Người phụ nữ Pháp có tên Carine cho biết, bà đã có thể ngửi thấy mùi hương hoa trong khu vườn của mình một lần nữa. Bà cảm thấy thở dễ dàng hơn sau quy trình cấy ghép mũi ấn tượng.
Carine, sống ở Toulouse, Pháp, đã cắt bỏ chiếc mũi ban đầu của mình vào năm 2013 sau khi được chẩn đoán mắc ung thư xoang. Ca phẫu thuật cứu sống bà nhưng đã để lại khiếm khuyết lớn trên mũi, theo trang tin Daily Mail (Anh).
Bà có sử dụng mũi giả nhưng nó không ổn định và dễ rơi. Người phụ nữ sợ đi ra khỏi nhà vì không muốn mọi người nhìn thấy mình bị mất một phần mũi. Khứu giác của bà cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Tuy nhiên, trước khi phẫu thuật cắt mũi, bác sĩ đã lên kế hoạch phục hình cho bà Carine. Họ đã tạo cho bà chiếc mũi nhân tạo độc đáo. Chiếc mũi được làm bằng vật liệu sinh học in 3D và bảo quản trong đá cho đến khi công nghệ cho phép cấy ghép.
Theo Daily Mail, vào tháng 7/2022, các bác sĩ đã có thể cấy ghép chiếc mũi dưới da trên cẳng tay của bà Carine. Các tế bào và mạch máu phát triển trong hơn 2 tháng. Sau đó, họ cấy chiếc mũi mới lên mặt của Carine và các mạch máu bên trong gắn vào những mạch máu ở thái dương của bà.
Trong quá trình này, bà Carine phải đến bệnh viện nhiều lần để đảm bảo mũi phát triển tốt và không bị tổn thương. Sau hơn 2 tháng, mũi đã phát triển thuận lợi và đủ điều kiện để cấy ghép.
Các bác sĩ đã cấy ghép chiếc mũi và cả phần da bao bọc bên ngoài này lên vị trí khiếm khuyết trên mặt bệnh nhân. Nhóm phẫu thuật phải dùng kính hiển vi để ghép các mạch máu trên mũi vào da mặt bà Carine. Ca cấy ghép thành công đã mang đến niềm vui lớn cho nữ bệnh nhân.
Bà giờ có thể thở tốt hơn, tự tin ra ngoài và quay trở lại cuộc sống bình thường sau 8 năm. “Tôi đã ở trong nhà suốt 8 năm qua. Khi bị bệnh, bạn tự cô lập mình và khuôn mặt là thứ bạn nhìn thấy đầu tiên. Giờ đây, tôi có thể ra ngoài, trở lại với cuộc sống. Thật kỳ diệu, vật liệu sinh học này là cơ hội cuối cùng của tôi. Nghiên cứu của các bác sĩ đã giúp tôi”, bà Carine tâm sự với 20 Minutes.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Xu hướng 'check-in quán cà phê' của giới trẻ Việt trong mắt người nước ngoài

Bên trong, thợ ảnh đang đi lại cùng những tấm hắt sáng đặt sát lối đi. Nhiều người đang thay trang phục hay dặm lại lớp trang điểm. Delima đợi 30 phút mới có chỗ ngồi "Tôi định ra về vì tưởng đây là sự kiện của các KOL quảng bá thương hiệu", nữ du khách Malaysia nói.
Cô tìm đến quán cà phê này theo gợi ý trên mạng xã hội và phải đợi 30 phút mới có chỗ ngồi. Delima nói bất ngờ khi được nhân viên giải thích đó là khách tới check-in. Ở Malaysia, quán cà phê là không gian để làm việc hoặc trò chuyện. Việc thuê thợ trang điểm, thợ ảnh riêng thường chỉ dành cho đám cưới hoặc sự kiện lớn.
Aleksandra Sorokina, 24 tuổi, giáo viên tiếng Nga, sau một năm ở Hà Nội đã quen với việc người trẻ xếp hàng chụp ảnh từ đường phố đến quán cà phê hay những con ngõ nhỏ. "Tôi từng nghĩ những nơi đó mang ý nghĩa lịch sử đặc biệt, nhưng hóa ra không phải", cô nói.
Tại quê nhà của Aleksandra, cô không gặp cảnh này vì mọi người đề cao quyền riêng tư. Việc chụp ảnh quá lâu ở nơi công cộng bị coi là thiếu lịch sự. Dù vậy, cô vẫn coi đây là một nét văn hóa bởi người Việt thể hiện sự tự tin, sáng tạo khi biến mỗi góc phố thành bối cảnh nghệ thuật.
