Trong một chia sẻ gần đây, Lưu Gia Linh gọi mối quan hệ của họ là “đạt đến đỉnh cao của sự thân mật”, khi cả hai không còn cần quá nhiều lời nói để hiểu nhau.
Câu chuyện tình của họ không ồn ào, không phô trương, nhưng lại kéo dài qua hàng thập kỷ với đủ đầy thăng trầm, hiểu lầm, tin đồn và cả những biến cố lớn trong đời sống cá nhân. Sự bền bỉ đó khiến công chúng luôn tò mò về cách một cặp đôi tưởng như “lệch pha” lại có thể đồng hành lâu dài đến vậy.
“Người đàn ông không biết thay bóng đèn”
Trong một chương trình trò chuyện gần đây, Lưu Gia Linh khiến khán giả bất ngờ khi chia sẻ thẳng thắn về cuộc sống hôn nhân với Lương Triều Vỹ. Nữ diễn viên cho biết, chồng cô là người gần như không giỏi xử lý những việc sinh hoạt thường ngày, thậm chí có phần phụ thuộc vào vợ trong nhiều tình huống.
Cô kể rằng, những việc rất đơn giản như bóng đèn bị hỏng, Lương Triều Vỹ cũng không tự xử lý hay chủ động gọi thợ. Thay vào đó, anh thường gọi vợ và nói: “Gia Linh, bóng đèn hỏng rồi”.
Không chỉ trong đời sống gia đình, mà ngay cả trong công việc, nam diễn viên nổi tiếng cũng dễ rơi vào trạng thái căng thẳng khi phải tham gia các hoạt động quảng bá, giao tiếp đông người hay di chuyển liên tục. Có thời điểm, anh thậm chí than phiền với vợ về áp lực công việc như một đứa trẻ.
Những lúc như vậy, Lưu Gia Linh thường đóng vai trò người ở bên cạnh, giúp chồng ổn định cảm xúc. Cô đưa anh đi ăn, trò chuyện, chuyển hướng suy nghĩ và giúp giải tỏa căng thẳng. Nữ diễn viên thậm chí tự nhận mình giống như “bác sĩ tâm lý riêng” của Lương Triều Vỹ.
Khi được hỏi liệu cô có thích vai trò này hay không, Lưu Gia Linh thẳng thắn lắc đầu. Cô thừa nhận bản thân cũng mong được chăm sóc ngược lại.
“Tôi cũng muốn chỉ cần nói “bóng đèn hỏng rồi” là có người xử lý giúp mình. Nhưng cuối cùng, mỗi khi anh ấy không biết phải làm gì, tôi lại là người đứng ra giải quyết”, cô chia sẻ.
Hiểu lầm về con người thật phía sau hào quang
Trong mắt công chúng, Lương Triều Vỹ luôn được biết đến là hình mẫu của sự trầm lặng, ít nói, hướng nội, trong khi Lưu Gia Linh lại mang hình ảnh mạnh mẽ, chủ động và hướng ngoại. Tuy nhiên, nữ diễn viên cho rằng hình ảnh đó không phản ánh đầy đủ con người thật của cô.
Cô bất ngờ chia sẻ: “Mọi người đều hiểu nhầm tôi. Thực ra tôi cũng là người hướng nội”.
Theo Lưu Gia Linh, tính cách của con người đôi khi bị định hình bởi nghề nghiệp và môi trường. Công việc buộc cô phải giao tiếp nhiều, tham gia các sự kiện và duy trì hình ảnh năng động trước công chúng, nhưng điều đó không đồng nghĩa với bản chất bên trong.
Trong buổi trò chuyện, Lưu Gia Linh cũng nhắc lại một kỷ niệm với nữ diễn viên Lâm Thanh Hà – một trong những biểu tượng điện ảnh Hong Kong (Trung Quốc). Khi còn trẻ, Lâm Thanh Hà từng nói với cô rằng việc ở bên Lương Triều Vỹ sẽ không dễ dàng, nhưng đó cũng là một phần quan trọng trong hành trình tạo nên một diễn viên đặc biệt như anh.
