Cứ chạm đến một ý tưởng khó, tay cô lại vô thức với lấy điện thoại. Một video 15 giây cuốn sang video tiếp theo, rồi tiếp theo nữa. Khi ngẩng lên, nửa tiếng đã trôi qua mà cô không nhớ mình vừa xem gì.
“Mỗi lần bí ý, não tôi như tự động phát tín hiệu đòi lướt. Nó giống một phản xạ, tôi không kịp ngăn lại”, Minh Anh, 24 tuổi, nhân viên sáng tạo nội dung ở Hà Nội, kể.
Đặc thù nghề nghiệp buộc cô phải liên tục cập nhật xu hướng trên các nền tảng số. Ban đầu, cô gái tự nhủ đây là “nghiên cứu thị trường”, nhưng ranh giới giữa làm việc và giải trí nhanh chóng biến mất. Minh Anh rơi vào trạng thái mà giới trẻ gọi là “sương mù não” khi vừa mở một tab mới đã quên mất mình định tìm gì, đầu óc mệt nhoài dù chưa hoàn thành bất cứ mục tiêu nào trong ngày.
Sự thiếu kiên nhẫn không chỉ tấn công công việc mà còn xâm lấn cả đời sống cá nhân của Hoàng Long, 28 tuổi, một kỹ sư phần mềm tại TP HCM. Vốn là người có tư duy logic tốt, nhưng vài năm gần đây, thói quen xem các clip “review phim 3 phút” đã thay đổi cách anh tiếp nhận cuộc sống.
Khi ngồi trước màn hình lớn xem một bộ phim điện ảnh bom tấn, Long liên tục nhấn nút tua nhanh vì mất kiên nhẫn ở các phân cảnh tâm lý chậm. Ngay cả khi trò chuyện trực tiếp với bạn bè, nếu đối phương diễn đạt hơi dài dòng, anh sẽ cảm thấy bồn chồn, ngắt lời hoặc vô thức rút điện thoại ra lướt.
“Tôi không còn đủ kiên trì để đọc hết một chương sách chuyên môn nhằm nâng cao tay nghề – điều mà trước đây tôi làm rất dễ dàng”, Long thừa nhận. Khả năng “chú ý bền vững” của anh gần như biến mất. Mọi kết nối ngoài đời thực bỗng trở nên tẻ nhạt, thiếu kích thích so với thế giới cuộn màn hình đầy màu sắc.
Các nghiên cứu chỉ ra rằng thời gian chú ý trung bình (Attention Span) của con người hiện đại đã giảm xuống chỉ còn khoảng 8 giây – ngắn hơn cả một con cá vàng.
Dưới góc độ tâm lý học hành vi, Thạc sĩ tâm lý lâm sàng Vương Nguyễn Toàn Thiện, Giám đốc chuyên môn Trung tâm Tham vấn và Trị liệu Tâm lý Lumos, lý giải hiện tượng này không có nghĩa là não bộ kém thông minh đi, mà là biểu hiện của “tính mềm dẻo của não bộ” (neuroplasticity) khi phải thích nghi với môi trường quá tải kích thích.
“Khi liên tục tiếp xúc với các nội dung ngắn, thay đổi nhanh, não sẽ ưu tiên quét thông tin và tìm kiếm cái mới thay vì duy trì sự tập trung dài hạn”, Thạc sĩ Thiện phân tích.
Cơ chế tạo phần thưởng nhanh của video ngắn chỉ sau vài giây đã mang lại một hình ảnh hoặc cảm xúc mới đã huấn luyện não bộ luôn kỳ vọng phải có kích thích liên tục. Hệ quả là khi quay lại với một cuốn sách, bài nghiên cứu hay bộ phim mạch chậm, não sẽ phản ứng bằng sự bồn chồn, chán nản.
Theo chuyên gia, đây không đơn thuần là sự lười biếng mà phản ánh sự suy giảm khả năng dung nạp cảm giác nhàm chán, một năng lực tâm lý rất quan trọng. Do thói quen khỏa lấp mọi khoảng thời gian trống bằng điện thoại, “cơ bắp” chịu đựng sự nhàm chán không được rèn luyện sẽ yếu đi, khiến người trẻ mất dần kiên nhẫn để tiếp nhận những giá trị đòi hỏi sự sâu sắc.
Trong nền kinh tế tri thức, sự suy giảm này ảnh hưởng trực tiếp đến năng lực tư duy sâu (Deep Work) – yếu tố cốt lõi để giải quyết các vấn đề phức tạp và duy trì sức cạnh tranh trước trí tuệ nhân tạo (AI). Ở công sở, hệ lụy biểu hiện rõ qua việc nhân sự trẻ luôn bận rộn nhưng hiệu quả không cao, liên tục mất tập trung và nhanh mệt mỏi khi xử lý công việc dài hơi.
