Tôi vừa xem một video ghi lại cảnh một shipper cố hết sức can ngăn khách đừng nhận đơn hàng “iPhone 16 Pro Max thanh lý” giá chỉ 500 nghìn đồng. Khách hàng là một bé gái, độ tuổi cấp hai, biểu cảm có vẻ hý hửng vì nghĩ mình vừa trúng “món hời”.
Dù anh shipper ra sức khuyên can và cảnh báo khui hàng thì không được trả lại, em vẫn mở hộp ngay tại chỗ, đầy háo hức và rồi chưng hửng khi bên trong chẳng có chiếc iPhone nào, mà là vài viên pin.
Một người bạn của tôi khi xem video này và cho rằng shipper làm vậy là không đúng với nhiệm vụ công việc.
Hàng nào cho phép đồng kiểm thì đồng kiểm với khách, khách nhận hàng thì thu tiền, khách không lấy thì làm thủ tục hoàn đơn hàng. Shipper hết trách nhiệm. Nếu có sự cố hàng giả, hàng không đúng quảng cáo thì đó là việc của người mua với người bán hoặc với sàn thương mại điện tử.
Tôi thì nghĩ khác, như cô bé trong video trên, sau khi chưng hửng vì mở hàng mà không thấy chiếc iPhone nào đã nói với shipper rằng cho trả lại hàng vì mẹ biết mẹ sẽ mắng nữa. Có thể suy luận rằng đây không phải lần đầu, shipper cũng quá rành với những đơn hàng như thế, làm gì có chiếc điện thoại thông minh nào, nên họ cảnh báo khách trước cũng là một việc cần làm.
Còn các bạn nghĩ sao?
Tin Gốc: Vnexpress

Tháng trước, tôi tổ chức đám cưới sau nhiều năm ấp ủ. Tôi cứ nghĩ đó sẽ là một trong những ngày hạnh phúc nhất cuộc đời, khi mình và chồng được chia sẻ niềm vui với những người thân yêu nhất. Nhưng khi buổi tiệc bắt đầu, cảm giác hạnh phúc nhanh chóng bị thay thế bởi sự mệt mỏi.
Đám cưới của tôi có hơn 400 khách mời, phần lớn là những người tôi không quen biết. Từ đầu buổi tiệc, tôi đã phải đứng ở sảnh, liên tục chào hỏi khách. Có người cười nói rất thân tình nhưng thú thực tôi không biết họ là ai? Nhiều lần tôi phải ghé tai mẹ hỏi nhỏ: "Ai vậy mẹ?". Có lúc chưa kịp nghe câu trả lời, tôi đã phải tiếp tục bắt tay, cảm ơn và chụp ảnh cùng vị khách tiếp theo.
Đến lúc nâng ly chúc mừng, tôi và chồng đi qua hàng chục bàn tiệc, cụng ly với rất nhiều người nhưng gần như không có kết nối nào thực sự. Những lời chúc giống nhau, những cái bắt tay diễn ra theo quán tính, còn chúng tôi chỉ cố giữ nụ cười suốt nhiều giờ đồng hồ. Có lúc, tôi thấy mình giống một nhân viên phục vụ hơn là cô dâu, chú rể.
Nhiều đám cưới ở Việt Nam hiện nay dường như trở thành dịp để người lớn duy trì các mối quan hệ xã hội. Người từng mời cưới phải được mời lại. Đồng nghiệp cũ, đối tác làm ăn, hàng xóm, họ hàng xa... đều có mặt trong danh sách khách mời. Và thế là đám cưới ngày càng phình to, trong khi cảm xúc của những người trực tiếp bước vào hôn nhân lại bị thu nhỏ.
Có một thực tế mà nhiều người trẻ ngại nói: không ít đám cưới bây giờ giống một cuộc trình diễn về vị thế xã hội hơn là một lễ thành hôn. Người ta quan tâm cưới ở đâu, bao nhiêu bàn, khách có đông không, tiền mừng có đủ bù chi phí hay không? Ít ai hỏi cô dâu chú rể thực sự cảm thấy thế nào trong ngày quan trọng ấy?
