Màn trình diễn xuất thần của thủ môn 40 tuổi giúp đội tuyển Cape Verde cầm hòa Tây Ban Nha 0-0 ngay trong trận ra quân, tạo nên một trong những cú sốc lớn nhất kể từ đầu giải đấu.
Đó không chỉ là trận đấu để đời của cá nhân Vozinha mà còn là câu chuyện truyền cảm hứng đặc biệt về sự kiên trì, niềm tin và khát vọng không từ bỏ.
Người hùng bất ngờ của World Cup 2026
Trước khi bóng lăn trên sân vận động ở Atlanta (Mỹ), rất ít người tin Cape Verde có thể tạo nên bất ngờ trước Tây Ban Nha – nhà vô địch châu Âu và là một trong những ứng viên sáng giá nhất cho chức vô địch thế giới.
Sự chênh lệch giữa hai đội thể hiện rõ trên mọi phương diện. Tây Ban Nha sở hữu dàn cầu thủ đẳng cấp đang thi đấu ở những giải vô địch hàng đầu châu Âu, trong khi Cape Verde lần đầu tiên góp mặt ở một kỳ World Cup.
Thế nhưng sau 90 phút nghẹt thở, tỷ số 0-0 trên bảng điện tử đã khiến cả thế giới phải nhắc đến cái tên Vozinha.
Ở tuổi 40, thủ thành kỳ cựu đã có màn trình diễn xuất thần với 7 pha cứu thua, 3 lần làm chủ hoàn toàn khu vực cấm địa trong các tình huống không chiến, 15 lần thu hồi bóng thành công và tỷ lệ thắng tranh chấp đạt 100%.
Theo các thống kê chuyên môn, anh đã ngăn chặn tới 1,78 bàn thắng kỳ vọng từ phía Tây Ban Nha. Những con số đó càng trở nên ấn tượng khi đối thủ kiểm soát bóng tới 74%, tung ra 27 cú dứt điểm và thực hiện hơn 800 đường chuyền trong suốt trận đấu.
Dù vậy, mọi nỗ lực của các chân sút hàng đầu châu Âu đều bất lực trước đôi tay của thủ môn đến từ quốc đảo nhỏ bé ở châu Phi. Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, hình ảnh Vozinha bật khóc giữa sân nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội toàn cầu.
Đó không chỉ là cảm xúc của một thủ môn vừa giữ sạch lưới trước Tây Ban Nha, mà còn là khoảnh khắc vỡ òa của một người đã dành hơn 10 năm chờ đợi cơ hội xuất hiện tại sân khấu lớn nhất thế giới.
Từ cậu bé được ông bà nuôi dưỡng đến biểu tượng bóng đá Cape Verde
Ít ai biết rằng Vozinha không phải tên thật của anh. Thủ môn của Cape Verde có tên đầy đủ là Josimar José Évora Dias. Anh sinh năm 1986, đúng vào thời điểm World Cup Mexico đang diễn ra sôi động.
Người cha của anh khi đó là một quân nhân và rất hâm mộ hậu vệ phải Josimar của đội tuyển Brazil. Vì vậy, ông quyết định đặt tên con trai theo thần tượng của mình. Bốn mươi năm sau, cái tên Josimar lại xuất hiện tại một kỳ World Cup theo cách không ai ngờ tới.
Tuổi thơ của Vozinha cũng không hề dễ dàng. Do cha phải thực hiện nghĩa vụ quân sự còn mẹ thường xuyên đi làm xa để kiếm sống, anh lớn lên chủ yếu dưới sự chăm sóc của ông bà tại thành phố Mindelo trên đảo São Vicente.
Chính ông bà là những người đã đặt cho anh biệt danh “Vozinha”. Trong tiếng Bồ Đào Nha, đây là cách gọi trìu mến gắn liền với hình ảnh người bà trong gia đình.
Sau này khi thi đấu tại Angola, anh quyết định in biệt danh đó lên áo đấu như một cách tri ân những người đã nuôi dưỡng mình khôn lớn. “Ông bà có ý nghĩa rất lớn trong cuộc đời tôi. Tôi luôn mang họ theo trong trái tim mỗi khi bước ra sân”, anh từng chia sẻ.
