Theo bác sĩ phẫu thuật đại trực tràng David Rivadeneira, Bệnh viện Huntington, Mỹ, người dùng cần tuân thủ các nguyên tắc sau để bảo vệ sức khỏe.
Rửa từ trước ra sau
Người dùng nên điều chỉnh tư thế để dòng nước xịt từ trước ra sau. Nguyên tắc này giúp phụ nữ ngăn chặn vi khuẩn từ hậu môn lây lan sang niệu đạo, giảm thiểu nguy cơ nhiễm trùng.
Chỉnh áp lực nước nhẹ
Nghiên cứu năm 2010 đăng trên Thư viện Y khoa Quốc gia Mỹ cho thấy người dùng vòi xịt thường xuyên bị mất đáng kể vi khuẩn có lợi Lactobacillus (chỉ còn 57% so với 91% ở người không dùng). Các bác sĩ khuyên nên bắt đầu với áp lực nước thấp, dùng nước ấm và xịt trong 10-20 giây để không làm tổn thương vùng nhạy cảm.
Không thụt rửa sâu
Bác sĩ Rivadeneira cho biết vòi xịt được thiết kế chỉ để làm sạch bề mặt ngoài da. Người dùng tuyệt đối không dùng vòi xịt để bơm nước vào bên trong hậu môn hay thụt rửa đại tràng.
Lau khô sau khi rửa
Sau khi xịt rửa, cần dùng giấy vệ sinh hoặc khăn bông sạch để lau khô. Thao tác này giúp loại bỏ chất bẩn còn sót lại và triệt tiêu môi trường ẩm ướt – điều kiện thuận lợi cho nấm men phát triển.
Vệ sinh thiết bị định kỳ
Bác sĩ Neal H. Patel ở California khuyên người dùng nên lau sạch đầu vòi phun bằng khăn khử trùng 1-2 tuần một lần để loại bỏ vi khuẩn tích tụ.
Trường hợp cần thận trọng
Bác sĩ Danielle Antosh cho biết việc xịt rửa quá nhiều lần trong ngày có thể dẫn đến kích ứng da.
Phụ nữ mới sinh con, người đang bị chàm, vảy nến hoặc loét sinh dục nên tham khảo ý kiến bác sĩ trước khi dùng, vì dòng nước mạnh có thể gây đau rát. Nếu gặp hiện tượng chảy máu kéo dài do trĩ hoặc nứt kẽ hậu môn, bệnh nhân cần đi khám chuyên khoa thay vì tự xử lý bằng vòi xịt.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhiều người có thói quen vặn lửa lớn để nồi thịt kho tàu nhanh sôi và tiết kiệm thời gian. Tuy nhiên, đầu bếp Vũ Nhất Thông, trung tâm Eric Cooking Class chỉ ra việc đun nấu ở nhiệt độ quá cao là nguyên nhân khiến thớ thịt bị co rút, dai cứng và mất đi độ ngậy nguyên bản. Sự thành công của món thịt kho tàu phụ thuộc hoàn toàn vào quá trình kiểm soát nhiệt độ và thời gian gia nhiệt.
Cơ chế giúp thịt kho tàu mềm rục
Thịt kho tàu thường sử dụng thịt ba chỉ, nạc vai hay thịt đùi vì những phần này chứa nhiều gân, da và mô liên kết. Chìa khóa tạo nên độ ngon của món ăn nằm ở lượng lớn collagen. Khi được đun nhỏ lửa ở mức 80-95 độ C, cấu trúc vững chắc của collagen sẽ bị bẻ gãy và dần chuyển hóa thành gelatin. Lớp gelatin mềm dẻo này tan ra giúp nước kho sánh bóng, đồng thời thấm ngược vào thớ thịt để tạo độ mềm rục, béo ngậy.
Quá trình biến đổi này diễn ra rất chậm, thường đòi hỏi thời gian đun liên tục từ 1,5 đến 3 tiếng.
Ngược lại, phần nạc của miếng thịt chứa các protein sợi cơ rất nhạy cảm với nhiệt. Nếu đun sôi ở 100 độ C trở lên (lửa to), các sợi cơ sẽ nhanh chóng co rút, ép nước bên trong ra ngoài khiến thịt khô xác. Lúc này, gân và da cũng chưa có đủ thời gian để chuyển hóa thành gelatin nên vẫn còn dai cứng.
