Ngày 23.6, Công an thành phố Đồng Nai cho biết, đang triển khai kế hoạch tổng rà soát, kiểm tra, phát hiện và xử lý người nước ngoài vi phạm về xuất nhập cảnh, cư trú, lao động trên địa bàn, trong thời gian 50 ngày.
Cụ thể, theo kế hoạch, trong thời gian 50 ngày (từ ngày 17.6 đến 5.8), lực lượng công an sẽ đồng loạt kiểm tra, rà soát xử lý nghiêm các hành vi vi phạm pháp luật về xuất nhập cảnh, cư trú, lao động và các hành vi vi phạm khác, góp phần bảo đảm an ninh trật tự trên địa bàn.
Để đảm bảo đợt tổng kiểm tra đạt hiệu quả cao nhất, lãnh đạo Công an thành phố Đồng Nai đã yêu cầu Phòng Quản lý xuất nhập cảnh chủ trì, phối hợp các phòng nghiệp vụ, công an cấp xã và các đơn vị liên quan đẩy mạnh tuyên truyền, kiểm tra, xử lý các trường hợp có dấu hiệu vi phạm để quản lý, xử lý theo đúng quy định của pháp luật.
Tăng cường tuyên truyền, hướng dẫn các cơ sở lưu trú, doanh nghiệp, khu công nghiệp thực hiện nghiêm các quy định về khai báo tạm trú, lưu trú; đẩy mạnh cung cấp dịch vụ công trực tuyến đối với các thủ tục liên quan đến người nước ngoài.
Quá trình thực hiện không làm ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh, sản xuất của các doanh nghiệp, công ty.
Theo thống kê, 6 tháng đầu năm 2026, Phòng Quản lý xuất, nhập cảnh Công an thành phố Đồng Nai đã kiểm tra, phát hiện, xử phạt vi phạm hành chính 260 cá nhân, tổ chức vi phạm và đã tổ chức trục xuất 129 người nước ngoài vi phạm pháp luật về xuất, nhập cảnh; đã khởi tố 3 vụ việc, chuyển Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Đồng Nai điều tra xử lý theo thẩm quyền.
Tin Gốc: Thanh Niên

Xe container chở hàng chục tấn khoai tây chạy trên quốc lộ 20 hướng từ Đà Lạt về TP HCM lúc hơn 20h ngày 20/6. Khi đang đổ đèo Bảo Lộc tại khúc cua đoạn qua xã Đạ Huoai 2, xe bất ngờ lao sang đường ngược chiều, va chạm với hai ôtô con cùng một xe tải.
Sau cú tông, xe container và ôtô 5 chỗ lao xuống vực bên phải tuyến đường. Xe container rơi xuống độ sâu khoảng 30 m, được các cây lớn chặn lại; ôtô nằm cách mép vực 15 m. Các xe còn lại bị hư hỏng, nhiều mét hộ lan dọc quốc lộ 20 bị xô đổ.
Theo cơ quan chức năng, trên bốn xe gặp nạn có tổng cộng 10 người. Tất cả đều an toàn.
Rạng sáng 21/6, lực lượng cứu hộ đã cẩu được ôtô 5 chỗ lên khỏi vực. Riêng xe container do trọng tải lớn, nằm ở vị trí phức tạp nên chưa thể trục vớt. Công tác cứu hộ sẽ tiếp tục khi điều kiện bảo đảm an toàn.
Nguyên nhân tai nạn đang được điều tra.
Đèo Bảo Lộc trên quốc lộ 20, nối huyện Đạ Huoai và TP Bảo Lộc cũ. Đèo dài chừng 10 km với nhiều khúc cua quanh co, nguy hiểm, thường xuyên xảy ra tai nạn. Đây là tuyến đường quan trọng nối Đông Nam Bộ với Lâm Đồng.
Tin Gốc: Vnexpress

Phát biểu tại buổi lễ, Thủ tướng Lê Minh Hưng ghi nhận những chiến công xuất sắc của lực lượng Cảnh sát hình sự. "Mỗi vụ án được điều tra, khám phá thành công là một lần pháp luật được bảo vệ, công lý được thực thi và niềm tin xã hội được củng cố", Thủ tướng nhấn mạnh.
