Năm 1991, khi mới 17 tuổi, chị Văn Thị Phương rời quê nhà ở Huế với một mong muốn giản dị là tìm việc làm để phụ giúp cha mẹ nuôi 6 người em nhỏ. Là con gái đầu trong gia đình đông con, chị sớm ý thức được trách nhiệm của mình. Không muốn cha mẹ thêm vất vả, cô gái trẻ quyết định rời quê, bắt xe đò lên Buôn Ma Thuột tìm người thân với hy vọng có thể bám víu và tìm được công việc ổn định.
Nhưng cuộc đời không đi theo những dự định non trẻ. Khi đến nơi, chị không gặp được các chú của mình như dự tính. Không còn chỗ dựa, chị tiếp tục hành trình, bắt xe vào TP.HCM, vùng đất mà nhiều người tin rằng có thể đổi đời nếu chịu khó làm ăn. Chính tại đây, biến cố lớn nhất cuộc đời chị xảy ra.
Trong một lần đi trên đường phố, chị gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng. Khi tỉnh lại trong bệnh viện, chị thành người mất trí nhớ, không còn nhớ bất cứ điều gì về bản thân: không tên tuổi, không quê quán, không gia đình. Tất cả ký ức bị xóa sạch.
Không có giấy tờ tùy thân, không biết mình là ai, chị rời bệnh viện và bắt đầu cuộc sống lang thang. Chị xin việc ở bất cứ đâu có thể, chỉ với một suy nghĩ mơ hồ còn sót lại là phải kiếm sống. “Tôi không nhớ gì hết, chỉ biết là phải đi làm, phải sống”, chị kể lại sau này.
Năm 1992, trong những ngày mưu sinh vất vả, chị gặp người đàn ông sau này trở thành chồng mình. Người đàn ông này cưu mang, yêu thương và đưa chị về sống tại xã Kim Long (nay thuộc TP.HCM). Từ đây, chị bắt đầu một cuộc đời mới, không quá khứ, không giấy tờ, chỉ có hiện tại.
Do thân hình nhỏ bé, mọi người xung quanh gọi chị bằng cái tên thân quen “Bé còi”. Không ai biết tên thật của chị là gì, và chính chị cũng không biết.
Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng bình yên. Từ năm 1998 đến 2000, chị lần lượt sinh 3 người con. Những đứa trẻ ra đời trở thành nguồn động lực lớn lao, giúp chị bám trụ và xây dựng mái ấm của riêng mình.
Một điều kỳ diệu đã xảy ra vào năm 2000, khi chị sinh người con thứ ba. Sau lần vượt cạn ấy, trí nhớ của chị bắt đầu hồi phục từng phần. Ban đầu chỉ là những mảnh ký ức rời rạc. Rồi dần dần, chị nhớ được họ của mình là Văn, tên là Phương. Chị cũng nhớ mình đến từ Huế. Từ đó, cái tên “Phương” dần dần được mọi người gọi thay cho “Bé còi”.
Dù vậy, ký ức vẫn không hoàn chỉnh. Chị không thể nhớ rõ địa chỉ, người thân cụ thể hay thông tin cần thiết để xác minh danh tính. Chính vì vậy, suốt nhiều năm, chị không thể làm giấy khai sinh hay căn cước công dân.
Chị đã nhiều lần tìm đến cơ quan chức năng với hy vọng được xác nhận nhân thân, nhưng mọi nỗ lực đều không thành. Những thông tin chị cung cấp quá mơ hồ, lúc nhớ lúc quên, khiến việc xác minh gần như bất khả thi.
Bước ngoặt chỉ thực sự đến vào đầu tháng 3.2026, khi Công an TP.HCM triển khai sâu rộng chương trình làm căn cước cho những người có nhân khẩu đặc biệt, những trường hợp không có giấy tờ tùy thân, mất trí nhớ hoặc hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.
Tại xã Kim Long, thượng úy Trần Quốc Trung được giao nhiệm vụ trực tiếp phụ trách những trường hợp như vậy, trong đó có chị Phương. Không chỉ dừng lại ở việc làm thủ tục hành chính, thượng úy Trung kiên trì gặp gỡ, lắng nghe và thu thập từng chi tiết nhỏ từ ký ức rời rạc của chị. Những thông tin ít ỏi như “họ Văn” và “quê ở Huế” trở thành manh mối duy nhất.
