Ngày 3-5, Sở Nông nghiệp và Môi trường TP Đà Nẵng cho biết đang triển khai thủ tục lựa chọn tổ chức hành nghề đấu giá tài sản để thực hiện đấu giá quyền khai thác khoáng sản trên địa bàn.
Theo kế hoạch, có 14 khu vực khoáng sản được đưa ra đấu giá, hiện đều chưa có kết quả thăm dò. Các tổ chức tham gia phải đáp ứng đầy đủ tiêu chí theo quy định của Luật Đấu giá tài sản.
Thời gian tiếp nhận hồ sơ đăng ký từ 8h ngày 29-4 đến 17h ngày 15-5 tại Sở Nông nghiệp và Môi trường.
Trong số này, nhóm mỏ cát, sỏi gồm 5 khu vực phân bố dọc các tuyến sông và bãi bồi, diện tích từ 0,5ha đến hơn 12ha, với trữ lượng dự báo từ khoảng 10.000m³ đến trên 340.000m³, tập trung tại các khu vực như Trà Liên, Trà My, Điện Bàn Tây và Quế Phước.
Ngoài ra, 5 mỏ đất phục vụ san lấp cũng được đưa vào danh mục đấu giá, quy mô từ 1,6ha đến 8,5ha, trữ lượng phổ biến từ 80.000m³ đến hơn 850.000m³, phân bố tại Sơn Cẩm Hà, Chiên Đàn, Quế Sơn Trung và Xuân Phú.
Việc đấu giá các mỏ khoáng sản nhằm tăng nguồn cung vật liệu xây dựng, góp phần ổn định thị trường.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Kinh Doanh
Hóa chất Đức Giang muốn miễn nhiệm chức vụ của ông Đào Hữu Huyền và con trai

Thông tin trên được Hóa chất Đức Giang công bố trong tài liệu chuẩn bị phiên họp thường niên diễn ra ngày 8/5. Trong đó, ông Đào Hữu Huyền đang giữ chức Chủ tịch, còn ông Đào Hữu Duy Anh là Phó chủ tịch.
Nếu miễn nhiệm ông Đào Hữu Huyền và con trai, Hội đồng quản trị (HĐQT) công ty này còn lại hai thành viên là Tổng giám đốc Lưu Bách Đạt và bà Nguyễn Thị Thu Hà. Để đảm bảo số lượng thành viên HĐQT, doanh nghiệp này dự kiến bầu bổ sung 3 người mới cho thời gian còn lại của nhiệm kỳ 2024-2029. Hóa chất Đức Giang hiện chưa công bố các ứng viên thay thế.
Trước đó, ngày 17/3, Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an đã khởi tố và bắt tạm giam ông Đào Hữu Huyền, Chủ tịch Hóa chất Đức Giang và con trai Đào Hữu Duy Anh, Phó chủ tịch nguyên Tổng giám đốc công ty.
Hóa chất Đức Giang được thành lập vào năm 1963, từng thuộc Tổng cục Hóa chất. Doanh nghiệp này được cổ phần hóa vào năm 2003, hoạt động chính trong lĩnh vực sản xuất axit photphoric, photpho vàng, phân bón...
Theo báo cáo tự lập, năm 2025, Hóa chất Đức Giang ghi nhận gần 11.266 tỷ đồng doanh thu thuần, tăng 14% so với năm trước. Lợi nhuận sau thuế tăng gần 3% lên 3.188 tỷ đồng, vượt kế hoạch cả năm.
Tính đến nay, doanh nghiệp này vẫn chưa công bố báo cáo tài chính kiểm toán năm 2025, muộn 19 ngày so với quy định. Vì vậy, cổ phiếu DGC bị Sở Giao dịch Chứng khoán TP HCM (HoSE) đưa vào diện cảnh báo và không còn đủ điều kiện để giao dịch ký quỹ từ ngày 23/4.
Hóa chất Đức Giang cho biết việc chậm nộp báo cáo tài chính kiểm toán là tình huống bất khả kháng. Họ đã gửi văn bản giải trình lên Ủy ban Chứng khoán Nhà nước và HoSE, xin gia hạn thời gian nộp báo cáo sau mốc 30/3. Doanh nghiệp cam kết cùng đơn vị kiểm toán hoàn thiện báo cáo và công bố thông tin ngay khi các điều kiện cho phép.
