồi sờ đùi, vỗ mông em. Chồng tôi nằm sát vào, không để cho em phản kháng rồi nói những từ ngữ thô tục. Tôi muốn thu thập bằng chứng để ra tòa được nuôi hai con nhưng không biết làm bằng cách nào. Điện thoại chồng giữ cẩn thận, làm gì cũng xóa và ít khi để lại dấu vết, thay đổi mật khẩu liên tục.
Còn căn nhà tôi không biết chia chác ra sao. Do trước giờ tiền tôi để ăn tiêu, sinh hoạt... tiền anh làm thì anh giữ nên khi mua nhà tôi đóng một phần, anh đóng hai phần. Trước chồng tôi nói, nếu ly hôn thì con mỗi người một đứa, tiền nhà ai đóng góp bao nhiêu sẽ nhận bấy nhiêu. Như thế tôi thấy thiệt thòi, bao nhiêu năm tôi làm và cống hiến cho gia đình mà không hề tính toán gì.
Nếu không có em trai vào, tôi không biết được chồng biến thái vậy. Đến em trai vợ mà chồng tôi cũng làm trò như vậy. Thực ra tôi cũng chịu đựng 10 năm rồi, có những lúc tôi gần như phát điên, nghẹt thở. Chồng không mặn mà với tôi, tôi thấy hay nhắn tin qua lại với một bạn khác giới, hay xem sex, không bao giờ tâm sự và chia sẻ với vợ. Tôi làm việc cật lực, bệnh và mệt đến rã rời, chồng cũng kệ. Tám năm chồng không đưa tiền chi tiêu, hai năm nay thì đóng được tiền học cho các con.
Giờ tôi nghĩ lại, thấy tiền mua vật dụng như máy lạnh, máy giặt... chồng cứ trả trước một nửa, còn người ta lắp đặt xong là tôi trả một nửa, mới thấy anh tính toán với tôi từ trước. Trước tôi không để ý, nay nghĩ lại mới thấy mình bị lợi dụng, uất ức quá. Tôi làm sao để có bằng chứng những việc anh đã làm, bất lực quá. Hãy giúp tôi, phải làm gì để có lợi cho mình?
Tin Gốc: Vnexpress