Đáng chú ý, nhiều người tìm đến video ngắn để giải tỏa áp lực nhưng lại rơi vào vòng lặp tâm lý độc hại là căng thẳng – lướt video giải trí nhanh – trì hoãn công việc – tội lỗi, lo âu – lại tiếp tục lướt để né tránh, ông Thiện phân tích.
“Hội chứng não cá vàng” thời số còn âm thầm rạn nứt các mối quan hệ. Thói quen chuyển chủ đề liên tục và phản hồi ngay lập tức trên không gian mạng đã bẻ vụn khả năng lắng nghe trọn vẹn. Nhiều người mang tâm lý vội vã này vào đời thực, dẫn đến việc thiếu kiên nhẫn khi nghe người khác nói, dễ ngắt lời hoặc vừa trò chuyện vừa nhìn điện thoại.
Bên cạnh đó, việc vừa làm việc vừa lướt clip thực chất là một “ảo tưởng đa nhiệm”. Não bộ không xử lý cùng lúc mà liên tục chuyển đổi chú ý, tiêu tốn một “chi phí nhận thức” rất lớn, khiến hiệu suất giảm, tỷ lệ sai sót tăng và khả năng ghi nhớ kém đi.
Trước lập luận cho rằng video ngắn giúp tiếp cận lượng kiến thức khổng lồ nhanh chóng qua các clip tóm tắt, thạc sĩ Toàn Thiện nhận định không nên phủ nhận giá trị khơi gợi tò mò của công cụ này. Tuy nhiên, nhiều người đang nhầm lẫn giữa việc “đã xem” và “đã hiểu”.
“Video ngắn chỉ nên là món khai vị, bởi tri thức thực sự chỉ hình thành khi chúng ta dành thời gian đọc sâu, suy ngẫm và đối chiếu nhiều nguồn – điều mà một video vài phút không thể thay thế”, ông Thiện nhấn mạnh.
Dù vậy, nhờ tính mềm dẻo của não bộ, quá trình tổn hại này hoàn toàn có thể đảo ngược nếu người dùng chủ động thay đổi thói quen sử dụng công nghệ. Chuyên gia khuyến nghị cần “tập gym” lại cho não bằng những bước nhỏ như dành 10-15 phút mỗi ngày để đọc sách, đi bộ hoặc ăn uống mà không cầm điện thoại, tăng dần khả năng chịu đựng sự nhàm chán.
Đồng thời, mỗi người nên áp dụng chế độ “ăn kiêng thông tin” (Information Diet), chủ động kiểm soát chất lượng thông tin dung nạp, giới hạn thời gian xem video ngắn và ưu tiên các nội dung chuyên sâu như sách, podcast hay các cuộc trò chuyện trực tiếp ngoài đời thực để lấy lại quyền chủ động trước các thuật toán.
Với Minh Anh, hành trình giành lại sự tập trung bắt đầu từ một quy tắc đơn giản là úp màn hình điện thoại xuống bàn mỗi khi ngồi viết.
“Mười phút đầu rất khó chịu, tay cứ ngứa ngáy muốn với điện thoại. Nhưng qua được ngưỡng đó, tôi mới nhận ra đã lâu rồi mình chưa thật sự tập trung vào một việc gì trọn vẹn”, cô nói.
Tháng 3/2025, Võ Thị Mỹ Hạnh bước vào một cửa hàng quần áo ở Đồng Nai với hy vọng tìm được thứ gì đó vừa vặn. Nhân viên nhìn chị một lượt rồi nói thẳng: "Ở đây không có đồ nào vừa chị hết". Lời nói như chạm vào lòng tự ái, khiến người mẹ trẻ tủi thân và khóc rất nhiều.
"Nhìn lại cân nặng chạm mốc 81 kg cùng vòng hai lên tới 101 cm, tôi biết mình phải thay đổi", Hạnh, hiện làm kinh doanh tự do, kể lại.
10 tháng sau, Hạnh trở lại mức 53 kg. Vòng bụng của cô thu gọn 38 cm xuống còn 63 cm. Sự thay đổi vóc dáng này không đến từ việc ép cân khắc nghiệt. Cô chọn thiết lập lối sống kết hợp giữa dinh dưỡng lành mạnh và vận động vừa sức để bảo vệ nguồn sữa mẹ.
