Từ khi tuyển Pháp đặt đại bản doanh tại Boston tuần trước, đội bóng áo lam trở thành tâm điểm chú ý của người hâm mộ địa phương. Bên ngoài khách sạn nơi đội lưu trú, đông đảo người trẻ tuổi thường xuyên tụ tập để chờ các cầu thủ xuất hiện trên đường tới sân tập.
Dù mọi thành viên của tuyển Pháp đều nhận được lời chào hỏi và xin chữ ký, sự xuất hiện của Mbappe luôn tạo nên bầu không khí đặc biệt hơn cả. Tiền đạo 27 tuổi là một trong số ít ngôi sao bóng đá đương đại có sức ảnh hưởng rộng rãi tại Mỹ, dù mức độ nhận diện vẫn chưa đạt tới tầm biểu tượng như Lionel Messi – người đang thi đấu tại MLS cho Inter Miami.
Khi tuyển Pháp bắt đầu hành trình chinh phục chức vô địch World Cup thứ ba trong lịch sử, Mbappe tiếp tục là tâm điểm chú ý tại quê nhà. Mbappe từng bày tỏ quan điểm phản đối các lực lượng chính trị cực hữu tại Pháp, dẫn tới những chỉ trích từ một số nhân vật nổi tiếng, trong đó có cựu danh thủ Michel Platini. Cuối tuần qua, trong cuộc phỏng vấn với báo Le Parisien, tiền đạo thuộc biên chế Real Madrid bác bỏ khả năng tranh cử tổng thống Pháp trong tương lai và hài hước nói: “Tôi đã bị ghét đủ rồi”.
Với HLV Didier Deschamps, việc xử lý sức hút và những áp lực xoay quanh Mbappe là một trong nhiều thách thức đòi hỏi sự cân bằng. Nhà cầm quân 57 tuổi cho biết mục tiêu của ông là giảm bớt những yếu tố gây xao nhãng trước trận mở màn bảng I gặp Senegal tại sân MetLife, New Jersey hôm nay.
Tại buổi họp báo trước trận đấu, Mbappe không xuất hiện và người thay mặt đội trả lời truyền thông là tiền vệ N’Golo Kante. Deschamps phủ nhận việc vắng mặt này liên quan tới các phát ngôn gây tranh cãi của Mbappe, nhấn mạnh: “Ưu tiên của tôi là bảo vệ các cầu thủ”.
Khi được hỏi liệu mức độ nổi tiếng của Mbappe có buộc ông phải áp dụng cách quản lý khác biệt hay không, Deschamps thừa nhận điều đó là cần thiết. “Tôi thường xuyên trao đổi với Mbappe. Cậu ấy là ngôi sao nổi tiếng toàn cầu, kể cả ở Mỹ, nhưng đó là cuộc sống của cậu ấy. Mbappe tự quản lý bản thân rất tốt”, HLV trưởng tuyển Pháp cho biết. “Kylian vẫn là Kylian. Người trẻ, người lớn tuổi đều yêu mến cậu ấy trên khắp thế giới, nhưng điều đó không khiến cậu ấy khác biệt khi thi đấu hay sinh hoạt cùng tập thể”.
Trong đội hình vô địch World Cup 2018, hiện chỉ còn 4 cầu thủ góp mặt tại giải đấu năm nay, trong đó có Mbappe và Kante. Một gương mặt đáng chú ý khác là đương kim Quả Bóng Vàng Ousmane Dembele. Tiền đạo của PSG được kỳ vọng sẽ tái hiện phong độ ấn tượng ở cấp CLB trên đấu trường quốc tế, nơi anh mới ghi bảy bàn sau 59 lần khoác áo tuyển Pháp.
Tuy nhiên, Deschamps lựa chọn cách tiếp cận khác với Dembele khi chủ động giảm áp lực dành cho học trò. “Ousmane tập trung và nghiêm túc như mọi cầu thủ khác. Rõ ràng cậu ấy muốn chơi tốt và tạo ra sự khác biệt, giống như những gì thường thể hiện tại PSG”, ông cho biết.
Dembele cũng được tạo điều kiện nghỉ ngơi thêm sau trận chung kết Champions League cuối tháng 5. Theo Deschamps, khả năng ra sân trước Senegal của tiền đạo 29 tuổi sẽ phụ thuộc không chỉ vào thể trạng mà còn ở yếu tố tâm lý.