Câu nói từng khiến Lưu Gia Linh khi đó không hài lòng. Ở tuổi ngoài 30, cô từng tự hỏi tại sao vai trò của mình lại bị nhìn nhận như “hậu phương”? Tuy nhiên, theo thời gian, cô dần hiểu rằng mối quan hệ của họ không phải là sự đánh đổi, mà là quá trình hai cá thể cùng ảnh hưởng và thay đổi lẫn nhau.
Những năm tháng nhiều thử thách
Lưu Gia Linh và Lương Triều Vỹ bắt đầu hẹn hò từ cuối thập niên 1980 và chính thức kết hôn năm 2008 sau gần 20 năm gắn bó. Đám cưới được tổ chức kín đáo tại Bhutan, chỉ có sự tham dự của bạn bè thân thiết.
Trước khi đi đến hôn nhân, họ đã trải qua nhiều giai đoạn sóng gió, trong đó có những khủng hoảng về niềm tin, khác biệt tính cách và áp lực từ sự nổi tiếng. Đã có thời điểm cả hai từng nghĩ đến việc chia tay, đặc biệt sau khoảng 7 năm đầu yêu nhau, khi những va chạm bắt đầu trở nên rõ rệt.
Tuy nhiên, mối quan hệ này vẫn tiếp tục kéo dài, không phải nhờ sự hoàn hảo mà nhờ khả năng chấp nhận khuyết điểm của nhau.
Một trong những biến cố lớn nhất trong cuộc đời Lưu Gia Linh là sự việc xảy ra vào năm 1990, khi cô bị bắt cóc và bị xâm phạm quyền riêng tư, gây chấn động làng giải trí Hong Kong. Trong giai đoạn khó khăn đó, Lương Triều Vỹ được cho là đã luôn ở bên cạnh, trở thành chỗ dựa tinh thần quan trọng giúp cô vượt qua khủng hoảng.
Hôn nhân không theo khuôn mẫu truyền thống
Sau khi kết hôn, cặp đôi lựa chọn một cuộc sống khá đặc biệt. Họ không sinh con, không sống chung hoàn toàn và cũng ít khi xuất hiện cùng nhau trước công chúng. Lương Triều Vỹ thường xuyên tham gia các dự án phim quốc tế, trong khi Lưu Gia Linh chủ yếu sinh sống tại Hong Kong và phát triển công việc kinh doanh.
Chính điều này khiến họ nhiều lần vướng vào tin đồn rạn nứt. Cả hai từng bị đồn có mối quan hệ ngoài luồng trong những giai đoạn khác nhau, nhưng hiếm khi lên tiếng phản hồi. Sự im lặng gần như trở thành cách họ bảo vệ đời sống riêng tư trước truyền thông.
Năm ngoái, Lương Triều Vỹ từng vướng tin đồn liên quan đến một nữ nghệ sĩ trẻ, nhưng nam diễn viên đã trực tiếp phủ nhận và khẳng định tình cảm lớn nhất vẫn dành cho vợ mình.
Điểm đặc biệt của cuộc hôn nhân này nằm ở sự đối lập rõ rệt giữa hai cá tính. Lương Triều Vỹ là người hướng nội, thích sự tĩnh lặng, dành thời gian đọc sách, xem phim, đạp xe và hạn chế giao tiếp xã hội. Ngược lại, Lưu Gia Linh lại yêu thích sự sôi động, thường xuyên gặp gỡ bạn bè, tổ chức tiệc và tham gia nhiều hoạt động xã hội.
Thay vì xung đột, sự khác biệt này lại trở thành yếu tố giúp họ cân bằng. Một người mang đến sự bình yên, người còn lại tạo nên kết nối với thế giới bên ngoài.
Ở tuổi ngoài 60, cả hai đều bước vào giai đoạn ổn định của cuộc đời. Lương Triều Vỹ vẫn được xem là một trong những biểu tượng lớn nhất của điện ảnh châu Á, trong khi Lưu Gia Linh chuyển dần sang kinh doanh và các hoạt động cá nhân.
