Sau khi vượt qua Atletico Madrid để vào chung kết Champions League, Arsenal sẽ đối diện thử thách lớn nhất mùa giải, đó là đương kim vô địch PSG – đội vừa loại Bayern tổng tỷ số 6-5 ở bán kết.
PSG được đánh giá nhỉnh hơn nhờ hàng công giàu tốc độ và khả năng tạo đột biến. Nhưng Arsenal vẫn có cơ sở để tin vào chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử, nếu họ phát huy được những điểm mạnh đã đưa đội bóng tới trận đấu cuối cùng tại Budapest ngày 30/5.
Dưới thời Mikel Arteta, Arsenal không còn là tập thể thiên về cảm hứng như nhiều năm trước. Họ được xây dựng dựa trên cấu trúc chiến thuật chặt chẽ, khả năng kiểm soát trận đấu và tính ổn định ở những thời khắc lớn. Để đánh bại PSG, đại diện Anh nhiều khả năng phải thắng theo cách thực dụng hơn là đôi công.
Hàng thủ phải tiếp tục là nền tảng
Điểm tựa lớn nhất của Arsenal mùa này nằm ở hệ thống phòng ngự. Trong 14 trận Champions League, họ mới thủng lưới sáu bàn, thành tích tốt nhất giải.
Arteta xây dựng đội bóng quanh xương sống gồm thủ môn David Raya cùng cặp trung vệ William Saliba – Gabriel Magalhaes. Bộ ba này giúp Arsenal duy trì sự ổn định trong cả hai cách phòng ngự, gồm lùi sâu bảo vệ cấm địa hoặc dâng cao giữ cự ly đội hình.
Một thống kê đáng chú ý là Arsenal chưa thủng lưới từ bóng sống tại Champions League kể từ tháng 4/2024 mỗi khi Saliba và Gabriel cùng hiện diện trên sân. Điều đó phản ánh khả năng tổ chức và bọc lót gần như hoàn hảo của hàng thủ Arsenal ở sân chơi châu Âu.
Trước PSG, áp lực chắc chắn sẽ lớn hơn nhiều. Đội bóng Pháp sở hữu những cầu thủ có thể phá vỡ cấu trúc phòng ngự chỉ bằng vài pha xử lý cá nhân, đặc biệt ở các tình huống chuyển trạng thái. Khvicha Kvaratskhelia là ví dụ tiêu biểu với khả năng rê bóng và tăng tốc liên tục bên cánh trái.
Arsenal vì thế sẽ phải chịu đựng những thời điểm bị ép sân. Nhưng đây cũng là kiểu trận đấu mà họ đã quen thuộc trong hai mùa gần đây. Khả năng giữ cự ly, tranh chấp trong cấm địa và duy trì sự bình tĩnh của Raya, Saliba hay Gabriel sẽ đóng vai trò quyết định.
Nếu trận chung kết biến thành cuộc đối đầu giữa hàng công PSG và hàng thủ Arsenal, đại diện Anh vẫn có lý do để tự tin.
Bóng chết có thể tạo khác biệt
Trong khi PSG nổi bật nhờ kỹ thuật và tốc độ, Arsenal lại sở hữu một thứ vũ khí khác: bóng chết.
Những quả phạt góc và đá phạt đã trở thành thương hiệu của đội bóng Anh dưới thời Arteta. Chuyên gia phụ trách bóng chết Nicolas Jover luôn có hàng loạt phương án dàn xếp được Arsenal sử dụng xuyên suốt mùa giải. Ở khía cạnh này, Arsenal nắm ưu thế rõ ràng nhất trước PSG.
Đội bóng Pháp không sở hữu hàng thủ giàu thể hình và sức mạnh tranh chấp như Arsenal. Ở lượt đi bán kết, Bayern từng khai thác điểm yếu này khi Dayot Upamecano ghi bàn cho đại diện Đức từ bóng cố định.
PSG cũng từng gặp khó khăn trước khả năng không chiến của Arsenal ở vòng bảng Champions League mùa trước. Những cầu thủ như Gabriel, Saliba hay Viktor Gyokeres đều tạo ra áp lực lớn trong cấm địa đối phương nhờ chiều cao và sức mạnh.
