“Iran đã thông báo với Mỹ rằng bất chấp những tin tức giả mạo đang lan truyền, Iran sẽ không yêu cầu hay thu phí quá cảnh, phí bảo hiểm và bất cứ khoản phí nào đối với tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz”, Tổng thống Trump viết trên mạng xã hội.
Nhà lãnh đạo Mỹ nhấn mạnh nếu những điều ông vừa nói là thông tin sai sự thật, đàm phán sẽ “kết thúc ngay lập tức”, theo Hãng tin Reuters.
Ngoài ra, ông Trump cho hay Washington không gửi khoản tiền mặt nào cho Tehran, tuy nhiên sẽ giải phóng một phần tài sản của Iran.
“Chúng tôi sẽ giải phóng một phần tài sản của họ, hiện do chúng tôi hoàn toàn kiểm soát, gửi đến các nông dân và chủ trang trại Mỹ để mua ngô, lúa mì, đậu nành và các mặt hàng khác. Iran đang rất cần lương thực và chúng tôi sẽ mua cho họ, độc quyền từ Mỹ”, ông nói thêm.
Ở phía ngược lại, Iran và Oman ngày 23-6 thông báo sẽ nghiên cứu về các chi phí cần thu tại eo biển Hormuz, đồng thời khẳng định chủ quyền đối với tuyến hàng hải chiến lược này.
Theo tuyên bố chung, hai nước “đồng ý duy trì đối thoại về vấn đề trên thông qua một nhóm làm việc chung giữa hai bộ ngoại giao”, theo Hãng tin AFP.
Trước khi bất cứ chính sách nào được thông qua, Oman thông báo nước này đã phối hợp với Tổ chức Hàng hải quốc tế (IMO) thiết lập một hành lang hàng hải tạm thời dành cho những tàu thuyền muốn đi qua eo biển Hormuz.
Những tàu có nhu cầu sử dụng hành lang tạm thời sẽ cần phối hợp với IMO, dựa trên các tọa độ được tổ chức này và chính quyền Oman công bố.
Biện pháp trên nhằm bảo đảm quyền tự do hàng hải qua tuyến đường thủy chiến lược này, phù hợp với luật pháp quốc tế và Luật Biển – vốn bảo vệ quyền tự do đi lại trên biển mà không áp đặt các khoản phí quá cảnh.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Lầu Năm Góc đang chịu áp lực tài chính ngày càng lớn và trong một số trường hợp gặp khó khăn trong việc duy trì các hoạt động huấn luyện và bảo dưỡng thường kỳ giữa lúc xung đột Iran vẫn tiếp diễn, khiến các lãnh đạo quân đội Mỹ phải thúc giục Quốc hội cấp thêm ngân sách.
Cả Mỹ và Iran đều tiếp tục phát đi tín hiệu không nhượng bộ, kiên quyết giữ vững các điều kiện mà họ nêu ra, khiến việc tìm tiếng nói chung giữa 2 bên vẫn đang gặp thách thức. Hai bên đều chịu áp lực khi xung đột kéo dài. Nếu Iran đối mặt với việc bị Mỹ phong tỏa cảng biển, thì Washington cũng đã chi một khoản tiền rất lớn cho xung đột và đang đối mặt với áp lực ngân sách ngày càng nhiều hơn.
Đô đốc Daryl Caudle, Tư lệnh Hải quân Mỹ, nói với các nghị sĩ Ủy ban Quân vụ Hạ viện hồi đầu tháng rằng ngân sách năm 2026 của Hải quân “không tính đến Chiến dịch Cuồng nộ”, đồng thời cho biết lực lượng này đang bị ảnh hưởng tới “các hoạt động thường kỳ”.
Theo ông, điều này bao gồm việc phải cắt giảm các cuộc tập trận, giảm số giờ huấn luyện bay và hạn chế đào tạo tân binh.
“Thành tích tuyển quân kỷ lục của tôi sẽ bị cản trở nếu không có thêm ngân sách để đưa những người này từ trại huấn luyện đi tiếp và chi trả tiền thưởng nhập ngũ cũng như tái nhập ngũ”, Caudle nói với các nghị sĩ.
Quân đoàn Thiết giáp số III của Lục quân Mỹ, bộ chỉ huy đóng tại bang Texas, quản lý khoảng 70.000 binh sĩ cùng hàng trăm xe tăng, đã bị cắt gần 292 triệu USD ngân sách huấn luyện vào cuối tháng 4, theo một tài liệu nội bộ mà truyền thông Mỹ đã tiếp cận được.
