Dưới đây là những sai lầm trong bữa sáng khiến người sau tuổi 50 nhanh đói trở lại, dễ mệt mỏi vào giữa buổi sáng:
Một sai lầm phổ biến là bữa sáng chỉ gồm bánh mì, cháo, cơm hoặc trái cây nhưng thiếu các món giàu protein. Protein giúp làm chậm quá trình tiêu hóa, kéo dài cảm giác no và giúp duy trì lượng đường huyết ổn định hơn sau ăn, theo chuyên trang sức khỏe Healthline (Mỹ).
Điều này đặc biệt quan trọng đối với người sau 50 tuổi. Theo thời gian, cơ thể họ sẽ mất dần khối cơ nếu không nạp đủ protein và vận động phù hợp. Khi bữa sáng quá ít protein, cảm giác đói có thể xuất hiện sớm hơn, đồng thời cũng dễ cảm thấy mệt mỏi vào cuối buổi sáng. Những thực phẩm giàu protein phù hợp cho bữa sáng gồm trứng, thịt nạc, sữa chua, sữa tươi, đậu nành, đậu phụ hoặc các loại hạt.
Bánh ngọt, bánh quy, bánh mì hay các loại đồ uống ngọt như cà phê sữa thường là những lựa chọn tiện lợi vào buổi sáng. Tuy nhiên, các món này chứa nhiều tinh bột trắng, được tiêu hóa và hấp thu rất nhanh.
Khi ăn nhiều thực phẩm giàu đường hoặc tinh bột trắng, lượng đường trong máu có thể tăng nhanh rồi giảm xuống trong thời gian ngắn. Sự thay đổi này dễ khiến cơ thể nhanh đói trở lại, đồng thời xuất hiện cảm giác uể oải hoặc thiếu năng lượng chỉ vài giờ sau bữa sáng.
Thay vì chọn các thực phẩm chế biến sẵn nhiều đường, người trên 50 tuổi nên ưu tiên những nguồn tinh bột phức tạp như yến mạch, bánh mì nguyên cám, khoai lang, gạo lứt hay các loại đậu. Những thực phẩm này được tiêu hóa chậm hơn, giúp duy trì mức năng lượng ổn định và hạn chế cảm giác đói giữa buổi.
Ngay cả khi bữa sáng có đủ protein, cảm giác đói vẫn có thể xuất hiện sớm nếu khẩu phần ăn thiếu chất xơ và chất béo lành mạnh. Đây là hai thành phần quan trọng giúp kéo dài cảm giác no sau bữa ăn.
Chất xơ làm chậm quá trình tiêu hóa thức ăn, đồng thời góp phần kiểm soát đường huyết. Trong khi đó, chất béo lành mạnh giúp cơ thể hấp thu một số vitamin và góp phần duy trì nguồn năng lượng ổn định hơn.
Do đó, người trên 50 tuổi có thể ăn thêm rau xanh, trái cây, yến mạch hoặc các loại đậu để tăng lượng chất xơ. Nguồn chất béo lành mạnh có thể lựa chọn là trái bơ, hạt chia, hạt lanh, các loại quả hạch hoặc dầu ô liu, theo Healthline.
Hôm 18/6, các bác sĩ Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức cho biết sau hơn 5 giờ can thiệp siêu vi phẫu căng thẳng, êkíp điều trị đã tái thông hoàn toàn mạch máu và thần kinh cho bệnh nhi.
Đến ngày thứ 6 sau mổ, bàn tay của bệnh nhi đã hồng ấm, tưới máu tốt và các ngón tay bắt đầu có những cử động nhỏ đầu tiên. Đây là dấu hiệu phục hồi vô cùng khả quan sau ca đại phẫu phức tạp.
Tuần trước, bệnh nhi nhập viện khẩn cấp trong tình trạng cổ tay trái tổn thương nghiêm trọng, bàn tay đứt gần như hoàn toàn và chỉ còn dính một cầu da nhỏ. Thiết bị gây tai nạn là loại máy dập nắp cốc sử dụng cả lực ép cơ học mạnh lẫn nhiệt độ cao để hàn kín miệng cốc.