Khi được hỏi về bí quyết giữ gìn hôn nhân, Lưu Gia Linh không nhắc đến sự lãng mạn hay những lời hứa dài lâu. Thay vào đó, cô nói rằng mối quan hệ của họ đã đạt đến mức “sống trong nhau” vì hai người có thể hiểu suy nghĩ của đối phương mà không cần giải thích. “Việc nắm tay nhau đi dạo đôi khi đã là đỉnh cao của sự lãng mạn”, cô nói.
Chính sự bình dị đó đã giúp chuyện tình của hai ngôi sao bước qua hào quang, tin đồn và những biến cố của cuộc đời để trở thành một trong những cuộc hôn nhân bền bỉ nhất của làng giải trí Hong Kong.
Lương Triều Vỹ và Lưu Gia Linh đều nổi tiếng vào giai đoạn hoàng kim của điện ảnh Hong Kong. Ở tuổi trung niên, cặp sao có tài sản giá trị ròng ước tính lên tới 150 triệu USD.
* Bài cảm nhận cho chuyên mục ''Cuốn sách tôi yêu''
Tôi đọc Hội hè miên man hồi còn học trung học, vào cái tuổi mà người ta hay tưởng mình đã hiểu khá nhiều về thế giới nhưng thật ra mới chỉ biết loanh quanh trong vài con phố quen, vài bài nhạc nghe đi nghe lại và vài giấc mơ còn chưa kịp gọi tên.
Lần đầu mở sách ra, tôi không thấy hấp dẫn ngay. Thành thật mà nói, mấy trang đầu không có gì gọi là ''giật gân''. Không có những cú quăng quật cảm xúc theo kiểu truyện tranh tuổi mới lớn hay tiểu thuyết kiếm hiệp, không có cao trào để người đọc phải nín thở. Nó giống như một cánh cửa gỗ cũ mở ra chậm rãi, hơi kẹt bản lề, tưởng như chẳng dẫn tới đâu. Nhưng rất lạ, tôi cứ đọc. Rồi càng đọc lại càng bị cuốn đi, theo một cách rất khó giải thích, như thể có ai đó đang rót vào tai một câu chuyện không ồn ào mà vẫn khiến mình không thể đứng dậy bỏ đi.
Có lẽ sức hút của cuốn sách nằm ở chính thứ tưởng như không có gì ấy. Hemingway viết về Paris, về những quán cà phê, về bạn bè, về cái nghèo, về nghề viết, về những ngày còn trẻ bằng một giọng kể vừa bình thản vừa mê hoặc. Ông viết về cái lạnh của mùa thu Paris, khi gió thổi lá khô qua quảng trường Contrescarpe, khi mưa gõ lên khung cửa sổ như một lời mời gọi rất khẽ mà không sao cưỡng nổi. Hồi đó, tôi chưa có ý niệm gì về Paris. Với một cậu học trò, Paris chỉ là cái tên xuất hiện trong sách địa lý, trong vài bức ảnh bưu thiếp, trong trí tưởng tượng mơ hồ về một nơi xa xôi rất đẹp mà chẳng biết đẹp vì điều gì. Tôi không hiểu vì sao người ta cứ nhắc mãi về thành phố ấy, như thể nhắc về một mối tình cũ.
Phải đến nhiều năm sau, khi có dịp đặt chân tới châu Âu và nơi đầu tiên đến là Paris, tôi mới thực sự hiểu vì sao Hội hè miên man đã ở lại lâu như vậy trong trí nhớ mình. Có những câu văn, nếu chỉ đọc bằng mắt khi còn trẻ, ta thấy hay. Nhưng phải đi qua đời sống một đoạn đủ dài, phải tự mình nghe tiếng giày trên mặt phố ướt, tự mình ngồi co ro trong một quán cà phê nhìn mưa giăng sau lớp kính mờ, ta mới hiểu hết sức nặng của chúng. Lúc ấy, câu viết nổi tiếng của Hemingway về Paris hiện ra không còn là một câu trích dẫn đẹp để người ta chép vào sổ tay nữa. Nó trở thành một thứ cảm giác rất thật, rằng nếu tuổi trẻ từng có một thành phố khiến ta rung động thì về sau, dù đi xa tới đâu, thành phố ấy vẫn âm thầm đi cùng mình như một thứ ánh sáng le lói mà bất tận trong tiềm thức.
