Chủ tịch Perez có vẻ khá thoải mái khi trút cơn thịnh nộ trước các ống kính truyền thông. Phẫn nộ trước những tin đồn ác ý bôi nhọ tình trạng sức khỏe của mình, ông đã xuất hiện trước công chúng với một diện mạo chưa từng thấy trước đây. Đúng như dự đoán, bài phát biểu của Perez lập tức gây bão truyền thông và bị chính trị hóa.
Tôi biết rất rõ một Real mà Perez từng tiếp quản 26 năm trước, và cả nguồn sức mạnh phi thường giúp ông vực dậy CLB. Tôi cũng như bao người khác, đều thấy rõ vị thế toàn cầu mà Real có được ngày nay. Di sản của Perez là không thể bàn cãi, xét ở cả thể thao lẫn thể chế: những danh hiệu, các công trình thế kỷ, doanh thu, và danh tiếng quốc tế… Ông không cần phải tốn chút công sức nào để chứng minh vị thế của mình. Thời gian sẽ tự khắc làm điều đó.
Vì vậy, màn đăng đàn vừa qua của Perez trở nên hoàn toàn thừa thãi. Cả việc công bố một cuộc bầu cử mới khi nhiệm kỳ vẫn còn gần ba năm cũng vậy. Perez là người hiểu rõ các hội viên bầu cử (socio) của Real hơn ai hết, do đó, ông thừa biết rằng mình chắc chắn có được những lá phiếu của họ. Thậm chí, tôi không biết bất kỳ một CĐV Real nào mà lại không lo lắng về người sẽ kế nhiệm Perez khi thời khắc ấy đến.
Real đại diện cho quyền lực, và thẳng thắn mà nói, Perez cũng vậy. Ý niệm đó đã hằn sâu vào tâm trí công chúng và không cần phải tô đậm thêm. Việc xuất hiện chỉ để phô diễn “cơ bắp” doanh nghiệp hay khoe khoang về các thành tựu bóng đá lại là một biểu hiện của sự yếu thế đầy bất ngờ ở một người đàn ông quyền lực đến vậy.
Là vùng đất của những đam mê bất tận, nên bản chất đặc thù của bóng đá luôn đi liền với sự phóng đại. Và Real vừa là người hưởng lợi, vừa là nạn nhân của những thái cực đó. Người ta tâng bốc quá đà khi họ thắng, và dìm họ xuống tận cùng khi họ thua. Những điều đó tự nhiên như hơi thở. Real nắm giữ thực tế, còn báo chí nắm giữ ngôn từ. Lao vào một cuộc chiến bằng lời nói khi các dữ kiện thực tế chưa đủ quả là một ý tưởng tồi. Đặc biệt là khi họ chẳng thiếu những thành công để phô bày. Những danh hiệu luôn đi kèm với kỳ vọng lớn lao, đấy luôn là một phần tất yếu trong sự vĩ đại và không thể tách rời khỏi lịch sử Real.
Vụ bê bối Negreira – một scandal rúng động – là không đủ cơ sở để khẳng định rằng Real đã bị “cướp” mất 7 chức vô địch La Liga trong những năm qua. Hay việc năm nay họ bị cướp mất 17 điểm, nhiều hơn ba điểm so với khoảng cách 14 điểm đang kém Barca hiện tại. Những trận đối đầu gần đây đã phơi bày một sự chênh lệch về mặt bóng đá, hoàn toàn tương thích với những gì bảng xếp hạng đang phản ánh. Trong bóng đá, mọi tranh luận phải được định đoạt trên sân cỏ. Và khi thất bại, người ta sẽ bắt tay nhau như lời những khúc ca truyền thống xưa cũ. Sau đó, gom góp lòng tự tôn để hướng tới cơ hội kế tiếp. Đáng lẽ phải vậy.
Đúng là mỗi năm, một phòng thay đồ sẽ phải đối mặt với ít nhất một cuộc chiến. Thứ khó hiểu là tại sao dấu hiệu cảnh báo sớm về một cuộc tranh cãi kéo dài suốt hai ngày (giữa Fede Valverde và Aurelien Tchouameni) lại không có một ai đứng ra ngăn chặn. Sự thờ ơ tập thể đó, sự thiếu vắng vai trò lãnh đạo đó, thứ đã để cho xung đột leo thang, phản ánh rõ nét về hai năm trắng tay các danh hiệu lớn của Real hơn bất kỳ thông cáo báo chí nào. Bởi lẽ, sức mạnh của một tập thể được duy trì bằng tình bạn và tình đồng đội. Nghĩa là khi các cầu thủ được chơi cạnh một người mà họ tin tưởng, điều ấy sẽ giúp mọi tập thể trở nên mạnh mẽ hơn.