Theo dữ liệu từ Tạp chí Y khoa Dự phòng Mỹ (American Journal of Preventive Medicine), những cá nhân áp dụng chế độ giảm cân từ từ thông qua việc cân bằng đa lượng chất có khả năng duy trì vóc dáng dài hạn cao gấp đôi so với nhóm nhịn ăn tiêu cực. Nhận thức rõ điều này, Hạnh đặt ưu tiên vào tính bền vững thay vì tốc độ.
Kế hoạch ăn uống của cô vận hành theo phương pháp eat clean với định mức năng lượng 1.400 calo mỗi ngày. "Eat clean" (ăn sạch) là chế độ ăn sử dụng thực phẩm tự nhiên chưa qua chế biến hoặc chế biến tối thiểu để cung cấp dinh dưỡng lành mạnh. Ngoài mục đích hỗ trợ sức khỏe, eat clean còn giúp giảm cân, duy trì vóc dáng.
Không nhịn đói hay cắt bỏ tinh bột, cô thiết kế ba bữa chính kèm một bữa phụ linh hoạt bằng trái cây. Bữa sáng của cô thường bắt đầu bằng chuối và bánh mì nguyên cám. Khẩu phần này được bổ sung lượng đạm từ hai quả trứng gà luộc nhưng chỉ sử dụng một lòng đỏ. Bữa trưa và tối tập trung chủ yếu vào 120 đến 150 gram đạm trắng từ cá.
Người phụ nữ kết hợp nguồn protein này với rau xanh và lượng cơm trắng vừa đủ để có thể sinh hoạt chung mâm cơm cùng gia đình. Thực phẩm công nghiệp chế biến sẵn bị loại bỏ hoàn toàn. Việc tiêu thụ các món chiên xào cũng được cô hạn chế ở mức tối đa. Thói quen uống hơn hai lít nước mỗi ngày luôn được giám sát chặt chẽ. Khi phải dùng bữa tại nhà hàng, nguyên tắc ưu tiên rau xanh và từ chối nước dùng được cô tuân thủ tuyệt đối.
Song song việc quản lý lượng calo đầu vào, Hạnh đến phòng tập yoga khoảng năm ngày mỗi tuần sau khi đưa con đi học. Trong những khoảng thời gian bận rộn không thể tới lớp, cô tích cực đi bộ quanh nhà.
Theo phân tích do nền tảng y tế Healthline công bố, một người nặng 70 kg tiêu hao trung bình 149 calo sau 30 phút tập yoga. Mức năng lượng bị đốt cháy này chậm hơn đáng kể so với bộ môn đạp xe. Bù lại, yoga xây dựng tính kỷ luật cơ thể và duy trì cân nặng ổn định.
Các báo cáo từ Viện Y tế Quốc gia Mỹ (NIH) xác nhận việc thực hành yoga thường xuyên giúp cải thiện nhận thức về cảm giác no. Yếu tố này hỗ trợ người tập kiểm soát chứng ăn uống theo cảm xúc rất hiệu quả. Sự kết hợp giữa dinh dưỡng hợp lý cùng vận động bền bỉ đã tạo ra một hệ thống quản lý thể trạng vững chắc cho người mẹ trẻ.
Đến đầu tháng 1/2026, sau gần một năm kiên trì, Hạnh chính thức hoàn thành mục tiêu. Cán cân đứng yên ở con số 53 kg - đồng nghĩa với việc cô đã giảm thành công 28 kg. Ấn tượng hơn, vòng hai của người phụ nữ giảm tới 38 cm, từ 101 cm xuống còn 63 cm.
"Việc ăn ít đi không khiến mình giảm cân nhanh hơn, mà nó sẽ khiến mình nhanh bị nản và không muốn tiếp tục chế độ nữa", Hạnh nói, thêm rằng nhờ ăn đúng, ăn đủ lượng tinh bột, đạm và chất xơ, cô không bị rụng tóc, cũng không bị chững cân hay áp lực mà thực sự tận hưởng hành trình và kết quả đạt được.
Hiện, bà mẹ hai con vẫn duy trì thói quen tập thể dục một tiếng mỗi ngày, ăn uống sinh hoạt bình thường cùng gia đình và tiếp tục hạn chế đồ dầu mỡ, đường tinh luyện hay thực phẩm chế biến sẵn.
Thành quả lớn nhất sau hai lần giảm cân sau sinh thành công của người mẹ trẻ không chỉ là việc mặc vừa vặn những bộ quần áo từ 5-6 năm trước thời chưa sinh nở.
"Phần thưởng vô giá hơn cả chính là cơ thể khỏe mạnh toàn diện từ trong ra ngoài, cả về thể chất lẫn tinh thần", Hạnh tâm sự.
