Sau bài viết Chiều cao người Việt thuộc nhóm trung bình thấp nhất thế giới, tôi thấy nhiều người bàn tán sôi nổi, chỉ ra các nguyên nhân do: học hành nhiều, ít vận động, do dinh dưỡng (sữa) và thời tiết – nước ta ở vùng nhiệt đới nên trung bình kích thước cơ thể thon gọn để tối ưu trao đổi nhiệt, tiết kiệm năng lượng và do di truyền.
Nhiều họ hàng, bạn bè và người quen, nếu có con sinh cùng tuổi, khi gặp nhau, câu hỏi thăm đầu tiên sẽ là: “Con nặng bao nhiêu cân”?, “Có sổ sữa không?”. Đến khi trẻ biết đi, biết chạy cho đến lúc vào tiểu học, thì mối quan tâm vẫn là câu chuyện “có bụ bẫm không”, “nặng bao nhiêu”.
Trong hai thông số cân nặng và chiều cao, tôi thấy đa số các bậc phụ huynh Việt vẫn quan tâm “bề ngang” hơn là “bề dài” với các mối bận tâm: “Ăn gì để con tăng cân” hơn là “làm sao để con cao lớn”. Một trong những lý do dẫn đến việc này, theo họ là vì gen ảnh hưởng. “Bố mẹ không cao, con thấp là chuyện bình thường”.
Trong khi đó, tôi thuộc thế hệ 8X, vợ chồng tôi cao chưa đến 1m7, tôi cao 1m69, vợ tôi 1m6 nhưng con trai tôi lúc học lớp 9 đã cao 1m76. Ngay từ khi con còn nhỏ, vợ chồng tôi đã tìm tòi nhiều phương pháp để cứu vãn chiều cao của “thế hệ F2”.
Nếu các bạn đến các trường cấp 2, 3 bây giờ, có thể nhận thấy trẻ ngày nay cao trên 1m7 không hiếm. Số trẻ cao chạm mốc 1m8 cũng không ít.
Tôi nghĩ để có kết quả này, ngoài việc phụ thuộc các yếu tố di truyền, khí hậu… thì đây là kết quả của dinh dưỡng, vận động và đặc biệt là sự quan tâm cải thiện chiều cao cho con của các bậc cha mẹ.
Tại lễ phát động chiến dịch Vì một kỷ nguyên cao khỏe diễn ra ở Hà Nội hôm 12/5, TS. BS Trương Hồng Sơn, Viện trưởng Viện Y học Ứng dụng Việt Nam, cho biết nam giới nước ta hiện đạt 168,1 cm và nữ giới cao 156,2 cm.
Bảng thống kê của mạng lưới NCD Risk Factor Collaboration xếp người Việt đứng thứ 153 trên tổng số 201 quốc gia và vùng lãnh thổ. Thanh niên Việt Nam hiện còn thấp hơn khoảng 3 cm so với mức trung bình 171 cm của nam giới toàn cầu.
Việc ứng dụng công nghệ và phần mềm vào quản lý học tập là bước tiến đáng ghi nhận giúp kết nối gia đình và nhà trường.
Tuy nhiên, cách thức vận hành thông báo các khoản thu tại trường công lập của con tôi hiện nay đang gây ra sự phiền toái không đáng có cho phụ huynh, đặc biệt là trong những ngày nghỉ lễ vừa qua.
Dẫn chứng từ thực tế cho thấy sự bất hợp lý trong việc thiết lập hệ thống tự động của nhà trường. Dù thời hạn nộp tiền đến tận ngày 15/5 nhưng ngay từ đầu tháng, các thông báo đã được gửi đến dồn dập.
Đáng nói hơn, hệ thống thường xuyên gửi lặp lại các tin nhắn giống hệt nhau vào cùng một thời điểm.
Cụ thể như tối ngày 2/5, tôi nhận được thông báo nhắc tiền các khoản thu lúc 22h24 phút, thời điểm gia đình đã nghỉ ngơi. Đến tối ngày 3/5, các thông báo trùng lặp lại tiếp tục xuất hiện dù vẫn đang trong kỳ nghỉ lễ 30/4 và 1/5.
Việc nhắc các khoản thu bất kể giờ giấc và với tần suất dày đặc ngay giữa kỳ nghỉ như vậy tạo tâm lý ức chế cho phụ huynh.
Tôi rất mong các nhà trường cùng đơn vị phát triển phần mềm cần tinh tế hơn, phân biệt rõ giữa thông báo định kỳ và nhắc nợ quá hạn.
Việc điều chỉnh khung giờ cùng tần suất gửi tin phù hợp sẽ giúp môi trường giáo dục số trở nên văn minh và thân thiện hơn.
