Như Dân trí đã thông tin, ngày 22/6, Trung tâm hành chính công ghi nhận phản ánh của công dân trên mạng xã hội liên quan đến việc thực hiện thủ tục chứng thực chữ ký trên văn bản ủy quyền nhận lương hưu đối với thân nhân là người cao tuổi, người có công với cách mạng tại Điểm hỗ trợ dịch vụ công số Ngọc Hà (Hà Nội).
Trong quá trình trao đổi, hướng dẫn công dân, cán bộ thực hiện nhiệm vụ còn có những hạn chế trong kỹ năng giao tiếp, ứng xử và cách thức truyền đạt thông tin, dẫn đến công dân và gia đình chưa đồng thuận, phát sinh phản ánh.
Sáng 23/6, lãnh đạo Trung tâm hành chính công, lãnh đạo Chi nhánh số 3 cùng cán bộ liên quan đã trực tiếp đến gia đình công dân để thăm hỏi, lắng nghe ý kiến, nhận trách nhiệm về những hạn chế trong quá trình phục vụ, đồng thời gửi lời xin lỗi tới gia đình và hỗ trợ thực hiện thủ tục hành chính tại nơi cư trú.
Cảm thấy hài lòng
Trao đổi với phóng viên Dân trí, ông V.H. (sống ở phố Vạn Bảo, Hà Nội) xác nhận là người đã phản ánh lên mạng xã hội về thái độ của cán bộ làm việc tại Điểm hỗ trợ dịch vụ công số Ngọc Hà.
Theo ông V.H., phản ánh sự việc lên mạng xã hội với mong muốn cơ quan chức năng sẽ cải thiện chất lượng dịch vụ trong quá trình phục vụ người dân.
Việc lãnh đạo Trung tâm hành chính công, lãnh đạo Chi nhánh số 3 cùng cán bộ liên quan đã đến thăm hỏi, xin lỗi về những hạn chế trong quá trình phục vụ khiến ông cảm thấy hài lòng.
Các cán bộ đã tiến hành lăn vân tay và làm thủ tục cho mẹ của ông tại nhà trong buổi sáng.
“Lãnh đạo Trung tâm và cán bộ liên quan đã nhận trách nhiệm với thái độ chân tình, và có cách giải quyết hợp lý. Tôi thấy các cán bộ có sự cầu thị và làm việc tốt. Sự việc này là một dịp để cùng rút kinh nghiệm”, ông V.H. bày tỏ.
Trước đó, đầu giờ chiều ngày 22/6, ông đến UBND phường Ngọc Hà làm thủ tục ủy quyền nhận lương thay cho mẹ là cụ Nguyễn Thị Thanh Hương do giấy ủy quyền trước đó đã hết hạn. Cụ là cán bộ tiền khởi nghĩa, gần 80 năm tuổi Đảng.
Tại quầy tiếp nhận hồ sơ lĩnh vực tư pháp, chứng thực thuộc Điểm hỗ trợ dịch vụ công số Ngọc Hà, cán bộ tiếp nhận yêu cầu cụ phải trực tiếp có mặt.
Ông H. trình bày việc mẹ mình tuổi cao, sức yếu, không thể đến trụ sở phường. Nữ cán bộ hướng dẫn ông về nhà và sau 17h30 thực hiện cuộc gọi video qua ứng dụng mạng xã hội để xác nhận thông tin.
Ông V.H. thực hiện cuộc gọi theo hướng dẫn. Tuy nhiên, khi nhìn thấy ông và cụ H. qua màn hình điện thoại, nữ cán bộ không chào hỏi mà hỏi luôn: “Bà tỉnh không?”. Ông trả lời mẹ mình “lúc tỉnh lúc không”, dù hiện nay bà vẫn có thể đọc được truyện bằng tiếng Pháp.
Nữ cán bộ cho biết trường hợp này không thể thực hiện thủ tục ủy quyền. “Tôi nói vậy mời chị đến nhà tôi cách phường có 200m, chị từ chối phắt. Chị cán bộ lạnh lùng yêu cầu vậy mời cả hai con ruột của bà phải lên phường để làm giấy”, ông V.H. viết trên mạng xã hội.