Do đó, duy trì mức lửa nhỏ (80-95 độ C) là nguyên tắc cốt lõi khi kho thịt. Ngưỡng nhiệt này giúp phần nạc không bị co rút đột ngột, giữ lại tối đa độ ẩm, đồng thời kéo dài thời gian để collagen thong thả hóa thành lớp gelatin dẻo thơm.
Phản ứng hóa học tạo màu và hương vị
Ngoài yếu tố nhiệt độ, hương vị và màu sắc đặc trưng của món kho tàu được hình thành từ hai phản ứng hóa học quan trọng. Đầu tiên là phản ứng Caramel hóa. Khi đường được đun nóng vượt mức 160 độ C, chúng phân hủy và tạo ra hàng trăm hợp chất thơm cùng màu nâu cánh gián đặc trưng. Ranh giới chuẩn xác của phản ứng này chỉ kéo dài khoảng 10-15 giây trước khi đường bị cháy đen và sinh ra vị đắng gắt.
Thứ hai là phản ứng Maillard. Trong quá trình rim lửa nhỏ kéo dài, các amino acid tự do trong nước mắm sẽ phản ứng với lượng đường khử ở nhiệt độ vừa phải, sinh ra các tầng hương vị sâu lắng (umami). Lửa quá lớn sẽ làm nước bốc hơi nhanh, phá vỡ môi trường lý tưởng của phản ứng này.
Để áp dụng thành công các nguyên lý khoa học vào nồi thịt kho, chuyên gia Vũ Nhất Thông khuyên người nội trợ cần tuân thủ ba quy tắc cơ bản:
Giữ nhiệt độ ổn định: Chỉ duy trì lửa nhỏ ở mức 80-95 độ C. Mặt nước kho lăn tăn, bọt khí nổi lên chậm. Nếu nước sôi bùng, cần hạ lửa ngay lập tức.
Đảm bảo thời gian: Thời gian đun tối thiểu là 1,5 tiếng, mức lý tưởng nhất là 2 đến 3 tiếng để collagen có đủ thời gian thủy phân.
Giữ thịt luôn ngập nước: Việc thịt lộ khỏi mặt nước sẽ khiến nhiệt lượng phân bổ không đều, cản trở quá trình thủy phân. Nếu nước cạn, chỉ được châm thêm nước nóng. Việc đổ nước lạnh sẽ gây sốc nhiệt, khiến các sợi cơ đang giãn nở bị co rút đột ngột và trở nên dai cứng.
Tin Gốc: Vnexpress

23h ngày 7/7, khi trận đấu vòng 1/8 giữa Argentina và Ai Cập bắt đầu, hơn 40 khách đã ngồi kín không gian trong một quán bar ở phố Hàng Buồm, phường Hoàn Kiếm. Phía ngoài, hàng trăm người đến muộn phải đứng sát lối đi, mép vỉa hè và dưới lòng đường đoạn ngã ba giao Tạ Hiện.
Chị Hiền Giang, 37 tuổi, ở phường Giảng Võ, cho biết thường cùng chồng xem các trận vòng bảng ở nhà. Đến vòng đấu này, họ lên phố Hàng Buồm để "hòa cùng không khí náo nhiệt" với du khách nước ngoài.
Hết ghế ngồi, vợ chồng chị đứng suốt 90 phút. "Được hò reo khi có bàn thắng giữa đám đông khiến tôi quên cảm giác mỏi chân", chị kể và cho biết dự định tiếp tục lên phố xem các trận sau.
Không thể chen vào trong, anh Hồng Phúc, 40 tuổi, ở phố Phúc Tân, phường Hồng Hà, dựng xe máy sát vỉa hè xem trận đấu. Anh Phúc chọn địa điểm này vì quán có 5 màn hình cỡ lớn, sự náo nhiệt tạo cảm giác phấn khích, cuốn hút hơn việc xem một mình tại nhà.
"Khoảnh khắc Ai Cập ghi bàn thắng thứ hai ở phút 70, tôi và nhiều khách ngoại quốc ôm nhau ăn mừng bất chấp rào cản ngôn ngữ", anh Phúc kể.
Khảo sát của VnExpress đêm 7/7 dọc tuyến Hàng Buồm, Tạ Hiện, hàng chục quán bar, pub, cơ sở bán bia lắp thêm màn hình tivi, LED hoặc máy chiếu hướng ra ngoài đường phục vụ khách. Do nằm trong phố cổ, các quán đều có diện tích hẹp, và quy định trật tự đô thị nên họ giảm lượng bàn ghế. Nhu cầu theo dõi World Cup lớn kéo theo cảnh đám đông vài chục đến hàng trăm người đứng kín trước cửa các cơ sở kinh doanh.
