Ngày 23-6, Công an cửa khẩu Cảng hàng không quốc tế Đà Nẵng cho biết sau một tháng thí điểm hệ thống phát hiện, chế áp thiết bị bay không người lái (UAV), lực lượng chức năng đã phát hiện 597 UAV hoạt động trong vùng kiểm soát.
Trong số này có 458 UAV hoạt động trong vùng cấm bay và 139 UAV hoạt động ngoài vùng cấm bay. Các đơn vị chức năng đã xác định 227 lượt UAV xâm nhập khu vực cấm bay của sân bay Đà Nẵng và triển khai biện pháp ngăn chặn, kiểm soát.
Hệ thống được triển khai trong bối cảnh tình trạng UAV xâm phạm khu vực sân bay diễn biến phức tạp, tiềm ẩn nguy cơ mất an ninh, an toàn hàng không.
Theo Công an cửa khẩu Cảng hàng không quốc tế Đà Nẵng, đơn vị đã phối hợp với Trung tâm An ninh hàng không quốc gia và Cục Kỹ thuật nghiệp vụ (Bộ Công an) khảo sát, xây dựng phương án phát hiện, chế áp UAV xâm nhập vùng cấm bay. Đồng thời tăng cường giám sát camera, tuần tra, kiểm soát tại khu vực công cộng và vành đai nội bộ sân bay.
Cảng hàng không quốc tế Đà Nẵng hiện là cửa ngõ hàng không quốc tế lớn nhất khu vực miền Trung – Tây Nguyên, với khoảng 300-350 chuyến bay cất, hạ cánh mỗi ngày.
Từ tháng 2 đến tháng 4-2026, khu vực sân bay ghi nhận 6 vụ UAV xâm nhập và một sự cố liên quan đến 3 UAV, ảnh hưởng đến hàng chục chuyến bay. Riêng vụ việc ngày 22-2 khiến 54 chuyến bay phải điều chỉnh thời gian cất, hạ cánh để bảo đảm an toàn.
Trong thời gian tới, sân bay Đà Nẵng sẽ chính thức thử nghiệm hệ thống giám sát UAV có khả năng tự động phát hiện, nhận dạng và theo dõi các thiết bị bay không người lái hoạt động trong khu vực sân bay.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thời Sự
Người đàn ông mắc bệnh tâm thần vào tầng 7 bệnh viện nhảy xuống đất tử vong

Tối 24-5, thông tin từ Bệnh viện Đa khoa khu vực Quảng Nam, phường Điện Bàn, TP Đà Nẵng, tại khuôn viên của bệnh viện này xảy ra vụ việc một người đàn ông nhảy lầu từ tầng 7 xuống đất tử vong.
Thông tin ban đầu chiều cùng ngày, tại tiền sảnh khu 7 tầng của bệnh viện, mọi người phát hiện một người đàn ông rơi từ tầng cao xuống đất.
Sau khi sự việc xảy ra, trực lãnh đạo bệnh viện đã có mặt tại hiện trường kiểm tra, đánh giá tình trạng nạn nhân, đồng thời báo cho Công an phường Điện Bàn và lực lượng Viện kiểm sát xử lý.
Lãnh đạo bệnh viện thông tin bộ phận công nghệ thông tin của bệnh viện cũng trích xuất camera an ninh để xác minh, tìm hiểu thêm.
Qua trích xuất camera an ninh, nạn nhân là người từ bên ngoài vào, không phải là bệnh nhân đang điều trị hay người nhà đang thăm nuôi bệnh tại bệnh viện.
Qua xác minh của cơ quan chức năng, danh tính nạn nhân là ông H.V.Đ. (42 tuổi, trú khối phố Bằng An Trung, phường An Thắng, TP Đà Nẵng).
Theo thông tin ban đầu, ông Đ. có tiền sử mắc bệnh tâm thần nhiều năm nay, thuộc diện điều trị ngoại trú, phải uống thuốc hằng ngày tại nhà.
Trưa cùng ngày, ông Đ. bỏ nhà đi lang thang, sau đó lên tầng 7 khu điều trị của Bệnh viện Đa khoa khu vực Quảng Nam và bất ngờ nhảy xuống đất tử vong.
Lãnh đạo bệnh viện cho biết ngoài trích xuất camera, sự việc người đàn ông nhảy lầu diễn ra quá nhanh, các nhân viên y tế, người dân, bệnh nhân ở đây không kịp ngăn cản.