Hiện, bài đăng phản ánh về sự việc đã được người đàn ông gỡ bỏ.
Cụ bà có thể tự đọc sách không cần kính
Ở tuổi gần 100, cụ Hương có thể tự đọc sách báo, đang sống cùng gia đình con trai tại phố Vạn Bảo (Hà Nội).
Mẹ của ông V.H. vốn sinh ra ở Huế, con gái của một vị quan dưới triều đại nhà Nguyễn. Từ nhỏ, cụ đã được gia đình dạy dỗ, ăn học đến nơi đến chốn.
Lên cấp 3, cô nữ sinh theo học trường Đồng Khánh – ngôi trường danh giá ở đất cố đô, do vua Khải Định đặt nền móng xây dựng.
“Mẹ tôi có nền tảng kiến thức rất tốt, sử dụng tiếng Pháp rất giỏi”, ông V.H. cho hay.
Giác ngộ cách mạng từ sớm, năm 16 tuổi, bà Hương tham gia phong trào Việt Minh, từng trực tiếp nói chuyện với hàng binh Pháp để làm công tác dân vận. Năm 1946, bà đi bộ nhiều ngày đêm từ Huế lên chiến khu Việt Bắc để hoạt động.
Tại đây, bà cùng nhiều chị em khác lập nên báo Phụ nữ Việt Nam và giữ chức vụ Tổng Biên tập đến những năm 1980.
Ở tuổi xưa nay hiếm, cụ bà giữ thói quen đọc sách mỗi ngày, đặc biệt là các cuốn tiểu thuyết. Những khi rảnh rỗi, bà còn cập nhật tin tức trên báo chí.
“Mẹ tôi không cần đeo kính hay máy trợ thính vẫn nghe và đọc rất tốt. Bà nhớ các từ vựng tiếng Pháp, có thể dịch lưu loát cho con cháu nghe”, ông bày tỏ.
Hàng ngày, nguyên Tổng Biên tập báo Phụ nữ Việt Nam giữ thói quen ăn uống đạm bạc, không quá cầu kỳ.
“Mỗi bữa, mẹ tôi ăn nửa bát cơm. Đặc biệt, bà giữ thói quen ăn 1-2 quả chuối sau bữa cơm từ xưa đến nay”, con trai cụ Hương nói.
Liên quan đến sự việc này, Văn phòng Thành ủy Hà Nội vừa thông báo ý kiến chỉ đạo của Thường trực Thành ủy về chỉ đạo chấn chỉnh thái độ phục vụ công dân.
Theo đó, ngày 22 và 23/6, một số cơ quan báo chí phản ánh việc người dân bức xúc về thái độ giao tiếp, ứng xử của một công chức tại Điểm phục vụ hành chính công tại trụ sở UBND phường Ngọc Hà (Chi nhánh số 3) khi công dân lên làm thủ tục chứng thực chữ ký ủy quyền nhận lương hưu cho người thân.
Theo văn bản của Thành ủy Hà Nội, vụ việc đã để lại dư luận không tốt về thái độ, tác phong của cán bộ, công chức, viên chức trong giao tiếp với công dân, nhất là với thân nhân, gia đình người có công.
Thường trực Thành ủy Hà Nội giao Đảng ủy UBND thành phố lãnh đạo UBND thành phố yêu cầu Trung tâm Phục vụ hành chính công thành phố nghiêm túc rút kinh nghiệm trong toàn hệ thống về thái độ, tác phong của cán bộ, công chức, viên chức, người lao động trong giao tiếp và làm việc với công dân.
Đồng thời, xem xét trách nhiệm của tập thể, cá nhân có liên quan, kỷ luật nghiêm theo quy định (nếu có), theo yêu cầu của Thường trực Thành ủy Hà Nội.
