Tôi không hề biết lương chính xác của vợ nhưng lương tôi thì dễ biết. Vợ tôi đi làm liên tục một công ty suốt 18 năm nay, còn tôi làm được 9 năm thì nghỉ việc về nhà và trở thành lao động tự do. Thu nhập hai vợ chồng lúc mới cưới cũng ổn, vợ gấp hai hay gấp ba lần thu nhập của tôi. Còn hiện tại, tôi quán xuyến công việc của gia đình lớn và làm việc nhà, đưa đón và giữ hai đứa con.
Vừa mới hôm qua, lướt đọc mục Tâm sự, thấy chị vợ lấy chồng và chồng không hề biết lương vợ 70 triệu mỗi tháng, đọc xong lại ngẫm tới gia đình nhỏ của chính mình. Thu nhập giai đoạn vừa rồi của vợ chồng tôi chủ yếu từ vợ, lâu lâu thưởng chút đỉnh, Tết vừa rồi vợ được thưởng hiệu quả công việc là 100 triệu. Lương tôi nói trắng ra là không có, chủ yếu là thu nhập do tự xoay việc mỗi tháng, cộng thêm ba mẹ tôi cho lương cứng hàng tháng xem như đã nghỉ làm công ty mà ở nhà phụ trách trực tiếp công việc của gia đình lớn.
Vợ chồng tôi có 3 miếng đất, có thu nhập từ vườn cây ăn trái. Chúng tôi lấy nhau được 10 năm, sống ở thành phố cùng gia đình chồng, nếu suôn sẻ thì tầm vài năm nữa sẽ có thêm vài nguồn thu nhập thụ động từ gia đình lớn. Nói chung, làm việc thì ai cũng vất vả và mệt mỏi nhưng nhìn lại hai đứa con và thành quả từ sự nỗ lực của hai vợ chồng, cũng thấy vui vui trong lòng. Tôi không ngại việc nghỉ ở nhà để vợ đi kiếm tiền. Tôi chỉ mong là tới một thời điểm nào đó, thu nhập chúng tôi có thêm nhiều nguồn nữa, sẽ giảm bớt đầu việc của vợ lại.
Tin Gốc: Vnexpress

"Cuộc đời này có được bao nhiêu niềm vui", một câu nói truyền từ người này sang người khác, nó vừa là câu hỏi cũng có thể là câu cảm thán, vì thế không ai trả lời được câu hỏi ấy ngoại trừ bản thân bạn. Phải tự đi tìm niềm vui ở xung quanh chúng ta, ở các ngóc ngách có thể chạm tới. Bạn thấy một vỏ kẹo rơi vãi trong phòng, nhớ lại hôm qua mình vừa ăn loại kẹo mình thích. Một cái áo thích nhất trong tủ đồ bị thất lạc rất lâu sau mới tìm ra là do mình bỏ quên trên nóc tủ. Một ngày công việc trôi qua đều đặn cứ như là lập trình sẵn vậy, sáng vào chấm công rồi đi làm báo cáo ngày, xong vui thì đi ăn sáng, không thì nhịn tới trưa chiều gì ăn luôn, ngày nào cũng nghĩ tới một người, duy nhất một người.
"Nếu muốn thì tìm cách. Không muốn thì tìm lý do". Luôn là vậy mà, lại thêm một câu nói thâm thúy khiến tôi phải suy nghĩ nhiều. Do hoàn cảnh hay do tôi không hoàn hảo một vài điều gì đó? Chắc không phải đâu, ngoài công việc hàng ngày, tôi còn cố tình tạo ra những việc gì đó để có thể được gặp, được nhìn, được quan tâm người thương của mình mỗi ngày. Tôi gọi đó là tìm cách, vì tôi muốn mà.
Sự quan tâm của tôi luôn là trọn vẹn, không hời hợt, không phải quan tâm cho có thôi đâu. Tôi nhận thức rõ ai quan trọng nhất và tôi sợ nhất điều gì. Chỉ cần bị lỗi một nhịp thì đó là lỗi của tôi đã không cân bằng được những việc mình làm. Còn lý do? Tôi chẳng có cái gì gọi là lý do cả vì không muốn gì.
Cả vùng trời kéo dài gần 7 năm qua, tôi tự tạo ra cho mình bao nhiêu niềm vui, được xây lên từ bao nỗ lực ngoài sức tưởng tượng. Có những việc luôn âm thầm đó, xảy ra sau lưng đó nhưng vẫn cho qua vì yêu mà. Con đường tôi đang đi có thể gọi là con đường tình yêu vì đã một thời đầy ắp hoa hồng, còn hiện tại bấp bênh. Nhưng có gì là khó đâu, tôi đang hàn gắn nó vì khi bước được trên con đường này đâu dễ chút nào, cũng giống như có không giữ mất đừng tiếc.