Những phát biểu của Deschamps cho thấy chiến lược xuyên suốt của ông ở kỳ World Cup cuối cùng trên cương vị HLV trưởng tuyển Pháp – giảm tối đa áp lực và sự kỳ vọng dành cho đội bóng. “Pháp có khả năng vô địch, nhưng còn sáu hoặc bảy đội tuyển khác cũng như vậy”, ông nhận định. “Con đường phía trước sẽ rất khó khăn. Chúng tôi sở hữu tiềm năng lớn nhờ thành tích ở hai kỳ World Cup gần nhất, nhưng cũng có nhiều cầu thủ lần đầu tham dự giải đấu này. Tôi không muốn mô tả tuyển Pháp mạnh hơn các đối thủ khác”.
Bên cạnh những câu chuyện về nhân sự và áp lực kỳ vọng, cuộc đối đầu giữa Pháp và Senegal còn gợi lại một trong những cú sốc lớn nhất lịch sử World Cup. Hai đội từng chạm trán ở trận mở màn vòng bảng World Cup 2002, nơi Senegal tạo nên địa chấn khi hạ đương kim vô địch thế giới Pháp 1-0.
Đó là trận đấu World Cup đầu tiên trong lịch sử Senegal. Chiến thắng bất ngờ trước Pháp góp phần khiến nhà đương kim vô địch bị loại ngay từ vòng bảng mà không ghi nổi bàn thắng nào trong suốt giải đấu.
“Tôi có gốc gác Mali nhưng đã khoác áo tuyển Pháp trong thời gian dài. Mục tiêu của chúng tôi là đánh bại Senegal. Chúng tôi đều biết điều gì đã xảy ra năm 2002”, Kante cảnh báo các đồng đội. “Chúng tôi muốn thắng không phải để trả thù, mà để có khởi đầu thuận lợi và tiến xa nhất có thể. Senegal có nhiều cầu thủ chất lượng và rất nhiều điểm mạnh”.
Chủ tịch Perez có vẻ khá thoải mái khi trút cơn thịnh nộ trước các ống kính truyền thông. Phẫn nộ trước những tin đồn ác ý bôi nhọ tình trạng sức khỏe của mình, ông đã xuất hiện trước công chúng với một diện mạo chưa từng thấy trước đây. Đúng như dự đoán, bài phát biểu của Perez lập tức gây bão truyền thông và bị chính trị hóa.
Tôi biết rất rõ một Real mà Perez từng tiếp quản 26 năm trước, và cả nguồn sức mạnh phi thường giúp ông vực dậy CLB. Tôi cũng như bao người khác, đều thấy rõ vị thế toàn cầu mà Real có được ngày nay. Di sản của Perez là không thể bàn cãi, xét ở cả thể thao lẫn thể chế: những danh hiệu, các công trình thế kỷ, doanh thu, và danh tiếng quốc tế... Ông không cần phải tốn chút công sức nào để chứng minh vị thế của mình. Thời gian sẽ tự khắc làm điều đó.
Vì vậy, màn đăng đàn vừa qua của Perez trở nên hoàn toàn thừa thãi. Cả việc công bố một cuộc bầu cử mới khi nhiệm kỳ vẫn còn gần ba năm cũng vậy. Perez là người hiểu rõ các hội viên bầu cử (socio) của Real hơn ai hết, do đó, ông thừa biết rằng mình chắc chắn có được những lá phiếu của họ. Thậm chí, tôi không biết bất kỳ một CĐV Real nào mà lại không lo lắng về người sẽ kế nhiệm Perez khi thời khắc ấy đến.
Real đại diện cho quyền lực, và thẳng thắn mà nói, Perez cũng vậy. Ý niệm đó đã hằn sâu vào tâm trí công chúng và không cần phải tô đậm thêm. Việc xuất hiện chỉ để phô diễn "cơ bắp" doanh nghiệp hay khoe khoang về các thành tựu bóng đá lại là một biểu hiện của sự yếu thế đầy bất ngờ ở một người đàn ông quyền lực đến vậy.
Là vùng đất của những đam mê bất tận, nên bản chất đặc thù của bóng đá luôn đi liền với sự phóng đại. Và Real vừa là người hưởng lợi, vừa là nạn nhân của những thái cực đó. Người ta tâng bốc quá đà khi họ thắng, và dìm họ xuống tận cùng khi họ thua. Những điều đó tự nhiên như hơi thở. Real nắm giữ thực tế, còn báo chí nắm giữ ngôn từ. Lao vào một cuộc chiến bằng lời nói khi các dữ kiện thực tế chưa đủ quả là một ý tưởng tồi. Đặc biệt là khi họ chẳng thiếu những thành công để phô bày. Những danh hiệu luôn đi kèm với kỳ vọng lớn lao, đấy luôn là một phần tất yếu trong sự vĩ đại và không thể tách rời khỏi lịch sử Real.