Các cơ quan liên quan được yêu cầu tiếp tục thực hiện có hiệu quả Chỉ thị số 09-CT/TU của Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội về nâng cao hiệu lực, hiệu quả thực thi công vụ; siết chặt kỷ luật, kỷ cương và trách nhiệm của cán bộ, nhất là người đứng đầu trong giai đoạn phát triển mới của thủ đô.
Thường trực Thành ủy Hà Nội giao Ủy ban Kiểm tra Thành ủy chỉ đạo xem xét, xử lý trách nhiệm của tổ chức Đảng và đảng viên có liên quan. Các đơn vị báo cáo Thường trực Thành ủy các nội dung trên trước ngày 5/7.
Cách đây không lâu, Khoa Hồi sức tích cực của Bệnh viện Thái Châu (Chiết Giang, Trung Quốc) đã tiếp nhận một bệnh nhân nam 70 tuổi bị viêm phổi nặng do nhiễm vi khuẩn Legionella.
Bệnh nhân có tiền sử cao huyết áp và tiểu đường nhiều năm. Đầu năm, ông được chuyển khẩn cấp đến Khoa Hồi sức tích cực của Bệnh viện Thái Châu với triệu chứng sốt cao kèm tức ngực kéo dài một tuần, trở nặng trong 1 ngày.
Theo người nhà, khi mới phát bệnh, ông sốt cao tới 40,5 độ C , kèm theo rét run, ho có đờm, thậm chí đờm lẫn máu, cùng với tiêu chảy dạng nước. Các triệu chứng ban đầu khá giống một đợt cảm cúm nặng. Sau khi tự uống thuốc hạ sốt, tình trạng có giảm tạm thời nhưng nhanh chóng tái phát.
Sau khoảng 1 tuần điều trị tại bệnh viện địa phương, tình trạng sức khoẻ của ông đột ngột xấu đi. Bệnh nhân bắt đầu khó thở, rối loạn ý thức.
Kết quả chụp CT cho thấy 2 phổi bị nhiễm trùng nặng, gần như "trắng xóa" . Dù đã được hỗ trợ thở máy nhưng tình trạng oxy máu vẫn không cải thiện. Nhờ can thiệp bằng ECMO, các bác sĩ mới tạm thời ổn định được dấu hiệu sinh tồn cho bệnh nhân.
Bác sĩ Thôi Khả, Trưởng khoa Hồi sức tích cực của bệnh viện, cho biết quá trình diễn tiến bệnh ở bệnh nhân rất nhanh. Chỉ trong khoảng 3- 4 ngày từ khi khởi phát, bệnh nhân đã tiến triển đến suy đa cơ quan. Các loại kháng sinh thông thường gần như không có tác dụng.
Sau khi tiến hành giải trình tự gen metagenome từ dịch rửa phế nang, các bác sĩ xác định bệnh nhân mắc viêm phổi do vi khuẩn Legionella pneumophila.
Do nam bệnh nhân có nhiều bệnh nền và hệ miễn dịch suy yếu nên tình trạng đặc biệt nghiêm trọng. Sau hơn 20 ngày điều trị tích cực, kết hợp ECMO và kháng sinh đặc hiệu, bệnh nhân mới có thể cai máy thở và dần hồi phục.
Khi khai thác thêm thông tin, gia đình cho biết điều hòa trong nhà bệnh nhân lâu ngày không được vệ sinh, đồng thời ông có thói quen đóng kín cửa bật điều hòa trong thời gian dài. Theo bác sĩ, đây có thể chính là nguồn lây nhiễm.
Theo tìm hiểu, bệnh viêm phổi do bị nhiễm loại vi khuẩn Legionella thể nặng được gọi là bệnh legionnaires. Bệnh xảy ra khi hít phải mầm bệnh vi khuẩn trong hơi nước và bụi trong môi trường bị ô nhiễm.