Trong một trận chung kết cân bằng, cơ hội có thể không xuất hiện nhiều, nên bóng chết thường đóng vai trò quyết định. Arsenal hiểu điều đó hơn ai hết. Họ không cần tạo ra quá nhiều pha phối hợp phức tạp nếu vẫn có thể đe dọa PSG từ các tình huống phạt góc hoặc đá phạt.
Arsenal không được chơi đôi công
Một điều quan trọng với Arteta là kiểm soát nhịp trận đấu. PSG càng có nhiều khoảng trống, họ càng nguy hiểm. Đội bóng của Luis Enrique đặc biệt mạnh ở những pha chuyển trạng thái nhanh, khi các cầu thủ tấn công được đối mặt khoảng không phía trước.
Nếu trận đấu trở nên cởi mở với các pha ăn miếng trả miếng liên tục, Arsenal nhiều khả năng sẽ gặp bất lợi. Họ không sở hữu hàng công giàu tốc độ và khả năng rê bóng như PSG.
Bởi vậy, Arteta nhiều khả năng sẽ cố gắng biến trận chung kết thành cuộc đấu thiên về chiến thuật và kiểm soát. Arsenal thường chơi tốt trong các trận đấu có cấu trúc rõ ràng, nơi từng cầu thủ đều giữ đúng vị trí và cự ly đội hình.
Ở bán kết với Atletico Madrid, Arsenal từng làm điều tương tự. Declan Rice thường xuyên lùi sâu để hỗ trợ triển khai bóng, giúp đội nhà giảm nhịp trận đấu và tránh rơi vào trạng thái hỗn loạn. Đó có thể tiếp tục là hướng tiếp cận trước PSG: hạn chế các pha chuyển đổi trạng thái, kéo chậm tốc độ trận đấu và buộc đối thủ phải kiên nhẫn triển khai bóng.
Arteta hiểu rằng Arsenal không cần thắng bằng cách chơi hấp dẫn hơn PSG. Điều họ cần là tạo ra một thế trận phù hợp với điểm mạnh của đội.
Saka là niềm hy vọng lớn nhất trên hàng công
Nếu hàng thủ là nền móng của Arsenal, Bukayo Saka được kỳ vọng mang lại khác biệt ở phần sân đối phương.
Tiền đạo cánh người Anh đã ghi dấu giày vào 21 bàn tại Champions League, gồm 13 bàn thắng và 8 kiến tạo. Anh cũng ghi bàn quyết định ở bán kết trước Atletico Madrid.
Quan trọng hơn, sự trở lại của Saka giúp hàng công Arsenal trở nên sắc bén đáng kể. Sau giai đoạn nghỉ thi đấu vì vấn đề gót chân, anh lập tức tạo ảnh hưởng lớn trong các trận gặp Fulham và Atletico.
Khả năng rê bóng, tạo đột biến và đưa ra quyết định ở tốc độ cao khiến Saka trở thành mũi tấn công nguy hiểm nhất của Arsenal. Khoảng cách chuyên môn giữa anh và phương án dự phòng Noni Madueke được xem là rất lớn.
Dù sở hữu hậu vệ trái hay nhất thế giới Nuno Mendes, PSG vẫn có những điểm yếu ở hai cánh. Trong cặp bán kết, họ từng để Michael Olise và Luis Diaz gây ra nhiều khó khăn. Điều đó cho thấy hàng thủ đội bóng Pháp vẫn dễ bị khai thác khi đối mặt các cầu thủ chạy cánh đẳng cấp.
Vì thế, Arsenal sẽ trông chờ nhiều vào Saka trong các pha phản công hoặc chuyển hướng tấn công nhanh sang cánh phải. Chỉ cần một khoảnh khắc xử lý chính xác của tuyển thủ Anh, cục diện trận đấu có thể thay đổi.
Trận chung kết tại Budapest được dự báo sẽ là màn đối đầu giữa hai trường phái khác biệt. PSG đại diện cho tốc độ, kỹ thuật và sự bùng nổ. Arsenal lại đặt niềm tin vào cấu trúc, kỷ luật và khả năng kiểm soát.
Trong một trận đấu như vậy, khác biệt có thể đến từ những chi tiết nhỏ, như một tình huống bóng chết, một pha cứu thua, hay khoảnh khắc tỏa sáng của Saka.