Vụ bê bối Negreira - một scandal rúng động - là không đủ cơ sở để khẳng định rằng Real đã bị "cướp" mất 7 chức vô địch La Liga trong những năm qua. Hay việc năm nay họ bị cướp mất 17 điểm, nhiều hơn ba điểm so với khoảng cách 14 điểm đang kém Barca hiện tại. Những trận đối đầu gần đây đã phơi bày một sự chênh lệch về mặt bóng đá, hoàn toàn tương thích với những gì bảng xếp hạng đang phản ánh. Trong bóng đá, mọi tranh luận phải được định đoạt trên sân cỏ. Và khi thất bại, người ta sẽ bắt tay nhau như lời những khúc ca truyền thống xưa cũ. Sau đó, gom góp lòng tự tôn để hướng tới cơ hội kế tiếp. Đáng lẽ phải vậy.
Đúng là mỗi năm, một phòng thay đồ sẽ phải đối mặt với ít nhất một cuộc chiến. Thứ khó hiểu là tại sao dấu hiệu cảnh báo sớm về một cuộc tranh cãi kéo dài suốt hai ngày (giữa Fede Valverde và Aurelien Tchouameni) lại không có một ai đứng ra ngăn chặn. Sự thờ ơ tập thể đó, sự thiếu vắng vai trò lãnh đạo đó, thứ đã để cho xung đột leo thang, phản ánh rõ nét về hai năm trắng tay các danh hiệu lớn của Real hơn bất kỳ thông cáo báo chí nào. Bởi lẽ, sức mạnh của một tập thể được duy trì bằng tình bạn và tình đồng đội. Nghĩa là khi các cầu thủ được chơi cạnh một người mà họ tin tưởng, điều ấy sẽ giúp mọi tập thể trở nên mạnh mẽ hơn.
Trong lần thứ hai xuất hiện để giải trình, lần này là trên kênh truyền hình La Sexta với mục đích giảm thiểu thiệt hại rõ rệt, Perez tỏ ra bình tĩnh hơn. Nhưng khi được hỏi về việc đón nhận những lời chỉ trích sau buổi họp báo trước đó thế nào, ông chỉ tay vào điện thoại và trả lời rằng mình chỉ nhận được những tin nhắn chúc mừng. Có lẽ, chính những kẻ nịnh hót, những kẻ kéo Perez ra khỏi thực tại để đổi lấy một chiếc ghế VIP trên khán đài danh dự, mới là vấn đề lớn nhất của ông.
Perez chẳng cần phải tốn một viên đạn nào để giữ vững chiếc ghế chủ tịch. Và ông có thể hoàn toàn yên tâm, bởi không một ai có thể tước đoạt Real khỏi tay các hội viên. Vì đứng sau họ là lịch sử, là các điều lệ, và là một Real vĩ đại mà chính ông đã tự tay gây dựng.
Tối 12-6 tại Hà Tĩnh, CLB Bắc Ninh thắng PVF-CAND 5-4 trong loạt luân lưu (sau khi hòa 1-1 trong 90 phút) ở trận play-off. Qua đó, đoàn quân HLV Paulo Foiani hoàn thành sứ mệnh thăng hạng lên V-League 2026 - 2027.
Chiến thắng là thành quả chung của cả tập thể CLB Bắc Ninh, nhưng nếu chỉ ra một cá nhân nổi bật nhất, thủ thành Huỳnh Tuấn Linh xứng đáng nhận được lời khen ngợi ở trận đấu này.
Anh đã cản 3 quả luân lưu quan trọng giúp CLB Bắc Ninh vượt qua thời khắc cam go (lúc bị PVF-CAND dẫn trước), sửa sai cho những đồng đội sút hỏng, để lội ngược dòng ngoạn mục trong loạt đấu súng.
Sau một mùa xuống chơi ở Giải hạng nhất, Huỳnh Tuấn Linh đã khiến người hâm mộ V-League phải nhắc lại tên mình.
Sinh năm 1991 tại Quảng Ninh, Tuấn Linh từng là một trong những thủ môn hàng đầu của bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam.
Cùng Nguyễn Hải Huy, Vũ Minh Tuấn - những cầu thủ nổi tiếng của CLB Than Quảng Ninh cũ, anh gắn bó với đội từ ngày đá hạng nhất năm 2011. Năm 2013, Tuấn Linh cùng Than Quảng Ninh thăng hạng lên V-League và lập tức trở thành một thế lực của giải chuyên nghiệp cao nhất Việt Nam.
