Từ đại dịch Covid-19 nhiều hiểm nguy đến những nơi khó khăn như mưa lũ, Nguyễn Hoàng Tú, Bí thư Chi đoàn KP.53 (P.Bình Đông, TP.HCM), đều không ngại dấn thân. Đằng sau những việc làm đầy trách nhiệm và tinh thần sẻ chia, cống hiến ấy là câu chuyện ít ai ngờ đến về một chàng trai từng ăn chơi lêu lổng.
Từ nhỏ, Tú đã không có được một gia đình trọn vẹn. Mẹ rời bỏ khi Tú còn rất nhỏ, cha cũng không nuôi dưỡng nên Tú được ông bà nội cưu mang, chăm sóc. Ông bà không chỉ là người nuôi Tú khôn lớn mà còn là nguồn yêu thương lớn nhất trong cuộc đời của chàng trai.
Năm 16 tuổi, biến cố liên tiếp xảy ra khi ông bà lần lượt qua đời. Sự mất mát quá lớn khiến Tú suy sụp, cô đơn và không còn điểm tựa tinh thần. Từ thời điểm đó, chàng trai bắt đầu buông thả bản thân, bỏ bê việc học và dần đi sai hướng.
Nhưng vào thời điểm dịch Covid-19 bùng phát, nhìn thấy nhiều người dân gặp khó khăn, thiếu thốn, lòng trắc ẩn trong chàng trai trỗi dậy.
“Ngay lúc đó, mình thấy Đoàn phường (P.12, Q.8 cũ – PV) đăng thông báo tuyển tình nguyện viên tham gia hỗ trợ công tác phòng, chống dịch. Tự hỏi bản thân: Mình còn trẻ, còn sức khỏe, tại sao khi người dân cần, Tổ quốc cần thì mình lại chỉ đứng nhìn? Suy nghĩ đó đã thôi thúc mình đăng ký tham gia lực lượng tình nguyện viên chống dịch Covid-19”, Tú nhớ lại thời khắc thay đổi cuộc đời mình.
Cũng chính tinh thần nhiệt huyết, không ngại dấn thân của màu áo xanh tình nguyện đã truyền động lực cho Tú. Nhớ lại 5 năm về trước trong đại dịch, Tú kể: “Ngày đó, có những hôm một mình mặc bộ đồ bảo hộ chạy từ Q.8 qua Q.4 lấy 100 suất cơm rồi chạy về Q.6 xin 100 chai nước dừa gừng với thuốc cho người dân. Một ngày đi 4 lượt như vậy; những ngày cao điểm là phải đi 7 lượt. Đi thế nhưng không hề thấy mệt, vì biết rằng việc mình làm sẽ giúp ích được cho nhiều người đang cần”.
Cũng từ đó, Tú bén duyên với công tác Đoàn. Nhờ tham gia các hoạt động của Đoàn, Tú đã có sự thay đổi rất lớn trong nhận thức và lối sống. Tú nói: “Đoàn đã giúp mình sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và cộng đồng; giúp mình tìm thấy niềm tin, mục tiêu và lý tưởng sống. Từ một người từng sống thiếu định hướng, mình dần biết quan tâm, sẻ chia và mong muốn cống hiến nhiều hơn cho xã hội. Đoàn đã giúp mình hiểu được giá trị của sự cho đi và truyền động lực để bản thân sống tích cực, làm nhiều việc có ích cho cộng đồng. Cảm ơn Đoàn đã thay đổi đời tôi!”.
Bên trong thân hình nhỏ bé là tấm lòng nhân ái mà chàng trai dành cho cộng đồng, cho những điều ý nghĩa. Trong đợt mưa lũ lịch sử năm 2025 ở miền Trung, Tú đã tình nguyện tham gia đoàn tình nguyện viên từ TP.HCM ra Khánh Hòa để hỗ trợ khắc phục hậu quả sau bão lũ. Tại đây, việc nặng nhọc, khó khăn nào Tú cũng dành về phần mình. Với chàng trai, được đóng góp chút sức nhỏ bé cho cộng đồng là điều hạnh phúc và giá trị nhất của thanh xuân.