Đọc bài viết "Tôi không ăn nữa khi cả bàn tiệc gắp thức ăn cho nhau", tôi lại có cái nhìn khác với tác giả. Tôi nghĩ sự nhiệt tình mời mọc trên mâm tiệc là một nét đặc trưng của người Việt. Nó có mặt hay, cũng có những lúc khiến người khác khó xử. Bản thân tôi cũng không ít lần rơi vào tình huống ấy, nhưng tôi xem đó là điều gần như đương nhiên khi tham gia một bữa tiệc đông người.
Tôi từng ngồi chung bàn với những người rất cởi mở. Họ chủ động bắt chuyện, kết nối mọi người, chia đều những món ăn được dọn với số lượng có hạn để không ai phải ngại ngần hay đắn đo. Nhờ vậy, những người vốn xa lạ, ban đầu còn giữ ý, chỉ sau vài phút đã nói chuyện rôm rả. Không khí bữa ăn có tiếng cười, có sự giao lưu đúng nghĩa, thay vì ai biết người nấy.
Ngược lại, cũng có những lần tôi gặp cả bàn ăn gần như im lặng. Hỏi gì đáp nấy, ai ăn phần người nấy, không khí gượng gạo dù tôi cũng cố gắng bắt chuyện. Khi đó, bữa tiệc giống như một nghĩa vụ phải hoàn thành hơn là dịp gặp gỡ. Món ăn ngon cũng trở nên nhạt đi, mọi người chỉ mong ăn nhanh cho xong để rời đi.
Đặt hai trải nghiệm ấy cạnh nhau, tôi càng thấy giá trị của những người biết quan tâm đến người ngồi cùng bàn. Đúng là đôi khi sự nhiệt tình của họ có thể khiến người khác hơi khó xử, nhưng họ cũng đang làm một việc quan trọng: tạo ra bầu không khí thân thiện để mọi người gần nhau hơn.
>> 'Tôi kinh hãi vì 10 người nhúng đũa vào nồi lẩu'
Vì thế, đọc chia sẻ của tác giả bài viết trước, tôi nghĩ có lẽ bạn không phù hợp với kiểu tiệc đông người vốn rất phổ biến ở Việt Nam. Cảm giác đó giống như bạn mặc một bộ vest đi chơi thể thao rồi thấy mọi thứ xung quanh không phù hợp với mình. Ở đây, không hẳn ai đúng, ai sai, mà chỉ là kỳ vọng của mỗi người khác nhau.
Theo tôi, đã ngồi chung một mâm tiệc thì cũng nên xuề xòa, hòa đồng với nhau một chút. Hãy vui vì có người sẵn sàng làm điều mà nhiều người ngại làm: chủ động kết nối và tạo không khí cho bữa ăn. Đừng quá xét nét hay đánh giá hành động của họ. Nếu bạn không muốn ăn món đó thì cứ việc để lại trong bát của mình một cách lịch sự, tế nhị là được.
Nếu ai cũng chỉ giữ ý, sợ gắp vào phần của người khác, sợ lấy mất miếng ngon mà người bên cạnh đang để dành, thì rất dễ xảy ra cảnh đồ ăn vẫn còn mà không ai dám động đũa. Trong nhiều bữa tiệc, tôi thấy có miếng thịt đùi gà rất ngon nhưng chẳng ai dám gắp vì ai cũng nghĩ nên nhường cho phụ nữ hoặc trẻ nhỏ. Cuối cùng miếng ngon vẫn còn đến cuối đĩa. Nếu không có ai chủ động chia sẻ, mọi người lại càng ngại ngần hơn.
Ăn tiệc đông người vốn là một sinh hoạt cộng đồng. Cũng như khi ngồi cùng bàn, nhiều người sẽ tự nhiên rót nước, mời nhau mà chẳng cần ai yêu cầu. Nếu chỉ chăm chăm lo phần mình, đến cuối bữa rất có thể lại bị nhận xét là thiếu ý tứ, không biết quan tâm đến người khác.
Vì vậy, theo tôi, trong những bữa tiệc như thế, mỗi người nên bớt câu nệ một chút. Có thể không phải ai cũng thích kiểu mời mọc hay gắp thức ăn cho nhau, nhưng nếu nhìn đó như một cách người Việt thể hiện sự hiếu khách và mong muốn kết nối, mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Vụ việc giáo viên phạt 5 học sinh bằng cách bắt tự dùng kim tiêm chích vào tay gây phẫn nộ dư luận.
Nhân sự vụ này, tôi muốn bàn đôi chút về vấn đề âm thầm tồn tại từ lâu là: Làm thế nào khi giáo viên biến lớp học thành nơi trút giận, xả stress, nhưng lại gắn cho nó cái mác "nghiêm khắc".
Nhiều người vẫn nghĩ chỉ khi có hành vi gây tổn thương thân thể mới là "bạo lực học đường". Thực tế, những tổn thương tinh thần kéo dài còn nguy hiểm hơn vì âm thầm và khó nhận diện.