Trước cửa quán SportivO trên phố Hàng Buồm cũng có vài trăm người đứng xem trận đấu. Đại diện cơ sở cho biết mỗi ngày đón hơn 1.000 lượt khách xem bóng đá. Nơi đây từng có nhóm cổ động viên Anh hát các ca khúc thể thao, hay người hâm mộ Na Uy làm động tác chèo thuyền ăn mừng. "Khách quốc tế đi theo nhóm lớn, mang đến văn hóa cổ vũ rất riêng", đại diện quán nói.
Ethan Regan, 21 tuổi, quốc tịch Anh, có mặt sớm tại một quán bar trên phố Tạ Hiện để chọn chỗ. Nam du khách đã hoãn chuyến bay sang Thái Lan để ở lại xem World Cup tại Việt Nam.
"Cả tuần nay tôi đều đến các quán địa phương để xem. Người dân ở đây rất cởi mở", Ethan kể.
Anh cho biết bất ngờ khi thấy các nhà mặt phố mở tivi xem giải đấu cùng hàng xóm. Tại Anh, người dân chủ yếu theo dõi trong không gian kín như quán pub, nhiều nơi yêu cầu đặt chỗ trước vài tuần và chỉ đông đúc khi đội tuyển vào sâu.
"Sự ăn mừng tràn ra đường phố, tất cả thức khuya dậy sớm như một cộng đồng gắn kết", anh nói.
Dưới góc độ văn hóa, PGS.TS Phạm Ngọc Trung (nguyên Trưởng khoa Văn hóa phát triển, Học viện Báo chí và Tuyên truyền) nhận định sự hào hứng của người bản địa khi cổ vũ các đội tuyển khác tạo tâm lý an tâm, được tôn trọng cho cộng đồng ngoại quốc sống xa xứ. Hình ảnh một công dân Anh ngồi vỉa hè xem bóng đá hay người Pháp uống cà phê hò reo phản ánh sức hút, khả năng dung hợp lớn của nền văn hóa sở tại.
"Họ đang chủ động thích nghi, đồng hóa với lối sống của vùng đất bản địa thông qua một trận đấu", ông Trung nói.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Người vợ cắn ngón chân chồng suốt 4 năm, sự thật phía sau khiến nhiều người bất ngờ

Suốt 4 năm, người vợ ấy ngày ngày lặp lại một hành động khiến nhiều người không khỏi tò mò cắn nhẹ vào ngón chân của người chồng đang nằm hôn mê. Thoạt nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng phía sau việc làm ấy lại là câu chuyện về tình yêu, sự kiên trì và niềm tin mãnh liệt vào ngày chồng mình có thể tỉnh lại. Hành trình âm thầm ấy đã khiến nhiều người xúc động và rơi nước mắt.
Theo truyền thông Trung Quốc, vào khoảng 8 giờ sáng ngày 13/10/2019, tại thành phố Khai Phong, tỉnh Hà Nam, một tai nạn bất ngờ đã khiến cuộc đời của gia đình anh Triệu Kim Kiều rẽ sang một hướng khác.
Hôm đó, một bé trai 3 tuổi trong lúc chơi đùa đã trèo lên mái một nhà kho bỏ hoang cao khoảng 6 mét. Do phần mái được lợp bằng những tấm amiăng đã cũ, mục nát theo thời gian, cậu bé không may giẫm trúng vị trí yếu và rơi xuống giữa mái nhà, rơi vào tình huống vô cùng nguy hiểm.
Nghe tiếng kêu cứu của người dân, anh Triệu Kim Kiều lập tức chạy đến. Không một phút do dự, anh trèo lên mái nhà để giải cứu đứa trẻ.
Thế nhưng, khi vừa ôm được cậu bé vào lòng, trong lúc hoảng loạn, đứa trẻ vùng vẫy khiến phần mái vốn đã xuống cấp bất ngờ sập xuống. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, anh Triệu đã lựa chọn dùng chính cơ thể mình làm tấm chắn bảo vệ đứa trẻ.
Cú rơi từ độ cao lớn khiến cả hai bị thương nặng. May mắn thay, cậu bé vẫn giữ được mạng sống nhờ sự che chở của anh. Còn anh Triệu phải đối mặt với những tổn thương nghiêm trọng.