Cách ăn mặc hay tính cách "nam tính" hoặc "mềm mại" ở trẻ không đủ để kết luận các bé thuộc LGBTQ+. Đây chỉ là biểu hiện cá tính trong quá trình phát triển, có thể thay đổi theo thời gian.
LGBTQ+ là các chữ cái viết tắt của Lesbian (đồng tính nữ), Gay (đồng tính nam), Bisexual (song tính luyến ái), Transgender (chuyển giới) và Queer (có xu hướng tính dục và bản dạng giới khác biệt, không nhận định mình theo bất kỳ nhãn nào) hoặc Questioning (đang trong giai đoạn tìm hiểu bản thân). Dấu + thể hiện sự tồn tại đa dạng của các nhóm khác trong cộng đồng như asexual, pansexual...
Theo y học và tâm lý học hiện đại, xu hướng tính dục (LGB) và bản dạng giới (T) không được xem là bệnh lý hay rối loạn. Hiệp hội Tâm lý Mỹ hay Tổ chức Y tế Thế giới đều đã khẳng định điều này. Càng không có cơ sở khoa học để xem LGBTQ+ là "trái tự nhiên" hay "lỗi hệ điều hành" của con người.
Nhiều người cho rằng cái gì phổ biến mới là "tự nhiên", nhưng sinh học không đơn giản như vậy. Nhiều nghiên cứu cho thấy xu hướng tính dục chịu ảnh hưởng của nhiều yếu tố di truyền và môi trường, không có một "gene đồng tính" duy nhất và tỷ lệ người từng có quan hệ cùng giới không hề hiếm. Hành vi này được ghi nhận ở nhiều loài động vật, cho thấy tự nhiên vốn đa dạng, không chỉ có một khuôn mẫu.
Cũng có lầm tưởng vấn đề tâm lý ở người LGBTQ+ xuất phát từ bản thân họ, nhưng thực tế yếu tố gây hại chủ yếu là kỳ thị, định kiến và áp lực xã hội. Những trải nghiệm như bị phân biệt đối xử hay bị ép "chuyển đổi" xu hướng có liên quan đến nguy cơ cao hơn về trầm cảm, sang chấn và ý nghĩ tự sát.
Với con bạn, điều quan trọng nhất lúc này không phải "gắn nhãn", mà là quan sát sự phát triển, tạo môi trường an toàn để trẻ thể hiện bản thân, đồng thời đồng hành, lắng nghe thay vì lo lắng quá sớm về tương lai. Điều dễ gây tổn thương cho trẻ không phải việc các em khác biệt, mà là áp lực, kỳ thị hoặc việc bị ép thay đổi, không được sống đúng với bản thân.
Theo ông Hà Văn Trung, Phó chủ tịch UBND xã Phú Xuân, chiều 27/5 nhóm người tại bản Sa Lắng bắt được khoảng 0,3 kg bọ xít trên cây cà dại mọc ven sông Mã về chế biến làm món ăn tối.
Sáu người cùng ăn gồm ông Phạm Bá Thống (60 tuổi), Hà Đức Tăng (42 tuổi), Hà Văn Nam (43 tuổi), Phạm Đức Tùng (43 tuổi), chị Hà Thị Quyệt (36 tuổi) và chị Cao Thị Linh (37 tuổi).
Ngoài món bọ xít, bữa ăn còn có thịt lợn rang, canh cá suối nấu cà chua bi, canh rau bí tự trồng và rượu mua bên ngoài. Trong số họ, ba người Tăng, Nam và Tùng có uống rượu.
Sáng hôm sau, ông Thống đau bụng, buồn nôn, đau đầu, được đưa đến Bệnh viện Đa khoa Quan Hóa cấp cứu. Ngày 29/5, anh Nam có các biểu hiện tương tự, sau đó 4 người còn lại lần lượt có các triệu chứng đau bụng, buồn nôn, đau đầu, đau vai gáy, đau lưng.
Bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Quan Hóa chẩn đoán các bệnh nhân ngộ độc thực phẩm do thức ăn có độc, nghi là món bọ xít. Hiện 6 bệnh nhân đã được chuyển đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hóa, sức khỏe tạm ổn định.
UBND xã Phú Xuân chỉ đạo Trạm Y tế xã phối hợp các đơn vị liên quan xác minh nguyên nhân, đồng thời tăng cường tuyên truyền, khuyến cáo người dân không săn bắt, chế biến và sử dụng các loại côn trùng như bọ xít, sâu lạ hoặc động vật không rõ nguồn gốc làm thực phẩm, tránh rủi ro về sức khỏe.