Ngày 23/6, Nguyễn Văn Hưng, 55 tuổi, cựu Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty TNHH MTV Nam Triệu và Nguyễn Ngọc Tính, 38 tuổi, cựu Thủ quỹ Xí nghiệp X30 của công ty này, bị TAND Hà Nội xét xử về tội Tham ô tài sản và Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Cùng vụ án, Lê Tiến Quý, 48 tuổi, cựu Giám đốc Xí nghiệp X30, bị truy tố tội Tham ô tài sản. 14 bị cáo còn lại, gồm cấp dưới của ông này và một số chủ cơ sở kinh doanh, bị truy tố một trong hai tội trên.
Công ty Nam Triệu là doanh nghiệp do Nhà nước làm chủ sở hữu thuộc Cục Công nghiệp An ninh, Bộ Công an, ngành nghề kinh doanh gồm đóng tàu, thuyền, sản xuất biển ôtô, xe máy, biển báo giao thông, kinh doanh một số sản phẩm phục vụ ngành Công an. Xí nghiệp X30 là đơn vị trực thuộc Công ty Nam Triệu.
VKS cáo buộc, năm 2018-2024, Hưng và Quý được giao thực hiện các hợp đồng kinh tế để sản xuất các sản phẩm chuyên dụng của ngành công an. Nhưng hai bị cáo không tổ chức sản xuất theo quy định mà thuê đơn vị bên ngoài gia công, sau đó hợp thức bằng các hợp đồng kinh tế mua bán vật tư, nâng khống giá trị, chi phí sản xuất.
Ngoài ra, họ còn bị xác định sử dụng đất an ninh để hợp tác, liên doanh, liên kết, cho thuê làm nhà xưởng, kho bãi nhưng không kê khai, hạch toán trên sổ sách kế toán nhằm tạo nguồn tiền “chênh lệch” trái luật. Hành vi này gây thiệt hại cho doanh nghiệp nhà nước này, tổng 23,8 tỷ đồng.
Tham ô từ tay nắm cửa, thùng sơn, đến giá đỡ súng
Theo cáo trạng, trong thời gian còn làm giám đốc Xí nghiệp X30, 2018-2020, Hưng bị cáo buộc có gian lận, tham ô khi thực hiện các hợp đồng sản xuất hàng hóa cho Cục Trang bị và Kho vận – Bộ Công an; chỉ đạo thủ quỹ, kế toán nâng khống giá trị vật tư, hợp thức hồ sơ, chứng từ để rút tiền.
Cụ thể, khi được Cục Trang bị và Kho vận Bộ Công an đặt hàng sản xuất tủ vũ khí, dù cơ sở cung cấp tay nắm tủ chỉ báo giá 5.100 đồng/bộ, Hưng đã chỉ đạo nâng gấp gần 4 lần (lên 19.00 đồng/bộ) để ăn chênh lệch, bỏ ngoài sổ sách kế toán.
Tương tự, khi được đặt hàng tủ hồ sơ nghiệp vụ, cần sơn, thép tấm, gỗ… Hưng đều bảo cấp dưới liên hệ cơ sở ngoài để thỏa thuận giá cả chênh lên, đồng thời làm thủ tục trả tiền trước. Nhưng khi lấy vật tư, Hưng nại ra nhiều lý do để lấy ít hơn và yêu cầu họ trả lại tiền nhưng không điều chỉnh lại hợp đồng.
Ví dụ, tháng 2/2021, khi ký hợp đồng mua 161 tấn thép tấm để sản xuất tủ cho Cục Trang bị và Kho vận Bộ Công an, Hưng chỉ đạo nhân viên trả luôn tiền cho bên cung cấp, hơn 3,8 tỷ đồng.
Nhưng khi họ giao hàng, Hưng lấy lý do thép không đúng kích thước để từ chối nhận lô hàng cuối (hơn 28 tấn) và đòi lại tiền.
Với sơn dùng để sơn tủ, Hưng dùng thủ đoạn tương tự, ký hợp đồng mua 8,6 tấn sơn và 360 lít dung môi, nhưng chỉ nhận 5,3 tấn sơn và 200 lít dung môi, sau đó yêu cầu họ trả lại tiền với số hàng chưa nhận.
Với bộ giá đỡ súng, Hưng thể hiện trong hợp đồng là mua gỗ đắt tiền, đơn giá 3,3 triệu đồng/bộ. Nhưng khi nhận gỗ, Hưng lại dặn bên cung cấp chỉ giao loại rẻ hơn, giá 2,8 triệu, rồi bắt họ trả lại cho mình tiền chênh.