Khi tiếp nhận ca bệnh, các bác sĩ nhận thấy đầu búp ngón tay của bé đã tím tái và xẹp xuống, biểu hiện của tình trạng thiếu máu nuôi dưỡng cấp tính.
Do bệnh nhi còn quá nhỏ, các bác sĩ không thể mở vết thương đánh giá tại chỗ mà phải chuyển thẳng bé vào phòng mổ, tiến hành giảm đau toàn thân rồi mới mở băng kiểm tra chuyên sâu và phẫu thuật cấp cứu.
Tiến sĩ, bác sĩ Vũ Trung Trực, Phó trưởng khoa Phẫu thuật Hàm mặt - Tạo hình và Thẩm mỹ, cho biết ca bệnh này đối mặt với ba thách thức rất lớn. Thứ nhất, do bàn tay chưa đứt rời hoàn toàn về mặt cơ học nên gia đình không bảo quản trong điều kiện đá tan lý tưởng, dù về mặt huyết động học, đây vẫn tính là ca đứt rời hoàn toàn do không còn mạch máu nuôi dưỡng.
Bàn tay phải chịu tình trạng "thiếu máu nóng" ở nhiệt độ thường làm các mô dễ hoại tử, khiến tỷ lệ nối thành công thấp hơn nhiều so với các ca đứt rời được bảo quản đúng cách.
Thứ hai, nhiệt độ cao của máy dập cốc không chỉ làm dập nát mà còn đốt cháy vết thương, hủy hoại nghiêm trọng các tổ chức mô và gây khó khăn cực lớn cho việc tìm kiếm, khâu nối mạch máu.
Cuối cùng, do bệnh nhi chưa đầy hai tuổi, kích thước mạch máu tại cổ tay chỉ nhỏ khoảng 0,7 đến 0,8 mm, tương đương mạch máu ngón tay người lớn, đòi hỏi kỹ thuật siêu vi phẫu cực kỳ tinh xảo từ ê-kíp phẫu thuật.
Bác sĩ khuyến cáo tuyệt đối không để các thiết bị điện, máy móc công nghiệp (máy xay, máy dập, nồi cơm điện...) ở tầm với của trẻ nhỏ. Trong trường hợp xảy ra tai nạn đứt rời chi thể, cần sơ cứu cầm máu và chuyển ngay đến các trung tâm ngoại khoa chuyên sâu để tận dụng "thời gian vàng" cứu sống bộ phận cơ thể.
Ngày 15/6, Bệnh viện Sản Nhi tỉnh Quảng Ngãi thông tin bác sĩ của Khoa Nhi hô hấp đã nội soi gắp một con đỉa còn sống trong khí quản bé gái 8 tuổi (trú tại xã Thanh Bồng, Quảng Ngãi).
Cháu bé được đưa đến bệnh viện trong tình trạng khàn tiếng, ho nhiều và khó thở. Qua thăm khám, bác sĩ nhận định trong đường thở của bé gái có dị vật nên chỉ định nội soi để lấy ra ngoài. Qua nội soi, bác sĩ phát hiện con đỉa còn sống trú ngụ trong khí quản của bệnh nhi này. Khi được gắp ra ngoài, con đỉa dài đến 12cm.
Theo Bác sĩ CKII Huỳnh Duy Thám, Trưởng Khoa Nhi hô hấp (Bệnh viện Sản Nhi tỉnh Quảng Ngãi), gia đình cho biết cách đây ít lâu cháu bé đi tắm suối nên có thể con đỉa đã xâm nhập vào đường thở và tiếp tục phát triển.
Đây là trường hợp dị vật đường thở đặc biệt nguy hiểm. Nếu không được phát hiện và can thiệp kịp thời, con đỉa có thể tiếp tục hút máu, phát triển kích thước, gây bít tắc đường thở, dẫn đến suy hô hấp nặng, thậm chí đe dọa tính mạng của trẻ.
Bác sĩ khuyến cáo, khi trẻ có các biểu hiện như ho dai dẳng, khàn tiếng, khó thở, ho ra máu hoặc cảm giác vướng trong cổ họng sau khi đi tắm sông, suối… phụ huynh cần đưa ngay đến cơ sở y tế để được thăm khám, xử trí kịp thời.