Khi bị mắc bệnh, người bệnh thường có các triệu chứng như sốt, ớn lạnh, ho và thở hụt hơi hay khó thở. Một số trường hợp có thể bị đau nhức bắp thịt, nhức đầu, mệt mỏi, ăn không ngon và đi tiêu chảy. Tuy vậy bệnh có thể diễn biến nặng do viêm phổi, phần lớn được hồi phục sau điều trị, nhưng có khi dẫn đến tử vong.
Trên thực tế mặc dù có nhiều loại vi khuẩn legionelle khác nhau, nhưng 2 loại thường hay gây bệnh được ghi nhận ở tiểu bang New South Wales tại Úc là legionella pneumophila và legionella longbeachae.
Vi khuẩn legionella pneumophila xâm nhập vào tháp làm lạnh của hệ thống điều hòa không khí, hồ nước hay bồn nước phun sục luồng nước, vòi tắm hoa sen và những vùng ao hồ, sông suối khác. Vi khuẩn Legionella longbeachae xâm nhập vào đất hoặc đất trộn với phân bón để trồng cây trong chậu.
Con người thường có thể tiếp xúc với khi khuẩn này ở nhà, tại nơi làm việc hoặc ngay cả ở chỗ công cộng; chúng có thể xâm nhập vào cơ thể để gây bệnh. Đặc điểm của bệnh legionnaires là không có khả năng lây lan từ người này sang người khác. Thời gian từ lúc tiếp xúc với mầm bệnh vi khuẩn cho đến lúc khởi phát bệnh với các triệu chứng lâm sàng đã nêu ở trên trong khoảng từ 2 đến 10 ngày.
Triệu chứng lâm sàng do nhiễm vi khuẩn legionella thay đổi tùy thuộc vào từng thể bệnh.
Sốt pontiac là thể nhẹ của bệnh không kèm theo viêm phổi. Biểu hiện lâm sàng dễ nhầm lẫn cảm cúm cấp tính với sốt cao, ớn lạnh, mệt mỏi, đau cơ toàn thân, nhức đầu... Bệnh thường tự giới hạn và khỏi trong khoảng vài ngày và không ghi nhận được trường hợp nào bị tử vong nào khi mắc phải sốt pontiac.
Trái lại, bệnh legionnaires là một thể bệnh nặng với biểu hiện viêm phổi khá phổ biến. Thời gian ủ bệnh thay đổi, có những trường hợp kéo dài trên 10 ngày. Các triệu chứng trong giai đoạn sớm thường bao gồm sốt, mệt mỏi, nhức đầu, chán ăn, rối loạn tiêu hóa... Ở giai đoạn sau, bệnh nhân thường ho, hơn 50% trường hợp ho có đờm, có khi ho ra máu, kèm theo đau ngực, hụt hơi, thậm chí ghi nhận cả các thay đổi về tâm thần.
Khi bị bệnh legionnaires cần nhanh chóng nhập viện để điều trị, nếu không, có thể dẫn đến các biến chứng nghiêm trọng, bao gồm cả di chứng về não. Bệnh diễn biến rất nhanh, người bệnh thường tử vong trong tình trạng suy hô hấp cấp tính do viêm phổi tiến triển, có thể kèm theo sốc và suy đa cơ quan.
Vì vậy, khi có các triệu chứng lâm sàng nghi ngờ, người bệnh cần đến cơ sở y tế để được chẩn đoán kịp thời và chính xác.
Theo trang Popular Mechanics, một người đàn ông địa phương đang đi dạo dọc theo con đường gần Rold (trên bán đảo Himmerland của Đan Mạch) thì phát hiện ra điều bất thường, 2 vật thể bằng kim loại lấp lánh trên lớp đất. Ông cúi xuống, cào lớp đất đi và nhặt lên 2 chiếc vòng tay bằng vàng.
Người đàn ông này hoàn toàn có thể bỏ chúng vào túi, nhưng thay vào đó, ông mang những vật phẩm đó đến Bảo tàng Bắc Jutland và đặt chúng lên quầy để thẩm định theo quy trình Danefæ – quy trình pháp lý của Đan Mạch để đánh giá các hiện vật kho báu có tầm quan trọng quốc gia. Nhân viên bảo tàng chỉ cần nhìn thoáng qua những chiếc vòng tay dày, sáng bóng thì lập tức biết rằng đây là những chiếc vòng tay bằng vàng nguyên khối từ thời Viking.