Sau khi sự việc xảy ra, người thân của ông Đ. đến hiện trường phối hợp với các cơ quan chức năng hoàn tất thủ tục cần thiết, đưa thi thể nạn nhân về nhà an táng.
Lãnh đạo bệnh viện cùng tập thể viên chức, người lao động đã gửi lời chia buồn động viên gia đình nạn nhân, đồng thời hỗ trợ gia đình nạn nhân 2 triệu đồng lo chi phí mai táng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Trưa đầu tháng 4, hành lang khu tập thể A9 Thái Phiên gần như không có gió, ánh nắng không lọt vào. Những mảng tường loang lổ, bốc lên mùi ẩm mốc. Bà Đặng Thị Hoài, 51 tuổi, bước chậm qua từng bậc cầu thang, tay vịn vào lan can đã mục nát, áo dính mồ hôi. Những bước chân nặng nề như kéo theo cả nỗi mệt mỏi của nhiều năm sống trong căn hộ xuống cấp.
Lên đến tầng 4, bà dừng lại vài giây lấy hơi rồi mở cánh cửa gỗ cũ kỹ. Bên trong chừng 5 m2 là bếp và chỗ tắm gội. Nhà vệ sinh nằm phía sau phải dùng chung với một hộ khác, lối vào chỉ hơn một mét. Tận dụng khoảng không gian nhỏ hẹp ấy, bà đóng thêm cái chuồng nhỏ nhô ra ngoài để nuôi vài con gà đẻ trứng.
Đối diện bếp là căn hộ chỉ hơn 15 m2 được vợ chồng bà mua của một công nhân tàu biển từ năm 1986. Giống như hầu hết gia đình ở chung cư cũ, vợ chồng bà phải đóng thêm "chồng cọp" ngoài ban công để có thêm chỗ cho hai con ngủ.
"Ngày trước mua được căn này là mừng lắm. Bây giờ nhà cửa thế này, chẳng dám mời ai đến chơi", bà Hoài nói.
Những khu tập thể như ở A9 từng là niềm tự hào của nhiều gia đình cán bộ, công nhân đất cảng Hải Phòng. Nhưng sau gần nửa thế kỷ, những biểu tượng an cư ấy giờ chỉ còn lại sự xuống cấp, mục ruỗng.
Hải Phòng hiện có 66 chung cư với khoảng 2.200 căn hộ được xếp hạng cấp độ D, mức độ nguy hiểm cao nhất, được chính quyền đẩy nhanh kế hoạch di dân, phá bỏ. Biết tin ấy, nhiều cư dân như bà Hoài không giấu được niềm vui. Họ sẽ thoát khỏi cảnh nhà dột, tường nứt, điện nước chắp vá, có nhà vệ sinh riêng, không còn nơm nớp lo sập trần mỗi mùa mưa bão.
"Đó không chỉ là sự thay đổi về chỗ ở mà còn là cơ hội cải thiện chất lượng cuộc sống, là sự an tâm cho tuổi già, là tương lai tốt hơn cho con cái", bà Hoài nói.
Những cuộc trò chuyện ở hành lang, cầu thang tập thể gần đây xoay quanh chuyện đăng ký nguyện vọng mua nhà ở xã hội, hỏi thăm thông tin dự án mới, hoặc bàn bạc xem nên vay bao nhiêu tiền mua nhà mới. "Tổ trưởng dân phố đã gọi lên phổ biến, cho đăng ký nguyện vọng rồi. Cả nhà cùng cố gắng", bà Hoài phấn khởi nói.
Dẫu vậy đi cùng niềm vui là nỗi lo tiền mua nhà. Gia đình bà Hoài sống dựa vào mức lương 8 triệu đồng/tháng từ công việc vệ sinh môi trường. Chồng bà làm lao động tự do, thu nhập bấp bênh, nhiều tháng chỉ được 2-3 triệu đồng. Tổng thu nhập chỉ đủ trang trải cuộc sống cơ bản. Tiền tiết kiệm gần như không có.
Theo tính toán của cơ quan chức năng, với một căn hộ diện nhà ở xã hội khoảng 50 m2, giá có thể lên tới 861 triệu đồng, thậm chí gần một tỷ đồng. Trong khi đó, mức bồi thường cho các hộ dân dao động 259 đến hơn 542 triệu đồng, tùy loại giấy tờ pháp lý. Phần chênh lệch người dân phải bù thêm có thể từ hơn 300 đến trên 700 triệu đồng.