Chị Trần Nguyễn Ngọc Phượng, chuyên viên Ủy ban MTTQ Việt Nam TP.HCM, nguyên Bí thư Quận đoàn 8, nhìn nhận: “Hoàn cảnh của Tú có nhiều khó khăn, vừa đi học, vừa đi làm để trang trải cuộc sống nhưng vẫn tâm huyết và gắn bó với phong trào; cống hiến, đem lại niềm vui, hạnh phúc cho mọi người. Tôi đánh giá cao cách bạn ấy trực tiếp “xắn tay áo” tham gia các hoạt động đem lại giá trị thực tế, từ đó vận động các bạn khác cùng tham gia với mình”.
Lại có những cán bộ Đoàn như Huỳnh Mai Ngọc Yến, Ủy viên Ủy ban Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam phường, Bí thư Chi đoàn KP.54, Chủ nhiệm Câu lạc bộ (CLB) tình nguyện vì an sinh xã hội Ngọn lửa xanh, P.Đông Hưng Thuận, TP.HCM, ban ngày của những ngày trong tuần thì bận rộn với công việc ở công ty, buổi tối hay các ngày cuối tuần lại tất bật với công tác Đoàn ở khu phố, miệt mài với những suất ăn 0 đồng cho người khó khăn.
Làm Bí thư Chi đoàn khu phố từ khi còn là sinh viên, đến nay đã đi làm ở công ty nhưng Yến vẫn rất tâm huyết với công tác Đoàn. Cô gái nói: “Mình vẫn sẽ theo công tác Đoàn đến khi nào không thể tham gia được nữa mới thôi”. Và cái “hạn chót không còn thể tham gia” này mà Yến nói vốn dĩ chẳng xác định được thời gian.
Yến tâm huyết như vậy vì một điều rất giản dị nhưng đầy giá trị: Đoàn trao cho những người trẻ như Yến cơ hội để làm được nhiều điều có ích cho xã hội.
Đi làm, công việc chuyên môn ở công ty không ít áp lực, cộng thêm trách nhiệm của một Bí thư Chi đoàn khu phố cũng không hề nhỏ, nhưng Yến vẫn thấy thiếu môi trường để kéo các bạn trẻ cùng làm nhiều điều có ích. Thế là Yến xin chủ trương từ Đoàn, Hội của phường để thành lập CLB chuyên làm công tác an sinh xã hội.
Từ sau khi thành lập (tháng 10.2024) đến nay, Yến cùng các thành viên trong CLB Ngọn lửa xanh vẫn miệt mài với những suất ăn 0 đồng mỗi ngày rằm và mùng 1 hằng tháng. Hàng ngàn suất ăn ấm lòng cứ thế đều đặn được sẻ chia. Yến cho biết có những cô chú bán vé số, cứ như thói quen, đến những ngày này trong tháng lại tìm đến nhận những suất ăn để phần nào vơi bớt khó khăn.
Điều đặc biệt, thành viên của CLB rất đa dạng, từ đoàn viên, người lao động, công nhân, dân quân cho đến các em học sinh… Cũng đúng như mong muốn từ đầu của Yến, rằng sự ra đời của CLB sẽ trở thành mái nhà chung của những trái tim trẻ biết rung những nhịp đập vì cộng đồng.
“Điều mình tâm đắc nhất là đã góp phần tập hợp được nhiều bạn trẻ cùng tham gia các hoạt động vì cộng đồng, từ đó xây dựng được một tập thể đoàn kết, trách nhiệm và giàu lòng nhân ái. Còn điều làm mình hạnh phúc nhất chính là nhìn thấy những nụ cười của các em nhỏ, những hoàn cảnh khó khăn được sẻ chia và sự trưởng thành của các đoàn viên, thanh niên qua từng hoạt động. Đó là những giá trị tinh thần rất lớn mà mình luôn trân trọng”, Yến nói.
Nhận xét về Yến, anh Nguyễn Trọng Hiếu, Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn phường, Phó chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam P.Đông Hưng Thuận, nói: “Điều tôi trân trọng ở Yến là sự tận tâm, trách nhiệm trong công việc, tinh thần dám nghĩ, dám làm và khả năng kết nối, tập hợp lực lượng thanh niên tham gia các hoạt động cộng đồng; góp phần lan tỏa tinh thần tình nguyện, nhân ái trong đoàn viên, hội viên và thanh niên địa phương”.
Nằm ngay tại Vinhomes Grand Park (đường Nguyễn Xiển, P.Long Thạnh Mỹ). Khu "biển mini" đang dần trở thành một trong những điểm vui chơi quen thuộc của người dân, đặc biệt là giới trẻ. Với không gian được thiết kế theo mô hình bãi biển thu nhỏ, nơi đây gây ấn tượng với bờ cát trắng, hàng dừa và khu vực nước rộng, mang lại cảm giác gần gũi như đang ở biển thật.
Vào buổi chiều, không khí tại đây trở nên nhộn nhịp hơn khi nhiều người đến đi bộ trên cát, ngồi nghỉ dưới hàng dừa hoặc tham gia các hoạt động vui chơi. Không gian thoáng đãng, dễ chịu, rất phù hợp để thư giãn.
Trần Ngọc Gia Hân, sinh viên Trường ĐH Công nghệ TP.HCM, chia sẻ: "Mình biết đến chỗ này qua mạng xã hội, thấy mọi người check-in nhiều nên cũng muốn thử. Đến rồi thì thấy không gian khá rộng, có cát và nước giống biển thật, chụp hình lên rất đẹp. Đi chơi với bạn bè ở đây cũng tiện hơn vì không cần phải đi xa", Hân chia sẻ.
Gia Hân chọn đến đây vào buổi chiều hoặc tối để tận hưởng không khí thoải mái và mát mẻ. "Mình thích nhất là lúc trời bắt đầu tối, có đèn và nhạc nhẹ nên cảm giác rất thoải mái, phù hợp để ngồi nói chuyện với bạn bè", Gia Hân nói thêm.
Với chàng trai Lê Thành Đạt (làm việc tại một nhà hàng ở TP.HCM), trải nghiệm tại "biển mini" mang đến nhiều cảm giác mới lạ nhưng cũng có không ít điểm khác biệt so với biển tự nhiên. "Ở biển thật thì không gian rộng hơn, có sóng và cảm giác tự nhiên hơn, còn ở đây không có sóng và cũng không thể bơi được, chủ yếu phù hợp để vui chơi nhẹ nhàng hoặc chụp hình check-in", Đạt chia sẻ.
Tuy nhiên, Đạt cũng nhận thấy "biển mini" có những ưu điểm riêng, đặc biệt là về tính tiện lợi. Thay vì phải dành nhiều thời gian di chuyển xa, chuẩn bị chi phí cho một chuyến đi dài ngày, thì có thể lựa chọn địa điểm này để "đổi gió" trong ngày. "Nếu muốn thư giãn nhẹ, đi chơi nhanh với bạn bè hay đơn giản là tìm một không gian mới để chụp ảnh thì đến đây rất hợp lý. Không cần phải đi đâu xa vẫn có thể phần nào trải nghiệm cảm giác như đi biển", Đạt nói thêm.
Không chỉ thu hút giới trẻ, khu "biển mini" còn trở thành điểm đến quen thuộc của nhiều gia đình. Các bậc phụ huynh thường đưa con em đến đây để vui chơi, giải trí trong không gian an toàn và sạch sẽ. Trẻ nhỏ tỏ ra thích thú khi được tiếp xúc với cát, nghịch nước và tự do chạy nhảy, tạo nên những khoảnh khắc vui vẻ, gần gũi bên gia đình. Với nhiều gia đình, đây không chỉ là nơi vui chơi mà còn là dịp để gắn kết, giúp trẻ có thêm trải nghiệm mới mẻ ngay trong lòng thành phố.
Giữa nhịp sống vội vã, những video ghi lại cảnh một chàng trai cầm máy ảnh ra đường, chụp người lạ rồi in ảnh tặng tận tay đã thu hút sự chú ý của hàng trăm ngàn người trên mạng xã hội.
Nhân vật chính là Nguyễn Gia Lợi (31 tuổi, hiện sống tại xã Bà Điểm, TP.HCM), đang làm freelancer media, chuyên quay chụp những sản phẩm về xe ô tô. Trong công việc thường xuyên tiếp xúc với nhiều dòng xe đẹp, Lợi nảy ra ý tưởng chụp lại những góc nhìn ấn tượng của xe trên phố rồi bất ngờ tặng ảnh cho chủ xe. Toàn bộ quá trình đều xin phép chủ xe. Từ chụp ảnh xe, cho tới quá trình trao tặng ảnh đều được anh quay lại thành một video rồi đăng tải lên trang cá nhân.
“Nội dung đem máy ảnh đi chụp đường phố không mới. Nhưng mình nghĩ hay là thử cho chủ xe xem những góc nhìn đẹp của xe họ một cách ngẫu nhiên trên phố, lúc đó xem phản ứng của họ sẽ như thế nào”, Lợi chia sẻ.
Gia Lợi cho biết trước khi chụp và quay video lại hành trình của mình, anh luôn chủ động tiếp cận, giải thích rõ mục đích và chỉ sử dụng hình ảnh khi người được chụp đồng ý. Với những trường hợp từ chối, anh tôn trọng quyết định và không đăng tải. Đồng thời, khi đăng video, anh cũng chủ động hạn chế các chi tiết nhạy cảm như biển số, thông tin riêng tư hoặc vị trí cụ thể của nhân vật nhằm tránh ảnh hưởng đến quyền riêng tư của chủ xe.
Thay vì chỉ gửi file online, anh chọn cách in ảnh tại chỗ để món quà trở nên đặc biệt hơn. “Mình không xin liên lạc vì chưa chắc họ sẽ đồng ý. Vậy nên mình chọn cách in ảnh ngay thời điểm đó để họ được cầm hình ảnh trực tiếp trên tay và sẽ thấy chiếc xe của mình ở một góc nhìn khác lạ và đẹp hơn”.
Trong các video, người xem có thể bắt gặp từ chủ siêu xe, người đi xe sang đến những cô chú lao động bình thường hay các hoàn cảnh khó khăn trên đường phố.
Theo Gia Lợi, anh không cố tình chọn nhân vật theo tầng lớp nào mà để mọi thứ diễn ra tự nhiên. “Đây giống như cuộc phiêu lưu của mình trong hành trình tiếp xúc với những phiên bản khác nhau của cuộc sống”.
Gia Lợi cho biết những ngày đầu anh cũng từng e dè khi chạy đến bắt chuyện với người lạ sau khi đã chụp ảnh họ. “Ban đầu mình không tự tin, vì chưa chắc họ sẽ thích điều đó. Nhưng mình muốn thử thách bản thân, vì phản ứng của người lạ là thước đo chân thật nhất cho công việc của mình”.
Để tránh khiến người đối diện khó xử, anh thường mở đầu bằng lời chào ngắn gọn, gần gũi và nói rõ đây chỉ là món quà tinh thần, không vì lợi ích nào khác.
Không phải lần nào mọi chuyện cũng suôn sẻ. Có lần sau khi nhận ảnh, một chủ xe từ chối xuất hiện trong video. Tuy nhiên, sau đó người này nhắn tin lại và đồng ý cho đăng tải vì thích những bức ảnh được chụp.
Nhiều video cũng ghi lại cảnh chủ xe gửi tiền tip cho Gia Lợi. Số tiền này sau đó được anh dùng để mua đồ ăn, hỗ trợ trẻ em hoặc người có hoàn cảnh khó khăn.
“Họ cho phép mình chụp đã là một đặc ân rồi. Còn được nhận tiền từ họ nên mình muốn nhường lại phước báu này cho những hoàn cảnh khó khăn hơn”, anh nói.
Không ít khán giả cho biết ban đầu họ chú ý đến kênh vì những mẫu xe đẹp, nhưng tiếp tục theo dõi bởi cảm giác dễ chịu mà các video mang lại.
Nguyễn Duy, ở đường Cầu Đình, P.Long Phước, TP.HCM, cho biết: “Mình thấy thoải mái khi xem một người chia sẻ đam mê rất nhẹ nhàng. Điều giữ mình xem hết video là cách nói chuyện và sự tinh tế của anh Lợi”.
Trong khi đó, Bùi Quang Vinh, ở đường 2/9, P.Long Châu, tỉnh Vĩnh Long, cho rằng sức hút của loạt video còn đến từ sự tò mò của người xem với những chiếc siêu xe hiếm gặp ngoài đời. “Người xem muốn biết bạn ấy tiếp cận chủ xe ra sao, xin phép thế nào và phản ứng của họ”.
Theo Vinh, điều đọng lại sau mỗi clip vẫn là cách cư xử văn minh giữa người lạ. “Tử tế thì ai cũng có, từ cái tâm mà ra”, anh nói.
Ngoài ra, dưới các bài đăng của Gia Lợi cũng xuất hiện nhiều bình luận đồng cảm từ cộng đồng mạng: “Clip cứu vớt tôi khỏi tiêu cực”. “Mọi người hãy xem đến hết clip để thấy con người thật của anh này nhé”. Một người xem khác để lại lời nhắn ngắn gọn: “Chủ xe dễ thương phết”.
Sau nhiều lần tiếp xúc với đủ kiểu người trên phố, Gia Lợi nói điều lớn nhất anh nhận được là niềm tin vào cuộc sống. “Tin rằng mọi người đều là người tốt thì cuộc sống sẽ nhẹ nhàng và dễ thương hơn nhiều”.
Trong lễ tốt nghiệp ngày 24.4 của Trường ĐH Tài chính – Quản trị kinh doanh (nay thuộc Phân viện Học viện tài chính), hình ảnh cả đại gia đình đông đúc quây quần bên tân cử nhân Nguyễn Thị Huyền nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý.
Huyền cho biết, hôm nhận bằng có tổng cộng 29 thành viên đến chúc mừng. Trong số đó, người lớn tuổi nhất là ông nội 74 tuổi, bà nội 70 tuổi. Nhỏ nhất là một em bé mới 6 tháng tuổi. Tất cả mọi người đều cố gắng thu xếp để có mặt trong ngày trọng đại của cô nàng.
Đại gia đình của Huyền sống tại Sóc Sơn (Hà Nội), cách trường khoảng 45 km. Để tham dự buổi lễ, mọi người phải di chuyển gần 1 tiếng rưỡi bằng xe khách 29 chỗ được Huyền thuê trước đó. Không chỉ đến dự lễ, cả gia đình còn cùng nhau đi ăn mừng, đi chơi và tận hưởng trọn vẹn niềm vui.
Điều đặc biệt, toàn bộ chi phí cho ngày hôm đó được Huyền chủ động chuẩn bị từ khoản học bổng hơn 18 triệu đồng mà cô nhận được. “Khi có lịch tốt nghiệp và nhận được tiền học bổng, mình đã nghĩ ngay đến việc mời cả gia đình đi cùng để chia sẻ niềm vui”, Huyền nói.
Nhưng với cô, khoảnh khắc đáng nhớ nhất không phải lúc nhận bằng, mà là khi nhìn thấy ông bà bước xuống xe.
“Lúc đó mình thực sự xúc động. Ông bà đã lớn tuổi, sức khỏe không tốt nhưng vẫn đi một quãng đường xa để đến với mình. Mình cảm giác như mình là người hạnh phúc nhất ngày hôm đó”, Huyền chia sẻ.
Hôm ấy cũng có mặt trong ngày vui của cháu, chị Nguyễn Thị Tươi, cô của Huyền, chia sẻ: “Khi đó gia đình chưa biết Huyền tốt nghiệp loại gì hay có học bổng, chỉ nghĩ đơn giản là cháu thiếu vắng bố mẹ nên mọi người muốn có mặt để cháu không tủi thân”.
Theo chị Tươi, khi biết lịch nhận bằng, Huyền chủ động đề xuất thuê xe, mời cả nhà đi ăn và kết hợp một chuyến đi chơi. “Với gia đình, đây không chỉ là buổi lễ tốt nghiệp mà còn là dịp sum họp hiếm hoi, khi ai cũng gác lại công việc riêng để chung vui cùng cháu. Đó là một ngày rất ý nghĩa, thậm chí niềm vui còn lớn hơn nhiều sự kiện khác vì chứng kiến hành trình nỗ lực của cháu được đền đáp”, chị Tươi bày tỏ.
Với chị, Huyền không chỉ ngoan ngoãn, biết nghĩ cho mọi người mà còn vượt xa kỳ vọng của gia đình, khiến ai cũng tự hào và sẵn sàng đồng hành cùng em trong những chặng đường phía trước.
Đằng sau khoảnh khắc rộn ràng ấy là một câu chuyện dài về sự mất mát, nỗ lực và tình yêu thương. Huyền chia sẻ cô sinh ra trong một gia đình không trọn vẹn. Năm 5 tuổi, mẹ qua đời, bố thì đi làm xa. Hai anh em Huyền được ông bà nội nuôi dưỡng từ nhỏ. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông bà vẫn cố gắng lo cho các cháu đầy đủ.
Biến cố tiếp tục ập đến khi năm 2019, bà nội Huyền được chẩn đoán ung thư phổi. Một năm sau, ông nội cũng phát hiện mắc ung thư dạ dày. “Lúc đó mình đã từng nghĩ sẽ không học đại học. Mình sợ đi học rồi ông bà vất vả hơn, không có ai chăm sóc”, Huyền nhớ lại.
Sau khi tốt nghiệp THPT, Huyền quyết định ở nhà một năm. Chỉ đến năm 2022, khi sức khỏe ông bà dần ổn định, cùng với sự động viên mạnh mẽ từ bà nội, Huyền mới đi học đại học.
“Có những lúc mình mệt mỏi, áp lực, thậm chí từng tự hỏi tại sao cuộc sống lại khó khăn với mình như vậy. Nhưng mỗi lần nghĩ đến ông bà và gia đình, những người luôn đặt hy vọng vào mình thì lại có thêm động lực để cố gắng”, cô gái chia sẻ.
Huyền cho rằng bản thân không phải là người có năng khiếu học tập nổi trội. Nhưng bằng sự kiên trì, cô nàng luôn giữ thói quen học tập chủ động: chăm chú nghe giảng, làm bài đầy đủ, tự ôn tập trước kỳ thi ít nhất một tháng.
“Mình biết mình không thể học giỏi như người khác nên phải bù lại bằng sự chăm chỉ. Mình thường tự soạn đề cương, làm lại bài để hiểu thật kỹ. Chỗ nào không hiểu thì chủ động hỏi thầy cô, bạn bè”, Huyền nói.
Nhờ sự nỗ lực không ngừng, Huyền liên tục đạt thành tích xuất sắc, nhận nhiều học bổng và tốt nghiệp với danh hiệu thủ khoa loại xuất sắc ngành quản trị kinh doanh.
Với Huyền, thành quả ngày hôm nay không chỉ là kết quả của cá nhân, mà còn là “trái ngọt” của cả một gia đình. “Có thể mình thiếu thốn tình cảm của bố mẹ từ nhỏ, nhưng bù lại mình luôn nhận được tình yêu thương từ ông bà và người thân. Có lẽ vì thế mà ngày tốt nghiệp, mọi người đến đông đủ như vậy. Và gia đình chính là nguồn động lực lớn nhất để mình có thể đi đến ngày hôm nay”, Huyền bộc bạch.