Trong khi đó, cơ sở đào tạo quân y của quân đội Mỹ đã hủy hàng chục khóa học và cắt nguồn tài trợ tập trung cho nhiều chương trình khác, theo một bản ghi nhớ ngày 27/4.
Thông thường, quân đội Mỹ phải sử dụng ngân sách đúng theo từng hạng mục cụ thể trừ khi được Quốc hội cho phép điều chuyển. Các hoạt động huấn luyện chủ yếu được chi từ tài khoản “Vận hành và Bảo dưỡng” (O&M).
Chuyên gia ngân sách quốc phòng Todd Harrison thuộc Viện Doanh nghiệp Mỹ (AEI) cho biết tài khoản O&M được dùng cho mọi thứ, từ huấn luyện, triển khai lực lượng, nhiên liệu, đi lại, sửa chữa thiết bị cho đến trả lương cho một số nhân viên dân sự của Lầu Năm Góc.
Ông Harrison nói rằng việc theo dõi chi tiêu thời gian thực của Lầu Năm Góc từ bên ngoài là bất khả thi, nhưng “hoàn toàn có khả năng” quân đội đang phải đánh đổi bằng cách cắt các chuyến công tác không cần thiết hoặc hủy huấn luyện.
Ở giai đoạn đầu chiến dịch Iran, các quan chức trong chính quyền Tổng thống Donald Trump từng thảo luận về việc đề nghị cấp bổ sung ngân sách cho quân đội, với một số người ước tính chi phí lên tới 200 tỷ USD. Tuy nhiên, sau đó chính quyền cho rằng con số này quá cao, dù chưa đưa ra đề xuất cụ thể và cũng chưa có dấu hiệu Quốc hội sẽ phê duyệt thêm ngân sách.
Ước tính gần nhất của Lầu Năm Góc về chi phí xung đột là khoảng 29 tỷ USD, theo quyền kiểm soát viên Lầu Năm Góc Jules “Jay” Hurst III phát biểu trước Hạ viện ngày 12/5.
Tuy nhiên, con số này chỉ bao gồm chi phí đạn dược và máy bay bị phá hủy, chưa tính chi phí xây dựng lại các căn cứ quân sự. Các nguồn tin nói với CNN hồi cuối tháng 4 rằng tổng chi phí thực tế có thể gần 40-50 tỷ USD.
Một quan chức quốc phòng am hiểu vấn đề ngân sách cho biết quân đội Mỹ thường gặp khó khăn tài chính vào cuối năm tài khóa liên bang kết thúc vào tháng 9, khiến họ phải xin Quốc hội cho phép điều chuyển tiền giữa các hạng mục chi tiêu. Tuy nhiên, trong năm 2026, vấn đề này xuất hiện sớm hơn nhiều do chi phí gia tăng và chiến dịch quân sự kéo dài.
Tư lệnh Không quân Mỹ Kenneth Wilsbach cũng nói trước Thượng viện tuần trước rằng xung đột với Iran đang làm trầm trọng thêm những vấn đề sẵn có về mức độ sẵn sàng chiến đấu.
Các nghị sĩ phụ trách ngân sách đã liên tục gây sức ép với Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth trong các phiên điều trần đầu tháng này, yêu cầu Lầu Năm Góc nhanh chóng trình đề xuất xin cấp thêm ngân sách.
“Nhiều khả năng chúng ta sẽ phải hoàn trả cho các tài khoản O&M đang bị sử dụng để chi trả cho chiến dịch đang diễn ra,” nghị sĩ Cộng hòa bang California Ken Calvert, Chủ tịch tiểu ban quốc phòng của Ủy ban Phân bổ Ngân sách Hạ viện, cho biết.
Theo ông Harrison, “chi phí ẩn” của cuộc xung đột sẽ dần bộc lộ theo thời gian khi thiết bị quân sự bị hao mòn nặng hơn, kéo theo chi phí bảo dưỡng tăng mạnh. Ông cho rằng nguồn ngân sách bổ sung cũng sẽ rất cần thiết để tái bổ sung kho tên lửa phòng không và tên lửa tấn công vốn đang cạn dần của Lầu Năm Góc.
Tin Gốc: Dân Trí

Hạ nghị sĩ Al Green (79 tuổi) đã giữ được chiếc ghế trong 11 nhiệm kỳ và đang tìm kiếm nhiệm kỳ thứ 12 tại đợt bầu cử năm nay. Tuy nhiên, quận bầu cử số 9 của ông đã bị thay đổi sau nỗ lực vẽ lại bản đồ bầu cử thành công của phe Cộng hòa tại Texas, khiến khu vực của ông nghiêng về phía đảng Cộng hòa nhiều hơn.