Dựa trên kinh nghiệm trong công tác hộ tịch và quản lý nhân khẩu, thượng úy Trung tra cứu dữ liệu, đồng thời liên hệ với công an nhiều địa phương tại Huế để xác minh thông tin.
Quá trình này không hề đơn giản. Một cái họ phổ biến như “Văn”, một địa danh rộng như “Huế”, và một câu chuyện đã trôi qua hơn ba thập kỷ, tất cả khiến việc tìm kiếm trở nên vô cùng khó khăn.
Tuy nhiên, sự kiên trì đã mang lại kết quả. Khi liên hệ với Công an xã Phong Phú, thượng úy Trung để lại thông tin với hy vọng mong manh. Và chính tại đây, một chi tiết quan trọng xuất hiện: một gia đình nhiều năm qua vẫn đi tìm con gái thất lạc, thậm chí từng đăng tin trên mạng xã hội và các kênh truyền hình. Gia đình đó là của bà Nguyễn Thị Thương.
Sau khi nhận được thông tin, gia đình bà Thương nhanh chóng liên hệ và vào TP.HCM để xác minh. Những chi tiết trùng khớp dần xuất hiện, củng cố niềm tin rằng họ đã tìm đúng người.
Ngày 16.4.2026, tại Công an xã Kim Long, cuộc gặp gỡ định mệnh diễn ra. Hai người em trai của chị Phương đến trước, hồi hộp chờ đợi. Khi chị xuất hiện, họ lập tức chạy đến ôm chị. Nhưng phản xạ tự nhiên của một người chưa hoàn toàn nhận ra người thân khiến chị hoảng hốt, đẩy họ ra.
Phải mất một lúc trấn tĩnh, cùng sự hỗ trợ của cán bộ công an, chị mới dần hiểu ra. Và rồi, khi nhận ra nhau, cả ba chị em ôm chầm lấy nhau, bật khóc. Đó là những giọt nước mắt của 35 năm xa cách.
Trung tá Lê Quốc Việt, người ghi lại khoảnh khắc đoàn tụ, đã chia sẻ đầy xúc động: “Hơn 30 năm, quãng thời gian đủ dài để ký ức phai mờ, để những đứa trẻ ngày nào trưởng thành trong nỗi thiếu vắng một phần máu thịt. Vậy mà khoảnh khắc ấy, khi hai người em trai đứng lặng đi trước người chị thất lạc, mọi khoảng cách của thời gian dường như tan biến.
Không cần nhiều lời, chỉ một cái ôm thật chặt cũng đủ nói lên tất cả. Tình thân, dù bị chia cắt bởi thời gian và biến cố, vẫn chưa bao giờ mất đi”.
Sau cuộc đoàn tụ, cuộc sống của chị Phương như bước sang một trang mới. Những cuộc điện thoại hỏi thăm từ người thân liên tục đến. Những mối quan hệ từng bị đứt gãy nay được nối lại.
“Tôi hạnh phúc lắm. Tôi muốn về quê thăm mọi người, nhưng hoàn cảnh còn khó khăn nên chưa thể về ngay”, chị Phương chia sẻ.
Câu chuyện của chị Phương không chỉ là một hành trình cá nhân, mà còn là minh chứng cho ý nghĩa sâu sắc của chương trình làm căn cước cho người có nhân khẩu đặc biệt. Đó không chỉ là việc cấp một tấm thẻ căn cước, mà còn là quá trình trả lại danh tính, trả lại quyền công dân và đôi khi là trả lại cả một gia đình cho những con người đã bị lãng quên.
Trong thời đại kỷ nguyên số, chiếc điện thoại từ lâu không còn chỉ là thiết bị liên lạc thông thường mà dần trở thành "vật bất ly thân", một trung tâm điều khiển cuộc sống thu nhỏ, từ thanh toán hóa đơn, đặt xe đến giải trí, tất cả đều gói gọn trong vài thao tác lướt và nhấp trên smartphone. Đón đầu xu hướng đó, Vietlott luôn cải thiện và hòa nhập với lối sống hiện đại của người dùng Việt, thông qua ứng dụng hỗ trợ mua vé Vietlott SMS.
Với những người có cuộc sống bận rộn và ít dùng tiền mặt thì giờ đây việc sở hữu một tấm vé số tự chọn chỉ mất chưa đến 1 phút ngay trên điện thoại của mình. Sự tiện lợi này chính là "chìa khóa" giúp Vietlott SMS chinh phục đa dạng đối tượng khách hàng; từ những bạn trẻ sành công nghệ đến những bà nội trợ hay những nhân viên văn phòng.