Suýt giải nghệ vì không còn đội bóng
Câu chuyện của Vozinha càng trở nên đặc biệt hơn khi nhìn vào hoàn cảnh hiện tại của anh. Theo dữ liệu từ chuyên trang chuyển nhượng Transfermarkt, giá trị chuyển nhượng của thủ môn Cape Verde chỉ vào khoảng 50.000 euro (hơn 1,5 tỷ đồng) – con số quá nhỏ bé nếu so với các ngôi sao đang góp mặt tại World Cup 2026.
Không những vậy, hợp đồng của anh với CLB GD Chaves sẽ hết hạn vào cuối tháng 6/2026. Ở tuổi 40, Vozinha gần như không nhận được bất kỳ đề nghị gia hạn hay ký hợp đồng mới nào. Vì vậy, trước khi World Cup 2026 khởi tranh, anh từng cân nhắc nghiêm túc về việc chia tay sân cỏ sau giải đấu.
“Tôi đã làm việc cả đời để có ngày hôm nay. Tôi năm nay 40 tuổi và từng nghĩ đến việc giải nghệ. Nhưng tôi vẫn tiếp tục cố gắng vì giấc mơ này”, thủ thành Cape Verde chia sẻ sau trận đấu.
Có lẽ chính anh cũng không thể ngờ rằng giải đấu cuối cùng trong sự nghiệp lại mang đến khoảnh khắc huy hoàng đến vậy.
Dù trở thành người hùng của Cape Verde, ngày vui của Vozinha vẫn chưa thực sự trọn vẹn. Sau trận đấu, thủ môn kỳ cựu tiết lộ anh đã bật khóc vì nhớ tới ông bà – những người đã nuôi dưỡng mình từ nhỏ nhưng đều đã qua đời cách đây vài năm.
Bên cạnh đó, mẹ của anh cũng không thể tới Mỹ để theo dõi trận đấu lịch sử do gặp khó khăn trong việc xin thị thực và các vấn đề liên quan đến chi phí. “Tôi ước mẹ có thể ở đây để chứng kiến khoảnh khắc này. Tôi rất buồn vì bà không thể đến Mỹ”, anh nghẹn ngào nói.
Những chia sẻ chân thành khiến nhiều người hâm mộ xúc động và càng thêm yêu mến người thủ môn giàu nghị lực này.
Từ vô danh thành hiện tượng mạng xã hội
Nếu trước World Cup 2026, Vozinha gần như không được biết đến bên ngoài phạm vi bóng đá châu Phi thì chỉ sau một trận đấu, cuộc đời anh đã thay đổi hoàn toàn.
Tài khoản mạng xã hội của thủ môn Cape Verde chứng kiến mức tăng trưởng chưa từng có. Chỉ trong vòng chưa đầy 24 giờ sau trận hòa Tây Ban Nha, anh thu hút thêm hơn 2 triệu người theo dõi trên tài khoản Instagram.
Từ một cầu thủ ít được chú ý, Vozinha bỗng trở thành cái tên được nhắc đến trên khắp các nền tảng mạng xã hội toàn cầu. Danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu là phần thưởng xứng đáng cho màn trình diễn phi thường đó.
Dù tương lai sau World Cup vẫn còn là dấu hỏi lớn, Vozinha đã có cho mình điều mà không phải cầu thủ nào cũng đạt được trong sự nghiệp: Một trận đấu để đời tại sân khấu bóng đá lớn nhất hành tinh.
Ở tuổi 40, khi tưởng như mọi cánh cửa đã khép lại, người gác đền của Cape Verde lại viết nên câu chuyện đẹp tại World Cup 2026, chứng minh rằng trong bóng đá, cũng như trong cuộc sống, không bao giờ là quá muộn để tạo nên kỳ tích.