>> Tôi làm đám cưới 240 mâm 'mệt nhưng vui'
Bản thân tôi cũng gần như không có thời gian để tận hưởng ngày cưới của chính mình. Tôi không thể ngồi lâu với một người bạn thân, không có nhiều khoảnh khắc riêng với bố mẹ. Cũng không có thời gian để dừng lại vài phút và cảm nhận rằng mình vừa bước sang một chương mới của cuộc đời. Mọi thứ diễn ra như một dây chuyền gấp gáp: đón khách, chụp ảnh, làm lễ, nâng ly, rồi lại tiếp khách.
Tôi nhớ trước đây mình từng dự đám cưới của một người bạn. Ở đó chỉ có khoảng 50 khách. Không sân khấu hoành tráng, không nghi thức cầu kỳ, nhưng đó là một trong những đám cưới đáng nhớ nhất tôi mà từng tham dự. Cô dâu có thời gian ngồi cạnh mẹ, chú rể có thể hàn huyên người bạn thân thật lâu. Mỗi vị khách đều được trò chuyện và thực sự trở thành một phần của ngày vui ấy.
Sau đám cưới của mình, tôi không còn nghĩ số lượng khách hay độ sang trọng của hội trường quyết định giá trị của một hôn lễ. Điều quan trọng nhất là cô dâu, chú rể có thực sự hạnh phúc trong ngày hôm đó hay không? Một cái ôm chân thành của một người thân quen đôi khi đáng giá hơn hàng trăm cái cụng ly xã giao từ những người họ hàng xa lạ.
Tôi từng tiếc vì đám cưới của mình có quá nhiều người không quen biết. Hy vọng những "đại hội khách hàng" mang tên hôn lễ có thể dần nhường chỗ cho những đám cưới thực sự thuộc về tình yêu và những người thân thiết nhất.
Tin Gốc: Vnexpress

"Nói về chuyện camera an ninh của hàng xóm, tôi thấy nhiều người cứ thích làm quá lên rồi tự làm mình mệt.
Với tôi, quan điểm rất thoáng: Chỉ khi nào người ta cầm điện thoại xông thẳng vào nhà mình mà quay phim, chụp ảnh thì mới đáng để nói. Còn cái camera an ninh gắn cố định ở cửa, dù có quay bao quát luôn phần trước hay sau nhà mình thì cũng chẳng vấn đề gì.
Đã gọi là camera an ninh thì góc quay phải rộng mới hiệu quả. Thực tế, cái sân hay cái cổng là khu vực không gian mở, chứ có phải phòng ngủ hay phòng tắm đâu mà hở ra là sợ lộ quyền riêng tư?
Chẳng ai rảnh tới mức ngồi canh cái sân nhà hàng xóm cả ngày để xem có gì bí mật. Mà nói thẳng, cũng chẳng ai làm chuyện nhạy cảm ngay ngoài sân để mà phải sợ camera nhìn thấy.
Có cái camera hàng xóm bao quát giùm khu vực trước nhà, đôi khi trộm cắp nhìn vào còn nể nang không dám bén mảng tới. Lúc có sự cố hay mất đồ, chạy sang nhờ họ trích xuất dữ liệu hỗ trợ thì mới thấy cái lợi.
Miễn là đôi bên không có xích mích, đụng chạm gì thì việc họ lắp camera quay vào khuôn viên công cộng hay lối đi chung, tôi còn thấy cảm ơn không hết vì có người canh chừng hộ không công.
Chủ yếu vẫn là ăn ở với hàng xóm láng giềng sao cho tốt thì chả có gì phải lo lắng. Cứ suốt ngày soi xét, chửi bới nhau thì mới sinh ra nhiều thứ lộn xộn. Cứ nghĩ đơn giản cho nhẹ đầu".
Độc giả nickname hoanghai88tv nêu quan điểm như trên, sau câu chuyện Bức xúc vì hàng xóm 'chĩa camera an ninh vào nhà'. Đây cũng là câu chuyện của nhiều người: Hàng xóm chĩa camera bắt chuyển động thẳng vào nhà tôi.