Là một gen Z điển hình cho lối sống "không tiền mặt", Thảo Vy (26 tuổi, TP.HCM), cho biết: "Vì các hàng quán bây giờ đều tích hợp với các ngân hàng và sử dụng mã QR để thanh toán nên thường ra đường mình không đem theo tiền mặt, chỉ sử dụng điện thoại thôi, ngay cả việc mua vé số. Cái hay của việc mua vé số trên Vietlott SMS là khi trúng thưởng, tiền thưởng sẽ được trả thẳng về tài khoản luôn. Mua trên điện thoại mình cũng an tâm trong việc bảo quản vé."
Khác với Thảo Vy, anh Phương Nam (nhân viên IT tại TP.HCM) lại anh có thói quen mua vé số như một cách giải trí nhanh gọn để giải tỏa áp lực. "Giờ nghỉ trưa, mấy anh em trong công ty thường tranh thủ rủ nhau mở Vietlott SMS làm vài kỳ Bingo18 cho vui. Hôm nào Jackpot lên cao thì cả hội lại cùng săn may mắn với Power 6/55 hay Mega 6/45", anh Nam chia sẻ.
Một trong những lý do giúp Vietlott SMS đạt mốc 4 triệu tài khoản đăng ký chính là nhờ sự tích hợp vào các nền tảng tài chính phổ biến. Không cần phải tải thêm nhiều ứng dụng, người chơi có thể dễ dàng mở Vietlott SMS ngay trên các ví điện tử và ngân hàng số quen thuộc. Hiện nay, danh sách những ngân hàng/ví điện tử đã có Vietlott SMS là Viettel Money, VNPT Money, My MobiFone, MoMo, ZaloPay, VNPAY…. Bên cạnh đó là hệ thống các ngân hàng như: VPBank NEO, VietABank EzMobile, MB Bank, Shinhan Bank….
Việc tích hợp này không chỉ giúp người chơi dễ dàng thao tác lựa chọn các sản phẩm xổ số tự chọn trong "nháy mắt" mà còn đảm bảo sự an toàn, bảo mật tuyệt đối. Người chơi hoàn toàn chủ động theo dõi lịch sử giao dịch của mình, định danh mỗi tấm vé mà mình sở hữu.
Dù tự nhận mình là người không quá "sành" công nghệ, chị Ngân Hà (nội trợ tại Đà Nẵng) vẫn tìm thấy niềm vui giải trí hiện đại ngay trên chiếc điện thoại di động. Chị Hà chia sẻ: "Trước đây tôi luôn nghĩ việc mua vé trên các app điện thoại đều phức tạp nhưng khi thấy logo Vietlott SMS trên ví MoMo và mua vé thử trên đó thì thấy rất dễ thao tác. Từ giao diện lựa chọn các sản phẩm xổ số, bảng chọn số đến lúc nhận thông báo kết quả đều hiển thị rõ ràng trên điện thoại, rất dễ dàng cho những người không rành công nghệ như tôi."
Con số 4 triệu tài khoản sau hơn 5 năm ra mắt là minh chứng cho sự thành công của Vietlott trong việc chuyển đổi số. Bằng cách thấu hiểu thói quen của người dùng, áp dụng những công nghệ kỹ thuật hiện đại, Vietlott biến việc mua vé số trở thành hình thức giải trí văn minh, phù hợp với nhịp sống hiện đại.
Hành trình số hóa vẫn đang tiếp tục, và với sự tin tưởng của 4 triệu người dùng, Vietlott SMS khẳng định vị thế là kênh phân phối xổ số tự chọn qua điện thoại chính thống và tiện lợi nhất Việt Nam hiện nay.
Để không bỏ lỡ những thông tin về các sản phẩm xổ số tự chọn của Vietlott, người chơi có thể theo dõi Website Vietlott và Fanpage chính thức của Vietlott
Tham khảo cách cài đặt Vietlott SMS tại: https://www.vietlott-sms.vn/
Báo Thanh Niên cập nhật nhanh nhất kết quả xổ số miền Nam ngày 8 tháng 4; xổ số miền Bắc (XSMB), kết quả xổ số miền Trung (XSMT), số điện toán trực tiếp nhanh nhất hôm nay thứ tư ngày 8.4.2026.