Cuối ngày hôm đó, các nhà khảo cổ học vội vã đến địa điểm nơi những chiếc nhẫn được tìm thấy. Dùng máy dò kim loại rà soát khu vực, họ tìm thấy chiếc vòng tay thứ 3 gần như chính xác ở vị trí 2 chiếc đầu tiên được phát hiện. Cách đó khoảng 15 mét, máy dò của họ lại báo động và nhóm nghiên cứu đã khai quật được thêm 3 chiếc vòng tay bằng vàng xếp chồng lên nhau một cách gọn gàng.
Cả 6 chiếc vòng tay đều còn nguyên vẹn, nặng tổng cộng 762,5 gram - khoảng 1,7 pound vàng nguyên chất. Bộ sưu tập này, hiện được gọi là Kho báu Rold, được xếp hạng là kho vàng thời Viking lớn thứ 3 từng được ghi nhận ở Đan Mạch. Nó chỉ đứng sau chiếc nhẫn Tissø (được tìm thấy ở Tây Zealand năm 1977) và Kho báu Fæsted (được tìm thấy gần Ribe năm 2016).
"Đây thực sự là một phát hiện độc đáo. Chúng tôi chưa từng thấy bất cứ thứ gì tương tự như vậy trước đây tại bảo tàng", Torben Sarauw, nhà quản lý di sản văn hóa và nhà khảo cổ học tại Bảo tàng Bắc Jutland, cho biết.
Những chiếc vòng tay này đều phù hợp với kiểu dáng Scandinavia quen thuộc từ thời Viking, nhưng những vật phẩm như vậy thường được làm bằng bạc chứ không phải vàng nguyên khối.
Kho báu Rold được xác định niên đại từ năm 900 đến 1000 sau Công nguyên. Việc tìm thấy cả 6 chiếc vòng tay còn nguyên vẹn càng làm tăng thêm sự bí ẩn cho phát hiện này.
Các nhà khảo cổ tin rằng những chiếc vòng tay này có thể là một món quà quý giá mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc và chắc chắn chúng gắn liền với địa vị xã hội cao. Mặc dù điều này khá bất thường vào thời đó, nhưng những chiếc vòng tay thậm chí có thể đã được sử dụng để thanh toán thuế đất.
Các chuyên gia bảo tàng cho biết toàn bộ số vàng được thu hồi từ cánh đồng tư nhân và họ hy vọng sẽ trưng bày những chiếc vòng tay tại Bảo tàng Lịch sử Aalborg, nằm gần địa điểm phát hiện.
Wang Muyun và Chen Dijin là chị em cùng mẹ khác cha. Sau khi cha mẹ Muyun ly hôn, người mẹ tái giá với một người đàn ông ở làng Shixia, huyện Dương Tân, tỉnh Hồ Bắc và sinh ra Chen Dijin.
Làng Shixia nằm giữa những ngọn núi, có mỏ than thu hút nhiều công nhân đến làm việc. Quốc lộ chạy ngang đầu làng giúp xe cộ di chuyển qua các vùng.
Ngày 7/7/1987, người mẹ sang nhà em chồng và nhờ hàng xóm trông nom hai con. Khi trở về, bà không thấy các con đâu. Wang Muyun khi đó 6 tuổi, còn em trai 2 tuổi. Một người đàn ông tên Zhou, công nhân mỏ than làm việc cùng chỗ với cha dượng của Muyun, đã đến nhà cho bánh rồi rủ rê hai chị em rời làng. Gia đình báo công an nhưng tìm kiếm không có kết quả.
Kẻ bắt cóc đưa hai chị em rời huyện Dương Tân ngược lên phía bắc tới thành phố Hàm Đan, tỉnh Hà Bắc, rồi tách riêng hai người để bán cho hai gia đình khác nhau.
