Vợ chồng tôi lập nghiệp cách cha mẹ ở quê hơn ngàn cây số. Tôi là công chức nhà nước, thu nhập không cao nên phải bán buôn thêm để bù đắp. Chồng tôi cũng từng là công chức nhưng chê lương thấp, ra ngoài kinh doanh.
Trước đây, vợ chồng có hai căn nhà. Căn đầu tiên được ông bà nội hỗ trợ một phần, phần còn lại vay mượn và tôi dồn hết vốn liếng, quà cưới để mua. Sau đó chồng làm ăn được nên tích cóp mua thêm căn thứ hai. Chúng tôi lầm lũi làm việc, tiết kiệm từng đồng, chưa bao giờ tôi nghĩ đến việc mua sắm hay hưởng thụ cho bản thân. Vừa đi làm vừa chăm hai con, vừa bán hàng online, tôi gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Nhưng rồi chồng tôi quyết định bỏ công việc ổn định để kinh doanh riêng khi chưa có nền tảng hay kinh nghiệm. Thất bại nối tiếp thất bại, chúng tôi phải bán một căn nhà và chuẩn bị bán cả căn còn lại để trả nợ. Tôi hết lời khuyên can nhưng không được. Dưới áp lực nợ nần, tôi yêu cầu anh dừng lại thì nhiều lần anh đánh tôi. Dù vậy, tôi vẫn nghĩ anh làm vậy vì muốn lo cho gia đình nên chưa từng trách hận, chỉ thấy bất lực. Một mình lo hai con, làm công chức rồi buôn bán thêm, có lúc tôi cảm thấy mình kiệt sức.
Ngày mới về làm dâu, cha mẹ chồng từng nói vợ chồng tôi cứ lo làm ăn, nuôi con, mọi việc ở quê ông bà sẽ gánh vác. Tôi từng rất cảm kích và thấy mình may mắn. Thế nhưng khi tôi nhờ ông bà khuyên con trai dừng lại, mỗi lần như vậy tôi lại phải nghe những lời khiến lòng đau nhói. Ông bà thường đem tôi ra so sánh với những người con dâu khác: giỏi giang, hoạt bát, biết đối nhân xử thế, biết mua sắm cho gia đình. Ông bà kể công những nàng dâu nhà người ta ngay trước mặt tôi, rồi khéo léo đổ lỗi cho tôi trong mọi chuyện. Có lần ông bà nói nếu không có ông bà, vợ chồng tôi không thể ngóc đầu lên được.
Nghe những lời ấy, tôi tủi thân vô cùng. Tôi có công việc ổn định, ở cơ quan chưa từng bị chê trách. Với cha mẹ chồng luôn lễ phép, chưa bao giờ cãi lại. Hai con một tay tôi sinh ra và chăm sóc. Một thân một mình nơi đất khách vượt qua biết bao khó khăn mà không làm phiền ông bà. Chỉ vì thu nhập hạn chế nên mỗi lần về quê đều phải chắt bóp, cân đo đong đếm từng khoản chi tiêu.
Ba năm gần đây, khi chồng liên tiếp thất bại, tôi sống trong lo lắng, áp lực và rối ren. Tôi đã nói hết với cha mẹ chồng về sự bế tắc của mình, về việc chồng đánh tôi. Điều tôi cần là một lời khuyên can dứt khoát dành cho con trai họ, một sự nhìn nhận đúng sai. Nhưng thay vào đó, tôi lại tiếp tục nghe những câu chuyện về con dâu nhà người ta.
Đến lúc này tôi mới nhận ra rằng, hóa ra cứ chăm chỉ làm việc, vun vén gia đình, chăm sóc chồng con và sống lễ phép vẫn chưa bao giờ là đủ. Ngay khi tôi khó khăn, đau khổ và chông chênh nhất, đó cũng không phải nơi tôi có thể dựa vào về mặt tinh thần. Không có lời động viên, không có sự thấu hiểu, chỉ có những so sánh và đòi hỏi âm thầm.
Tôi rất buồn và tổn thương. Có lẽ đến giờ này, tôi không còn cần lời khuyên nào từ cha mẹ chồng nữa mà phải tự quyết định cuộc sống của mình. Tôi chỉ mong nhận được sự chia sẻ của các anh chị, các bạn. Có thể nhiều người cho rằng tôi chấp nhặt, để bụng nhưng thực sự tôi đã rất buồn với cách mà cha mẹ chồng đối xử và nói với mình. Xin cảm ơn.
Tôi 27 tuổi, được mọi người đánh giá là trắng trẻo, xinh xắn, ưa nhìn, công việc ổn định. Bạn trai hơn tôi 3 tuổi, từng có một đời vợ và một cháu nhỏ. Tôi quen anh hai năm, yêu nhau được gần một năm rồi. Trước kia tôi có cuộc sống khá đầy đủ, từng trải qua vài mối tình rồi cũng chia tay. Thời điểm ấy tôi chưa bao giờ thèm để mắt tới anh cho đến khi gia đình gặp sóng gió, cuộc sống của tôi thay đổi, khó khăn hơn rất nhiều.