Đất nước đang bước vào kỷ nguyên mới, trong khi tình hình tội phạm ngày càng phức tạp, Thủ tướng đề nghị lực lượng Cảnh sát hình sự quán triệt, cụ thể hóa chủ trương, đường lối của Đảng, Nhà nước, nhất là các quan điểm mới về an ninh trong văn kiện Đại hội XIV của Đảng; đổi mới mạnh mẽ tư duy, vừa phòng ngừa, trấn áp tội phạm, vừa tạo thuận lợi tối đa cho phát triển KT-XH.
Cùng đó là nâng cao chất lượng đánh giá, dự báo tình hình; chủ động nhận diện sớm các xu hướng, phương thức, thủ đoạn mới của tội phạm; kiên quyết không để kẽ hở cho hoạt động tội phạm; tập trung chuyển đổi phương thức hoạt động sang ứng dụng KH-CN, kết hợp nhuần nhuyễn, chặt chẽ giữa truyền thống và hiện đại với hạ tầng đồng bộ, hiện đại, bảo mật cao.
Thủ tướng Lê Minh Hưng cũng yêu cầu đẩy mạnh xây dựng lực lượng theo đúng tinh thần chỉ đạo của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm "vững chính trị, sắc nghiệp vụ, tinh thông pháp luật, làm chủ công nghệ; sẵn sàng dấn thân vì đất nước, vì nhân dân". Người chiến sĩ Cảnh sát hình sự phải có trái tim nóng yêu dân, thương dân, bảo vệ dân; có cái đầu lạnh để tỉnh táo, khách quan, thượng tôn pháp luật, nhân văn; có bàn tay sạch để giữ vững liêm chính, danh dự; có đôi chân vững chắc để bám địa bàn, bám thực tiễn; có trí tuệ mở để làm chủ công nghệ, pháp luật, ngoại ngữ.
Thủ tướng kỳ vọng lực lượng Cảnh sát hình sự không chỉ giỏi đánh án, mà còn giỏi vận động quần chúng, giữ gìn hình ảnh người chiến sĩ CAND mẫu mực, nhân văn. Tên gọi "Cảnh sát hình sự" mãi là niềm tin cậy của nhân dân, là sự nghiêm minh của pháp luật, là nỗi khiếp sợ của cái ác, của tội phạm.
Thay mặt lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Thủ tướng Lê Minh Hưng trao Huân chương Hồ Chí Minh tặng lực lượng Cảnh sát hình sự; đồng thời trao danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân tặng 6 tập thể, cá nhân thuộc lực lượng Cảnh sát hình sự. Cũng nhân dịp này, Cục Cảnh sát hình sự được trao tặng Huân chương Chiến công hạng nhất.
Chiều cùng ngày, Thủ tướng Lê Minh Hưng dự lễ đón nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang (LLVT) nhân dân của Quân khu 4. Thủ tướng khẳng định trải qua hơn 80 năm xây dựng, chiến đấu và trưởng thành, LLVT Quân khu 4 luôn trung thành tuyệt đối với Đảng, với Tổ quốc, với nhân dân; đoàn kết gắn bó, vượt qua mọi khó khăn, thử thách, anh dũng chiến đấu, lập nhiều chiến công xuất sắc.
Theo Thủ tướng, bối cảnh mới chứa đựng cả thời cơ và thách thức, vì thế LLVT Quân khu 4 cần tập trung xây dựng "cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, hiện đại"; tiếp tục điều chỉnh tổ chức theo hướng tinh, gọn, mạnh, đồng bộ, hiệu quả; nâng cao chất lượng huấn luyện, làm chủ vũ khí, trang bị và phương thức tác chiến hiện đại.