Mất con, người mẹ liên tục tìm kiếm, ra quốc lộ gửi tiền nhờ tài xế xe tải liên tỉnh nghe ngóng tin tức. Năm 2015, người cha tên Chen Jingwan qua đời khi chưa tìm thấy con. Cùng năm, Wang Muyun cư trú tại Hàm Đan nảy ý định tìm gốc gác, đăng thông tin lên trang "Trẻ em về nhà". Tình nguyện viên Zhuizhu Mengxiang tiếp nhận hồ sơ.
Do ký ức lúc lạc gia đình bị nhầm lẫn, cô khai quê quán ở Tứ Xuyên thay vì Hồ Bắc. Nhóm tình nguyện viên đã hướng dẫn cô lấy mẫu máu gửi công an.
Đến năm 2016, người mẹ ở Dương Tân cũng liên hệ trang web này nhờ tìm con. Qua đối chiếu thông tin và phối hợp với công an Hồ Bắc, mẫu ADN của Wang Muyun và người mẹ được xác định trùng khớp. Tháng 8/2017, Wang Muyun trở về nhà gặp mẹ sau 30 năm xa cách. Bà dặn cô tiếp tục tìm kiếm em trai Chen Dijin.
Sau đó, công an bắt giữ kẻ bắt cóc họ Zhou nhưng người này không biết tung tích của Chen Dijin.
Năm 2023, Chen Dijin, lúc này 38 tuổi, quyết định tìm kiếm gốc gác sau khi xem một trường hợp đoàn tụ qua mạng. Khi sống cùng cha mẹ nuôi, những lời bàn tán từ hàng xóm từng khiến anh nghi ngờ mình là con nuôi. Đến năm 2025, khi cha mẹ nuôi cho biết đã đón anh từ một trại trẻ ở Giang Tây, anh quyết định lấy mẫu máu lưu trữ vào năm 2024.
Tháng 5/2026, công an Hồ Bắc thông báo mẫu ADN của anh trùng khớp với gia đình ở huyện Dương Tân. Lúc này, Chen Dijin biết mình không phải bị bỏ rơi mà là nạn nhân của một vụ bắt cóc. Anh cũng được thông báo có một người chị gái đang sống cách mình chỉ 10 km.
Suốt 39 năm qua, Wang Muyun sinh sống tại quận Phi Hương, còn Chen Dijin ở huyện Thành An, cùng thuộc thành phố Hàm Đan. Hai nơi cách nhau 10 km, tương đương 20 phút di chuyển bằng ôtô nhưng hai người chưa từng chạm mặt.
Ngày 23/5/2026, hai chị em kết bạn qua tài khoản WeChat. Tối 14/6, họ gặp nhau lần đầu tiên tại trung tâm Hàm Đan. Muyun cho biết hai chị em trò chuyện hòa hợp, không có cảm giác khoảng cách. Chen Dijin kể anh tiếc nuối vì thời điểm 20 năm trước từng đến Vũ Hán làm thuê vài tháng mà không biết mình từng ở gần quê hương.
Ngày 16/6, họ rời Hà Bắc để về Hồ Bắc. Sáng 17/6, chuyến tàu dừng tại ga Dương Tân, hai chị em cùng vợ của Chen Dijin di chuyển về làng Shixia. Khi Chen Dijin bước vào sân nhà, anh quỳ xuống ôm chân mẹ, còn người mẹ cúi người ôm con. Người mẹ chỉ vết sẹo trên trán con, nhắc lại kỷ niệm anh bị vấp ngã thời thơ ấu rồi đưa nước cho con uống.
"Con đã đưa em trai về nhà, giữ đúng lời hứa với mẹ", Wang Muyun nói.
Chen Dijin cho biết anh dự định ở lại Dương Tân 10 ngày để đón Tết Đoan Ngọ và ra mộ tạ lỗi với người cha đã khuất. Anh lên kế hoạch đưa các con về thăm bà nội vào kỳ nghỉ hè tới.