Anh chính là người ở bên tôi trong những giai đoạn ấy, để tôi từng bước ổn định lại và tiếp tục cuộc sống (lúc đó anh đang theo đuổi tôi). Sau cùng tôi xiêu lòng và nhận lời yêu anh. Xin nói thêm, tôi cũng thay đổi rất nhiều, từ một cô gái chỉ biết ăn diện và đi du lịch, trở thành người sống rất tiết kiệm và giản dị. Mục tiêu của tôi là mua được căn nhà nhỏ để người thân và mình có cuộc sống ổn định trở lại.
Anh có thể nói là hơi xấu trai, hơi thấp. Tôi nghĩ anh hiền lành, lại quan tâm và lo lắng lúc mình khó khăn nhất nên thương anh nhiều. Công việc của anh ổn định, về tiền bạc anh cũng là người thoải mái, không bao giờ tính toán, keo kiệt. Anh không tiếc cái gì nếu tôi thích. Tôi không hay đòi hỏi nhiều, cuộc sống cũng khó khăn nên tôi luôn tiết kiệm, không đòi hỏi anh mua cái này cái kia. Anh thậm chí còn đưa thẻ ngân hàng nhận lương của anh cho tôi cầm (anh làm thêm ngoài để chi tiêu cá nhân, cả tháng không cần dùng đến lương), gửi tiền cho tôi giữ. Tôi không bao giờ tự ý xài của anh một đồng vì tính tôi không thích mập mờ tiền bạc, dù anh rất thoải mái với mình về vấn đề này.
Anh hiền lành, yêu thương tôi, biết phụ giúp tôi làm việc nhà. Khi tôi nấu cơm, anh nhặt rau, rửa toàn bộ bát đũa xoong nồi. Mẹ tôi cũng rất quý anh và coi anh như con rể trong nhà. Anh chăm chỉ đi làm, không hút thuốc lá, không ham rượu bia, không chơi bời bao giờ, gái gú càng không. Cả tuần đi làm anh chỉ tốn tiền ăn cơm sáng trưa, tiền cà phê khi đi gặp khách hàng và tiền xăng. Với bạn bè anh cũng rất thoáng, chỉ là tính anh ít đi chơi la cà. Nói đến đây chắc mọi người đều thấy anh là người đàn ông lý tưởng, thế nhưng anh lại có một tính cách rất xấu, đó là hay ghen.
Quen nhau chưa đầy một năm mà chúng tôi cãi nhau không biết bao nhiêu lần. Anh ghen với bất cứ người đàn ông nào xung quanh tôi dù già trẻ. Tính tôi hòa đồng, hay nói chuyện và thân thiết với mọi người nên thường xuyên bị ghen. Anh ghen khi tôi chụp ảnh với đồng nghiệp có tuổi mà đặt tay lên vai họ, hay khi tôi ôm tạm biệt đứa em trai đồng nghiệp chuyển công ty. Những lần như thế tôi chán nản, đòi chia tay, anh lại xin lỗi và làm hòa. Đỉnh điểm nhất là chuyện xảy ra cách đây hai tuần khi anh ghen với đứa em trai tôi chơi cùng. Em ấy chỉ like hình tôi trên mạng xã hội, thi thoảng nói chuyện phiếm với tôi online, vậy mà anh nói rất nặng lời, xưng cô với tôi, quy cho tôi tội phản bội. Những lời nặng nề đó giờ tôi vẫn còn tổn thương, không quên được.
Sau lần ấy tôi nhất quyết đòi chia tay, anh lại nài nỉ, xin lỗi. Tôi thương anh, chẳng thể chia tay, lại nghĩ đến quãng thời gian khó khăn nhất anh đã ở bên giúp đỡ, tôi không thể là người vô ơn. Giờ đây mọi thứ đã bình thường, anh hứa sẽ thay đổi vì tôi, không ghen nữa, thế nhưng tình yêu của tôi giờ cứ dần nhạt. Tôi cảm thấy tổn thương quá, lo lắng không biết sau này anh có còn như thế không, cảm giác đó luôn làm cho tôi sợ hãi. Anh rất muốn cưới trong năm tới nhưng bây giờ thực sự tôi không biết phải quyết định như thế nào, mong mọi người cho tôi lời khuyên. Cảm ơn các bạn.
Tôi hiện có dư 400 triệu đồng và hơn một lượng vàng trị giá khoảng 200 triệu đồng. Cách đây hai năm tôi mua nhà, hiện nợ 1,5 tỷ đồng, đã hết thời gian ưu đãi, lãi suất đang thả nổi 10,5%/năm, tiền lãi mỗi tháng phải trả hơn 13 triệu đồng, Tổng thu nhập gia đình tôi mỗi tháng 60-70 triệu đồng, trừ chi phí sinh hoạt và các con ăn học, khoản lãi ngân hàng kia tôi vẫn đủ khả năng trả.
