Tại bảng D, chủ nhà Mỹ sẽ mở màn hành trình World Cup 2026 bằng việc chạm trán Paraguay trên SVĐ SoFi ở Los Angeles.
Đây là sân khấu lớn nhất của HLV Mauricio Pochettino kể từ khi ông tiếp quản tuyển Mỹ. Có gần 2 năm để lên kế hoạch chuẩn bị, cựu thuyền trưởng Chelsea và PSG được kỳ vọng sẽ giúp tuyển Mỹ tiến sâu. Trước mắt là tái lập thành tích lọt vào vòng 16 đội như ở World Cup 1994 trên sân nhà.
Tuyển Mỹ theo đuổi lối chơi pressing tầm cao và chuyển trạng thái nhanh. Dù thua 1-2 trước tuyển Đức trong trận giao hữu cuối tuần trước, nhưng màn trình diễn của những ngôi sao như Christian Pulisic hay Folarin Balogun vẫn mang lại nhiều tín hiệu tích cực cho tuyển Mỹ.
Khó khăn lớn nhất của HLV Pochettino lúc này là việc tiền vệ Johnny Cardoso vắng mặt vì chấn thương. Và trung vệ Chris Richards vẫn chưa chắc chắn có thể đá chính sau chấn thương cổ chân.
Bên kia chiến tuyến, tuyển Paraguay của HLV Gustavo Alfaro có lối chơi phòng ngự lùi sâu vô cùng khó chịu. Lối chơi kỷ luật, ưu tiên bọc lót chặt chẽ ở trung tuyến từng giúp Paraguay đánh bại nhà đương kim vô địch thế giới Argentina ở vòng loại khu vực Nam Mỹ.
Với hai ngôi sao Miguel Almiron, Diego Gomez cùng Julio Enciso và lá chắn thép Gustavo Gomez ở hàng thủ, Paraguay hứa hẹn sẽ mang đến một thế trận giằng co và biến trận ra quân của chủ nhà Mỹ trở thành một bài kiểm tra cực khó.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Sabastian Sawe từng nghĩ rằng những người ở hãng adidas đang trêu đùa anh. Chiếc hộp đựng đôi giày anh sắp ra mắt tại London nhẹ đến mức anh tưởng nó rỗng không. Mỗi chiếc nặng chưa đầy 100 gram. Một tấm sợi carbon ẩn hiện. Lớp bọt đệm nhẹ như không khí.
Chỉ có duy nhất một VĐV marathon từng "bay" trên đôi chân nhẹ hơn thế. Đó là Abebe Bikila, huyền thoại người Ethiopia với đôi chân trần đã giành HC vàng Olympic 1960. Khi ấy, Bikila đã chạy với những vết chai sạn trên sỏi đá, băng qua những con phố lát đá sanpietrini (một loại đá cuội) của thành Rome, Italy để thiết lập kỷ lục thế giới 2 giờ 15 phút 16 giây.
Vào thời đại của những huyền thoại đó, ranh giới của hiệu suất được định đoạt bởi tài năng, sức chịu đựng và ý chí sắt đá. Đó là yếu tố con người khiến tất cả phải ngỡ ngàng và cảm phục khi đọc về những người hùng có khả năng chạy bền bỉ và tốc độ, những VĐV gầy gò, chỉ có gân cốt và một trái tim rực cháy.
Gần 7 thập kỷ sau, có thể nói con người đã lại "đặt chân lên Mặt Trăng". Trí tưởng tượng và khát vọng giờ đây được thắp sáng bởi điều kỳ diệu của công nghệ giày dép, những tiến bộ trong nghiên cứu, và hiểu biết sâu sắc hơn về trao đổi chất và dinh dưỡng.
Có những con số biết nói. Đôi giày chỉ nặng vỏn vẹn 96 gram mỗi chiếc. Lượng carbohydrate tiêu thụ lên tới 115 gram mỗi giờ, đựng trong những chai nhỏ chứa hỗn hợp đường fructose-glucose tỷ lệ 1:0.8. Các VĐV marathon nhận chúng từ trạm tiếp tế, kẹp vào cánh tay có ống bọc khí động học, vừa chạy hàng trăm mét vừa nhấm nháp từng chút một cho đến khi cạn sạch. Thậm chí, họ còn dùng cả bicarbonate để trung hòa lượng lactate sinh ra khi cơ bắp đốt cháy glucose, giúp tái kiểm soát nó như một nguồn năng lượng.