Tin Gốc: Vnexpress

Ông Trần Ngọc Liêm, Giám đốc Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam chi nhánh khu vực TP HCM, cho rằng biến động địa chính trị, đặc biệt là xung đột tại Trung Đông, đã đẩy giá nhiên liệu tăng mạnh, kéo theo chi phí vận tải leo thang. Với ngành dệt may - vốn phụ thuộc lớn vào nguyên liệu nhập khẩu và xuất khẩu, tác động này nhanh chóng lan sang toàn bộ chuỗi sản xuất, từ đầu vào đến giao hàng.
Áp lực không chỉ dừng ở dự báo mà đã phản ánh rõ tại doanh nghiệp. Ông Phạm Văn Việt, Chủ tịch HĐQT Công ty Việt Thắng Jean, cho biết giá nguyên liệu đã tăng khoảng 8-18%, trong khi cước vận chuyển tăng thêm 4.000-5.000 USD mỗi container. Những biến động này khiến chi phí sản xuất đội lên đáng kể, trong khi khả năng chuyển phần tăng thêm sang khách hàng lại hạn chế do sức mua yếu.
Trong bối cảnh đó, nhiều doanh nghiệp buộc phải điều chỉnh chiến lược vận hành, như chia nhỏ đơn hàng, hạn chế vận chuyển bằng đường hàng không, đồng thời chủ động tìm kiếm thêm thị trường mới để phân tán rủi ro. Tuy vậy, cơ cấu xuất khẩu của không ít doanh nghiệp vẫn phụ thuộc lớn vào các thị trường chủ lực, trong đó Mỹ và EU có thể chiếm tới 55-60% đơn hàng.
Ở quy mô toàn ngành, mức độ phụ thuộc đã được phân tán hơn nhưng vẫn ở mức cao. Theo số liệu hải quan, kim ngạch xuất khẩu dệt may năm 2025 đạt khoảng 46 tỷ USD, tăng 5,6% so với năm trước, giúp Việt Nam tiếp tục nằm trong nhóm 3 quốc gia xuất khẩu dệt may lớn nhất thế giới.
Hàng dệt may Việt Nam có mặt tại 138 thị trường, song cơ cấu xuất khẩu vẫn tập trung vào một số thị trường chủ lực. Mỹ tiếp tục là thị trường lớn nhất, chiếm 38-40% kim ngạch, tương đương hơn 18-20 tỷ USD, tiếp đến là EU (12–15%), Nhật Bản (khoảng 10%) và Hàn Quốc (gần 9%). Sự phụ thuộc này khiến ngành dễ bị tác động khi nhu cầu toàn cầu biến động.
Không chỉ chi phí tăng, bài toán lớn hơn nằm ở sự thiếu ổn định của đơn hàng. Khi giá đầu vào biến động liên tục, doanh nghiệp gặp khó trong việc lập kế hoạch sản xuất và ký kết hợp đồng dài hạn. Tâm lý thận trọng gia tăng từ cả phía nhà sản xuất lẫn các nhãn hàng quốc tế, khiến tiến độ chốt đơn chậm lại và chu kỳ đơn hàng bị rút ngắn.
Áp lực chi phí, cầu và cạnh tranh cùng siết chặt
Theo ông Vũ Đức Giang, Chủ tịch Hiệp hội Dệt may Việt Nam, năm 2026 ngành sẽ tiếp tục đối mặt với rủi ro địa chính trị kéo dài, trong khi chi phí đầu vào, sản xuất và vận tải duy trì ở mức cao.
Ở phía cầu, tiêu dùng toàn cầu phục hồi chậm, chỉ tăng khoảng 2-2,5% mỗi năm. Điều này khiến các nhãn và nhà mua hàng quốc tế thận trọng hơn trong việc đặt đơn, ưu tiên đơn hàng nhỏ, thời gian ngắn thay vì các hợp đồng dài hạn như trước.
Cùng lúc, áp lực cạnh tranh gia tăng khi các đối thủ trong khu vực tiếp tục mở rộng lợi thế. Ông Cao Hữu Hiếu, Tổng giám đốc Tập đoàn Dệt May Việt Nam, cho biết ngành vẫn duy trì vai trò xuất khẩu chủ lực với kim ngạch lớn nhưng đang chịu sức ép ngày càng rõ từ Bangladesh, Ấn Độ và Indonesia.
Trong đó, Bangladesh tiếp tục thu hút đơn hàng nhờ chi phí lao động thấp và quy mô sản xuất lớn, đặc biệt ở phân khúc gia công giá rẻ. Ấn Độ nổi lên với lợi thế nguồn nguyên liệu nội địa dồi dào và khả năng hấp thụ đơn hàng khi chuỗi cung ứng biến động, trong khi Indonesia cạnh tranh trực diện ở phân khúc trung bình nhờ chi phí và chính sách hỗ trợ linh hoạt hơn.