Thậm chí tem dán cánh tủ có đơn giá chỉ 9.500 đồng/chiếc, cũng bị Hưng tham ô với cùng thủ đoạn. Số tiền tham ô trong giai đoạn Hưng làm giám đốc Xí nghiệp X30, được xác định gần 1,9 tỷ đồng.
Nhà chức trách xác định, năm 2021, khi được lên chức Tổng giám đốc Công ty Nam Triệu, Hưng tiếp tục tham ô với những hợp đồng lớn hơn: sản xuất rào cơ động và ghế thẩm vấn cho Cục Trang bị và Kho vận – Bộ Công an.
Xí nghiệp X30 khi này đã thuộc điều hành của người kế nhiệm là bị cáo Quý. Hưng biết Xí nghiệp X30 không có máy móc, phương tiện và nhân lực để trực tiếp sản xuất mà phải thuê đơn vị ngoài song vẫn trao đổi và yêu cầu nếu Quý muốn được giao sản xuất lô hơn 3.000 ghế thẩm vấn thì phải nâng khống chi phí sản xuất. Cụ thể, tăng từ 15,8 lên khoảng 19 triệu đồng/chiếc để rút tiền “chênh lệch” đưa Hưng.
Quý đồng ý và thực hiện theo chỉ đạo của Hưng, tìm kiếm đối tác ký hợp đồng gia công sản phẩm, mua bán vật tư.
Quý cũng bị cáo buộc chỉ đạo nhân viên xây dựng phương án kinh doanh “giả” để nâng giá trị của mỗi ghế thẩm vấn lên 19 triệu đồng.
Để che giấu việc thuê cơ sở ngoài sản xuất hộ, Quý chỉ đạo cấp dưới bịa ra 32 công nhân sản xuất và lập hồ sơ thanh toán lương sản xuất ghế cho họ với giá 850.000 đồng/chiếc, tổng hơn 2,6 tỷ đồng.
VKS xác định riêng phi vụ làm ghế, các bị cáo đã chiếm đoạt 17 tỷ đồng, trong đó riêng Hưng được hưởng 7,1 tỷ đồng, Quý hưởng 9,6 tỷ đồng…
Tương tự khi sản xuất 1.000 hàng rào cơ động, chi phí cho mỗi hàng rào 4 triệu đồng đã bị nâng lên 5,2 triệu đồng, dẫn tới số tiền chênh lệch là một tỷ đồng. Toàn bộ được Quý chuyển cho phó phòng kế hoạch của công ty Nam Triệu, theo chỉ đạo của Hưng để chi “ngoại giao, quan hệ”.
Ngoài ra, năm 2018 đến 2022, Công ty Nam Triệu có được một số nguồn thu từ việc cho thuê đất, thanh lý thép tấm và nhôm sản xuất biển số xe… nhưng không hạch toán trên hệ thống sổ sách kế toán, gây thiệt hại cho nhà nước 4,4 tỷ đồng.
Quá trình điều tra các bị cáo, người có liên quan nộp tiền khắc phục hậu quả hơn 10 tỷ đồng. Riêng Hưng đã nộp 4,5 tỷ đồng, Quý mới nộp lại hơn 400 triệu.
Trước đó, Công an tỉnh Lạng Sơn chủ trì, phối hợp với các lực lượng chức năng phát hiện, thu giữ 84 tấn quặng Monazite của Công ty Cổ phần Đường Lâm khi đang làm thủ tục xuất khẩu ra nước ngoài. Qua giám định và căn cứ tài liệu điều tra, xác định số quặng trên là chất phóng xạ.
Ngày 13/5, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Lạng Sơn đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự, quyết định khởi tố bị can, lệnh bắt bị can để tạm giam đối với Trần Văn Quận (SN 1957; trú tại phường Tân Hưng, Tp.HCM) về tội Vận chuyển trái phép chất phóng xạ. Đồng thời, đến ngày 16/5, Cơ quan An ninh điều tra công an tỉnh đã thi hành lệnh bắt bị can để tạm giam đối với Trần Văn Quận, các quyết định trên đã được VKSND tỉnh Lạng Sơn phê chuẩn.
Mở rộng điều tra, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Lạng Sơn đã khám xét văn phòng làm việc của Công ty Cổ phần Đường Lâm tại tỉnh Lâm Đồng và Nhà máy tinh tuyển Ilmenit - Zircon của công ty tại xã Hòa Thắng, tỉnh Lâm Đồng. Qua khám xét, lực lượng chức năng đã thu giữ nhiều đồ vật, tài liệu có liên quan đến vụ án để phục vụ công tác điều tra.