Tôi từng là học sinh trong một môi trường như vậy. Năm lớp 6, tôi học lớp chuyên Toán. Cô giáo chủ nhiệm, vì những vấn đề cá nhân, thường xuyên trút cảm xúc lên học sinh. Lớp có 25 bạn, chia thành 3 tổ, mỗi tổ phải chọn ra một người "có nhiều lỗi nhất" để viết kiểm điểm.
Việc này tưởng như rèn kỷ luật nhưng thực chất tạo áp lực và chia rẽ. Khi không có lỗi rõ ràng, các bạn buộc phải "tạo lỗi" cho nhau. Tôi đã phải viết tới 22 bản kiểm điểm trong một năm học.
Áp lực lặp lại khiến học sinh luôn căng thẳng, mất niềm tin và sợ hãi. Tôi từng nghĩ đến việc bỏ học. Cho đến giờ tôi vẫn ghét cô giáo và 7 bạn cùng tổ của mình thời đó.
Hậu quả không dừng lại ở đó. Có hai bạn khác trong lớp tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng vì viết quá nhiều bản kiểm điểm: Một bạn rơi vào rối loạn tâm lý sau này lớn lên không bình thường được, một bạn học lực sa sút rồi bỏ học. Khi ấy, không có chế tài nào xử lý cô giáo đó.
30 năm trôi qua, tôi tưởng những điều đó đã là quá khứ. Nhưng khi theo dõi con, cháu mình đi học, tôi nhận ra vẫn có những giáo viên như vậy.
Thầy dạy môn toán lớp 9 của con trai tôi không hiệu quả nhưng thường xuyên chửi mắng học sinh, đồng thời gây áp lực để các cháu phải đến nhà học thêm. Điều đáng nói là dù học thêm vẫn không tiến bộ. May mắn là sau khi có quy định không cho giáo viên dạy thêm học sinh của mình, con tôi chuyển sang học thêm một thầy khác và khả năng Toán được cải thiện rõ rệt.
Câu chuyện đó cho thấy một thực tế khi giáo viên thiếu kiểm soát cảm xúc hoặc năng lực không đáp ứng, lớp học rất dễ trở thành nơi trút áp lực cá nhân. Và điều này thường được che đậy dưới danh nghĩa "kỷ luật" hay "nghiêm khắc".
Cần khẳng định rằng giáo dục luôn cần kỷ luật. Nhưng kỷ luật phải nhằm giúp học sinh tiến bộ, chứ không phải để người lớn giải tỏa cảm xúc. Một hình thức kỷ luật đúng sẽ có giới hạn, có mục tiêu rõ ràng và không gây tổn thương tinh thần kéo dài.
Vấn đề là những hành vi trút giận thường khó phát hiện sớm. Khi hậu quả xảy ra - học sinh sợ học, rối loạn tâm lý, hoặc sa sút thì đã quá muộn.
Vì vậy, tôi nghĩ rằng ngành giáo dục cần chuyển từ "xử lý sau sự việc" sang "phòng ngừa từ sớm". Theo tôi, hiệu trưởng các trường phổ thông cần nghiêm túc kiểm tra, đánh giá để phát hiện những giáo viên có dấu hiệu tâm lý thiếu ổn định hoặc hành vi sư phạm lệch chuẩn, từ đó có biện pháp điều chỉnh kịp thời.
Đồng thời, ngành Giáo dục cần coi trạng thái tâm lý của giáo viên là một tiêu chuẩn quan trọng trong chất lượng dạy học. Một người thầy khi bước vào lớp với tâm thế căng thẳng, bức xúc sẽ khó có thể truyền đạt kiến thức hiệu quả, thậm chí còn gây tổn hại cho học sinh.
Lớp học phải là nơi an toàn, nơi học sinh được học hỏi và phát triển, không phải nơi các em phải lo sợ mình sẽ trở thành mục tiêu của những cơn giận dữ.
Trong ký ức của mỗi người, những giáo viên yêu thương học sinh luôn được nhớ đến với sự kính trọng. Ngược lại, những người từng trút giận lên học trò thường để lại một vết đen khó xóa.
Tối 15/4, bà Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, Hiệu trưởng trường Tiểu học Lương Thế Vinh, phường Bến Cát, cho biết sự việc xảy ra cách đây hai ngày, ở lớp 3.6.
Theo bà Hạnh, 5 học sinh nói chuyện riêng, nghịch ngợm trong lớp bị cô chủ nhiệm phạt bằng cách để các em tự dùng kim tiêm chích vào tay. Số kim tiêm này cô giáo mua cho con trai bị ốm nhưng chưa dùng. Giáo viên bị đình chỉ dạy từ ngày hôm nay.
"Cô giáo mới vào nghề được 3 năm. Tôi điếng người, không hiểu vì sao cô có suy nghĩ lệch lạc, hành vi sai trái như vậy", hiệu trưởng nói.