Bảng so sánh tài chính dự kiến khi người dân mua nhà ở xã hội (căn hộ 50 m2):
Đối tượng
Mức bồi thường, hỗ trợ dự kiến
Số tiền dự kiến phải bù thêm
Hộ có giấy chứng nhận
542,84 triệu đồng
318,61-422,76 triệu đồng
Hộ có quyết định thanh lý
393,62 triệu đồng
467,83-571,98 triệu đồng
Hộ thuê nhà tài sản công
259,92 triệu đồng
601,08-705,68 triệu đồng
"Với số tiền bù thêm lớn như thế thì lấy đâu ra. Phần lớn cư dân sống trong các khu tập thể cũ là người có thu nhập thấp hoặc cán bộ về hưu với đồng lương hưu ít ỏi", ông Nguyễn Khắc Thắng, 74 tuổi, sống tại tầng 2, lô 1 Thái Phiên nói.
Lấy ví dụ từ những hộ dân khu A7, A8 Vạn Mỹ đã được chuyển đến chung cư Hoàng Huy Lạch Tray, ông cho biết trước năm 2022, giá thuê nhà chỉ khoảng 350.000 đến 400.000 đồng một tháng. Nhưng khi sang nơi ở mới, giá thuê tăng vọt lên 3 đến 4,5 triệu đồng cho một căn hộ 50 m2.
Dù thành phố đã có những điều chỉnh, đưa ra mức giá thuê mới cho năm 2025 dao động từ 16.204 đồng đến 31.635 đồng mỗi m2, đồng thời hỗ trợ từ 65 đến 100% cho hộ nghèo, cận nghèo, nhưng với những người chỉ kiếm được vài chục nghìn mỗi ngày từ nghề xe ôm như ông Thắng, số tiền đó vượt quá khả năng.
Không chỉ đau đáu gánh nặng tiền bạc, việc di dời còn kéo theo hàng loạt nỗi lo về tính pháp lý. Qua hàng chục năm, nhiều căn hộ đã được mua bán bằng giấy viết tay, chia tách cho con cái, hoặc chuyển nhượng không chính thức. Khi áp dụng chính sách bồi thường, tái định cư, những người này lo không được công nhận đầy đủ quyền lợi, mất đi tài sản tích lũy cả đời.
Bà Trần Thị Lành, 60 tuổi, sống ở khu Lam Sơn, băn khoăn căn hộ bà cùng các con đang ở được chia đôi từ căn hộ cũ của bố, đã ở mấy chục năm, không tranh chấp gì. Khi xét tái định cư, liệu có được tính là hộ riêng không?
Nhiều người dân đề nghị với những trường hợp sử dụng ổn định, lâu dài, không tranh chấp, cần có cơ chế xem xét hợp lý để đảm bảo quyền lợi, tránh gây thiệt thòi.
Theo thống kê, hiện có khoảng 7.000 hộ dân sinh sống trong các chung cư cấp độ D ở Hải Phòng. Những người được hỏi đều khẳng định kế hoạch cải tạo, xây dựng lại chung cư cũ là cần thiết và cấp bách. Không chỉ để chỉnh trang đô thị mà quan trọng hơn là đảm bảo an toàn tính mạng cho người dân. Tuy nhiên, nếu không có cơ chế hỗ trợ phù hợp, nhiều hộ dân sẽ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan ở lại thì không được, mà đi thì không đủ khả năng.
Tựa lưng vào cánh cửa bếp ọp ép, bà Hoài hướng mắt về đại công trường dự án nhà ở xã hội Kho 3 Lạc Viên với hy vọng cơ quan chức năng sẽ xem xét kỹ, ban hành chính sách sát với thực tế thu nhập, hoàn cảnh yếu thế của người dân sống trong những chung cư cũ. Có như vậy, trong một tương lai không xa, gia đình bà và những người cùng cảnh ngộ mới an yên trong ngôi nhà đúng nghĩa.
Tin Gốc: Vnexpress

Giao quyền phải đi đôi với giao trách nhiệm, tài chính, nhân lực, dữ liệu có công cụ thực hiện.
Nhìn từ TP.HCM, sau một năm triển khai mô hình chính quyền địa phương hai cấp, TP ghi nhận những chuyển biến rõ nét trong tổ chức bộ máy và thực hiện phân cấp, phân quyền.