Hạnh phúc tôi có chứ, tặng người ta mà còn tặng hết nữa, nhưng chỉ đủ một góc nhỏ trong lòng họ thôi. Tôi đã không còn nghĩ tới bản thân, không biết từ bao giờ tôi được như vậy, kiểu như làm để có chút vui trong thân tâm này rồi mỉm cười với những người mình tiếp xúc trong công việc. Tới khi nhìn lại tôi không còn nữa, không còn gì nữa.
Bình An
Nguồn: https://vnexpress.net/yeu-nhieu-den-muc-quen-ban-than-5057225.html

Tôi kết hôn đã được 19 năm, một năm đầu hôn nhân rất hạnh phúc. Sau đó tôi mang thai và sinh con, những tưởng hạnh phúc đã trọn vẹn thì tôi phát hiện chồng ngoại tình khi con được 10 tháng. Tôi đã tha thứ rất dễ dàng vì cô gái đó không biết anh có vợ. Cuộc sống vợ chồng trở lại bình thường. Một năm sau, tôi lại phát hiện anh "bóc bánh trả tiền" rất nhiều cô trong một năm. Một lần nữa tôi lại chọn bỏ qua vì tình yêu tôi dành cho anh rất nhiều và hàn gắn. Những tưởng sau những gì đã trải qua, anh sẽ thay đổi để chăm lo cho gia đình, vợ con, nào ngờ cách đây một năm, tôi lại phát hiện anh ngoại tình. Lần này khủng khiếp hơn là anh ngoại tình tận bốn năm với một người, khi đó tôi sinh bé thứ hai chưa được một tuổi.
Thời gian đó là thời điểm anh khởi nghiệp. Anh làm rất nhiều, tôi tưởng anh tập trung cho công việc nhưng đâu ngờ, tiền của tôi bỏ ra, anh đi nuôi bồ và tiêu xài hoang phí. Nào là những chuyến du lịch, anh dẫn nhân tình đi khắp cả nước trong khi không một lần dẫn gia đình đi đâu; Những bữa tiệc ở nhà hàng xa xỉ liên quan đến sinh nhật con của nhân tình, lễ Tết,... Trong khi ở nhà, mẹ con tôi tiết kiệm, ăn uống kham khổ để trả khoản nợ anh đầu tư trước đó. Anh đi sớm về khuya, bỏ mặc con cái hoàn toàn cho tôi. Anh chăm lo, đưa rước con riêng của nhân tình, chăm lo quà cáp cho gia đình nhân tình. Anh tặng quà đắt tiền, mua sắm đồ đạc cho nhân tình trong khi với vợ con, anh không bỏ ra đồng nào. Mọi chi tiêu, ăn uống, sinh hoạt, học phí của con, toàn bộ tôi bỏ ra hết.
Tôi làm hết công suất, kiếm thật nhiều tiền một phần trả nợ, một phần lo cho gia đình và còn cho thêm anh để rồi anh đi chơi với nhân tình. Tôi cũng không hiểu sao mình lại không nghi ngờ và tin tưởng anh tuyệt đối nữa. Thời gian đó, anh tự cắt đứt kết nối với gia đình, chỉ khi nào cần tiền, anh mới nhắn tin hoặc gọi điện thoại cho tôi. Anh thường xuyên nói dối tôi đi công tác để ở qua đêm với nhân tình, tần suất rất nhiều. Khi tôi phát hiện, anh cắt đứt hoàn toàn với nhân tình, xóa ảnh, xóa tin nhắn, chặn kết bạn trong khi đêm trước còn nhắn những lời yêu thương, kêu nhân tình là vợ, ba của nhân tình là ba.
Suốt mấy năm qua, anh bỏ mặt gia đình hai bên không quan tâm, không về thăm, chỉ tập trung bên kia. Bây giờ anh quay về lo cho hai con rất nhiều, dành thời gian cho gia đình và cầu mong tôi tha thứ. Mọi người ạ, nếu không thấy những hình ảnh và tin nhắn yêu thương của hai người đó, có lẽ tôi dễ dàng tha thứ như những năm trước nhưng tôi đã thấy tất cả. Giờ con tôi rất quấn lấy ba, đứa lớn học lớp 12 và rất tôn trọng ba, cái gì cũng ba. Trước mặt con, tôi tỏ vẻ bình thường. Vợ chồng tôi trước nay quan hệ vẫn bình thường nhưng giờ tôi thấy kinh tởm, tuy nhiên tôi không thể hiện. Công việc của tôi dư sức lo cho hai con nhưng còn khoản nợ rất lớn cần phải trả, nếu giờ dứt khoát, tôi sợ con sẽ khổ. Đứa lớn cần tài chính để vào đại học.