Theo đánh giá, số quặng Monazite bị thu giữ có tỷ lệ cao thành phần oxit đất hiếm, có thể sử dụng trong sản xuất thiết bị điện tử, sản phẩm công nghệ cao và ứng dụng trong công nghệ hạt nhân.
Sáng 13-5, Tòa án nhân dân tỉnh Quảng Ninh mở phiên tòa xét xử sơ thẩm Bùi Đình Khánh, sinh năm 1994, trú phường Việt Hưng, Quảng Ninh, cùng 18 bị cáo trong vụ án mua bán trái phép chất ma túy đặc biệt nghiêm trọng, sử dụng vũ khí quân dụng chống trả lực lượng chức năng, làm một thiếu tá công an hy sinh khi làm nhiệm vụ.
Theo cáo trạng của Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Quảng Ninh, khoảng 21h ngày 17-4-2025, sau khi bắn chết thiếu tá công an, Bùi Đình Khánh bỏ trốn đến khu vực đồi thông Yên Lập, thuộc phường Đông Mai, tỉnh Quảng Ninh.
Khánh gọi Zalo cho Lò Văn Minh nhưng Minh không nghe máy.
Đến khoảng 21h18 cùng ngày (17-4), Khánh gọi và nhắn tin cho Triệu Nguyễn Hoài Thương (bạn gái Khánh) và Triệu Thị Hiền (bạn gái Hải) thông báo về việc Hải bị công an bắt, còn Khánh thì đang bỏ trốn.
Khánh nhờ Thương đặt cho mình một xe taxi, đón ở đầu đường quốc lộ 18A thuộc tỉnh Bắc Ninh. Đồng thời nhờ Hiền tìm cách liên lạc với Phùng Thị Kim Oanh, để nhờ Oanh báo cho Phương sự việc của Khánh và xin trốn nhờ ở phòng trọ của Phương tại huyện Quốc Oai, TP Hà Nội.
Khoảng 21h45 ngày 17-4, Khánh gọi điện cho bà Nguyễn Thị Ly (mẹ Khánh) để nhờ gọi cho Bùi Xuân Hiến (anh họ Khánh) qua nhà lấy ví da, bên trong có giấy tờ cá nhân đưa cho Khánh.
Sau đó, bà Ly đã gọi điện cho Hiến đến nhà lấy ví, đồng thời gọi điện cho bà Ngô Thị Thơ (mẹ Hải) báo việc Hải bị công an bắt.
Khánh gọi Zalo cho Hoàng Thị Yến (vợ của Hiến) để xin số điện thoại của Hiền, rồi gọi điện nhờ Hiến đến gặp mẹ Khánh lấy ví da cầm đến khu vực đồi thông Yên Lập cho Khánh.
Sau khi liên lạc xong, Khánh vứt hai điện thoại cá nhân đi nên Hiến đến khu vực đồi thông Yên Lập thì không liên lạc được với Khánh.
Hiến chạy xe đi lòng vòng nhiều lần để tìm Khánh, đến khoảng 23h thì đón được Khánh tại vị trí gần đường tàu Yên Lập...
Để tìm xe cho Khánh, Triệu Nguyễn Hoài Thương đã lên các trang web tìm kiếm và gọi tổng đài nhiều hãng taxi.
Khoảng 0h29 ngày 18-4-2025, anh Nguyễn Kiên Cường - lái xe taxi đã liên lạc với Thương nhận chở khách, nhưng vì chưa biết cụ thể vị trí của Khánh nên Thương nói sẽ thông báo sau.
Khánh gọi điện thoại bảo Hiền báo với Thương đổi vị trí đón Khánh tại phường Mạo Khê, TP Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh.
Thương liên lạc với anh Nguyễn Kiên Cường - lái xe taxi và thanh toán trước 1,5 triệu đồng tiền cước, rồi bảo anh Cường cứ di chuyển dần về phường Mạo Khê, TP Đông Triều, khi đến nơi sẽ thông báo vị trí cụ thể.
Khoảng 0h ngày 18-4-2025, Khánh gọi cho Thương báo taxi đón Khánh ở TP Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh, nhưng không nói rõ tại vị trí.
Đến 0h35 cùng ngày, Hiến chở Khánh đến khu vực đường tránh phường Mạo Khê, thuộc khu Vĩnh Tuy 2, phường Mạo Khê, TP Đông Triều. Lúc này Khánh mới nhắn tọa độ vị trí của Khánh cho Hiền biết, để báo cho Thương bố trí taxi đến đón Khánh.
Sau khi gọi điện thống nhất thời gian, địa điểm đón, Khánh thấy bất an nên từ bỏ ý định đi taxi do Thương đặt.