Đó chính là diện mạo mới của những người chạy bộ. Trước đây, VĐV chỉ cần vớ lấy chai nước, uống một ngụm, dội lên đầu rồi vứt chiếc chai còn đầy một nửa xuống đường. Thời đó đã qua rồi.
VĐV giờ đây có cơ bắp, hệ tiêu hóa và hệ mạch máu được rèn luyện đến cực hạn. Họ trở thành những "cỗ máy" có khả năng duy trì quãng đường 42,195 km trong 7.170 giây, với vận tốc 21,185 km/h – tương đương với việc chạy liên tiếp 53 lượt 800m với tốc độ 2 phút 15 giây mỗi lượt, hoặc 105 lượt 400m với 1 phút 8 giây mỗi lượt, không một giây nghỉ ngơi. Nếu không có carbohydrate nạp trực tiếp vào tĩnh mạch hay những đôi giày "nguyên tử", đây sẽ là một sự điên rồ bất khả thi, ngay cả với những người xuất chúng như Sawe hay Yomif Kejelcha.
Marathon, từ một kỳ tích đơn thuần khiến người ta mơ mộng, giờ đây đã trở thành "tủ kính trưng bày" của ngành công nghiệp chạy bộ và thực phẩm bổ sung, những lĩnh vực đang xoay chuyển cả thế giới.
Kỷ nguyên mới này được hãng Nike mở ra từ 10 năm trước với đôi giày giúp Eliud Kipchoge giành HC vàng tại Olympic Rio 2016. Đi cùng đôi giày, những tấm HC và kỷ lục là sự ra đời của một biểu tượng.
Kipchoge được đưa lên "bệ thờ" của làng marathon. Một "vị thánh" với lối sống thuần khiết, khổ hạnh, kết hợp giữa sự giản dị, những câu triết lý tự lực và chiêm nghiệm, nụ cười thường trực, sự hạnh phúc trong đau đớn, cùng với những công nghệ tiên tiến nhất trong huấn luyện, giày dép và dinh dưỡng. Ông trở thành nhân vật chuyển giao, tiếp nối ngọn lửa từ những kẻ "điên rồ" như Sammy Wanjiru – VĐV Kenya đoản mệnh, người đã thách thức thời tiết, cái nóng, độ ẩm và sự ô nhiễm của Bắc Kinh để giành vàng năm 2008.
Tại kỳ Olympic đó, đối thủ của Wanjiru không có Haile Gebrselassie - một tượng đài khác của marathon thế kỷ 21. VĐV Ethiopia ấy, người thừa kế hiện đại của sự thuần khiết kiểu Bikila, đã từ chối thi đấu vì lo ngại ô nhiễm tại Trung Quốc.
Câu chuyện đời tư của Gebrselassie từng làm say lòng bao người khi ông kể về đôi khuỷu tay biến dạng do thói quen kẹp sách vào nách để chạy bộ nhiều cây số từ nhà đến trường.
Nhưng thời thế đã thay đổi. Ngày nay, "giày và gel" đang định hình lại đường chạy marathon.
Tin Gốc: Vnexpress
Thể Thao
U.17 Việt Nam 1-0 U.17 Malaysia, chung kết Đông Nam Á: Đào Quý Vương mở tỷ số

Lịch sử đối đầu gần đây cho thấy U.17 Việt Nam trên cơ hoàn toàn U.17 Malaysia. Trong hai lần chạm trán gần nhất, kịch bản tương tự diễn ra khi thầy trò HLV Roland đều giành chiến thắng áp đảo với tỷ số 4-0. Từ vòng loại U.17 châu Á 2026 diễn ra cuối năm 2025 cho đến cuộc đọ sức tại vòng bảng giải U.17 Đông Nam Á năm nay, các cầu thủ trẻ Việt Nam luôn cho thấy sự vượt trội về cả thế trận lẫn tư duy chơi bóng. Với những gì đã thể hiện, người hâm mộ có quyền đặt niềm tin vào Chu Ngọc Nguyễn Lực cùng đồng đội.