Nằm ẩn sâu trong vườn quốc gia và tiểu bang Redwood (Mỹ) ở miền bắc California là một cây gỗ đỏ khổng lồ với biệt danh Hyperion. Các chuyên gia cho rằng, đây là một trong những cây cổ thụ còn sống, cao nhất thế giới với chiều cao gần 116m.
Lần đầu tiên, cây được 2 nhà tự nhiên học người Mỹ nổi tiếng phát hiện ra vào năm 2006. Tuy nhiên đến nay, vị trí chính xác của cây được giữ bí mật nghiêm ngặt nhằm bảo vệ nó và chưa bao giờ thông tin được công khai.
Được biết, cây cổ thụ đã tồn tại ở đây hàng trăm năm. Tuy nhiên, quá trình đô thị hóa và sự mở rộng các khu dân cư khiến cây đối mặt với nhiều mối đe dọa. Theo kỷ lục Guinness Thế giới, cây có tuổi đời từ 600 đến 800 năm. Dù có nhiều nỗ lực bảo tồn dành cho cây gỗ đỏ khổng lồ, vẫn còn nhiều lo ngại liên quan tới sự an toàn của nó.
Đến nay, rất nhiều người quyết tâm tìm được vị trí chính xác của Hyperion. Đến mức Cơ quan Công viên Quốc gia Mỹ phải đóng cửa toàn bộ khu vực và tuyên bố rằng bất kỳ ai cố tình vi phạm quy định để tìm đến cây có thể bị phạt tới 5.000 USD (131 triệu đồng) và thậm chí bị phạt tù.
Lý giải về việc tuyệt đối giữ bí mật vị trí của cây, ông Leonel Arguello, Trưởng bộ phận Tài nguyên Thiên nhiên tại công viên cho biết, nếu nhiều người biết tới sẽ gây ra tình trạng rác thải. Mọi người tạo thêm nhiều lối mòn phụ để đi vệ sinh, gây tác động tới thảm thực vật và ảnh hưởng tới hệ rễ của cây.
Ngoài ra, việc đóng cửa còn nhằm ngăn chặn thiệt hại đối với các loài dương xỉ và thảm thực vật xung quanh, đồng thời bảo vệ an toàn đối với người dân.
Do không có đường tiếp cận rõ ràng, cộng với tín hiệu GPS và điện thoại di động rất yếu, các dịch vụ cứu hộ sẽ gặp vô vàn khó khăn nếu phải tiếp cận người gặp nạn.
“Nếu ai đó bị thương ở dưới đó, sẽ mất khá nhiều thời gian trước khi chúng tôi có thể tiếp cận và đưa họ ra ngoài. Đó là lý do vì sao chúng tôi chọn cách an toàn và bảo vệ tài nguyên của mình", ông Arguello nói.
Còn được gọi là gỗ đỏ ven biển, loài cây có nguồn gốc từ khu vực ven biển phía Bắc và Trung California - nơi có lượng mưa lớn vào mùa đông cùng sương mù của mùa hè đóng vai trò quan trọng với sự sinh tồn của chúng.
Phạm vi phân bố của họ cây gỗ đỏ kéo dài về phía Nam từ hai cụm rừng dọc theo sông Chetco, nằm ở góc tây nam bang Oregon. Sau đó, chúng trải dài đến hẻm núi Salmon Creek trong dãy núi Santa Lucia thuộc khu vực phía nam quận Monterey, California.
Dù vị trí khái quát của cây cao nhất thế giới đã được biết đến, việc giữ bí mật vị trí chính xác của Hyperion vẫn cực kỳ quan trọng ngay cả khi hình ảnh vệ tinh của khu vực có thể được tìm thấy trên mạng Internet. Sự bí mật này cũng được duy trì nhờ những cây khổng lồ khác bao quanh nó.
Trong khi Hyperion được cho là khoảng 700 đến 800 năm tuổi, cây cổ nhất thế giới được cho là một cây thông Bristlecone mang tên Methuselah, cũng nằm ở California. Theo BBC, cây này được cho là đã hơn 4.850 năm tuổi.