Tại đây, đội bóng đất mỏ luôn nằm trong nhóm đầu bảng xếp hạng, thậm chí có mùa đua vô địch với CLB Hà Nội. Trong vai trò chủ chốt hàng thủ, Tuấn Linh nhiều mùa lọt vào đội hình tiêu biểu, được gọi lên U23 Việt Nam và đội tuyển Việt Nam.
Tuy chưa thể vô địch V-League, Tuấn Linh và đồng đội vẫn kịp giành 2 danh hiệu Cúp quốc gia và Siêu cúp năm 2016, dự 2 kỳ AFC Cup (2017 và 2021) trước khi đội bóng giải thể vì yếu tố tài chính.
Rời đội bóng quê hương, Tuấn Linh gia nhập Hoàng Anh Gia Lai. Trong môi trường xa lạ, Linh vẫn giành được suất bắt chính và thể hiện ảnh hưởng quan trọng giúp đội dẫn đầu V-League 2021 cho đến khi giải đấu bị hủy vì đại dịch.
Tuy không vô địch nhưng Huỳnh Tuấn Linh lại có cơ hội cùng Hoàng Anh Gia Lai dự AFC Champions League 2022, được chơi bóng với các đối thủ mang trình châu lục. Tại đây anh bắt chính cả 6 trận vòng bảng, trong đó hòa 2 trận, thắng 1 trận sạch lưới.
Rời Gia Lai, Huỳnh Tuấn Linh đi Bình Định và ngay lập tức cùng đội bóng đất võ giành á quân V-League mùa 2023 - 2024.
10 mùa V-League, 3 lần dự cúp châu Á đủ khiến thủ môn Huỳnh Tuấn Linh được săn đón trên thị trường chuyển nhượng dù đã ngoài 30 tuổi.
Trong quá trình CLB Bắc Ninh xây dựng lực lượng hướng đến mục tiêu thăng hạng, Tuấn Linh là ưu tiên hàng đầu nơi khung gỗ nhờ bản lĩnh và kinh nghiệm trận mạc.
Anh gia nhập đội và thể hiện đẳng cấp bằng việc bắt chính 20 trận (trong số 22 vòng), góp công vào 12 trận thắng, 6 hòa, trong đó có 7 trận Tuấn Linh giữ sạch lưới.
Màn tỏa sáng ở loạt luân lưu của Tuấn Linh trước PVF-CAND vì thế không khiến nhiều người ngạc nhiên.
Trở lại V-League trong màu áo tân binh Bắc Ninh, Huỳnh Tuấn Linh một lần nữa khẳng định đẳng cấp và cho thấy anh vẫn còn đủ sức chinh chiến ở giải đấu cao nhất Việt Nam.
Trước đội U19 Timor-Leste bị đánh giá thấp hơn, U19 Indonesia dễ dàng áp đảo về thế trận và tạo ra nhiều cơ hội nguy hiểm. Tuy nhiên, cơn mưa nặng hạt đã khiến Indonesia gặp khó khăn trong việc xuyên thủng mành lưới của U19 Timor-Leste.
Dù được đánh giá mạnh hơn rất nhiều, chơi áp đảo toàn trận nhưng đội chủ nhà cũng chỉ có thể chọc thủng lưới U19 Timor-Leste 3 lần, nhờ các pha lập công của Salampessy (phút 42), Irpan Sigerar (phút 62) và Kaka (phút 65).
Những người hưởng lợi từ kết quả này chính là U19 Việt Nam. Với việc chỉ thắng U19 Timor-Leste 3 bàn, U19 Indonesia đang kém Việt Nam về hiệu số bàn thắng.
Sau hai lượt trận, U19 Việt Nam và Indonesia có cùng 6 điểm nhưng thầy trò HLV Yutaka Ikeuchi tạm dẫn đầu bảng A nhờ với hiệu số +8, còn U19 Indonesia đứng thứ nhì khi sở hữu hiệu số +6.
Như vậy, ở lượt đấu cuối cùng bảng A, U19 Việt Nam chỉ cần cầm chân Indonesia là sẽ đoạt vé vào bán kết với ngôi đầu. Trong khi đó, muốn đi tiếp với ngôi đầu bảng, U19 Indonesia buộc phải thắng Việt Nam.
Với tình hình các bảng B và C, một kết quả hòa ở lượt cuối nhiều khả năng sẽ giúp U19 Việt Nam và Indonesia cùng giành vé đi tiếp.