Trong lần thứ hai xuất hiện để giải trình, lần này là trên kênh truyền hình La Sexta với mục đích giảm thiểu thiệt hại rõ rệt, Perez tỏ ra bình tĩnh hơn. Nhưng khi được hỏi về việc đón nhận những lời chỉ trích sau buổi họp báo trước đó thế nào, ông chỉ tay vào điện thoại và trả lời rằng mình chỉ nhận được những tin nhắn chúc mừng. Có lẽ, chính những kẻ nịnh hót, những kẻ kéo Perez ra khỏi thực tại để đổi lấy một chiếc ghế VIP trên khán đài danh dự, mới là vấn đề lớn nhất của ông.
Perez chẳng cần phải tốn một viên đạn nào để giữ vững chiếc ghế chủ tịch. Và ông có thể hoàn toàn yên tâm, bởi không một ai có thể tước đoạt Real khỏi tay các hội viên. Vì đứng sau họ là lịch sử, là các điều lệ, và là một Real vĩ đại mà chính ông đã tự tay gây dựng.
Tottenham "được 1 điểm", hơn là "mất 2 điểm" khi hòa 1-1 với Leeds trong trận đấu rạng sáng hôm qua tại giải Ngoại hạng Anh. Người hùng Mathys Tel (mở tỷ số ở phút 50) bỗng trở thành kẻ "phá team", lãnh phạt đền một cách không đáng, để đối phương gỡ hòa.
Nếu thắng, Tottenham giờ đã có đến 99% cơ hội trụ hạng. Cảm giác tiếc nuối của những người hâm mộ Tottenham dẫn đến kết luận rằng đấy là kết quả gây thất vọng. Kỳ thực, Tottenham đã mở rộng khoảng cách với West Ham lên đến 2 điểm sau kết quả này. Mỗi đội đều còn 2 trận, với khác biệt đáng lưu ý: Tottenham hơn hẳn về chỉ số phụ. Ý nghĩa của khác biệt này: Tottenham vẫn đứng trên trong trường hợp họ chỉ hòa, còn West Ham thắng ở trận kế tiếp (trừ khi thắng hơn chục bàn). Nếu West Ham không thắng trận nào trong 2 vòng cuối, thì Tottenham coi như chắc chắn trụ hạng.
Chỉ là 1 điểm, nhưng đấy là khác biệt quá lớn khi so sánh với việc West Ham trắng tay ở trận thua Arsenal ngay trước đó. Cũng cần lưu ý: đối với các đội phải đua trụ hạng, thì chiến thắng không bao giờ là dễ dàng. Không thua mỗi khi ra sân là đã hay rồi!
Người hùng thật sự giúp Tottenham kiếm được 1 điểm trong trận gặp Leeds là thủ môn Antonin Kinsky. Anh có đến 2 pha cứu nguy xuất thần, trước cú sút xa của Sean Longstaff và cú đánh đầu hiểm hóc của Joe Rodon. Cách đây không lâu, Kinsky cũng đã xuất sắc đỡ được cú sút phạt ngay phút bù giờ cuối cùng của Joao Gomes, giúp Tottenham thắng Wolverhampton 1-0.
Bản thân thủ môn Kinsky chính là khác biệt "thần kỳ", nói lên toàn bộ sự thay đổi của Tottenham kể từ khi HLV Roberto De Zerbi xuất hiện. Một mình Kinsky đã có đến 3 lần cứu nguy, với giá trị tương đương việc ghi bàn, trong 3 trận đấu quan trọng vừa qua. Khoan nói đến chuyện tỏa sáng. Kinsky còn có thể chơi bóng đỉnh cao đã là thành công rồi. Một mặt, người ta khẳng định: anh sẽ không bao giờ được xuất hiện trong đội hình Tottenham nữa. Mặt khác, còn có dự đoán: sự suy sụp tinh thần và tan nát về uy tín có thể khiến Kinsky không gượng dậy nổi, khó tìm ra đội bóng mới, sau khi bị HLV Igor Tudor vùi dập.
Tất cả đến từ trận thua Atletico Madrid 2-5 ở Champions League. Kinsky liên tục mắc sai lầm ngớ ngẩn, để thủng lưới 2 bàn ngay từ đầu trận. Anh phải cúi đầu rời sân ở phút 17. Không còn gì để nói thêm khi một thủ môn bị thay sớm như thế. Thậm chí, hiếm có HLV nào lại thay người như thế trong bóng đá đỉnh cao. Đằng nào thì cũng thua rồi, nhưng cách hành xử của HLV Igor Tudor coi như đã "bóp chết" sự nghiệp của Kinsky.