Vài phút trước khi trút hơi thở cuối cùng, cơ thể người bệnh sẽ trải qua sự chuyển giao từ sự sống sang cái chết với những biểu hiện chung rõ rệt. Theo Neal K. Shah, một nhà nghiên cứu y tế chuyên sâu kiêm giám đốc điều hành của CareYaya chuyên cung cấp dịch vụ chăm sóc người cao tuổi ở Mỹ, cái chết luôn tuân theo những "quy luật" nhất định.
Ông Shah, người thường xuyên chia sẻ các video giải thích về quá trình cận tử, khẳng định các điều dưỡng, y tá chăm sóc giảm nhẹ chính là những người quan sát giàu kinh nghiệm nhất trong việc chứng kiến khoảnh khắc cuối đời, nhờ đó họ có thể nhận biết các dấu hiệu này một cách nhanh chóng.
Nhà nghiên cứu cho hay nếu phải tìm kiếm một dấu hiệu rõ ràng nhất báo hiệu cái chết đã cận kề thì đó là chuỗi biểu hiện thường xuất hiện trước khi người bệnh trút hơi thở cuối cùng chỉ vài phút. Ông giải thích có một hiện tượng mang tính đồng nhất ở hầu hết bệnh nhân, được gọi là "settling" (thả lỏng, buông lỏng).
Những người vốn đang trong trạng thái gồng cứng, căng thẳng bỗng nhiên trở nên thư giãn, như thể họ cuối cùng đã tìm thấy sự thanh thản và bình yên. Thậm chí, hơi thở của họ cũng chuyển dịch sang nhịp điệu chậm rãi, chủ động hơn khi sự bình lặng bao trùm cơ thể như một làn sóng.
Trong một vài trường hợp, các nhân viên y tế ghi nhận những bệnh nhân vốn rơi vào trạng thái hôn mê, không phản ứng bỗng nhiên tỉnh táo, chủ động tương tác và giao tiếp trở lại. Họ cũng có xu hướng quay mặt về phía một "sự hiện diện" vô hình trong phòng, hoặc nhìn thấy những người thân yêu đã khuất từ lâu.
Ông Shah chia sẻ trong những khoảnh khắc cuối cùng đó, biểu cảm trên gương mặt người bệnh thường mang một nét đặc biệt mà các thuật ngữ y học lâm sàng khó để diễn tả thành lời. Hiện tượng người bệnh đột ngột tỉnh táo sau chuỗi ngày hôn mê sâu được gọi là "surge" (sự bùng phát năng lượng cuối cùng của cơ thể hay hồi quang phản chiếu).
Đây cũng là điều mà Julie McFadden, y tá chuyên về chăm sóc giảm nhẹ và hồi sức tích cực tại Los Angeles, từng nhiều lần chứng kiến. Giải thích thêm về hiện tượng mà giới y khoa còn gọi là "sự hồi sức tạm thời" (the rally), McFadden cho hay việc này thường xảy ra khi người bệnh đã rất yếu và cận kề cái chết trong vòng vài ngày.
Khi đó, họ đột nhiên có dấu hiệu "khá lên" như biết đòi ăn, trò chuyện, thậm chí đi lại và quay về với tính cách vui vẻ, hay đùa giỡn như ngày thường. Tuy nhiên, phần lớn bệnh nhân sẽ qua đời chỉ vài ngày sau đó, thậm chí ngay trong đêm.
Thống kê cho thấy hiện tượng trên xảy ra ở khoảng một phần ba số bệnh nhân chăm sóc giảm nhẹ. Chính vì vậy, các y bác sĩ luôn chủ động giải thích trước với gia đình để họ không bị sốc hay sụp đổ tâm lý khi người thân đột ngột ra đi ngay sau một vài ngày tiến triển tốt.
Bên cạnh hiện tượng trên, ông Shah cũng nhấn mạnh thính giác là một trong những giác quan cuối cùng biến mất trong quá trình cận tử. Do đó, khoảnh khắc người thân đang dần lịm đi chính là cơ hội cuối cùng để gia đình có thể gửi gắm những lời cuối cùng đến họ.