Với các công nhân ở đất mỏ Quảng Ninh, bóng đá không chỉ là đam mê mà còn là cách rèn thể lực, giải tỏa áp lực và tiếp thêm động lực để gắn bó với nghề.
Nhiều năm làm công nhân bộ phận thông gió, thoát nước hầm lò tại Công ty Than Hòn Gai, anh Lê Văn Tú (đội Công đoàn Quảng Ninh) hiểu rõ sự khắc nghiệt của nghề khai thác than. Công việc hằng ngày của anh là "đi tiền trạm", kiểm tra điều kiện an toàn trước khi công nhân đào lò, khai thác trực tiếp xuống lò.
"Từ tốc độ gió, nhiệt độ đến hàm lượng khí CO2, CH4, tất cả phải được đo đạc kỹ càng. Tôi từng đi các lò sâu 250m, 350m, càng sâu không khí càng khó thở, áp suất càng lớn khiến từng bước đi rất nặng, vận chuyển đồ cũng phải lựa, tránh va chạm", anh bộc bạch.
Nói về hình ảnh lấm lem than đen xì, anh bảo không sợ bằng gặp sự cố bục nước hay bí khí. May mắn, các công nhân này được công ty, công đoàn quan tâm, hỗ trợ thêm trang thiết bị hiện đại, nước uống…
Còn anh Dương Tuấn Minh, công nhân Công ty kho vận Đá Bạc, lại gắn với những đoàn toa tàu chở than nặng hàng chục, hàng trăm tấn. Công việc là móc nối xích giữa các toa để xả than từ băng tải, do đó đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, bởi một sơ suất nhỏ cũng có thể mất an toàn.
"Làm ngoài trời nắng nóng, tiếp xúc đầu máy, toa xe tải trọng lớn nên anh em luôn phải tuân thủ nghiêm quy trình an toàn. Báo bộ đàm liên tục để nắm được vị trí. Khi băng tải dừng mới được dọn than rơi" - anh Minh nói.
Điều khiến anh Minh gắn bó với công việc không chỉ là thu nhập mà còn là tình cảm đồng nghiệp.
Công việc theo ca kéo dài 12 tiếng, từ 6h30 - 18h30, nên thời gian đá bóng rất ít song ai cũng tranh thủ để xả stress, phục hồi sức khỏe. Đam mê bóng đá theo anh công nhân này qua năm tháng, từ sân ruộng lấm lem bùn đất đến sân mini cỏ nhân tạo.
Nhưng có lúc anh bị rách dây chằng, chấn thương nặng khiến anh phải nghỉ đá bóng 6 tháng. "Buồn đến mất ăn mất ngủ", anh tâm sự và nói sau đó, anh được mọi người động viên, cố gắng phục hồi, duy trì công việc để tiếp tục với đam mê đá bóng.
Với anh Phạm Quang Nghĩa Tuổi, 29 tuổi, Công ty Than Vàng Danh, tình yêu nghề than đến từ chính gia đình. Cha anh từng có 33 năm làm khai thác hầm lò. Học xong THPT, anh chọn theo học Trường đại học Mỏ - Địa chất để nối nghiệp bố.
Những ngày đầu xuống lò, anh từng chán nản vì công việc quá vất vả. Nhưng đến bữa cơm tối, những câu chuyện của bố về vinh dự, ý nghĩa của nghề mỏ đã khiến anh thay đổi suy nghĩ.
"Bố nói nghề này vất vả nhưng đáng tự hào vì than tạo ra điện, tạo ra năng lượng để phục vụ cuộc sống", anh chia sẻ.
Nhớ hình ảnh bố nhiều năm làm việc để nuôi gia đình, anh dần kiên trì học hỏi, thêm yêu nghề mình đã chọn. Dù công việc nặng nhọc, anh vẫn duy trì tập luyện bóng đá sau giờ làm với anh em đồng nghiệp.
Để chuẩn bị cho Giải bóng đá công nhân, viên chức Việt Nam 2026, anh phải đi 50km/ngày từ mỏ về sân tập, song không một lời kêu ca.
"Đi xa nhưng không thấy mệt vì được sống với đam mê, được khoác màu áo công đoàn", anh nói.