May cho thủ môn người Czech là HLV De Zerbi đã thay chỗ Tudor. Ông lập tức làm việc với Kinsky trên sân tập để trấn an anh. Không chỉ vực dậy Kinsky, HLV De Zerbi còn vực dậy tinh thần toàn đội. Cầu thủ Tottenham gây áp lực và đoạt lại bóng trên sân đối phương nhiều hơn bất cứ đội nào khác, trong 5 vòng đấu gần đây. Lối chơi mà Tottenham thể hiện là lối chơi hướng đến chiến thắng, chứ không phải lối chơi an toàn như thường thấy nơi các đội chót bảng.
Đặc điểm đáng nói dưới thời ông De Zerbi là hàng tiền vệ Tottenham luôn thể hiện rõ sự bền bỉ. Còn khác biệt rõ nhất so với trước đây là sự tự tin của các cầu thủ. Vẫn còn phải cố gắng nhiều trong 2 trận còn lại, nhưng điều quan trọng là Tottenham đang tự làm chủ số phận của mình. Họ đá ngày càng hay hơn trong suốt 1 tháng vừa qua, dù chưa bao giờ có đủ đội hình mạnh nhất. Tottenham mà trụ hạng thì giới hâm mộ của họ sẽ mừng… như vô địch!
Cho đến giờ, lứa cầu thủ khóa đầu tiên của Học viện Hoàng Anh Gia Lai Arsenal - JMG vẫn khiến người hâm mộ Việt Nam nhớ nhiều nhất mỗi khi nhắc đến.
"Đám trẻ nhà bầu Đức" (ông bầu Đoàn Nguyên Đức) một thời đã tạo nên cơn sốt "vỡ sân" khi đội tuyển U19 Việt Nam thi đấu quốc tế rồi lần đầu được đôn lên đội một Hoàng Anh Gia Lai thi đấu ở V-League 2015.
Tạo nên cảm xúc lớn nơi người hâm mộ, nhưng lứa cầu thủ tài hoa của bóng đá Việt Nam này lại không thể một lần cùng CLB Hoàng Anh Gia Lai bước lên bục cao nhất ở V-League. "Dành cả thanh xuân để trụ hạng" - câu nói nổi tiếng của tiền vệ Trần Minh Vương năm 2019 có lẽ đã nói lên tất cả những nỗi niềm của anh và các đồng đội.
28 tuổi mới được rời Hoàng Anh Gia Lai khi hợp đồng đào tạo kết thúc, "đám trẻ nhà bầu Đức" bắt đầu có những danh hiệu đầu tiên trong sự nghiệp của mình.
Văn Thanh vô địch V-League 2023 cùng CLB Công An Hà Nội. Hồng Duy, Văn Toàn, Tuấn Anh hai lần vô địch V-League 2023-2024 và 2024-2025 cùng CLB Nam Định.
Những ngôi sao còn lại như Công Phượng, Xuân Trường, Minh Vương thì không may mắn như thế! Gánh nặng tuổi tác khiến cả ba lần lượt chấp nhận xuống thi đấu ở Giải hạng nhất cho CLB Trường Tươi Bình Phước (tiền thân của Trường Tươi Đồng Nai hiện tại) để tìm kiếm vinh quang.
Và phải chờ đến tối 30-5, Công Phượng, Xuân Trường và Minh Vương mới có được niềm vui đầu tiên sau 11 năm thi đấu chuyên nghiệp. Cả ba đã chơi xuất sắc, góp công lớn đưa CLB Trường Tươi Đồng Nai vô dịch Giải hạng nhất 2025-2026 và giành vé thăng hạng V-League trước 1 vòng đấu. Chức vô địch còn ý nghĩa hơn với Công Phượng khi anh đã hụt giấc mơ thăng hạng cùng CLB Trường Tươi Đồng Nai trong trận play-off ở mùa giải 2024-2025.
31 tuổi mới có thể ăn mừng vô địch quả là hơi muộn cho một thế hệ tài năng. Nhưng đó là một cái kết đẹp cho "đám trẻ nhà bầu Đức" - kiên trì vượt qua những thăng trầm để rồi tận hưởng vinh quang mà mình đã dành cả thanh xuân để chinh phục.
Chia sẻ tại lễ ký kết hợp đồng với Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) sáng 17-4, tân huấn luyện viên trưởng đội tuyển nữ Việt Nam - Hoàng Văn Phúc đã dành nhiều lời để nói về người tiền nhiệm Mai Đức Chung.