Thông thường ở cấp độ bóng đá trẻ sự ổn định về phong độ và tâm lý luôn là bài toán khó giải. Tuy nhiên, U.17 Việt Nam dưới bàn tay nhào nặn của vị thuyền trưởng người Brazil đang chứng minh điều ngược lại. Đội bóng sao vàng đã trình diễn lối đá chững chạc, tư duy hiện đại và đặc biệt là tinh thần kiên cường. Minh chứng rõ nét nhất chính là màn ngược dòng ấn tượng trước U.17 Úc tại bán kết. Dù bị đối thủ dẫn bàn từ rất sớm, nhưng các cầu thủ trẻ của chúng ta không hề nao núng. Họ điềm tĩnh lấy lại thế trận, triển khai lối đá phối hợp ngắn nhuần nhuyễn để từng bước bẻ gãy ý đồ của đối phương. Phần còn lại sau đó đã trở thành lịch sử khi U.17 Việt Nam giành vé vào chung kết một cách xứng đáng.
Tính đến lúc này, U.17 Việt Nam đang sở hữu những thông số kỹ thuật ấn tượng nhất giải đấu: ghi 16 bàn thắng và chỉ mới lọt lưới 1 bàn. Cách chơi phòng ngự của thầy trò HLV Roland thực tế là "lấy tấn công làm phòng ngự". Bằng cách chủ động kiểm soát bóng và luân chuyển liên tục, U.17 Việt Nam khiến đối phương rơi vào bế tắc vì thiếu bóng để triển khai. Trong hệ thống vận hành trơn tru đó, Chu Ngọc Nguyễn Lực đang là niềm kỳ vọng lớn nhất. Anh hiện vươn lên dẫn đầu danh sách ghi bàn của đội với 4 pha lập công. Bên cạnh đó, Nguyễn Văn Dương cũng là nhân tố không thể thiếu với khả năng gây đột biến cao và cũng đang sở hữu 4 bàn thắng.
Dù đang nắm giữ nhiều lợi thế về cả tâm lý lẫn thống kê, nhưng U.17 Việt Nam rõ ràng không được phép có tư tưởng khinh địch. Trong bóng đá, đặc biệt là trận chung kết, mọi con số trong quá khứ chỉ mang tính chất tham khảo. HLV Roland nhấn mạnh: "U.17 Việt Nam cần giữ đôi chân trên mặt đất. U.17 Malaysia sẽ bước vào trận chung kết với một tâm thế hoàn toàn khác so với lần gặp nhau ở vòng bảng". Sự thận trọng của ông Roland là có cơ sở. U.17 Malaysia sau khởi đầu chệch choạc đã vùng dậy mạnh mẽ. Họ thi đấu lì lợm, thực dụng hơn và biết cách trừng phạt sai lầm của đối thủ. Sau trận ra quân thua 0-4 trước U.17 Việt Nam, U.17 Malaysia lập tức đứng lên với chiến thắng trước chủ nhà Indonesia, qua đó mở toang cánh cửa đi tiếp. Đến trận bán kết, "hổ Mã Lai" với lối chơi tấn công biên cực kỳ khó chịu dựa trên tốc độ của các cầu thủ chạy cánh, đã đánh bại U.17 Lào với tỷ số 3-0.
Hai cái tên mà hàng phòng ngự U.17 Việt Nam cần đặc biệt lưu tâm là Aniq và Yusuf. Trong đó, Yusuf được đánh giá là mẫu cầu thủ có khả năng quấy phá cực tốt ngay sát khu vực vòng cấm. Chính sự lắt léo và tốc độ của cầu thủ này đã mang về cho U.17 Malaysia tới 2 quả phạt đền trong trận bán kết vừa qua. Chỉ cần một phút lơ là hoặc những tình huống áp sát không đủ quyết liệt, U.17 Việt Nam có thể phải trả giá đắt trước sự tinh quái của các chân sút Malaysia.
Để hiện thực hóa mục tiêu vô địch, U.17 Việt Nam cần duy trì sự tập trung tối đa. Nếu tiếp tục thể hiện được lối đá kiểm soát sở trường và phong tỏa hiệu quả các mũi nhọn của Malaysia, chức vô địch Đông Nam Á hoàn toàn nằm trong tầm tay thầy trò HLV Roland.
Tin Gốc: Thanh Niên

Khi tiếng còi kết thúc trận đấu giữa chủ nhà West Ham và Arsenal vang lên, rất nhiều cầu thủ đội khách đã gục xuống sân. Ba điểm trước West Ham thực sự quá căng thẳng, nghẹt thở và kịch tính khiến cảm xúc của CĐV dao động dữ dội.