Hơn một nửa số quốc gia đủ điều kiện tham dự World Cup 2026 đang phải đối mặt với các chi phí phát sinh và tổn thất tiềm tàng do FIFA không đạt được thỏa thuận miễn thuế toàn diện với chính phủ Mỹ. Sự khác biệt đáng kể trong các hiệp ước thuế quốc tế của nước chủ nhà cũng góp phần làm trầm trọng thêm tình hình.
Với tư cách là một tổ chức phi lợi nhuận, FIFA được miễn thuế tại Mỹ kể từ World Cup 1994, nhưng sự miễn trừ này không áp dụng cho tất cả 48 đội tham dự vòng loại. Các liên đoàn bóng đá quốc gia của những đội này sẽ phải trả một loạt các loại thuế liên bang, tiểu bang và thành phố đối với thu nhập từ giải đấu mùa hè này.
Theo tờ Guardian, gánh nặng thuế sẽ đè nặng không đồng đều lên nhiều hiệp hội quốc gia nhỏ hơn, những chính phủ không có hiệp định thuế với Mỹ. Trong số 48 quốc gia tham dự vòng loại World Cup, chỉ có 18 quốc gia đã ký hiệp định tránh đánh thuế hai lần (DTA) với Mỹ, theo đó các đoàn đại biểu của họ được miễn thuế liên bang. Phần lớn các quốc gia này đến từ châu Âu. Ngoài hai nước đồng chủ nhà là Canada và Mexico, các quốc gia ngoài châu Âu duy nhất đã ký DTA là Australia, Ai Cập, Morocco và Nam Phi.
Do đó, nhiều quốc gia nhỏ nhất tại World Cup, chẳng hạn như Curadao và Cape Verde (lần đầu tiên tham dự giải đấu), có thể phải chịu mức thuế cao hơn đáng kể so với Anh và Pháp, những quốc gia đã ký kết các hiệp định tránh thuế song trùng.
Việc miễn thuế không áp dụng cho thu nhập của các vận động viên, vì theo luật liên bang, các vận động viên và nghệ sĩ bắt buộc phải đóng thuế khi biểu diễn tại Mỹ. Tuy nhiên, nó bao gồm nhân viên hậu cần và huấn luyện viên, những người ở cấp độ quốc tế nhận được mức lương cao hơn nhiều từ các liên đoàn của họ. Tờ Guardian đưa tin hồi tháng 2 rằng một số liên đoàn bóng đá châu Âu lo ngại sẽ thua lỗ tại World Cup do chi phí cao, và vấn đề thuế đã khiến các đội bóng từ các nơi khác càng thêm lo lắng.
Mặc dù có sự khác biệt đáng kể về nghĩa vụ thuế, ngân sách hoạt động của FIFA dành cho mỗi trong số 48 đội tuyển vẫn được cố định ở mức 1,5 triệu USD. Do việc mở rộng World Cup lên 48 đội, khoản trợ cấp sinh hoạt phí hàng ngày cho mỗi thành viên đoàn đã giảm từ 850 USD năm 2022 xuống còn 600 đô la, bất chấp chi phí đi lại và khách sạn tại Mỹ tăng cao. Trong khi đó, chính phủ Qatar đã miễn thuế cho tất cả 32 liên đoàn bóng đá quốc gia có đội tuyển tham dự giải đấu trước đó.
Bà Oriana Morrison, một chuyên gia tư vấn thuế từng tư vấn cho các liên đoàn bóng đá Bồ Đào Nha và Brazil, nhận định: “Các đội đến từ các quốc gia tiên tiến, có hệ thống pháp luật phức tạp hơn và có hiệp định thuế với Mỹ, chẳng hạn như Anh và Tây Ban Nha, sẽ có chi phí thấp hơn nhiều so với các quốc gia nhỏ hơn như Curaçao và Haiti chẳng hạn”. Liên đoàn Brazil sẽ không được hưởng lợi từ hiệp định tránh thuế song trùng (DTA). Do đó, huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia Brazil, Carlo Ancelotti, sẽ phải đóng thuế thu nhập ở cả Brazil và Mỹ, trong khi huấn luyện viên đội tuyển Anh, Thomas Tuchel, chỉ phải đóng thuế ở Anh.