Báo South China Morning Post ngày 1-5 chia sẻ câu chuyện của Tiểu Lê, cô gái 24 tuổi đến từ thành phố Phật Sơn, tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc), đang phải chiến đấu với căn bệnh ung thư máu hiếm gặp.
Do cha phải đi làm xa để trang trải chi phí điều trị đắt đỏ, còn em trai bận rộn với kỳ thực tập, cô thường xuyên phải trải qua các đợt trị liệu một mình, theo báo Southern Daily.
Vào ngày 15-4, Tiểu Lê đã thuê một nhân viên giao hàng để bầu bạn qua ứng dụng giao đồ ăn với một yêu cầu giản dị: "Chỉ cần ngồi bên giường bệnh của tôi trong hai giờ" mà không cần giao bất kỳ món hàng nào.
Người giao hàng đầu tiên nhận đơn đã chia sẻ câu chuyện trong nhóm tài xế địa phương, qua đó nhanh chóng thu hút sự quan tâm và hưởng ứng từ cộng đồng.
Nhiều tài xế bắt đầu ghé thăm cô sau giờ làm, mang theo sữa, đồ ăn vặt, thú nhồi bông và sách.
Một số người thậm chí nghỉ làm sớm để dành thêm thời gian trò chuyện với cô. Một tài xế họ Chen chia sẻ với truyền thông Trung Quốc: "Cô ấy không có người thân ở bên thường xuyên. Tôi cảm thấy thương và đồng cảm nên muốn đến thăm".
Một tài xế đến từ tỉnh Vân Nam đã gửi tặng hoa qua cửa hàng trực tuyến, trong khi tài xế họ Huang ở Quảng Châu không ngại di chuyển gần ba giờ chỉ để ghé thăm.
Tại bệnh viện, nhiều người đứng lặng lẽ, cố không làm phiền khi cô đang ngủ. "Trước đây tôi từng gặp những khách hàng tốt bụng, họ mời tôi nước và chào hỏi thân thiện. Giờ tôi muốn giúp lại người khác", anh Huang tâm sự.
Khi mới nhập viện, Tiểu Lê khá khép kín. Nhưng khi ngày càng có nhiều người đến thăm, tâm trạng cô dần cải thiện và cô ăn uống tốt hơn.
"Tôi chưa từng nghĩ sẽ có nhiều người đến động viên mình như vậy. Họ ở bên tôi một cách vô tư, điều đó khiến tôi vô cùng xúc động", cô chia sẻ.
Câu chuyện tiếp tục lan tỏa trên mạng khi một cảnh sát cũng đến thăm và kể cho cô nghe những câu chuyện thú vị trong công việc. Một phụ nữ ngoài 60 tuổi họ Wang, từng vượt qua ung thư, cũng mang hoa đến và chia sẻ kinh nghiệm chiến đấu với bệnh tật.
"Hãy nhìn tôi đây, tôi vẫn khỏe mạnh. Bạn cũng phải mạnh mẽ và tiếp tục cố gắng", bà động viên.
Đến ngày 20-4, tình trạng của Tiểu Lê đã ổn định và cô được xuất viện. Hiện cô đang chờ kết quả xét nghiệm tương thích với em trai để bước sang giai đoạn điều trị tiếp theo.
Một người theo dõi câu chuyện nhận xét: "Họ giống như gia đình tạm thời của cô ấy. Tình yêu thương từ xã hội có thể chữa lành mọi vết thương. Hy vọng cô ấy sớm bình phục".
Giữa tháng Năm, nắng New York bắt đầu rực rỡ. Ánh sáng chói chang rọi xuống những con phố đông đúc, báo hiệu mùa hè đang gõ cửa. Tôi đứng trên sân thượng nhà mình, phơi từng bộ quần áo dưới nắng.
Hai em mèo đen nhà tôi cũng thích nắng lắm. Mỗi sáng, chúng theo tôi lên sân thượng, nằm cuộn tròn bên cạnh khi tôi phơi đồ. Chiều đến, chúng lại chờ tôi ra thu quần áo vào. Chỉ sau vài ngày nắng liên tục, hai em đã quen nhịp hoàn toàn. Ngày nào cũng vậy, chúng đợi tôi làm hai việc ấy như một thói quen không thể thiếu.