Xổ số Đồng Nai, Cần Thơ, Sóc Trăng, Đà Nẵng, Khánh Hòa...
Mời bạn đọc xem kết quả xổ số (KQXS) miền Bắc (XSMB), kết quả xổ số miền Nam (XSMN), kết quả xổ số miền Trung (XSMT) được cập nhật trên Báo Thanh Niên mỗi ngày.
Theo clip, hình ảnh người cha gầy gò, đeo balo cùng thùng xốp mang theo đủ thứ từ thịt, cá, trứng, rau củ đến củ khoai mì món con yêu thích. Khi đến nơi, người cha lấy trong balo những món quà quê cho con cháu khiến người con rưng rưng.
Dù đi xe cả đêm vất vả nhưng ông vẫn ngồi rửa từng quả trứng lấm lem. Con gái nhắc cha nghỉ ngơi ông liền nói: "Không có bố mẹ thì con làm mọi việc, có bố ở đây tại sao con phải làm". Câu nói đó khiến người con gái cay khóe mắt, thương yêu người cha đáng kính.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Bùi Thị Hương (34 tuổi), người con gái cho biết cha mình là ông Bùi Trung Thành (67 tuổi). Ông Thành ở xã Đắk Lua (Đồng Nai) còn chị Hương sống ở TP.Biên Hòa cũ, hai địa điểm cách nhau khoảng 200 km.
Ban đầu, ông Thành dự định bắt chuyến xe lúc 7 giờ, đến nhà chị Hương vào khoảng 11 giờ. Tuy nhiên, sau đó ông đổi sang chuyến đi buổi tối và có mặt lúc 4 giờ sáng, khiến chị Hương không khỏi bất ngờ. Ông Thành đặt vé có xe trung chuyển tận nơi nên không gọi làm phiền các con ra bến xe đón.
Cha của chị Hương mắc bệnh thận suốt 20 năm qua, cứ 28 ngày lại đến bệnh viện tái khám một lần. Mỗi dịp ông ghé nhà để tiện đi khám, chị Hương đều quay lại những khoảnh khắc ấy làm kỷ niệm, như một cách lưu giữ hình ảnh của cha.
"Cha mình bị hội chứng thận hư, mỗi lần đi tái khám đều gọi điện hỏi con gái cần gì không để mang lên. Cha mẹ tuốt sẵn từng bó rau ngót, dành dụm trứng gà để mang cho con cháu", chị Hương chia sẻ.
Với chị Hương, cha là người có vẻ ngoài nghiêm khắc nhưng luôn yêu thương con cái và sống rất tình cảm với mọi người. Năm chị học lớp 11, ông Thành phát bệnh, cơ thể sưng phù, tích nước, gia đình phải bán hết tài sản để chạy chữa. May mắn, nhờ sự động viên của người thân cùng sự tận tâm của các bác sĩ, ông vẫn kiên cường chống chọi với bệnh tật đến tận hôm nay.
Sau khi thăm khám, lấy thuốc, ông Thành ở lại nhà chị Hương chơi một hôm và tiếp tục bắt xe ra về. Đây không phải là lần đầu tiên chị nhận những món quà mộc mạc từ cha mẹ nhưng lần nào cũng vui và và hạnh phúc. Chị Hương là con gái út trong gia đình có 3 anh em (2 gái, 1 trai).
"Tôi chỉ mong cha luôn khỏe mạnh, ở bên con cháu thật lâu. Cha tôi là cựu chiến binh nhưng chưa một lần được ra thăm lăng Bác Hồ. Ông cũng rất thích ăn mận, nên tôi mong có dịp đưa cha ra miền Bắc, được đứng dưới gốc cây mận và tự tay hái trái thưởng thức. Đó là hai điều tôi luôn ấp ủ, nhưng đến nay vẫn chưa thể thực hiện vì sức khỏe của cha không đảm bảo", người con trải lòng.
Về phía mình, ông Trung Thành chỉ mong các con luôn bình an, khỏe mạnh, công việc thuận lợi. "Tôi có mảnh đất ở quê đã chia cho ba đứa con, mong sau này các con trở về xây nhà, sống gần nhau. Điều tôi hy vọng nhất là các con luôn đoàn kết, yêu thương và đùm bọc lẫn nhau", người cha bày tỏ.