Thời gian qua, "văn hóa check-in" của người trẻ Việt là đề tài được thảo luận trên nhiều nền tảng mạng xã hội. Các video thể hiện góc nhìn của người nước ngoài thu hút hàng nghìn lượt tương tác. "Tôi hỏi nhiều người và được giải thích thói quen này xuất phát từ nhu cầu lưu giữ kỷ niệm", Delima nói. Một số ý kiến khác cho rằng sự bùng nổ của các công việc tự do như sáng tạo nội dung, đánh giá dịch vụ (reviewer) hay tâm lý "sợ bỏ lỡ" (FOMO) trước các địa điểm xu hướng đã thúc đẩy trào lưu này.
"Nhưng chủ yếu là nhu cầu xây dựng hình ảnh trên mạng xã hội. Họ đầu tư để có ảnh đẹp đăng lên mạng", Aleksandra nói.
Với những người có sở thích check-in, quán cà phê là "studio lý tưởng". "Thay vì chi 250.000 - 500.000 đồng mỗi giờ thuê studio chuyên nghiệp, tôi chọn các quán có không gian đẹp, ánh sáng tự nhiên", Lê Thùy, 27 tuổi, mẫu ảnh tại Hà Nội, nói.
Điểm bất tiện của việc chụp ảnh tại quán cà phê là thiếu không gian để đạo cụ. Thùy cho biết thường mang theo nhiều đồ, nhưng sẽ ý thức để gọn gàng và xin phép quán. Với những nơi thu phí, cô sẵn sàng chi trả.
Dù vậy cô thừa nhận người chụp ảnh khiến việc tìm không gian yên tĩnh để gặp gỡ bạn bè trở nên khó khăn. "Giờ muốn yên tĩnh, tôi chỉ có thể vào các quán chuyên để làm việc", cô nói.
Hoàng Hải Anh, 21 tuổi, TP HCM, kể việc xuất hiện chỉn chu để chụp ảnh ở nơi công cộng là cách tăng sự tự tin. Cô dành nhiều giờ chờ đợi tại những địa điểm đang "hot". "Chụp ảnh tại nơi đang thu hút cộng đồng giúp tôi cảm thấy bắt kịp xã hội. Việc chờ đợi để có bức ảnh đẹp cũng là một trải nghiệm", Hải Anh nói.
Xu hướng này buộc nhiều hộ kinh doanh thay đổi quy định. Tại Hà Nội và TP HCM, hàng chục quán treo biển "Cấm máy ảnh chuyên dụng" hoặc thông báo thu phí chụp ảnh từ 300.000 đến 600.000 đồng mỗi giờ.
Chị Nguyễn Thu Hường, 43 tuổi, chủ một quán cà phê tại phường Hoàn Kiếm, cho biết thường xuyên gặp những nhóm khách mang theo vali quần áo, chiếm dụng nhà vệ sinh 30 phút, thậm chí cả tiếng để thay đồ.
"Để bảo vệ khách hàng cần sự yên tĩnh, chúng tôi buộc phải giới hạn thiết bị. Khách ngồi trang điểm tại chỗ quá lâu cũng bị tính phí 150.000 đồng mỗi giờ. Với êkíp chụp ảnh chỉ được ngồi 1-2 tiếng", chị Hường nói.
Nhưng một số chủ quán coi đây là cơ hội quảng bá miễn phí. Anh Duy Nam, 32 tuổi, chủ một quán cà phê tại TP HCM, nói việc đầu tư trang trí theo mùa giúp quán thu hút lượng lớn khách hàng trẻ. "Khách đến chụp ảnh đông giúp quán được biết đến nhiều hơn", anh nói.
PGS TS Phạm Ngọc Trung, nguyên Trưởng khoa Văn hóa Phát triển (Học viện Báo chí và Tuyên truyền), cho biết "văn hóa check in" của người trẻ Việt phản ánh nhu cầu khẳng định giá trị cá nhân khi chất lượng cuộc sống tăng cao. Đây là kênh quảng bá hiệu quả cho các điểm đến, giúp phát triển kinh tế dịch vụ.