Sau đó bảo Hiến chở đến khu vực cửa hàng xăng dầu Hải Tân thuộc phường Kim Sơn, TP Đông Triều (cũ) thì Khánh bảo Hiến dừng lại, cho mượn áo, dép, mũ rồi xuống xe. Còn Hiến quay xe đi về hướng TP Hạ Long.
Khánh đi bộ vào quán bi-a ven đường, nhờ nhân viên gọi hộ một xe taxi để đi đến khu vực đường quốc lộ 5 thuộc thị trấn Phú Thái, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương (cũ), sau đó xin đi nhờ một xe container lên TP Hà Nội.
Khi Khánh đến phòng trọ thì Phương chưa về nên Khánh không vào được. Khoảng 6h30 ngày 18-4-2025, Khánh mượn điện thoại gọi cho Thương, bảo nhờ Hiền liên lạc với Phùng Thị Kim Oanh hoặc Ngô Thị Hoan, nhờ hai người này liên hệ với Phương về phòng trọ cho Khánh trốn nhờ nhưng không được.
Đến 9h ngày 18-4-2025, Khánh đón xe taxi đi đến xã Thu Cúc, tỉnh Phú Thọ (cũ). Sau đó mượn điện thoại của lái xe gọi cho Đinh Văn Thiết nhờ báo cho Ngô Thị Thơ biết việc Hải bị công an bắt, còn Khánh đang trên đường bỏ trốn.
Thiết cùng vợ là Hà Thị Thanh Thủy đến nhà Ngô Thị Thơ thì gặp nhiều người đang ở đây, trong đó có Nguyễn Thị Hạnh (vợ của Hà Thương Hải) và Ngô Thị Thơ, Ngô Thị Hoan (em Thơ).
Thiết nói chuyện của Hải, Khánh cho Thơ, Hạnh và mọi người biết, đồng thời gọi điện thoại lại cho Khánh.
Thiết chuyển máy cho Thơ nói chuyện với Khánh. Khánh kể về việc phạm tội của Khánh và Hải cho Thơ biết và muốn mượn tiền để bỏ trốn.
Sau đó Thơ và Thiết, Hạnh đã hỏi vay tiền và chuyển số tiền 10 triệu đồng cho Khánh qua tài khoản của lái xe taxi.
Khi đến huyện Tam Nông, tỉnh Phú Thọ (cũ), Khánh bảo lái xe vào rút tiền mặt. Sau đó thay đổi ý định không về huyện Tân Sơn, tỉnh Phú Thọ nữa mà bỏ trốn vào các tỉnh miền Nam.
Khánh thuê xe đi đến phường Hạc Thành, tỉnh Thanh Hóa thì bị bắt giữ.
Ngày 13/6, Phòng Cảnh sát kinh tế Công an thành phố Đà Nẵng cho biết đơn vị đã khởi tố bị can Trần Minh Luân (44 tuổi, trú tại tỉnh Gia Lai) để điều tra về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Theo kết quả điều tra, đầu năm 2025, Công ty VNTour Chi nhánh Đà Nẵng do Luân làm giám đốc kinh doanh, thua lỗ, nợ nhiều đối tác và không còn khả năng tổ chức các tour du lịch theo cam kết.
Tuy nhiên, để có tiền sử dụng và trả nợ, Luân vẫn đưa ra thông tin gian dối về việc công ty sẽ tổ chức các tour du lịch trong và ngoài nước.
Luân còn chỉ đạo nhân viên liên hệ tư vấn, ký kết hợp đồng du lịch, nhận hồ sơ làm visa và thu tiền ký quỹ của khách hàng. Sau khi nhận tiền, Luân không thực hiện hoặc chỉ thực hiện không đầy đủ các nội dung cam kết như làm visa, đặt vé máy bay, đặt dịch vụ du lịch… để chiếm đoạt tiền của khách hàng.
Để kéo dài thời gian và che giấu hành vi, Luân đưa ra nhiều thông tin không có thật như chưa kịp thanh toán booking đoàn, đã đặt cọc vé máy bay nhưng chưa thanh toán đúng hạn, bị mất booking hoặc hồ sơ xin visa chưa được cấp.
Khi các bị hại yêu cầu hoàn tiền đã chiếm đoạt, Luân tiếp tục tìm cách né tránh, không nghe điện thoại, xóa tài khoản liên lạc, rời khỏi địa điểm kinh doanh hoặc chỉ hoàn trả một phần tiền nhằm hướng vụ việc sang quan hệ dân sự để tránh trách nhiệm hình sự về hành vi đã thực hiện.
Cơ quan điều tra xác định bằng thủ đoạn trên, Luân đã chiếm đoạt hơn 445 triệu đồng của nhiều khách hàng.