Bộ máy hành chính được tinh gọn hơn, giảm tầng nấc trung gian, tăng tính trực tiếp giữa chính quyền với người dân, doanh nghiệp; nhiều nhiệm vụ được đưa về cơ sở, tạo điều kiện để cấp xã chủ động giải quyết công việc ngay từ đầu.
Tuy nhiên quá trình vận hành cũng bộc lộ không ít thách thức khi một siêu đô thị hơn 14 triệu dân phải gánh khối lượng công việc ngày càng lớn trong khi nguồn lực chưa theo kịp yêu cầu thực tiễn.
Tại hội nghị sơ kết một năm vận hành mô hình tổ chức tổng thể của hệ thống chính trị và mô hình chính quyền địa phương hai cấp, Phó bí thư Thành ủy TP.HCM Văn Thị Bạch Tuyết cho biết việc phân quyền, phân cấp là một trong những nội dung trọng tâm được TP tập trung triển khai ngay từ đầu.
Trên cơ sở 1.065 nhiệm vụ được phân cấp tại 28 nghị định của Chính phủ, TP.HCM đã ban hành nhiều quyết định phân cấp, ủy quyền trên các lĩnh vực. TP đã thực hiện phân cấp, ủy quyền 900 nhiệm vụ của các sở, ngành và 108 nhiệm vụ của UBND, chủ tịch UBND TP cho cấp xã. Đây được xem là bước chuyển mạnh trong tư duy quản trị, hướng tới trao nhiều quyền hơn cho cơ sở để giải quyết công việc nhanh hơn, sát thực tiễn hơn.
Theo đánh giá của lãnh đạo Thành ủy TP.HCM, phần lớn các nhiệm vụ được phân cấp, phân quyền và phân định thẩm quyền bước đầu phát huy hiệu quả tích cực. Cấp xã chủ động hơn trong thực hiện chức năng, nhiệm vụ; thời gian xử lý công việc được rút ngắn; chất lượng phục vụ người dân và doanh nghiệp được nâng lên.
Kết quả này góp phần khẳng định chủ trương xây dựng mô hình chính quyền địa phương hai cấp là đúng hướng. Đây cũng là tiền đề quan trọng để nâng cao hiệu quả quản trị đô thị trong bối cảnh TP.HCM đang bước vào giai đoạn phát triển mới với quy mô ngày càng lớn.
Tuy nhiên thực tiễn vận hành cũng cho thấy áp lực không nhỏ đối với bộ máy hành chính TP. Bà Tuyết cho biết với các nhiệm vụ được Trung ương phân quyền, phân cấp cho TP, quy mô dân số trên 14 triệu người, phạm vi quản lý rộng cùng số lượng hồ sơ hành chính và nhu cầu dịch vụ công rất lớn đã khiến áp lực thực hiện nhiệm vụ tăng mạnh sau hợp nhất. Những lĩnh vực chịu sức ép rõ nhất là đất đai, xây dựng, tư pháp - hộ tịch, đầu tư, an sinh xã hội, giáo dục và y tế.
Trong khi đó định mức biên chế hiện vẫn được áp dụng theo cơ chế bình quân chung, chưa phản ánh đầy đủ đặc thù của một đô thị đặc biệt có quy mô dân số và khối lượng công việc vượt trội. Hệ quả là một số sở, ngành và địa phương xuất hiện tình trạng quá tải, nhất là tại các khu vực đông dân cư, tốc độ đô thị hóa nhanh hoặc có lượng hồ sơ hành chính rất lớn.
Tương tự, ở cấp xã dù được trao thêm thẩm quyền nhưng năng lực đáp ứng giữa các địa phương chưa đồng đều. Nhiều phường, xã có quy mô dân số rất lớn nhưng số lượng biên chế, điều kiện cơ sở vật chất và năng lực chuyên môn chưa tương xứng với khối lượng công việc được giao.
Theo Thành ủy TP.HCM, một số địa phương vẫn còn chậm kiện toàn tổ chức bộ máy, phân công các chức danh lãnh đạo cấp phòng và vị trí việc làm. Nhiều nơi thiếu cán bộ, công chức, viên chức có kinh nghiệm ở các lĩnh vực trọng yếu như xây dựng Đảng, công nghệ thông tin, tài chính - kế toán, quản lý đất đai, xây dựng - giao thông và y tế.