Đồng thời, thực hiện tốt chức năng đội quân công tác, tham gia phát triển KT-XH; phòng, chống, khắc phục hậu quả thiên tai, dịch bệnh, tìm kiếm cứu nạn, bảo vệ tính mạng và tài sản của nhân dân; xây dựng cơ sở chính trị địa phương vững mạnh; thực hiện tốt công tác đối ngoại quốc phòng, làm sâu sắc hơn nữa quan hệ đoàn kết, hữu nghị đặc biệt, thủy chung son sắt VN - Lào; xây dựng đường biên giới hòa bình, hợp tác, trở thành biểu tượng sinh động của tình đoàn kết đặc biệt giữa hai dân tộc, hai đất nước, hai quân đội.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ở TP.HCM, cháu bé 2 tuổi bị bạo hành nghiêm trọng được đưa đến bệnh viện trong tình trạng nguy kịch, nhưng sau đó được cứu sống. May mắn cho cháu bé khi được người hàng xóm phát hiện cùng với sự vào cuộc kịp thời của cơ quan công an. Viện kiểm sát khẩn trương kiểm sát việc giải quyết nguồn tin về tội phạm, phê chuẩn các quyết định tố tụng cần thiết, đồng thời kiến nghị chính quyền địa phương làm thủ tục khai sinh, hỗ trợ điều trị và bảo đảm nơi chăm sóc an toàn cho cháu.
Đó là chuỗi can thiệp cần thiết. Không chỉ xử lý người có hành vi bạo lực, cơ quan bảo vệ pháp luật còn nhìn thấy một đứa trẻ chưa có giấy khai sinh, chưa được bảo đảm đầy đủ quyền nhân thân cơ bản và đang cần được đưa ra khỏi môi trường nguy hiểm.
Ở Hà Nội, cháu bé 4 tuổi không còn may mắn như vậy. Khi xe cứu thương đến, sự sống đã không còn. Cơ quan điều tra khởi tố, điều tra và xử lý người phạm tội. Tòa án vẫn có thể tuyên một bản án nghiêm khắc. Nhưng khi đứa trẻ đã chết, pháp luật chỉ còn thực hiện được chức năng trừng phạt và ghi nhận công lý sau cùng. Pháp luật không thể trả lại cơ hội sống cho một đứa trẻ đã bị bỏ lại quá lâu trong bạo lực.
Sự khác biệt ấy cho thấy bản chất của bảo vệ trẻ em không chỉ nằm ở chế tài hình sự. Chế tài là cần thiết. Người hành hạ, đánh đập, cố ý gây thương tích hoặc tước đoạt tính mạng trẻ em phải bị xử lý nghiêm. Nhưng nếu chỉ đợi đến khi thương tích nặng hoặc tử vong rồi mới vận hành bộ máy pháp luật thì sự bảo vệ đã đến muộn.
Với trẻ em, đặc biệt là trẻ nhỏ sống lệ thuộc hoàn toàn vào người lớn, mỗi dấu hiệu bạo lực đều phải được coi là tín hiệu cảnh báo. Một vết bầm bất thường, tiếng khóc kéo dài, việc trẻ bị nhốt trong phòng, bị bỏ đói, không được đưa đi học, không có giấy khai sinh, không được chăm sóc y tế đều không thể bị xem là "chuyện riêng của gia đình".
Luật Trẻ em đã xác định rõ trẻ em có quyền được bảo vệ tính mạng, thân thể, nhân phẩm, được chăm sóc, được khai sinh và được sống trong môi trường an toàn. Bạo lực trẻ em là hành vi bị nghiêm cấm. Bộ luật Hình sự đã có các tội danh xử lý hành vi hành hạ người khác, cố ý gây thương tích và giết người. Không phải là pháp luật thiếu quy định. Vấn đề là làm sao để quy định ấy được kích hoạt đủ sớm, trước khi đứa trẻ rơi vào tình trạng không thể cứu vãn.
Vụ việc ở TP.HCM cho thấy vai trò rất quan trọng của cộng đồng dân cư. Nếu hàng xóm không phát hiện, không báo tin, rất có thể cháu bé tiếp tục bị bạo hành trong im lặng. Một cuộc gọi, một tin báo, một sự can thiệp đúng lúc có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Pháp luật muốn bảo vệ trẻ em thì trước hết phải có người báo cho chính quyền biết đứa trẻ đang gặp nguy hiểm. Trong nhiều vụ bạo hành, trẻ em không thể tự tố cáo. Trẻ càng nhỏ, khả năng tự bảo vệ càng bằng không. Vì vậy trách nhiệm phát hiện không thể đặt lên vai nạn nhân. Trách nhiệm ấy thuộc về người lớn xung quanh, từ hàng xóm, chủ nhà trọ, tổ dân phố, nhà trường, y tế cơ sở đến chính quyền địa phương.