Tôi đang giả vờ ổn để tập trung lo cho con nhưng khi đi tập thể dục hay uống cà phê một mình, những hình ảnh đó lại hiện lên, tôi không xóa được. Nói thêm là sau khi cưới, vợ chồng tôi chưa từng chụp chung một tấm hình nào. Khi phát hiện trong điện thoại của chồng toàn là hình ảnh của hai người và con riêng của nhân tình. Mấy năm nay, thấy chồng thay đổi tôi biết, từng chi tiết nhỏ về anh tôi đều thấy hết. Anh chưng diện, mua đồ cho bản thân, về nhà rất ít chia sẻ với tôi. Tôi nghĩ anh vì công việc, tin hoàn toàn vào nhân cách của anh.
Tôi cũng nghi ngờ anh có tán gái bên ngoài nhưng chắc chỉ đi cà phê, tán gẫu để xả stress thôi. Mỗi lần stress, anh như biến thành người khác nên nhiều khi tôi ngại không nói, chỉ ngồi bên. Tôi thường thấy anh ngồi một mình nhắn tin điện thoại rất muộn nhưng không kiểm soát, mỗi lần hỏi là vợ chồng cãi nhau, tôi chán không thèm hỏi nữa. Tôi cũng đã bỏ qua không quan tâm đến chồng hai năm nay rồi, muốn làm gì thì làm, tôi tập trung cho công việc và con cái. Tôi nghĩ đang nợ nhiều quá, chắc chồng không bồ bịch, để lo làm kiếm tiền trả nợ.
Sau khi kết thúc cuộc tình đó, tôi phát hiện thêm chồng nợ riêng hơn 200 triệu từ vay mượn, chắc tiền đó là ăn chơi với cô nhân tình. Tôi và anh cãi nhau rất lớn. Anh ích kỷ, nói tự giải quyết. Biết là vậy nhưng rất bất công với hai đứa con của tôi. Theo những gì thu thập được, tôi biết chắc chắn anh yêu cô bồ, nhưng cô bồ thì một lúc cặp với nhiều anh. Tôi biết vì khi kết thúc với anh, cô ta tay trong tay với người đàn ông khác. Tôi rối lắm, không biết nên giữ gia đình này hay quyết định dừng lại nữa. Rất mong nhận được sự chia sẻ của mọi người để tôi có cách nhìn đúng đắn hơn. Cảm ơn mọi người đã đọc bài của tôi.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Nhiều lần suýt ngất sau vô lăng, có nên nghỉ việc với lương tháng 40 triệu đồng

Tôi đang làm việc cho một tập đoàn lớn, công việc rất áp lực về thời gian và khối lượng, phải ôm máy tính và điện thoại 24/7 để họp hành, báo cáo tiến độ. Ngày nghỉ phép, nghỉ cuối tuần của tôi vẫn phải tham gia họp hành, báo cáo. Môi trường làm việc rất nóng nực và mỗi ngày tôi đi bộ trong xưởng tầm 17 nghìn bước chân. Sếp thấy tôi làm được việc nên giao khá nhiều, đợt này dự án mới nên tôi bận tối mặt. Tôi đi làm cách nhà 400 km, xa vợ con, thu nhập mỗi tháng tầm 40 triệu đồng. Năm tháng gần đây, do áp lực công việc nên tôi thường xuyên bị choáng, nói khó, đôi lúc đang đi phải dừng lại vịn tường, như muốn ngất xỉu.
Tôi đi khám hai bệnh viện lớn của tỉnh, bác sĩ đều bảo tôi bị rối loạn tiền đình do áp lực và uống thuốc với liều cao dài ngày. Hiện tại tôi không đỡ, vẫn choáng khi thay đổi tư thế. Nhiều lần lái xe tôi cảm giác như muốn ngất xỉu trên vô lăng, thấy rất nguy hiểm. Vợ khuyên tôi nghỉ làm, về tìm việc gần nhà lại được gần vợ con, cũng có nhiều công ty mới thành lập.
Tôi thấy mệt mỏi và lo lắng cho sức khỏe của bản thân nên đang tính theo hai hướng: Nghỉ việc và học thêm tiếng Trung để làm việc tại các công ty gần nhà. Tôi cần nghỉ việc mới học được do bận không có thời gian làm việc gì. Hai là học một nghề sửa chữa, kiểu làm việc tay chân để đầu óc thoải mái, do nghề tay trái của tôi là sửa chữa đồ điện tử. Tôi muốn đăng ký học thêm các lớp học chuyên sâu để sửa chữa phần cứng máy tính gaming, trạm. Nhờ anh chị tư vấn thêm, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