Tôi nhớ hồi nhỏ, mẹ phơi quần áo mỗi ngày. Sáng sớm mẹ giăng dây, trưa nắng chang chang đã khô giòn. Chiều chị em chúng tôi ra thu, gấp gọn, hít hà mùi nắng thoang thoảng. Dù có máy sấy, mùi ấy vẫn khác hẳn.
Mùi máy sấy sạch nhưng vô hồn. Mùi nắng thì sống động, như mang theo cả gió biển, hơi muối và hơi ấm của quê nhà.
Giờ tôi ở New York bao nhiêu năm, mỗi lần phơi đồ trên sân thượng, tôi lại nhớ mẹ, nhớ cái sân nhà cũ, nhớ những buổi chiều chạy ra thu áo mà lòng vui lạ.
Mẹ gọi điện cho tôi mỗi ngày. Qua những câu chuyện của mẹ, tôi lại nhớ mùa hè hai năm trước khi trở về Nha Trang, nhớ cái nắng chan hòa từ sáng sớm, biển xanh, chợ cá và thói quen phơi đồ quen thuộc của bà vẫn không thay đổi theo năm tháng.
Tôi cười kể với mẹ rằng mấy hôm nay có sinh viên hỏi tôi: “Quần áo của cô thơm mùi gì mà fresh thế?” Tôi đáp: “Đó là mùi nắng”. Mẹ nghe xong cười qua điện thoại, bảo: “Nắng ở đây chan hòa từ sáng sớm rồi con ạ”.
Mẹ dậy từ tờ mờ, đi biển tắm, rồi ghé chợ mua cá tươi về nấu bữa trưa. Dù du khách đến Nha Trang bắt đầu đông khi mùa hè tới, mẹ vẫn giữ thói quen cũ. Sáng sớm mẹ phơi đồ, để nắng hong khô cả ngày. Bà bảo thói quen ấy không bỏ được, dù nhà đã có máy sấy.
Chúng tôi, tôi và em trai, giờ đã rời nhà đi du học rồi định cư xứ người bao nhiêu năm. Nhà chỉ còn ba mẹ trong căn nhà trống vắng, nhưng mẹ vẫn giữ nguyên thói quen phơi đồ dưới nắng mỗi ngày.
Tôi cười, bảo mẹ: “Máy sấy nhanh với tiện mà mẹ”. Mẹ chỉ cười: “Nhanh thì nhanh, nhưng cái mùi nắng khác con ạ”. Có lẽ cái khác ấy chính là mùi quê hương, mùi ký ức, hay cũng là nỗi nhớ của mẹ về hai đứa con từng là những đứa trẻ bé xíu trong nhà, ngày nào cũng chạy ra phơi rồi lại thu quần áo cùng mẹ.
Ở New York, nắng tháng Năm còn mới mẻ, còn e ấp mang theo hơi xuân. Còn ở Nha Trang, nắng tháng Năm đã gay gắt, đã tràn đầy.
Hôm nay, tôi đứng trên sân thượng, nhìn nắng chiếu qua lan can, qua những chậu hoa đang nở rộ, nhìn bộ quần áo trắng bay nhẹ trong gió và hai em mèo đen nằm lim dim hưởng nắng, chợt thấy lòng mình gần gũi với quê nhà hơn bao giờ hết.
Nắng New York tháng Năm khiến tôi nhớ Nha Trang. Nắng Nha Trang khiến tôi nhớ những ngày thơ bé, nhớ ba mẹ, nhớ cái mùi nắng quen thuộc không gì thay thế được.
Dù ở đâu, dù máy sấy hiện đại đến đâu, thói quen phơi đồ dưới nắng vẫn là sợi dây nối tôi với quê hương.
Và mỗi lần phơi áo, có hai em mèo bên cạnh, tôi lại thấy mình đang mang một chút Nha Trang về bên cạnh mình, ngay giữa lòng New York nắng vàng tháng Năm.