Cũng từ vụ TP.HCM, cần nhìn thấy thêm một tầng bảo vệ khác, đó chính là bảo vệ quyền nhân thân và điều kiện sống của trẻ. Một đứa trẻ chưa có giấy khai sinh rất dễ bị đẩy ra ngoài tầm nhìn của hệ thống quản lý. Không khai sinh thì khó tiếp cận y tế, giáo dục, trợ giúp xã hội và các cơ chế bảo vệ chính thức. Trẻ em trong hoàn cảnh ấy dễ trở thành đứa trẻ vô hình. Khi đã vô hình về mặt quản lý, các nguy cơ bị bạo lực, bỏ rơi và xâm hại cũng khó được phát hiện hơn.
Việc Viện kiểm sát nhân dân khu vực 14 TP.HCM kiến nghị làm thủ tục khai sinh, hỗ trợ điều trị và tìm nơi chăm sóc phù hợp cho cháu bé vì vậy không chỉ là một động tác hành chính. Đó là cách đưa một đứa trẻ trở lại trong vòng bảo vệ của pháp luật.
Vụ Hà Nội lại cho thấy mặt tối của sự chậm trễ. Khi bạo lực diễn ra nhiều ngày, khi trẻ bị đánh đập, bỏ đói, bị xâm hại thân thể bằng những hành vi tàn nhẫn mà không có sự can thiệp kịp thời, hệ quả có thể là cái chết. Sau cái chết ấy, mọi bản án đều cần thiết nhưng không đủ. Cần thiết để trừng phạt. Cần thiết để răn đe. Cần thiết để khẳng định xã hội không dung thứ bạo lực với trẻ em. Nhưng không đủ vì đứa trẻ không còn nữa. Không đủ vì chức năng nhân đạo nhất của pháp luật là bảo vệ sự sống đã không kịp thực hiện.
Từ hai vụ việc trên yêu cầu đặt ra không chỉ là xử thật nghiêm người phạm tội. Điều đó đương nhiên phải làm. Yêu cầu quan trọng hơn là thiết lập một cơ chế phản ứng sớm đối với bạo lực trẻ em. Mỗi khu dân cư, nhà trọ, trường học, cơ sở y tế cần có trách nhiệm nhận diện và báo tin khi thấy trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bỏ rơi hoặc bị xâm hại. Chính quyền cấp cơ sở phải quản lý sát hơn các trường hợp trẻ nhỏ sống trong hoàn cảnh rủi ro, nhất là trẻ chưa khai sinh, trẻ không đến trường, trẻ sống cùng cha dượng, mẹ kế hoặc người không có quan hệ huyết thống trong điều kiện thiếu ổn định. Cơ quan bảo vệ pháp luật phải xử lý tin báo nhanh, đồng thời phối hợp với ngành lao động, y tế và chính quyền địa phương để tách trẻ khỏi môi trường nguy hiểm khi cần thiết.
Bảo vệ trẻ em không thể chỉ là khẩu hiệu. Đó phải là một hệ thống phản ứng cụ thể, bắt đầu từ phát hiện sớm, tiếp nhận tin báo, can thiệp khẩn cấp, chăm sóc y tế, bảo đảm giấy tờ nhân thân và xử lý hình sự người xâm hại. Mỗi mắt xích chậm trễ đều có thể khiến một đứa trẻ mất cơ hội được cứu.
Hai vụ bạo hành trẻ em ở TP.HCM và Hà Nội đặt cạnh nhau như một lời cảnh báo nghiêm khắc. Có đứa trẻ còn sống vì xã hội không im lặng và pháp luật đến kịp. Có đứa trẻ đã chết vì pháp luật chỉ còn có thể đến sau cùng. Trong bảo vệ trẻ em, sự khác biệt giữa kịp thời và quá muộn đôi khi chỉ là một cuộc gọi, một lần gõ cửa, một quyết định can thiệp sớm. Và cũng chính ở đó, thước đo của một xã hội văn minh không nằm ở việc chúng ta phẫn nộ sau mỗi cái chết mà nằm ở khả năng ngăn cho cái chết ấy đừng xảy ra.
Tin Gốc: Thanh Niên