Tôi nghĩ nhiều người yêu Hội hè miên man vì cuốn sách cho họ một Paris để mơ. Còn tôi yêu nó hơn thế, vì cuốn sách cho tôi một cách để nhìn cuộc sống. Hemingway không chỉ kể về một thành phố. Ông kể về việc sống ra sao trong những ngày mình còn nghèo, còn trẻ, còn tin rằng văn chương có thể cứu rỗi phần nào sự tẻ nhạt của đời sống. Ông kể về việc quan sát con người, lắng nghe không khí, đi qua một ngày bình thường mà vẫn nhặt được trong đó những hạt bụi lấp lánh.
Cái phóng khoáng trong lối viết của Hemingway không nằm ở việc ông cố tỏ ra bất cần, mà ở chỗ ông để cho câu chuyện có khoảng thở. Những nhân vật, những mẩu đối thoại, những quãng lang thang, những bữa ăn đạm bạc, những cuộc gặp gỡ tưởng rất vụn vặt, dưới tay ông đều có nhịp điệu riêng. Đọc Hội hè miên man, tôi hiểu rằng một câu chuyện không nhất thiết phải to tát mới trở nên đáng kể. Đôi khi chỉ là một buổi sáng lạnh, một tách cà phê nóng, một người bạn cũ bước qua đời mình. Vậy thôi, nhưng nếu biết cách kể, tất cả đều có linh hồn.
Điều đó ảnh hưởng đến tôi nhiều hơn tôi từng nghĩ. Trong công việc viết lách, tôi không ít lần rơi vào cảm giác bí ý tưởng. Có những ngày ngồi trước màn hình mà đầu óc trống trơn, thấy đời mình chẳng có gì mới, chẳng có gì đủ hay. Những lúc như thế, tôi lại nhớ đến cách Hemingway đã kể trong Hội hè miên man. Ông dạy tôi, không bằng những lời rao giảng, rằng chẳng có câu chuyện nào là nhỏ nếu người kể đủ tinh tế để nhìn thấy nhịp đập của nó. Đời sống vốn không thiếu chất liệu. Thứ ta thiếu thường là sự chú ý. Chúng ta hay đòi những sự kiện lớn, những bi kịch lớn, những cú sốc lớn trong khi vẻ đẹp của văn chương đôi khi nằm ở khả năng thắp sáng một góc rất nhỏ của đời sống mà bình thường ta bước qua không ngoái lại.
Có lẽ vì đọc Hội hè miên man từ khi còn thiếu niên, tôi đã bị nó âm thầm nhào nặn. Không phải theo kiểu hôm nay đọc xong ngày mai lập tức biến thành một người khác. Ảnh hưởng của sách hay thường đến chậm, giống như mưa ngấm vào đất. Ta không thấy ngay nhưng đến một lúc nào đó nhìn lại, ta nhận ra nhiều lựa chọn sống của mình đã mang bóng dáng một cuốn sách nào đó.
Hội hè miên man khiến tôi yêu tự do hơn, yêu sự phóng khoáng trong tâm hồn hơn. Nó khiến tôi tin vào một đời sống không nhất thiết phải quá giàu có mới đẹp, không nhất thiết phải ồn ào mới đáng sống. Một người có thể nghèo tiền bạc nhưng giàu cảm xúc, có thể đi bộ qua những con phố xa lạ mà vẫn thấy mình đang sở hữu một kho báu vô hình. Cuốn sách ấy cũng làm nảy nở trong tôi một sự say mê với cái đẹp duy mỹ: Cái đẹp của thành phố, của thời tiết, của trang giấy, của một câu văn được viết đúng nhịp, của một buổi chiều chỉ cần ngồi im quan sát mọi thứ trôi qua.