"Tuy nhiên, người phương Tây đề cao sự riêng tư và khoảng cách cá nhân. Việc chiếm dụng không gian chung quá lâu để chụp ảnh dễ tạo ra ấn tượng về sự thiếu tinh tế", ông Trung nói. Chuyên gia đề xuất người trẻ nên thiết lập quy tắc ứng xử văn minh: chụp ảnh có ý thức tại không gian chung, tránh gây phiền hà cho người xung quanh.
Monica Niebrit, 26 tuổi, người Mỹ, nói nhờ có xu hướng này mà cô khám phá thêm nhiều điểm đến tại Hà Nội và TP HCM. Nữ du khách từng thuê dịch vụ chụp ảnh để trải nghiệm như một người bản địa và bất ngờ khi việc trang điểm diễn ra ngay tại bàn cà phê. "Ai cũng thích có ảnh đẹp, nhưng ở phương Tây mọi người thường e ngại vì xung quanh không có thói quen đó", Monica nói.
Cô gái người Nga Aleksandra nói mình đã bị "Việt hóa" khi cũng mặc áo dài đi chụp ảnh cùng đồng nghiệp vào mỗi dịp lễ. "Giờ tôi thấy đây là một hoạt động tích cực, miễn là không làm phiền ai. Chụp ảnh đăng mạng xã hội cũng là cách họ chia sẻ cuộc sống", cô giáo tiếng Nga nói.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Chủ tịch HĐND TP.HCM Võ Văn Minh: Ưu tiên dành những nguồn lực tốt nhất cho thế hệ măng non

Đó là những nội dung được thảo luận trong chương trình “Lãnh đạo TP gặp gỡ, lắng nghe thiếu nhi” năm 2026, với chủ đề: “Thiếu nhi TP Bác vững bước tiến vào kỷ nguyên mới”, sáng ngày 29-5 tại Trung tâm Hội nghị 272.
Cuộc gặp có Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Phó bí thư Thành ủy, Chủ tịch HĐND TP.HCM Võ Văn Minh; Phó bí thư Thành ủy TP.HCM Văn Thị Bạch Tuyết; Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Phó chủ tịch UBND TP.HCM Nguyễn Mạnh Cường; Thành ủy viên, Phó chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Bí thư Thành Đoàn TP.HCM Ngô Minh Hải, cùng một số lãnh đạo đại diện HĐND, UBND TP.HCM, các sở, ban, ngành với 150 đại biểu thiếu nhi tiêu biểu.
Trần Thanh Duy (Liên đội Trường THCS Nguyễn Văn Tố, phường Diên Hồng) đề xuất có thêm không gian luyện tập thể thao miễn phí dành cho các vận động viên nhí.
Thanh Duy cho rằng nhiều sân chơi, sân tập hiện nay còn hạn chế về diện tích và thiếu trang thiết bị chuyên dụng, khiến nhiều thiếu nhi có năng khiếu chưa có điều kiện rèn luyện, ảnh hưởng đến sự phát triển thể chất và tinh thần.
Trước trăn trở đó, Thanh Duy mong muốn TP.HCM cần mở rộng thêm các công viên thể thao công cộng dành riêng cho thiếu nhi và thanh thiếu niên. Đồng thời cần có những chính sách cụ thể để khuyến khích các em tham gia luyện tập thể thao, nâng cao sức khỏe và phát triển bản thân.
Các công viên, vườn hoa, nhà thiếu nhi… được mở cửa và ưu tiên cho các nhóm vận động viên nhí được tập luyện, sinh hoạt thường xuyên. Cần bố trí các khu vực riêng trong công viên cho từng môn thể thao như bóng đá, bóng rổ, võ thuật… để luyện tập an toàn mà không ảnh hưởng đến sinh hoạt chung.
“Nếu thành phố quan tâm đầu tư đúng mức cho các không gian thể thao cộng đồng thì sẽ tạo điều kiện để nhiều bạn nhỏ phát triển năng khiếu, nâng cao sức khỏe và góp phần xây dựng một thế hệ trẻ năng động, tự tin và toàn diện hơn”, Duy bày tỏ.
Bạn Đỗ Gia Huy (Liên đội Trường THCS Phú Hòa, phường Phú Lợi) cho rằng mạng xã hội trở thành “bất ly thân” của trẻ em từ rất sớm. Nhiều bạn dù chưa biết chữ nhưng đã thao tác điện thoại thành thạo, thường xuyên xem các video ngắn, rác, nội dung phản cảm… ảnh hưởng tiêu cực đến nhận thức của trẻ em.
