Tôi năm nay 45 tuổi, sinh ra trong một gia đình “có điều kiện”. Cha mẹ tôi đã có sẵn nhà đất, nên từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ phải lo lắng về chuyện chỗ ở hay áp lực phải mua nhà như nhiều người cùng trang lứa. Có lẽ chính sự đủ đầy đó đã khiến tôi hình thành một suy nghĩ: bất động sản là thứ luôn hiện hữu trong cuộc sống của mình, không cần phải cố gắng sở hữu thêm.
Hơn 10 năm trước, công việc của tôi khá thuận lợi. Thu nhập ổn định nên mỗi năm tôi vẫn để dành được khoảng 300 triệu đồng. Đó là số tiền không hề nhỏ vào thời điểm đó. Nhiều người bạn của tôi đã bắt đầu gom góp mua đất, mua căn hộ nhỏ hoặc đầu tư vào những tài sản có giá trị lâu dài. Còn tôi thì không hề nghĩ đến chuyện mua thêm nhà, đất.
Tôi dành tiền cho những trải nghiệm mà mình cho là xứng đáng: đi du lịch, khám phá những vùng đất mới, mua sắm những món đồ yêu thích, tận hưởng cuộc sống sau những ngày làm việc vất vả. Khi đó, tôi cảm thấy hoàn toàn hài lòng với lựa chọn của mình. Tôi nghĩ rằng tuổi trẻ cần được sống, được trải nghiệm và tận hưởng thành quả lao động. Tôi biết gia đình đã có nhà cửa, đất đai, bản thân không phải người tay trắng, bắt đầu từ con số 0. Chính cảm giác “có sẵn” đó khiến tôi không thấy động lực phải tạo dựng tài sản riêng.
Nhiều năm trôi qua, giá bất động sản thay đổi rất nhiều. Những khu vực từng có giá vừa tầm với khả năng tài chính của tôi nay tăng lên gấp nhiều lần. Mỗi lần nhìn lại, tôi không khỏi tiếc nuối vì đã bỏ lỡ cơ hội xây dựng nền tảng tài chính độc lập cho bản thân. Tôi từng nghĩ nhà đất của cha mẹ rồi cuối cùng cũng sẽ thuộc về con cái. Nhưng khi trưởng thành hơn, tôi mới hiểu suy nghĩ đó khá ngây thơ.
>> Vợ chồng lương 60 triệu chờ chung cư giảm giá 30% mới mua
Tài sản của cha mẹ trước hết là để phục vụ cuộc sống của chính họ. Khi tuổi cao, cha mẹ có thể cần tiền để dưỡng già, chăm sóc sức khỏe hoặc chữa bệnh. Những khoản chi này đôi khi lớn hơn rất nhiều so với những gì con cái hình dung. Nếu cha mẹ phải bán bớt nhà đất để trang trải cuộc sống hoặc chi phí y tế, đó là điều hoàn toàn hợp lý. Là con, tôi không thể coi những tài sản ấy là phần chắc chắn thuộc về mình trong tương lai.
Nhìn lại bản thân tôi thấy mình đã quá chủ quan. Trong giai đoạn có khả năng tích lũy tốt nhất, tôi chỉ nghĩ đến việc hưởng thụ hiện tại mà chưa chuẩn bị đủ cho tương lai. Những chuyến du lịch mang lại nhiều kỷ niệm đẹp, những món đồ mua sắm từng khiến tôi vui vẻ, nhưng phần lớn giá trị của chúng đều trôi qua theo thời gian. Trong khi đó, một tài sản được tạo lập từ sớm có thể trở thành nền tảng giúp tôi vững vàng hơn rất nhiều ở tuổi trung niên.
Khi sống trong sự đủ đầy từ nhỏ, chúng ta mặc nhiên xem những gì gia đình đang có là một phần bảo đảm cho tương lai của bản thân. Nhưng thực tế không phải vậy. Cha mẹ có tài sản là thành quả của họ. Còn sự an toàn tài chính của ai vẫn phải được xây dựng từ chính nỗ lực và quyết định của riêng người đó.
Với những ai đang có điều kiện tương đối thuận lợi nhờ nền tảng gia đình, tôi mong các bạn đừng lặp lại sai lầm của tôi. Đừng vì cha mẹ đã có nhà đất mà nghĩ mình không cần tạo dựng tài sản riêng. Dù ít hay nhiều, hãy cố gắng sở hữu một thứ gì đó do chính mình làm ra. Đó có thể là một mảnh đất, một căn hộ nhỏ, một khoản đầu tư dài hạn hay bất kỳ tài sản tích lũy nào phù hợp với khả năng tài chính.
Bởi đến một lúc nào đó, thứ mang lại sự yên tâm lớn nhất không phải những gì chúng ta được thừa hưởng, mà là những gì chúng ta tự tay gây dựng cho chính mình.
Tin Gốc: Vnexpress