Do đó, ông Green đã quyết định tranh cử tại quận bầu cử số 18 ở thành phố Houston, nơi được cho là an toàn hơn vì có cử tri nghiêng nhiều về phía đảng Dân chủ. Tuy nhiên, đối đầu với ông Al Green trong cuộc bầu cử sơ bộ tại đây là hạ nghị sĩ Christian Menefee (38 tuổi), người mới trở thành thành viên quốc hội hồi tháng 2 sau khi giành chiến thắng trong cuộc bầu cử đặc biệt để thay thế cố hạ nghị sĩ Sylvester Turner qua đời vào năm ngoái.
Theo NBC News, trong kết quả bầu cử vòng 1 vào ngày 3.3, ông Menefee giành 46% phiếu bầu trong khi ông Green được 44% phiếu.
Do cả hai đều không giành được quá bán, cuộc bầu cử vòng 2 được tiến hành và theo kết quả dự phóng, ông Menefee đã giành chiến thắng.
Ông Green đã phục vụ tại Hạ viện Mỹ trong hơn 2 thập niên, là một trong những nhân vật chỉ trích Tổng thống Donald Trump gay gắt nhất. Ông Green từng bị mời ra ngoài vì làm gián đoạn bài phát biểu thông điệp liên bang của ông Trump tại đây vào năm 2025.
Ông Green và ông Menefee đều lấy việc chống đối ông Trump làm trọng tâm tranh cử. Theo NBC News, ông Menefee từng là chưởng lý quận và cho biết văn phòng của ông nhiều lần khởi kiện chính quyền ông Trump.
Trong một diễn biến khác đáng chú ý cũng tại Texas, Tổng chưởng lý bang Ken Paxton đã giành chiến thắng trước đương kim thượng nghị sĩ John Cornyn trong cuộc bầu cử sơ bộ phía đảng Cộng hòa cho chiếc ghế của ông Cornyn, theo AP.
Chiến thắng này của ông Paxton khiến ông Cornyn trở thành thượng nghị sĩ Cộng hòa đương nhiệm đầu tiên từ Texas không thể trở thành ứng viên để tái cử. Ông Cornyn là thượng nghị sĩ kỳ cựu với 4 nhiệm kỳ, trong khi ông Paxton có sự ủng hộ của Tổng thống Trump.
Theo AP, ông Paxton sẽ đối đầu với ứng viên của đảng Dân chủ James Talarico, hạ nghị viên bang Texas, trong cuộc bầu cử vào tháng 11.
Tin Gốc: Thanh Niên

Cách đây vài ngày, tôi có vinh dự được đến thăm trụ sở báo Tuổi Trẻ tại TP.HCM. Trong buổi gặp gỡ thân tình với ban lãnh đạo tòa soạn, do Tổng biên tập Lê Thế Chữ đứng đầu, chúng tôi đã trao đổi về hợp tác giữa Cuba và Việt Nam, về nghề báo và nhiều vấn đề khác.
Khi đi dọc các phòng làm việc và trò chuyện với các phóng viên, trong tôi dâng lên những ký ức đầy hoài niệm về hơn một thập kỷ làm việc sôi nổi tại tờ báo Juventud Rebelde ở Cuba.
Có lẽ vì thế mà tại báo Tuổi Trẻ, tôi cảm thấy mình như đang ở giữa những người đồng nghiệp thân quen. Đồng thời tôi cũng có dịp quan sát quá trình sáng tạo báo chí, trong bối cảnh nghề nghiệp này đang trải qua những biến đổi sâu sắc.
Một niềm bất ngờ thú vị là tôi gặp tại đây một nhóm sinh viên, những người mà tôi chỉ kịp trao đổi đôi lời. Trong số họ có những người sẽ trở thành nhà báo trong tương lai. Họ sẽ gánh vác một sứ mệnh không hề dễ dàng: phân định giữa sự thật và dối trá, truyền tải thông tin bằng những ngôn ngữ mới trong một thế giới số, nơi các thuật toán thường đề cao tính hời hợt hơn là tính khách quan, và tin giả có thể len lỏi vào nhận thức xã hội chỉ trong chớp mắt.
