Tôi gặp và quen anh sau khi ra trường đi làm được hai tháng. Sau khoảng một năm tìm hiểu, tôi nhận lời yêu anh bởi ngoài sự đồng điệu về tâm hồn còn thấy anh là người đáng tin cậy. Rồi vì công việc, tôi phải tới thành phố khác làm việc. Chúng tôi yêu xa, hơn tháng lại gặp nhau, tình cảm tốt đẹp.
Xin kể thêm với các bạn về một người xuất hiện trong câu chuyện này của tôi. Đó là bạn thân của bạn trai tôi. Họ rất thân thiết, thậm chí có thể hiểu và tin tưởng nhau hơn cả anh em ruột trong nhà. Tôi cũng rất quý mến anh bạn đó, thế nên ngoài những giây phút riêng tư dành cho hai đứa, chúng tôi cùng tụ tập ở nhà anh ấy và bạn gái anh, cô bé xinh xắn và rất dễ thương. Tôi thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm anh bạn vì thật tâm rất quý và coi anh như anh trai mình.
Cách đây nửa năm, bạn trai thay đổi, không còn quan tâm và nhiệt tình với tôi như trước. Tôi tìm hiểu thì được biết anh đã có người khác, họ còn tính chuyện xa hơn. Phải nói thêm rằng, thời gian đấy tôi không hay gọi điện về cho bạn của anh vì anh tỏ ra ghen mỗi khi tôi gọi điện cho anh bạn đó. Tôi chỉ gọi điện cho người yêu anh bạn và bạn trai đã giấu tôi về việc có người con gái khác. Sau khi biết chuyện, tôi đã chia tay. Bạn trai cũng chẳng có một lời giải thích nào. Những tháng ngày sau đó tôi sống trong địa ngục với nước mắt và đau khổ.
Cách đây hai tháng, tôi được điều đi học nâng cao ở thành phố. Trở lại nơi cũ, tôi vừa vui vì được thăm gia đình, cũng đau khổ nhiều bởi nỗi đau bị lừa dối chưa nguôi ngoai. Anh bạn của người yêu cũ biết tôi về và đến thăm, hôm đó tôi ở nhà một mình. Chúng tôi đã nói rất nhiều, chủ yếu về người yêu cũ của tôi. Anh bạn an ủi, sẻ chia với tôi và ôm tôi an ủi. Rồi anh bạn đó còn định có những hành động muốn tiến xa hơn. Tôi phản kháng mạnh mẽ, anh ấy xin lỗi vì đã không kiềm chế được cảm xúc, nói dành tình cảm cho tôi từ lâu nhưng không dám thổ lộ vì đang có bạn gái, với lại tôi đang có người yêu.
Anh còn bảo sẽ chia tay bạn gái nếu tôi nhận lời yêu anh. Tôi thật lòng chẳng có tình cảm gì với anh nhưng cũng bối rối khi người mình quý mến lại dành tình cảm cho mình như này. Tôi nên làm gì đây? Tôi rất muốn giữ tình bạn với người đàn ông này.
Tôi 35 tuổi, có vợ và hai con. Tôi đi làm xa nhà nhiều năm. Cuộc sống vợ chồng dần chỉ còn là những cuộc gọi vội vàng, chuyện tiền bạc, con cái và áp lực cơm áo. Khi vợ mang thai bé thứ hai, tôi quen một người phụ nữ ở nơi làm việc. Ban đầu chỉ là vài lần nói chuyện, hỏi han nhau sau giờ làm. Tôi đã nói dối cô ấy rằng mình ly hôn vợ, hiện sống một mình. Có lẽ vì muốn được quan tâm, muốn trốn khỏi cảm giác mệt mỏi, tôi bước vào mối quan hệ đó nhanh hơn mình nghĩ.