Trong bối cảnh mới, yêu cầu đối với đội ngũ cán bộ ngày càng cao, đòi hỏi khả năng đa nhiệm và kỹ năng số tốt hơn. Tuy nhiên năng lực cán bộ giữa các địa phương còn chưa đồng đều. Khối lượng công việc tăng nhanh trong khi khung biên chế hiện hành chưa phù hợp với quy mô dân số, diện tích và tính chất địa bàn, tạo áp lực lớn đối với quá trình thực thi công vụ.
Bên cạnh bài toán nhân sự, những vướng mắc về thể chế và dữ liệu cũng được chỉ ra là rào cản cần sớm tháo gỡ. Theo đánh giá của TP, hầu hết các quy định về phân cấp, phân quyền và phân định thẩm quyền đều khả thi, tạo hành lang pháp lý giúp chính quyền hai cấp vận hành thông suốt.
Thế nhưng vẫn còn một số quy định tại các nghị định phân định thẩm quyền có dấu hiệu chồng chéo với Luật Tổ chức chính quyền địa phương hiện hành.
Nhiều thủ tục hành chính có thời hạn giải quyết ngắn trong khi quy trình thực hiện còn phức tạp, ảnh hưởng đến tính khả thi trong việc xử lý và trả kết quả đúng hạn. Cùng với đó, dữ liệu chuyên ngành giữa các hệ thống vẫn chưa đồng bộ hoàn toàn; việc chia sẻ dữ liệu giữa các cơ quan còn hạn chế ở các lĩnh vực như đất đai, xây dựng, hộ tịch, bảo hiểm và đầu tư.
Từ góc độ địa phương, trao đổi với Tuổi Trẻ, Bí thư Đảng ủy phường Phú Thủy (Lâm Đồng) Nguyễn Hữu Thông nêu rõ sau gần một năm thực hiện mô hình chính quyền địa phương hai cấp, quá trình phân cấp, phân quyền đã tạo điều kiện để chính quyền cấp xã chủ động hơn trong giải quyết công việc. Nhiều vấn đề phát sinh được xử lý ngay từ cơ sở, giảm tình trạng chuyển cấp hoặc chờ ý kiến nhiều cấp như trước đây.
Tuy vậy ông Thông cho rằng vẫn còn những lĩnh vực giao nhiệm vụ nhưng chưa giao đầy đủ thẩm quyền, nguồn lực khiến cơ sở chưa phát huy hết tính chủ động trong giải quyết công việc và thu hút đầu tư.
Trong đó, theo quy định, dù cấp xã đã được phân cấp giao đất không thu tiền sử dụng đất và cho thuê đất trả tiền hằng năm, nhà đầu tư vẫn phải hoàn tất nhiều thủ tục ở cấp tỉnh. Điều này làm kéo dài thời gian chuẩn bị dự án và giảm tính chủ động của địa phương trong thu hút đầu tư. Từ thực tế đó, ông đề nghị tiếp tục phân cấp mạnh hơn đối với một số dự án có quy mô phù hợp để cơ sở chủ động giải quyết công việc.
Bên cạnh đó, hiện nay cấp xã có thẩm quyền cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất lần đầu nhưng các thủ tục đăng ký biến động đất đai, chuyển nhượng quyền sử dụng đất vẫn thuộc Văn phòng đăng ký đất đai. Việc phải qua thêm một khâu trung gian khiến thời gian giải quyết thủ tục kéo dài, ảnh hưởng đến hiệu quả phục vụ người dân.
Hay như trong lĩnh vực giáo dục, hiện UBND cấp xã trực tiếp quản lý các trường mầm non, tiểu học và THCS nhưng chưa được giao thẩm quyền tuyển dụng giáo viên. Việc này dẫn đến khó khăn nhất định. Do vậy việc giao thẩm quyền tuyển dụng giáo viên cho cấp xã sẽ giúp chủ động hơn trong cân đối nhân lực, đáp ứng kịp thời yêu cầu thực tiễn.
Ông Thông nhấn mạnh yêu cầu hiện nay không chỉ là phân cấp về nhiệm vụ mà cần phân cấp đầy đủ về thẩm quyền, nguồn lực gồm cả nhân lực, tài chính và chế độ tiền lương, đãi ngộ và điều kiện thực hiện. Khi quyền hạn chưa tương xứng với trách nhiệm, hiệu quả vận hành của chính quyền cơ sở sẽ khó đạt như kỳ vọng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