Thực trạng đó cũng đang phản ánh rõ nét trong cách thông tin về Cuba được lan truyền. Những ngày gần đây, các tiêu đề liên quan đến hòn đảo Caribe này xuất hiện dày đặc. Bên cạnh những khó khăn do lệnh cấm vận kéo dài suốt nhiều thập kỷ, Cuba còn phải đối mặt với các biện pháp cưỡng chế đơn phương mới từ Chính phủ Mỹ, một vòng siết chặt về năng lượng khiến việc nhập khẩu nhiên liệu bị cản trở, cùng với những lời đe dọa quân sự lặp đi lặp lại.
Trong những thời khắc gian khó ấy và cả trong mọi thời điểm khó khăn khác, Cuba luôn nhận được sự sẻ chia chân thành, nghĩa tình từ Việt Nam.
Từ mạch nguồn tình cảm ấy, tập thể báo Tuổi Trẻ đã chuyển hóa thành những hành động cụ thể khi phối hợp cùng nhiều tổ chức, trong đó có Hội Hữu nghị Việt Nam - Cuba TP.HCM, khởi xướng sáng kiến giàu ý nghĩa "Mặt trời không biên giới". Sáng kiến này hướng tới việc trang bị các hệ thống điện mặt trời cho các trường học tại Cuba, góp phần giảm bớt tình trạng thiếu hụt năng lượng mà đất nước tôi đang phải đối mặt.
Song hành với đó là dự án xây dựng các nhà máy điện mặt trời mà Việt Nam sẽ triển khai trong thời gian tới tại tỉnh Mayabeque, gần La Habana. Đây không chỉ là hành động kịp thời và thiết thực của Đảng, Nhà nước và Nhân dân Việt Nam, mà còn là thông điệp đoàn kết sâu sắc, được Nhân dân Cuba trân trọng và đánh giá cao.
Ở một lĩnh vực khác, những hạt gạo Việt Nam được gieo trồng ngay trên chính đất đai Cuba đang dần hiện diện trong bữa ăn của người dân nơi đây. Các doanh nghiệp đến từ đất nước Việt Nam anh em đã đạt được những kết quả đáng khích lệ trong việc canh tác các giống lúa năng suất cao, nhờ áp dụng các phương thức quản lý kinh tế đổi mới.
Đồng thời các sản phẩm dược - sinh học của Cuba cũng sẽ sớm được sản xuất và phân phối tại Việt Nam, khi một nhà máy do doanh nghiệp liên doanh Cuba - Việt Nam vận hành đi vào hoạt động. Dự án này không chỉ mở ra cơ hội chuyển giao công nghệ, mà còn góp phần hình thành năng lực nghiên cứu và phát triển các sản phẩm mới, trong một lĩnh vực mang ý nghĩa chiến lược đối với sức khỏe cộng đồng và sự phát triển kinh tế - xã hội của cả hai quốc gia.
Các dự án hợp tác giữa Việt Nam và Cuba hôm nay chính là sự tiếp nối ở một tầm vóc mới, mang ý nghĩa sâu sắc hơn, của những công trình từ những năm tháng đặt nền móng cho đất nước.
Sau chuyến thăm của Tổng tư lệnh Fidel Castro tới vùng giải phóng Quảng Trị, hàng trăm người Cuba đã góp sức dựng nên những công trình mang dấu ấn biểu tượng như Khách sạn Thắng Lợi, Bệnh viện Hữu nghị Việt Nam - Cuba tại Đồng Hới, cùng các trang trại chăn nuôi bò sữa, gia cầm và những tuyến đường kết nối.
Cũng chính trong chuyến thăm báo Tuổi Trẻ, tôi đã có dịp nhắc lại những "bước khởi đầu" của mình với nghề báo - một ký ức gắn bó với Việt Nam. Khi còn là một cậu bé tại thành phố quê hương Holguín, miền Đông Cuba, tôi từng háo hức thực hiện "cuộc phỏng vấn" đầu tiên và đăng trên tờ báo địa phương mang tên ¡Ahora!.
Đó chỉ là một mẩu tin rất ngắn về một công nhân xây dựng vừa trở về từ Hà Nội sau thời gian tham gia các công trình do Cuba hỗ trợ. Thế nhưng đến nay, tôi vẫn còn nhớ rõ, với tất cả sự xúc động, câu trả lời của ông khi tôi hỏi ông đã trải qua ngày lịch sử 30-4-1975 như thế nào. Khi ấy, ông đã so sánh niềm vui ấy với niềm hân hoan vô bờ của chiến thắng Cách mạng Cuba.
Chính vì những điều đó, tôi xin bày tỏ lòng cảm ơn chân thành tới báo Tuổi Trẻ vì đã mời tôi cộng tác trên những trang báo của mình, và vì đã đón nhận tôi như một độc giả gắn bó, thân thiết.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