Từ trăn trở đó, Gia Huy đề xuất cần chú trọng nuôi dưỡng các giá trị ngay từ trong học đường. Nhà trường có thể tổ chức các cuộc thi như “Đại sứ an toàn số học đường” giúp học sinh nâng cao nhận thức về kỹ năng sử dụng không gian mạng an toàn, hiểu được đâu là đúng - sai và chủ động né tránh các nội dung độc hại.
Bên cạnh đó, Gia Huy cũng đề xuất TP.HCM phối hợp với các công ty của các nền tảng mạng xã hội để tạo ra các ứng dụng mạng xã hội nên được thiết kế phù hợp với từng nhóm tuổi, đặc biệt là trẻ em. Đồng thời cần có quy trình xác minh độ tuổi nghiêm ngặt bằng định danh cá nhân.
Ngoài ra, Gia Huy mong muốn các cơ quan chức năng tăng cường kiểm tra và xử lý nghiêm các cá nhân đăng tải nội dung bạo lực, phản cảm, các trào lưu độc hại trên mạng xã hội để xây dựng môi trường mạng an toàn cho trẻ em.
Phó chủ tịch UBND TP.HCM Nguyễn Mạnh Cường tiếp thu các ý kiến, hiến kế sâu sắc từ thiếu nhi.
Theo ông Cường, thời gian tới TP.HCM sẽ tiếp tục nỗ lực xây dựng thêm trường học, đảm bảo cơ sở vật chất hiện đại, đội ngũ giáo viên chất lượng, gắn với giáo dục di sản, truyền thống và kỹ năng số. TP cũng sẽ tăng cường thêm công viên, các thiết chế văn hóa, thể thao; xây dựng môi trường học đường an toàn…
Thành phố đặt mục tiêu mỗi trường học mỗi năm có ít nhất một chương trình sân khấu học đường; giáo dục truyền thống gắn với giáo dục địa phương; xây dựng chủ trương hình thành một bảo tàng khoa học - công nghệ...
Ông cũng “đặt hàng” thiếu nhi TP.HCM tiếp tục thực hiện tốt 5 điều Bác Hồ dạy, lan tỏa tinh thần học tập, rèn luyện, trở thành những gương điển hình tích cực trong học đường.
Đồng thời thường xuyên đóng góp ý kiến, hiến kế qua các kênh của Hội đồng Đội TP.HCM, nhà trường, kỳ họp Hội đồng Trẻ em TP.HCM… để đảm bảo các ý kiến được tiếp nhận và phản hồi tới lãnh đạo TP một cách kịp thời.
Ông Nguyễn Văn Hiếu, Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo TP.HCM, nói sẽ ghi nhận và tặng các bộ trống kèn cho các trường.
Về xây dựng văn hóa số và an toàn không gian mạng, ông ghi nhận các giải pháp của thiếu nhi. Hiện sở đã xây dựng giáo trình “bình dân học vụ số”, công dân số với các quy định, cảnh báo và dấu hiệu nhận biết an toàn trên không gian mạng. Sở yêu cầu các nhà trường bố trí giáo viên hướng dẫn, giúp học sinh trang bị đầy đủ kiến thức và kỹ năng khi học tập, sinh hoạt trên không gian mạng.
Bà Nguyễn Thị Kim Huệ, Phó giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ TP.HCM, cho biết thời gian qua sở đã phối hợp Sở Giáo dục và Đào tạo tổ chức nhiều cuộc thi, sân chơi về ý tưởng sáng tạo và hiến kế cho thiếu nhi.
Sở mong muốn Hội đồng Đội TP tiếp tục đồng hành tuyên truyền, lan tỏa các cuộc thi, khuyến khích học sinh tham gia nghiên cứu khoa học, đưa các ý tưởng khả thi vào thực tiễn.
Bên cạnh đó, bà Huệ nói sở cũng hướng đến mục tiêu, đặc biệt chú trọng vấn đề an toàn thông tin và an ninh mạng cho học sinh.
Trong thời gian tới, sở sẽ cùng phối hợp tổ chức thêm nhiều lớp tuyên truyền, phổ biến kỹ năng sử dụng mạng xã hội an toàn, hiệu quả cho học sinh.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Trằn trọc vì không thân, chẳng liên lạc mà vẫn nhận được thiệp mời cưới

Văn Nguyên (24 tuổi, TP.HCM) đã ra trường khá lâu, vừa nhận được tin nhắn từ cô bạn học thời THPT lâu nay gần như không liên lạc. Cô mời dự đám cưới.