"Tôi xin gửi lời tri ân sâu sắc tới huấn luyện viên Mai Đức Chung, người thầy đáng kính, người tiền nhiệm đã có công lao, đóng góp to lớn vào việc xây dựng nền móng vững chắc cho đội tuyển nữ Việt Nam.
Thầy Chung là một huyền thoại với nhiều huy chương vàng SEA Games và tấm vé đi World Cup. Những thành tích ấn tượng ấy sẽ luôn là nguồn động lực để tôi và toàn đội tiếp tục kế thừa, phát huy và hướng tới những mục tiêu mới", huấn luyện viên Hoàng Văn Phúc chia sẻ.
Thời còn là cầu thủ, ông Hoàng Văn Phúc từng là học trò của huấn luyện viên Mai Đức Chung ở đội Tổng cục Đường sắt giai đoạn 1990 - 1996. Khi huấn luyện, ông Phúc được VFF tạo điều kiện cho làm trợ lý huấn luyện viên Mai Đức Chung ở tuyển nữ Việt Nam tại SEA Games 2025 và Asian Cup nữ 2026.
"Trong thời gian 1 năm rưỡi vừa qua, tôi đã có cơ hội làm việc với thầy Chung và các cầu thủ nữ. Tôi đã cảm nhận được sự cố gắng và tinh thần của các cầu thủ, cũng như sự nhiệt tình chỉ bảo, tư vấn và hỗ trợ của thầy Chung. Tôi đã học hỏi được nhiều.
Tất nhiên đó sẽ vừa là động lực, vừa là áp lực của tôi khi tiếp quản ghế huấn luyện viên trưởng. Với kinh nghiệm dẫn dắt các đội tuyển nam quốc gia, tôi tự tin có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Tôi hy vọng vẫn sẽ nhận được sự hỗ trợ từ thầy Chung trong thời gian tới", ông Phúc nói.
Trả lời câu hỏi của Tuổi Trẻ Online, huấn luyện viên Hoàng Văn Phúc khẳng định vẫn sẽ chú trọng nguồn lực Việt kiều trong quá trình xây dựng thế hệ mới của đội tuyển nữ Việt Nam. "Đây đang là giai đoạn chuyển giao của đội tuyển nữ. Tôi sẽ phát triển đội tuyển theo hướng ổn định nhưng không ngừng đổi mới, vừa phải duy trì yếu tố kinh nghiệm, vừa tạo cơ hội cho lớp kế cận.
Chúng ta sẽ chú trọng phát huy kinh nghiệm của các trụ cột, đồng thời tạo điều kiện để các cầu thủ trẻ có cơ hội phát triển, từng bước kế thừa lực lượng. Mục tiêu là xây dựng một tập thể đoàn kết, có lối chơi kỷ luật, hiện đại và luôn duy trì khát khao cống hiến, khát vọng chiến thắng trong mỗi trận đấu.
Tôi sẽ xem Cúp quốc gia nữ và Giải vô địch quốc gia nữ để chọn lọc các cầu thủ Việt kiều. Cánh cửa đội tuyển luôn mở rộng với những cầu thủ đủ phẩm chất.
Câu lạc bộ Thái Nguyên đã bắt đầu sử dụng Việt kiều, trước đó là nữ TP.HCM. VFF cũng rất ủng hộ. Hy vọng trong tương lai, các cầu thủ nữ Việt kiều sẽ khoác áo đội tuyển nữ Việt Nam", ông Hoàng Văn Phúc nhấn mạnh.
Huấn luyện viên Hoàng Văn Phúc sinh năm 1964, có hơn 15 năm kinh nghiệm huấn luyện ở cả cấp câu lạc bộ chuyên nghiệp lẫn các đội tuyển quốc gia.
Dấu ấn lớn nhất trong sự nghiệp của ông là chức vô địch V-League năm 2017 cùng câu lạc bộ Quảng Nam. Ngoài ra, ông từng dẫn dắt đội tuyển Việt Nam và U23 Việt Nam trong giai đoạn 2013 - 2014. Ông chưa từng dẫn dắt đội tuyển nữ Việt Nam hay một câu lạc bộ bóng đá nữ.
"Các cô gái Việt Nam có phẩm chất, tinh thần và ý chí tuyệt vời. Tôi cũng sẽ cập nhật thêm chuyên môn bóng đá nữ, phân tích đối thủ, kỹ thuật, chiến thuật, thể lực và tâm lý để có sự phù hợp với đội tuyển", ông Phúc cho hay.
Một số hình ảnh trong ngày ông Hoàng Văn Phúc nhậm chức huấn luyện viên trưởng đội tuyển nữ Việt Nam: