Thị trường trong nước vừa chứng kiến sự trái chiều của giá vàng. Chốt phiên 26/6, trong khi thương hiệu SJC niêm yết vàng miếng tại 144-147 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), tăng 800.000 đồng/lượng mỗi chiều thì tại các thương hiệu lớn khác, vàng đang được điều chỉnh giảm 400.000-800.000 đồng/lượng mỗi chiều. Giá mua vào theo đó có nhiều mức từ 142,3 triệu đồng/lượng đến 143 triệu đồng/lượng, giá bán ra thấp nhất là 146 triệu đồng/lượng.
Trên thế giới, giá vàng đang ở mức 4.071 USD/ounce, tương đương 130 triệu đồng/lượng quy đổi theo tỷ giá hiện hành (chưa gồm thuế, phí). Hiện, chênh lệch giữa vàng thế giới và trong nước vào khoảng 17 triệu đồng mỗi lượng. Giá trong nước đắt hơn.
Tâm lý thị trường vàng vẫn chịu ảnh hưởng từ cuộc họp của Cục Dự trữ liên bang Mỹ (Fed) ngày 17/6. Dù Fed giữ nguyên lãi suất trong vùng 3,5-3,75%, các dự báo mới cho thấy nhiều quan chức đang nghiêng về khả năng có thêm ít nhất một đợt tăng lãi suất trước cuối năm.
Mặc khác, giá dầu Brent giảm xuống còn khoảng 72,24 USD/thùng, gần trở lại mức trước khi xảy ra xung đột, sau khi lưu lượng tàu chở dầu qua eo biển Hormuz tăng gấp đôi trong vòng 24 giờ và đạt mức cao nhất kể từ cuối tháng 2.
Diễn biến này giúp giảm bớt nhu cầu trú ẩn an toàn đối với vàng, đồng thời hạ nhiệt áp lực lạm phát từ giá năng lượng. Giới phân tích lưu ý rằng thỏa thuận ngừng bắn giữa Mỹ và Iran vẫn còn mong manh, rủi ro địa chính trị chưa hoàn toàn biến mất khỏi thị trường.
Ông Jerry Prior, Giám đốc điều hành kiêm nhà quản lý danh mục cấp cao tại KMLM, cho rằng đợt điều chỉnh gần đây đang mở ra cơ hội mua vào hấp dẫn đối với vàng, bất chấp những áp lực ngắn hạn. Các yếu tố hỗ trợ xu hướng tăng dài hạn của vàng vẫn chưa thay đổi, nổi bật là xu hướng đa dạng hóa dự trữ ngoại hối và giảm phụ thuộc vào đồng USD của nhiều quốc gia. Đây được xem là động lực mang tính cấu trúc có thể tiếp tục thúc đẩy nhu cầu vàng trong những năm tới.
Áp lực bán gần đây chủ yếu xuất phát từ lập trường chính sách tiền tệ cứng rắn hơn của Fed và việc căng thẳng địa chính trị tại Trung Đông hạ nhiệt. Tuy nhiên, phần lớn tác động tiêu cực đã được phản ánh vào giá vàng sau đợt điều chỉnh mạnh vừa qua.
Ông Prior nhận định giá vàng vẫn có khả năng giảm xuống dưới ngưỡng 4.000 USD/ounce trong ngắn hạn. Lực mua từ các ngân hàng trung ương có thể sớm quay trở lại khi nhiều quốc gia tiếp tục tăng dự trữ vàng thay vì nắm giữ tài sản định giá bằng USD.
Chuyên gia này dự báo giá vàng có thể tăng lên khoảng 4.500 USD/ounce vào cuối năm nay nhờ lực mua từ các ngân hàng trung ương và xu hướng phi USD hóa tiếp tục lan rộng trên toàn cầu.
Đồng USD giảm giá
Đồng USD giảm phiên thứ hai liên tiếp trong ngày thứ sáu khi các số liệu kinh tế gần đây và đà giảm của giá dầu đã phần nào làm dịu kỳ vọng về việc Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) sẽ tiếp tục tăng lãi suất. Tuy nhiên, đồng yên Nhật vẫn ở vùng tỷ giá khiến thị trường tiếp tục cảnh giác với khả năng giới chức Nhật Bản sẽ can thiệp.
Trên thị trường Mỹ, chỉ số US Dollar Index (DXY) đo lường biến động đồng bạc xanh với 6 đồng tiền chủ chốt (EUR, JPY, GBP, CAD, SEK, CHF) giảm 0,06%, hiện ở mức 101,37.
Ngân hàng Nhà nước công bố tỷ giá trung tâm của đồng Việt Nam với USD hiện ở mức 25.195 đồng.
Theo đó, ông Đinh Trường Chinh (cựu Chủ tịch hội đồng quản trị Công ty cổ phần HDTC), ông Đinh Chí Minh (cựu Tổng giám đốc Công ty cổ phần HDTC, anh trai ruột của ông Đinh Trường Chinh), bà Đinh Ngọc Thiên Hương (chị gái ông Chinh), ông Võ Bửu (cựu Giám đốc Công ty TNHH Đầu Tư và Phát triển Nhà Mỹ Vân), Nguyễn Thị Hồng Mai (cựu nhân viên Công ty cổ phần HDTC) bị truy tố về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, tham ô tài sản.
Thông qua việc nắm cổ phần chi phối 70% tại Công ty cổ phần Phát triển và Kinh doanh nhà và giữ chức Chủ tịch hội đồng quản trị, ông Đinh Trường Chinh đã quyết định không bàn giao tài sản cho khách hàng theo hợp đồng ký từ năm 1998.
Ông Chinh còn chỉ đạo ông Đinh Chí Minh chiếm đoạt phần giá trị tài sản mà bà Văn Bảo Ngọc, bà Nguyễn Thị Hạnh, ông Hà Văn Cun và bà Trương Thanh Tâm đã nhận chuyển nhượng từ công ty. Sau đó, các tài sản này tiếp tục được chuyển nhượng cho khách hàng khác, thu tổng cộng 199 tỉ đồng.
Ngoài ra, ông Đinh Trường Chinh còn chỉ đạo bà Đinh Ngọc Thiên Hương, ông Đinh Chí Minh, ông Võ Bửu (môi giới), bà Nguyễn Thị Hồng Mai (soạn thảo hợp đồng chuyển nhượng) thực hiện việc chuyển nhượng các nền đất của Công ty HDTC cho các khách hàng nhưng kê khai giá trị thu về cho Công ty HDTC thấp hơn giá thực tế bán, chiếm đoạt tổng số tiền chênh lệch 141,7 tỉ đồng sử dụng theo mục đích của ông Chinh.
Theo cáo trạng, dù biết rõ các nền đất đã được ký hợp đồng chuyển nhượng cho khách hàng trước thời điểm cổ phần hóa và chưa được giải quyết hợp pháp, ông Đinh Chí Minh vẫn thực hiện theo chỉ đạo của ông Đinh Trường Chinh.
Ông Minh trực tiếp thỏa thuận giá bán với môi giới và khách hàng mới. Đồng thời, ông chỉ đạo nhân viên lập hồ sơ chuyển nhượng, ký duyệt thủ tục bàn giao nền đất để hoàn tất việc chuyển nhượng cho người khác. Ngoài ra, ông Minh trực tiếp tham gia thỏa thuận giá bán thực tế, nhận, quản lý và chuyển giao tiền chênh lệch ngoài sổ sách theo chỉ đạo của ông Chinh.
Còn bà Đinh Ngọc Thiên Hương (hiện đã bỏ trốn) trực tiếp quản lý việc chuyển nhượng nhiều nền đất thuộc dự án An Phú - An Khánh giai đoạn từ năm 2016 đến tháng 9-2018.
Theo cáo trạng, bà Hương trực tiếp thỏa thuận giá chuyển nhượng thực tế với khách hàng, ký các biên bản thỏa thuận và phiếu nhận tiền. Bà cũng chỉ đạo lập hồ sơ chuyển nhượng với giá thấp hơn thực tế nhằm che giấu khoản chênh lệch ngoài sổ sách.
Ngoài ra, bà Hương còn trực tiếp nhận và quản lý nhiều khoản tiền chênh lệch từ khách hàng theo phân công của ông Đinh Trường Chinh, với tổng số tiền 82,1 tỉ đồng trong giai đoạn này.
Theo "Báo cáo Tài sản toàn cầu 2026" do Boston Consulting Group (BCG) vừa công bố, Việt Nam có tốc độ tăng trưởng sản tài chính của người giàu trên 9% mỗi năm, thuộc nhóm cao trong 20 thị trường mới nổi hàng đầu.
Tuy nhiên, thị trường tài sản tài chính tại Việt Nam vẫn ở mức thấp. Danh mục sản phẩm đầu tư hạn chế, ít nhà cung cấp và mô hình dịch vụ chủ yếu dựa vào ngân hàng bán lẻ thay vì quản lý tài sản chuyên biệt.
BCG dẫn ví dụ, một giám đốc logistics ở TP HCM sở hữu tài sản khoảng nửa triệu USD, thậm chí nhiều hơn. Nhưng tài sản tài chính của người này chủ yếu nằm trong các khoản tiền gửi ngân hàng, sinh lời rất thấp và gần như chưa được đầu tư đáng kể.
Do đó, sự chênh lệch giữa tốc độ tăng tài sản tài chính và năng lực đáp ứng của hệ sinh thái dịch vụ nội địa đang mở ra cơ hội lớn cho Việt Nam, theo báo cáo.
Theo BCG, nhóm người sở hữu từ 250.000 USD đến 5 triệu USD ở các thị trường mới nổi như Malaysia, Việt Nam tăng trưởng nhanh. Báo cáo Thịnh vượng của Knight Frank hồi năm ngoái cũng cho biết Việt Nam chiếm 0,2% tổng số cá nhân có tài sản ròng trên 10 triệu USD toàn cầu vào 2024, với 5.459 người, đứng thứ 6 Đông Nam Á.
Tuy nhiên, dịch vụ cho nhóm có tài sản từ 250.000 đến 5 triệu USD đang bị bỏ ngỏ. Những người thuộc nhóm này có nhu cầu đầu tư cao hơn gửi tiết kiệm, nhất là trong bối cảnh lãi suất giảm, nhưng chưa đủ điều kiện để sử dụng dịch vụ của các quỹ tài chính quốc tế. Trong khi đó, sản phẩm dịch vụ nội địa chưa theo kịp nhu cầu.
Tính toán của BCG cho thấy, các thị trường mới nổi sẽ bổ sung khoảng 12.000 tỷ USD và đóng góp 10% tăng trưởng tài sản toàn cầu đến 2030. Động lực tăng trưởng này đến từ tỷ lệ tăng tiết kiệm nội địa, tăng trưởng kinh tế ở mức cao, cùng sự mở rộng của tầng lớp trung lưu và giàu có.
Trong đó, nhóm sở hữu trên 250.000 USD tài sản tài chính được dự báo tăng trưởng bình quân 8% mỗi năm, bổ sung khoảng một triệu triệu phú đến năm 2030.
Tại buổi hội thảo sáng nay do Chứng khoán Rồng Việt (VDSC) tổ chức, các chuyên gia chỉ ra chứng khoán đang chịu ảnh hưởng từ nhiều biến số vĩ mô như tỷ giá, diễn biến địa chính trị phức tạp và tâm lý chung của nhà đầu tư vẫn còn thận trọng. Song, thị trường vẫn còn kỳ vọng vào việc nâng hạng, dư địa để ổn định lãi suất và những động lực hỗ trợ mục tiêu tăng trưởng kinh tế hai con số.
Trong bối cảnh thời cơ đan xen thách thức, việc xác định chiến lược chọn lọc cổ phiếu bài bản trở thành yếu tố sống còn đối với nhà đầu tư. Một trong những chiến lược được bà Nguyễn Thị Lan Hương, CEO Công ty Quản lý Quỹ Rồng Việt (VDAM), nhắc đến là bỏ qua những yếu tố biến động vĩ mô trong ngắn hạn để tập trung nhìn vào các doanh nghiệp chất lượng. Theo chuyên gia, trong giai đoạn thị trường biến động ngắn hạn, nếu chọn đúng doanh nghiệp có sức khỏe tài chính lành mạnh, hoạt động kinh doanh ổn định, lợi nhuận tốt, nhà đầu tư như "bắt được vàng".
Bà Hương cho biết triết lý đầu tư trên cũng được VDAM tuân thủ nghiêm ngặt. Quỹ này tập trung tìm kiếm những doanh nghiệp đầu ngành có chất lượng và lợi nhuận tốt, song ưu tiên các cổ phiếu có mức giá hợp lý.
Chia sẻ với VnExpress, CEO VDAM nói việc tập trung vào các doanh nghiệp đầu ngành không chỉ là xu hướng mà còn là một nguyên tắc quản trị rủi ro cốt lõi. Một doanh nghiệp được coi là đầu ngành không chỉ dựa trên quy mô mà quan trọng hơn hết là lợi thế cạnh tranh bền vững trong mô hình kinh doanh. Lợi thế này được định nghĩa thông qua cả yếu tố định tính như bí quyết công nghệ, sự độc đáo của sản phẩm và yếu tố định lượng rõ nét nhất là tỷ suất sinh lời vượt trội như ROE, ROA so với các đối thủ cùng ngành.
Quan điểm ưu tiên cổ phiếu đầu ngành còn gắn liền với triết lý về sự hồi phục và giá trị của thời gian trong đầu tư. Bà Hương cho rằng đối với những doanh nghiệp có lợi thế cạnh tranh rõ ràng, dù chịu ảnh hưởng tiêu cực từ các biến động vĩ mô khiến giá cổ phiếu sụt giảm, họ vẫn sở hữu đầy đủ nguồn lực và khả năng phục hồi mạnh mẽ khi chu kỳ mới bắt đầu. Thậm chí, doanh thu và lợi nhuận của nhóm này thường có xu hướng quay lại ấn tượng hơn cả mức đỉnh trong quá khứ.
"Nếu nhà đầu tư có phạm phải sai lầm về thời điểm giải ngân nhưng danh mục có nhiều cổ phiếu đầu ngành, thì chính chất lượng nội tại của doanh nghiệp và thời gian sẽ bù đắp những sai lầm đó. Ngược lại, việc chọn nhầm doanh nghiệp yếu kém có thể khiến nhà đầu tư không còn cơ hội để sửa sai", bà Hương cho biết.
Tuy nhiên, việc chọn cổ phiếu đầu ngành không đồng nghĩa với sự phó mặc hay tin tưởng mù quáng. Chuyên gia đặc biệt nhấn mạnh tính kỷ luật trong phương pháp đầu tư và việc theo dõi sát sao "checklist" các tiêu chí đã đề ra ngay từ khi rót vốn. Bà Hương nhắc đến Warren Buffett và Charlie Munger khi cả hai đều có cùng một ý tưởng: bạn phải có nguyên tắc đầu tư của riêng mình.
Dù là một doanh nghiệp đầu ngành, nếu các yếu tố nền tảng như tăng trưởng lợi nhuận không còn khớp với tiêu chí ban đầu hoặc mô hình kinh doanh cũ không còn phù hợp với xu hướng mới, nhà đầu tư cần quyết đoán trong việc thoái vốn. Sai lầm thường đến từ việc nhà đầu tư không bám sát các nguyên tắc của chính mình.
Chuyên gia lấy FPT - một cổ phiếu đầu ngành công nghệ - làm ví dụ. Nếu nhìn vào số liệu, doanh thu và lợi nhuận của doanh nghiệp này không sụt giảm. Song, nếu nhà đầu tư có nguyên tắc tập trung vào doanh nghiệp có sự tăng trưởng lợi nhuận dựa trên lợi thế cạnh tranh, họ vẫn quyết định bán ra. Lúc bấy giờ, nhà đầu tư bán không phải vì sức khỏe doanh nghiệp suy yếu, mà vì họ nhận thấy mô hình kinh doanh không còn phù hợp với xu hướng mới.
Trong giai đoạn hiện tại, việc chọn lọc cổ phiếu đầu ngành còn được đặt trong mối tương quan với các trụ cột tăng trưởng kinh tế như khu vực FDI và đầu tư công. Các nhóm ngành được chuyên gia ưu tiên bao gồm ngân hàng với chất lượng tài sản tốt và chính sách quản trị rủi ro an toàn, hay các doanh nghiệp hạ tầng logistics, cảng biển và bất động sản khu công nghiệp vốn đang hưởng lợi từ làn sóng dịch chuyển chuỗi cung ứng.
Đối với nhóm bán lẻ và công nghệ, sự ưu tiên dành cho các doanh nghiệp có khả năng tận dụng xu hướng gia tăng của tầng lớp trung lưu hoặc tiên phong trong chuyển đổi số và ứng dụng AI. Tựu trung lại, chiến lược của các chuyên gia là tập trung vào những doanh nghiệp xuất sắc nhất, có khả năng hấp thụ chi phí biến động để chuyển hóa thành lợi nhuận bền vững, vì "mua một công ty tuyệt vời với mức giá hợp lý sẽ tốt hơn nhiều so với việc mua một công ty bình thường với mức giá tuyệt vời".