Mọi thứ đã bóp nghẹt trong suốt trận đấu rồi lại bùng nổ ở những phút cuối cùng.
Trước một West Ham đang chiến đấu cho tấm vé trụ hạng, Arsenal đã gặp vô vàn khó khăn.
"Pháo thủ" kiểm soát bóng tốt hơn và tạo ra sức ép lớn lên khung thành của West Ham. Tuy nhiên, Arsenal tỏ ra khá bế tắc khi phải đương đầu hàng thủ lùi sâu và co cụm của đội chủ nhà.
Trước West Ham, Arsenal lộ rõ vấn đề của họ mùa bóng năm nay, đó là khả năng dàn xếp tấn công.
Những pha lên bóng ở biên rồi trung lộ của "pháo thủ" đều không đủ sắc sảo để phá vỡ bức tường nhiều lớp của West Ham.
Eberechi Eze, Bukayo Saka đều có màn trình diễn kém thuyết phục. Viktor Gyokeres nỗ lực làm tường nhưng bị hàng thủ West Ham chia cắt với các đồng đội.
Trong bối cảnh đó, Arsenal khá chắt chiu những tình huống cố định vốn là sở trường của họ. Nhưng West Ham đã hóa giải hầu hết những bài đánh cố định của Arsenal.
Màn trình diễn dưới kỳ vọng Arsenal không chỉ đến từ chuyên môn mà còn là tâm lý căng cứng của các cầu thủ. Điều này thể hiện khá rõ khi Arsenal thiếu sáng tạo và cầu toàn trong hầu hết tình huống.
Trận này, West Ham chủ yếu chơi phòng ngự và lép vế hơn về thế trận nhưng đội chủ nhà cũng có không ít tình huống nguy hiểm. Nếu thủ môn David Raya không xuất sắc, lưới Arsenal có lẽ đã rung lên và mọi chuyện đã thêm khó khăn.
Thực ra khả năng tận dụng cơ hội khá tệ là nguyên nhân khiến West Ham ngụp lặn ở nhóm cuối bảng xếp hạng.
Bế tắc trong việc tìm đường vào khung thành West Ham, HLV Mikel Arteta tung hết các quân bài ông có vào sân. Kai Havertz, Martin Odegaard - những cầu thủ giàu sáng tạo xuất hiện trên sân từ phút 67.
Và chính Martin Odegaard đã tạo ra khác biệt với pha đi bóng trong vòng cấm và kiến tạo cho Leandro Trossard dứt điểm ghi bàn ở phút 83.
Pha lập công của cầu thủ người Bỉ đẩy những phút cuối trận đấu lên cao trào. West Ham buộc phải dồn lên tấn công tìm bàn gỡ và tạo ra sức ép lớn về phía khung thành của Raya.
Phút 90+5, tận dụng pha bóng hỗn loạn trong vòng cấm, Callum Wilson tung cú dứt điểm tung lưới Arsenal, ghi bàn gỡ hòa 1-1. Ngay lập tức các cầu thủ Arsenal đã vây lấy trọng tài vì cho rằng thủ thành Raya đã bị cầu thủ West Ham phạm lỗi.
Lúc này số phận của hai đội bóng đặt hết lên quyết định của trọng tài Chris Kavanagh. Nếu ông công nhận bàn thắng, Arsenal đứng trước nguy cơ mất chức vô địch Premier League. Còn nếu ông vua áo đen này từ chối bàn thắng, West Ham có thể phải xuống hạng.
Sau vài phút tham khảo VAR, ông Chris Kavanagh cuối cùng đã quyết định từ chối bàn thắng. Các cầu thủ West Ham tỏ ra thất vọng còn phía Arsenal vỡ òa trong vui sướng.
Pha quay chậm cho thấy quyết định của trọng tài là hoàn toàn có cơ sở khi Pablo dường như đã đẩy Raya, thậm chí chụp lấy tay thủ thành này trong pha nhảy lên tranh chấp trước khi Wilson ghi bàn.
Đánh bại West Ham theo kiểu "chết đi sống lại", Arsenal tiếp tục dẫn đầu Premier League với 79 điểm, hơn Man City 5 điểm nhưng đá nhiều hơn 1 trận.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