Khi được đưa vào bệnh viện, anh chỉ tỉnh lại trong giây lát. Câu hỏi đầu tiên anh thốt ra khiến mọi người có mặt không khỏi nghẹn ngào: "Đứa trẻ có sao không?". Sau đó, anh tiếp tục rơi vào trạng thái hôn mê kéo dài.
Kết quả kiểm tra của bác sĩ khiến gia đình đau đớn anh Triệu bị chấn thương sọ não hở nặng, xuất huyết nội sọ, đa chấn thương vùng đầu, gãy cột sống cổ, gãy nhiều xương sườn và tổn thương phổi nghiêm trọng. Các bác sĩ nhận định khả năng hồi phục rất thấp, thậm chí anh có thể phải sống phần đời còn lại trong tình trạng hôn mê hoặc liệt toàn thân.
Nhưng có một người chưa bao giờ từ bỏ hy vọng. Đó là chị Tống Mỹ, vợ anh Triệu.
Điều đáng chú ý trong những năm tháng chồng nằm bất động trên giường bệnh, chị vẫn ở bên chăm sóc từng ngày. Từ việc lau người, cho ăn, tập phục hồi chức năng đến những hành động nhỏ nhất, chị chưa từng nghĩ đến chuyện buông tay.
Trong quá trình chăm sóc, chị phát hiện mỗi khi nhẹ nhàng kích thích vào ngón chân, cơ thể anh Triệu đôi lúc xuất hiện những phản ứng rất nhỏ. Với người khác, đó có thể chỉ là một dấu hiệu mong manh, nhưng với chị, đó là tia hy vọng quý giá.
Từ đó, chị duy trì thói quen cắn nhẹ vào ngón chân chồng mỗi ngày như một cách đánh thức sự phản hồi của cơ thể anh.
"Tôi sẽ luôn kiên trì vì anh ấy. Tôi không mong điều gì khác ngoài việc anh ấy còn sống. Tôi chỉ hy vọng một ngày trở về nhà vẫn có ánh đèn chờ tôi, vẫn thấy anh ấy ở bên cạnh. Dù anh ấy trở thành người như thế nào, anh ấy vẫn là một người tốt", chị Tống từng chia sẻ.
Sự kiên trì ấy cuối cùng đã tạo nên điều kỳ diệu, đến tháng 3/2021, anh Triệu bắt đầu có thể phát âm những âm thanh cơ bản. Năm 2024, tình trạng của anh tiếp tục cải thiện anh dần hiểu được lời nói của người khác, có thể viết chữ, giơ tay phản hồi và thậm chí đứng trong thời gian ngắn với sự hỗ trợ.
Khoảnh khắc khiến nhiều người xúc động nhất là khi anh cố gắng nói với người vợ đã luôn bên cạnh mình suốt những năm tháng khó khăn: "Anh yêu em." Câu nói ngắn ngủi ấy là món quà lớn nhất dành cho người phụ nữ chưa từng từ bỏ anh.
Câu chuyện của vợ chồng anh Triệu Kim Kiều không chỉ chạm đến trái tim của những người biết đến, mà còn trở thành biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình nghĩa vợ chồng tại Trung Quốc. Từ khoảnh khắc anh không ngần ngại lao vào hiểm nguy để cứu một đứa trẻ xa lạ, cho đến hành trình 4 năm người vợ kiên trì đồng hành bên giường bệnh, tất cả đã tạo nên một câu chuyện đầy xúc động về lòng nhân ái và sức mạnh của tình yêu.
Sau sự việc, hành động quên mình cứu người của anh Triệu được ghi nhận rộng rãi. Năm 2019, anh được vinh danh trong "Danh sách người tốt Trung Quốc" vì nghĩa cử cao đẹp. Đến năm 2022, anh tiếp tục được trao danh hiệu quốc gia dành cho những cá nhân có hành động chính trực, dũng cảm và lan tỏa những giá trị tốt đẹp trong xã hội.
Thế nhưng, điều khiến câu chuyện này được nhiều người nhớ đến không chỉ nằm ở khoảnh khắc anh đối mặt với hiểm nguy, mà còn ở những năm tháng sau đó khi một người phụ nữ vẫn kiên định nắm tay chồng, không chấp nhận từ bỏ dù hy vọng mong manh đến đâu.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