Nguyên cân nhắc việc tham dự. Sau nhiều năm không gặp và không liên lạc, anh băn khoăn liệu mối quan hệ cũ còn như ngày xưa hay không.
Một phần Nguyên muốn đi. Biết đâu đây là cơ hội để nối lại mối quan hệ, trò chuyện về những năm tháng học trò hay gặp lại bạn bè cũ. Nhưng một phần khác Nguyên lại e ngại bởi khoảng cách thời gian quá dài, đi dự có thể gượng gạo, không thoải mái.
Ánh Mi (27 tuổi, TP.HCM) từng được đồng nghiệp chưa đến mức thân mời đám cưới. Lúc đầu Mi băn khoăn vì chỉ quen biết ở mức xã giao, chưa từng tiếp xúc nhiều ngoài công việc. Tuy nhiên, cô quyết định tới.
Cô cho rằng với đồng nghiệp xã giao, nếu không quá khó khăn kinh tế gì thì đi tới chung vui, chúc phúc cho họ, chứ đừng nghĩ gì nhiều.
“Nhiều khi không thân nhưng đi rồi bạn cũng sẽ có ấn tượng hơn trong mắt họ, giúp tạo kết nối, xây dựng mối quan hệ, nên cứ thoải mái đi đừng giới hạn mình hay đóng cửa không giao du với xã hội”, Mi nói.
Còn Mai Quân (32 tuổi, TP.HCM) kể đồng nghiệp từng gửi thiệp mời cưới nhưng kiểu “cho có”. Họ mua ít đồ ăn lên công ty, mời mọi người vào ăn rồi mới đưa thiệp. Nhưng cô cùng nhóm không chơi cùng, nên không được mời vào luôn.
Ăn xong, mọi người ra ngoài, họ mới đưa thiệp cho nhóm cô. Tất cả đều không đi và cũng không gửi phong bì.
“Đồng nghiệp không thân thì nếu công ty tầm trung trở lên thì từ chối nhận thiệp. Còn không thân nhưng muốn đi hay gửi phong bì bao nhiêu thì tùy tâm”, Quân nói.
Hà Giang (26 tuổi, TP.HCM) kể bố cô đã đi dự rất nhiều đám cưới. Với kinh nghiệm của bố, cô cho rằng tiền mừng cưới là tiền tặng theo mức độ quan hệ, làm sao mình và người ta vẫn làm việc với nhau được.
“Nếu không thân thì với mức giá 500.000 đồng là được, đó là mức mà cả bạn và người ta thấy thoải mái. Chứ nếu tính để cho họ bù lỗ, lãi cưới thì thời nay khó lắm”, Giang nói.
Giang kể thêm, bố cô từng đi ăn đám cưới ở khách sạn có tiếng, sang trọng, nhưng vẫn chỉ mừng tiền vừa phải theo mức độ quan hệ, dù suất ăn tại đó có giá gần chục triệu đồng, nếu đi theo giá đó thì không nổi.
Nguyễn Lê (33 tuổi, TP.HCM) là giáo viên aerobic dạy nhiều học viên và có đồng nghiệp ở nhiều độ tuổi khác nhau. Vì thế cô thường nhận lời mời dự đám cưới của học viên hoặc con của họ.
“Chuyện tiền mừng đám cưới nên tính đến điều kiện kinh tế của từng gia đình và thời điểm khác nhau. Khả năng tài chính mỗi nhà không giống nhau, vì vậy không thể áp đặt một con số chung. Quan trọng vẫn là tấm lòng, còn mức tiền linh hoạt theo khả năng của từng người”, Lê nói.
Lê cho rằng nếu không đi tiệc mà chỉ gửi phong bì thì 500.000 đồng là được. Còn nếu có dự tiệc thì nên gửi 700.000 đồng - 800.000 đồng, vì giá một bàn cưới bây giờ chắc cũng khoảng 7 - 8 triệu đồng.
Nếu thân thì có thể mừng 1 triệu đồng hoặc hơn. Đồng nghiệp thân hay không thân cũng thường giữ một mức, nhiều khi còn không biết mình hay họ có còn gắn bó trong công việc không. Nếu tiệc ở nhà hàng hay tiệc ở nhà thì 500.000 đồng là ổn, còn mức thân thiết thực sự thì tùy tình cảm.