Chúng tôi qua lại một thời gian. Khi mọi chuyện vỡ lở, vợ phát hiện, ôm bụng bầu khóc và đòi đưa con về ngoại. Vợ chồng tôi cãi nhau to, sau đó tôi bỏ tới chỗ làm sống cùng nhân tình, mặc kệ vợ. Nhưng sống chung rồi tôi mới nhận ra mọi thứ không như mình tưởng tượng. Cô bồ hay ghen tuông, kiểm soát, liên tục tra hỏi quá khứ của tôi. Dần dần tôi còn phát hiện cô ta nhận chu cấp từ một người đàn ông khác. Những cuộc cãi vã xảy ra ngày một nhiều. Tôi bắt đầu thấy mối quan hệ này không có tương lai.
Còn vợ tôi khi ấy vừa sinh con. Tôi về quê thăm vợ vài ngày. Hai bên gia đình khuyên can, vun vào. Tôi quyết định quay về với gia đình, chấm dứt liên lạc với nhân tình. Tôi xin lỗi vợ, xin vợ tha thứ, thề thốt trước mặt hai bên gia đình. Nhưng chỉ bình yên được một thời gian. Cô bồ biết chuyện tôi có vợ, liên tục gọi điện, nhắn tin, đe dọa gửi toàn bộ tin nhắn, hình ảnh cho vợ tôi. Cô ta tìm về tận quê, đứng gần nhà tôi đòi gặp. Có lúc cô ta nói đang mang thai với tôi, có lúc dọa sẽ đưa mọi chuyện lên mạng xã hội để "mọi người biết bộ mặt thật của tôi".
Tôi sống trong trạng thái thấp thỏm mỗi ngày. Điện thoại rung là tim tôi thắt lại. Vợ đã tha thứ cho tôi một lần, nếu cô ấy biết chuyện, liệu có còn tha thứ cho tôi nữa không? Nhỡ đâu cô bồ thật sự mang thai con của tôi thì phải tính sao? Tôi biết bản thân không ra gì nhưng giờ tôi chỉ muốn giữ gia đình thôi, mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Tôi hơn 30 tuổi, vợ kém một tuổi, có một bé trai. Vợ rất chu toàn từ việc nhà, ăn uống, chăm con, hầu như tôi không phải nhúng tay vào bất cứ việc gì, nhưng mỗi khi tôi có áp lực công việc hoặc stress thì rất hay nổi nóng và lớn tiếng với vợ. Có nhiều lúc không phải lỗi của vợ nhưng cô ấy vẫn nhẫn nhịn vì rất hiểu chuyện.
Cáu gắt xong, tôi cảm thấy rất thất vọng về bản thân nhưng không thể kiểm soát được lời nói lúc stress hay nóng giận. Tính tôi xưa giờ rất hay nổi nóng với tất cả mọi người khi không hài lòng về một vấn đề gì đó. Tôi phải làm sao để cải thiện, mong nhận được sự chia sẻ của mọi người?
Tôi gần 40 tuổi, lập gia đình từ năm 25 tuổi, vợ kém hai tuổi, hiện có ba con. Tôi rất yêu vợ và thương các con, kinh tế gia đình tôi lo được. Điều khiến tôi khó xử là vợ cực kỳ lãnh cảm, vài tháng không gần gũi cũng không đòi hỏi gì, thậm chí còn nói tôi có thể tìm người bên ngoài.
Nhu cầu của tôi tự thấy bình thường, khoảng tuần hai lần. Từ ngày cưới, vợ rất hiếm khi có hứng thú, đa phần chỉ làm cho xong chuyện. Có lần tôi nửa đùa nửa thật nói có bồ, vợ cũng không phản ứng, còn như kiểu đồng tình với việc đó. Thực tế tôi có quen một người nhỏ hơn nhiều tuổi nhưng rất ít gặp, cả năm vài lần, vì tôi vẫn chỉ yêu vợ thương con.
Gần đây nhu cầu của tôi cao hơn trước. Tôi không muốn tiếp tục gặp bồ vì sợ ảnh hưởng kinh tế, thời gian và con lớn biết chuyện. Vợ đi khám cũng không có vấn đề gì. Tôi rất phân vân, không biết phải làm sao.