Song song đó, các yêu cầu về phát triển bền vững ngày càng khắt khe. Từ năm 2025, nhiều thị trường lớn áp dụng tiêu chuẩn cao hơn về truy xuất nguồn gốc và phát thải, buộc doanh nghiệp phải đầu tư thêm vào công nghệ, năng lượng và hệ thống quản trị. Trong khi đó, dư địa chi phí ngày càng thu hẹp khiến bài toán hiệu quả trở nên khó khăn hơn.
Sự cộng hưởng của chi phí cao, cầu yếu và cạnh tranh gia tăng đang bào mòn biên lợi nhuận của doanh nghiệp từ nhiều phía, đồng thời làm gia tăng rủi ro trong việc duy trì đơn hàng ổn định.
Tìm 'lối ra' trong tái cấu trúc và kết nối
Trước áp lực chồng chất, các doanh nghiệp cho biết, họ buộc phải điều chỉnh cả ngắn hạn lẫn dài hạn. Bên cạnh việc siết chi phí và tối ưu vận hành, nhiều doanh nghiệp đẩy mạnh đa dạng hóa thị trường để giảm phụ thuộc vào một số khu vực lớn.
Theo ông Vũ Đức Giang, ngành cần nâng cao khả năng thích ứng thông qua ứng dụng công nghệ, tự động hóa và chuyển đổi số nhằm cải thiện năng suất, giảm chi phí. Đồng thời, chuyển đổi xanh không còn là xu hướng mà đã trở thành yêu cầu bắt buộc nếu muốn duy trì đơn hàng từ quốc tế.
Ở góc nhìn tích cực, ông Phạm Xuân Hồng, Chủ tịch Hiệp hội Dệt may Thêu đan TP HCM, cho rằng nền tảng ổn định của kinh tế Việt Nam cùng lực lượng lao động tay nghề cao vẫn là lợi thế giúp ngành duy trì đà tăng trưởng. Từ khảo sát thực tế, ông kỳ vọng dệt may có thể tăng khoảng 15% trong năm 2026.
Trong bối cảnh đó, ông Hồng cũng cho rằng, nhu cầu kết nối chuỗi cung ứng và tiếp cận công nghệ trở nên cấp thiết. Sự kiện SaigonTex - SaigonFabric, diễn ra từ ngày 8 đến 11/4 tại SECC, được xem là kênh giúp doanh nghiệp tìm kiếm nguồn nguyên phụ liệu, tiếp cận công nghệ mới và mở rộng đối tác. Các hội thảo chuyên ngành trong khuôn khổ sự kiện cũng giúp doanh nghiệp cập nhật xu hướng sản xuất và định hình chiến lược dài hạn.
Theo định hướng của Hiệp hội Dệt may Việt Nam, từ năm nay, ngành sẽ tập trung vào ba trụ cột gồm đa dạng hóa thị trường, khách hàng và sản phẩm; phát triển nguồn cung nguyên phụ liệu trong nước; và đẩy mạnh tự động hóa, chuyển đổi số. Mục tiêu kim ngạch xuất khẩu đạt 48-49 tỷ USD trong năm 2026 và hướng tới 64,5 tỷ USD vào năm 2030.
Về trung hạn, bài toán cốt lõi vẫn là nâng tỷ lệ nội địa hóa nguyên phụ liệu để giảm phụ thuộc nhập khẩu - yếu tố khiến doanh nghiệp dễ tổn thương khi chuỗi cung ứng gián đoạn. Đồng thời, cần chuyển nhanh sang các đơn hàng có giá trị gia tăng cao, ít nhạy cảm về giá. Về dài hạn, "xanh hóa" sản xuất và tối ưu năng lượng sẽ là điều kiện sống còn để giảm rủi ro từ biến động giá dầu và duy trì vị thế trong chuỗi cung ứng toàn cầu.
Thi Hà
Nguồn: https://vnexpress.net/doanh-nghiep-det-may-gong-minh-truoc-cu-soc-trung-dong-5058029.html

Sau thông tin về việc lãnh đạo công ty con P-Lab chuyên kiểm định kim cương liên quan đến đường dây buôn lậu, Công ty cổ phần Vàng bạc đá quý Phú Nhuận (PNJ) khẳng định khách hàng vẫn được bảo hành, thu mua và được phục vụ đầy đủ các quyền lợi liên quan theo chính sách hiện hành.
Bà Cao Thị Ngọc Dung, Chủ tịch Hội đồng quản trị PNJ, cho biết doanh nghiệp này luôn có nguồn lực tài chính dự phòng để thu mua lại, đáp ứng các nhu cầu của khách.