Tôi đang phân vân nên dùng khoản tiền dư kia trả khoản nợ ngân hàng cho bớt tiền lãi hay gửi tiết kiệm 400 triệu đồng với lãi suất 7,8%/năm, chờ lãi suất hạ xuống sẽ vay thêm ngân hàng để mua một mảnh đất vùng ven thành phố Thanh Hóa tầm một đến 1,5 tỷ đồng (dự kiến vay thêm 500-700 triệu đồng). Tôi nhận định bất động sản ở đây vẫn còn tiềm năng. Hoặc tôi có phương án nữa là dùng 400 triệu đồng trả nợ ngân hàng, còn một lượng vàng cộng tiền tiết kiệm đến đầu năm sau tầm 500 triệu đồng sẽ mua xe ôtô phục vụ nhu cầu đi lại của gia đình. Xin ý kiến các bạn.
Là một người phụ nữ ở độ tuổi mấp mé đầu ba, tôi đối mặt với sự thật phũ phàng rằng công việc văn phòng chẳng hề ổn định như tôi luôn tin tưởng từ khi còn nhỏ. Cuối tuần vừa qua, tôi ghé thăm cô bạn ở một căn hộ khá rộng rãi gần trung tâm thành phố. Cô ấy vừa mới sinh con được vài tháng, sức khỏe vẫn còn yếu, mẹ chồng ở dưới quê, chồng đang trong giai đoạn công việc cao điểm. Vậy nên gia đình chồng đã đặt dịch vụ dọn nhà và nấu ăn để cô ấy tập trung lo cho em bé.
Lúc tôi ghé qua, cô nhân viên lau dọn nhà vừa tất bật nấu ăn trong bếp, vừa trò chuyện vui vẻ với chúng tôi. Thông qua cuộc trò chuyện, tôi biết được cô ấy vừa trả được khoản nợ, vừa chuẩn bị mua một mảnh đất nhỏ dưới quê cho gia đình nhỏ bốn người. Cô ấy nói đã làm công việc này gần 4 năm, lương hàng tháng tùy thuộc vào số ca cô ấy nhận, song tháng nào trung bình cũng được gần 17 triệu. Cô ấy bảo rằng dù hơi mệt lúc làm do công việc đòi hỏi thể chất, được cái khi về nhà với hai con nhỏ, tâm trí cô ấy trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn và dễ vào giấc ngủ hơn. Vợ chồng cô ấy cũng có kế hoạch tiết kiệm khi tuổi ngày càng lớn và không thể làm tốt công việc thể chất.
Sự tự hào khi cô ấy kể về bản thân khiến tôi không khỏi ngậm ngùi về mình. Ngày còn bé, bố mẹ và người thân luôn định hướng và không ngừng nhắc nhở con cháu xung quanh (bao gồm cả tôi) rằng hãy cố gắng học hành thật giỏi, để sau này làm công việc bàn giấy cho sướng cái thân. Tôi cũng ấn tượng bởi những bộ phim truyền hình về các nhân viên công sở luôn mặc quần áo chỉnh tề, làm việc trong các tòa nhà cao tầng sang trọng. Vì lẽ đó, tôi luôn nỗ lực học tập để đạt được thành tích xuất sắc và cuối cùng tôi đạt được điều mình muốn.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi nhận được công việc văn phòng tại một công ty khá ổn và gắn bó đến nay. Chỉ sau một năm đầu hào hứng và nhiệt huyết với công việc, tôi dần chán nản và mất dần động lực khi đối mặt với vô vàn áp lực công việc, nhìn thấy những góc khuất và chuyện đáng lẽ không nên biết. Chưa hết, sau vài đợt sa thải và tái cấu trúc, công việc của tôi cứ thế lại càng nhiều hơn và thậm chí tôi phải làm vào ban đêm lẫn cuối tuần. Vì khối lượng công việc quá nhiều, ngay cả những lúc không làm việc, tâm trí tôi vẫn bị ám ảnh bởi hàng tá email, tin nhắn về công việc đến từ cấp trên, đồng nghiệp và khách hàng. Vì vậy, tôi cảm giác bản thân không thể nào thoát khỏi guồng quay áp lực của công việc, trong khi thu nhập tăng nhưng chi phí sinh hoạt tại một thành phố lớn cũng ngày càng tăng. Vậy nên tôi chẳng dư dả tiền bạc như mong đợi của gia đình.
Tôi bắt đầu vỡ mộng về một viễn cảnh ổn định mà mình luôn hướng đến từ nhỏ đến giờ, cũng chẳng biết nên làm gì tiếp theo. Tôi vẫn chưa kết hôn, công việc lẫn tài chính chưa đâu vào đâu. Tôi ngưỡng mộ cô dọn dẹp nhà vì thu nhập ổn, cũng chán nản việc bàn giấy nhưng biết sức khỏe của bản thân đang dần xuống dốc, việc bắt đầu lại sự nghiệp mới khiến tôi cảm thấy sợ hãi và hoang mang. Tôi biết mình nên có hành động nhưng lại chần chừ và sợ hãi quá nhiều thứ. Tôi nên làm gì đây?