Trên thực tế, liên đoàn bóng đá Brazil có khả năng sẽ chi trả khoản thuế phát sinh thêm của Ancelotti, nhưng vấn đề đánh thuế hai lần sẽ gây ra những khó khăn lớn cho các liên đoàn nhỏ hơn. Thuế suất thuế doanh nghiệp liên bang của Mỹ là 21%, trong khi đối với những người nộp thuế ở mức cao hơn như cầu thủ bóng đá và huấn luyện viên quốc tế, thuế thu nhập là 37%.
“Nhiều đội bóng nhỏ hơn, những đội mà khoản tiền khổng lồ này có thể tạo ra sự khác biệt lớn cho ngành công nghiệp bóng đá của họ, sẽ phải chịu những khoản thuế khổng lồ của Mỹ. Đó là số tiền có thể được dùng để phát triển ngành công nghiệp bóng đá trong nước tốt hơn nhiều, nhưng nó sẽ ở lại Mỹ. Có sự chênh lệch rất lớn. Hầu hết các quốc gia ngoài châu Âu sẽ phải tốn rất nhiều tiền để tham dự World Cup", bà Morrison nhấn mạnh.
Để mọi việc thêm phần phức tạp, Canada và Mexico đã miễn thuế cho tất cả các liên đoàn, vì vậy các đội có trận đấu vòng bảng ở những quốc gia này sẽ có hóa đơn thấp hơn.
Ngoài ra, mức thuế của tiểu bang cũng khác nhau đáng kể. Florida, nơi diễn ra 7 trận đấu ở Miami, hoàn toàn không có thuế tiểu bang, trong khi New Jersey, nơi sân vận động MetLife sẽ tổ chức trận chung kết, có mức thuế 10,75%, và California, nơi Los Angeles và San Francisco sẽ đăng cai các trận đấu, có mức thuế 13,3%.
FIFA từ chối bình luận, nhưng các nguồn tin từ cơ quan quản lý bóng đá thế giới cho biết họ đang làm việc với tất cả các liên đoàn quốc gia để cung cấp sự trợ giúp và hỗ trợ về các vấn đề thuế.
Tại lượt trận thứ hai bảng A vòng chung kết U17 Đông Nam Á 2026 diễn ra ở Indonesia, U17 Việt Nam có trận đấu dễ dàng trước U17 Timor-Leste, đội bị đánh giá yếu nhất bảng.
HLV Cristiano Roland tung ra sân đội hình có đôi chút thay đổi so với trận ra quân gặp U17 Malaysia hôm 13-4. Trong đó, Trần Ngọc Sơn, Hoàng Trọng Duy Khang và Phạm Minh Cương đá chính, với mục tiêu ghi nhiều bàn nhất có thể vào lưới U17 Timor-Leste.
Ngay hiệp một, dù đối phương cố hết sức để phòng ngự, U17 Việt Nam vẫn ghi được 4 bàn với các pha lập công của Chu Ngọc Nguyễn Lực (phút thứ 6, 32), Lê Trọng Đại Nhân (phút 20) và Trần Ngọc Sơn (phút 24).
Trong đó, 2 bàn của Nguyễn Lực đều được ghi từ chấm đá phạt ngoài vòng cấm rất đẹp mắt.
U17 Việt Nam ghi 6 bàn còn lại trong hiệp hai với các pha lập công của Trần Trí Dũng (phút 61), Nguyễn Văn Dương (phút 67, 72 và 81), Hoàng Trọng Duy Khang (phút 70).
Thắng đậm 10-0 trước U17 Timor-Leste, U17 Việt Nam tạm chiếm ngôi đầu bảng A và nhiều khả năng sẽ giữ nguyên vị trí này hết lượt hai vòng bảng.
Đây sẽ là đòn bẩy giúp đoàn quân HLV Roland tự tin trước lượt đấu cuối với đội chủ nhà U17 Indonesia, diễn ra ngày 19-4.
Nếu U17 Indonesia không thắng đậm U17 Malaysia với cách biệt nhiều hơn 10 bàn, U17 Việt Nam chỉ cần một trận hòa ở lượt cuối là chắc suất giành vé trực tiếp vào vòng bán kết, do ở lượt đầu U17 Indonesia chỉ thắng U17 Timor-Leste 4-0, kém xa chúng ta về hiệu số bàn thắng bại.