Đồng quan điểm, độc giả Nam Le nói: "Bây giờ camera an ninh quá phổ biến rồi, góc nhìn rộng nên với đặc thù nhà ống, kiến trúc ở Việt Nam thì khó mà không vướng nhà hàng xóm.
Cá nhân tôi thấy không việc gì phải làm quá lên trong vấn đề này. Như hẻm nhà tôi, gần như 90% hộ dân đều gắn camera ngoài cổng, chưa kể camera an ninh do khu phố lắp.
Chính nhờ hệ thống camera dày đặc đó mà 5 năm trở lại đây xóm tôi không còn vụ trộm hay mất an ninh nào (so với xưa: mỗi năm có 1-2 vụ trộm cạy cửa phá khóa), chưa kể nhiều sự cố khác được phát hiện kịp thời".
Tin Gốc: Vnexpress

Sở Xây dựng Hà Nội đang lấy ý kiến dự thảo Nghị quyết của HĐND về thí điểm quản lý, sử dụng vỉa hè để kinh doanh, phát triển kinh tế đô thị, kinh tế đêm. Cơ quan này đề xuất thí điểm cho các tổ chức, cá nhân, hộ kinh doanh có thể trả phí thuê một phần mặt bằng dưới lòng đường, vỉa hè để kinh doanh. Theo đó, phí thuê tại các tuyến phố thấp nhất 20.000 đồng, cao nhất 45.000 đồng mỗi m2 một tháng, tùy khu vực, vị trí.
Các tuyến phố thực hiện thí điểm phải đáp ứng loạt tiêu chí như không thuộc phạm vi bảo tồn di tích lịch sử văn hóa, không có điểm ùn tắc giao thông. Vỉa hè của các tuyến phố này cũng cần rộng từ 3 m trở lên và đảm bảo lối đi cho người đi bộ (tối thiểu 1,5 m). Ngoài ra, ít nhất 50% tổ chức, hộ gia đình, hộ kinh doanh tại các tuyến phố này phải đồng thuận thì việc thí điểm mới có thể thực hiện. Nhà quản lý đề xuất cần trang bị hệ thống camera giám sát phạm vi phần lòng đường, vỉa hè khi thực hiện thí điểm.
Tuy nhiên, đặt dấu hỏi về tính khả thi của đề xuất, độc giả Nguyễn Lê Hoàng này tỏ băn khoăn: "Nếu mục tiêu ban đầu là dẹp vỉa hè, chống lấn chiếm, trả lại không gian công cộng cho người đi bộ thì việc cho thuê vỉa hè liệu có làm nảy sinh nhiều vấn đề? Đầu tiên là không gian vỉa hè liệu có lại quay về như cũ, chỉ là người kinh doanh phải nộp phí, rồi phí đó khách hàng lại phải gánh?
>> Cô chú tôi mất nửa doanh thu sau chiến dịch dẹp vỉa hè Hà Nội
Thứ hai là vỉa hè của nhà nào thì chỉ nhà đó được thuê hay người nơi khác đến thuê cũng được, rồi kinh doanh trước cửa nhà người khác có làm nảy sinh mâu thuẫn? Thứ ba là quy định cho thuê vỉa hè ở các địa điểm khác nhau liệu có thể làm thống nhất theo khuôn khổ không, do cơ quan nào quy định, hay mỗi nơi làm một kiểu?
Cùng chung thắc mắc, bạn đọc Quốc Huy đặt ra nhiều vấn đề: "Cho thuê vỉa hè thì lấy chỗ đâu để xe máy, đi bộ? Rồi chi phí người kinh doanh bỏ ra để thuê vỉa hè có tính vào giá sản phẩm và người tiêu dùng lại phải gánh? Nếu nhà mặt đường không kinh doanh thì người khác lại thuê trước cửa nhà họ được không? Và nếu một lô vỉa hè sẽ cho đấu giá thuê hay người có mặt tiền gần nhất được ưu tiên?
Tin Gốc: Vnexpress