PNJ là một trong những nhà bán lẻ trang sức lớn nhất Việt Nam và cũng là một trong số ít doanh nghiệp xây dựng chính sách thu mua kim cương tương đối chi tiết. Khác với nhiều cửa hàng chỉ thu mua theo thỏa thuận hoặc không cam kết mua lại, PNJ công khai tỷ lệ thu mua theo từng nhóm sản phẩm, kích thước, màu sắc và độ tinh khiết của kim cương. Chính sách này góp phần tăng tính thanh khoản cho sản phẩm sau khi bán ra, đồng thời trở thành một trong những lợi thế cạnh tranh của họ trên thị trường.
Nhìn một cách tổng quan, nguyên lý cốt lõi quyết định tỷ lệ thu mua của PNJ nằm ở tính nguyên bản, độ quý hiếm và khả năng giao dịch độc lập của sản phẩm trên thị trường. Những sản phẩm càng gần với trạng thái kim cương rời, sở hữu kích thước "vàng" trong phân khúc thanh khoản tốt (5-8,6 ly) và đạt độ sạch cao sẽ luôn giữ giá tối ưu với mức khấu hao thấp, chỉ dao động từ 2-7%.
Ngược lại, sản phẩm có kích thước càng nhỏ, phụ thuộc nhiều vào tiền công chế tác sẽ phải chịu mức giảm giá trị lớn hơn, có thể mất từ 15-25% giá trị ban đầu.
Tuy nhiên, những viên quá lớn - thường "kén khách" và khó giao dịch hơn - sẽ được PNJ kiểm soát chặt chẽ hơn. Kim cương từ trên 8,6 ly đến 10 ly, tỷ lệ thu mua phụ thuộc vào thời gian sở hữu. Trong vòng 1 năm đầu, PNJ thu lại 93% giá trị, nhưng nếu đã mua trên 1 năm, tỷ lệ chỉ còn 90%.
Riêng với kim cương trên 10 ly, PNJ hoàn toàn không thu lại. Nếu sở hữu viên đá có kích thước này, khách hàng sẽ không thể bán lại cho hệ thống.
Ngoài ra, người mua đổi lên sản phẩm cao hơn luôn được hưởng tỷ lệ cao hơn từ 2-10% so với việc chỉ bán ra. Hệ thống luôn áp dụng chính sách định giá ưu đãi nhằm khuyến khích khách hàng tiếp tục mua sắm tại hệ thống.
Dưới đây là bảng tính giúp bạn tham khảo tỷ lệ thu mua kim cương rời của PNJ.
Dưới đây là bảng tính giúp bạn tham khảo tỷ lệ thu mua trang sức gắn kim cương của PNJ.
try{try{for(const iframe of document.querySelectorAll("iframe[data-src]")){iframe.removeAttribute("sandbox");iframe.setAttribute("src",iframe.getAttribute("data-src"));}}catch(e){}}catch(e){console.log("error_replace_script",e);}
Nói với VnExpress, bà Nguyễn Thị Thu Hương, Cố vấn tài chính FIDT, cho rằng trước khi đánh giá việc bán kim cương là hợp lý hay không, nhà đầu tư cần trả lời một câu hỏi quan trọng: Chúng ta đang bán vì nhu cầu tài chính thực sự hay vì tâm lý đám đông.
Nếu bán để cơ cấu danh mục, chốt lời, hoặc chuyển sang một mục tiêu tài chính khác đã được lên kế hoạch từ trước, đó là một quyết định hoàn toàn hợp lý. Tuy nhiên, nếu nguyên nhân là lo ngại giá sẽ tiếp tục biến động hoặc thấy nhiều người cùng mang kim cương đi bán nên muốn "thoát hàng", chuyên gia cho rằng nhà đầu tư cần bình tĩnh hơn.
"Lịch sử đầu tư cho thấy những quyết định dựa trên hiệu ứng đám đông thường khiến nhà đầu tư bỏ lỡ cơ hội hoặc bán tài sản ở thời điểm chưa tối ưu", bà Hương nói.
Theo chuyên gia, nhà đầu tư cũng cần lưu ý thêm thị trường kim cương hiện nay phân hóa rất rõ rệt. Những viên kim cương tự nhiên có chứng nhận quốc tế, chất lượng cao và kích thước lớn vẫn có khả năng giữ giá tốt. Trong khi đó, phân khúc nhỏ, đặc biệt là kim cương nhân tạo, chịu áp lực giảm giá mạnh do nguồn cung ngày càng dồi dào.
Tin Gốc: Vnexpress