Tôi còn thích ở Hemingway một phẩm chất rất nam tính mà không phô trương: Sự kiệm lời. Ông không cố làm dáng với chữ nghĩa, không lên gân đạo lý. Ông viết như nói chuyện nhưng đằng sau vẻ giản dị ấy là một độ chính xác đáng nể. Đọc Hemingway, tôi hiểu thêm rằng viết không phải là cố nói cho thật nhiều mà là biết dừng ở đâu để phần im lặng làm nốt công việc còn lại. Có những nhà văn khiến ta trầm trồ vì họ quá thông minh. Hemingway thì khác. Ông khiến ta tưởng như mình cũng có thể viết được như thế. Và chính cái ''bẫy ngọt ngào'' ấy mới đáng nể vì đến khi thử viết, ta mới hiểu để có được vẻ tự nhiên ấy khó đến mức nào.
Nhiều năm qua, tôi đã đọc thêm rất nhiều sách, có thêm nhiều tác giả yêu thích khác như Kazuo Ishiguro, Haruki Murakami. Có những cuốn sách phức tạp hơn, dữ dội hơn, lộng lẫy hơn về cấu trúc hoặc tư tưởng. Nhưng Hội hè miên man vẫn có một chỗ riêng mà không cuốn nào thay thế được. Nó giống một người bạn cũ không ồn ào nhưng luôn xuất hiện đúng lúc. Mỗi lần trở lại, tôi không chỉ đọc một cuốn sách, mà còn đọc lại chính mình của những năm trung học: Một cậu bé chưa biết Paris là gì, chưa đi xa, chưa hiểu hết cô đơn nhưng đã vô thức được văn chương mở cho một cánh cửa.
Nghĩ cho cùng, đó cũng là điều kỳ diệu nhất của việc đọc. Một cuốn sách đến với ta ở đúng tuổi, rồi lặng lẽ đi theo ta qua nhiều mùa để đến một ngày nào đó, giữa một thành phố xa lạ hay trong một buổi chiều quá đỗi bình thường. Ta chợt nhận ra mình đang sống tiếp một câu văn đã đọc từ rất lâu.
Trong thời đại người ta lướt nhiều hơn đọc, xem nhiều hơn ngẫm, tôi càng thấy biết ơn những cuốn sách như Hội hè miên man. Chúng không hét lên để giành lấy sự chú ý, không chiều chuộng người đọc bằng những cú sốc tức thời. Chúng chỉ lặng lẽ ở đó, chờ một người đủ kiên nhẫn mở ra và bước vào.
Văn hóa đọc, với tôi, có lẽ bắt đầu từ khoảnh khắc rất riêng tư ấy. Khi một trang sách không chỉ cho ta thêm thông tin mà còn dạy ta sống chậm hơn, nhìn kỹ hơn và yêu đời sống này hơn một chút.
Một cuốn sách mình đọc lúc còn trẻ có thể không thay đổi cả thế giới nhưng nó có thể âm thầm thay đổi cách mình bước qua thế giới. Và như thế, đã là một cuộc hội hè đủ dài cho cả một đời người.
Theo văn bản công bố của UBND TP HCM ngày 6/4, Sở Văn hóa và Thể thao được UBND giao chủ trì, phối hợp với các sở ngành như Tài chính, Quy hoạch - Kiến trúc nghiên cứu phương án đầu tư tổ hợp phim trường quy mô lớn.
Công trình nhằm đáp ứng yêu cầu phát triển ngành điện ảnh - truyền hình, đồng thời tạo điều kiện thu hút các dự án sản xuất phim.
Yêu cầu xây dựng phim trường quy mô lớn được đưa ra trong bối cảnh doanh nghiệp và giới làm phim phản ánh tình trạng thiếu cơ sở vật chất đạt chuẩn.
Tại buổi gặp với Bí thư Trần Lưu Quang hôm 5/2, nhiều doanh nghiệp cho biết ngành điện ảnh trong nước thiếu phim trường hiện đại, khiến các êkíp phải dựng bối cảnh tạm thời rồi tháo dỡ, làm tăng chi phí sản xuất. Bên cạnh đó, các vướng mắc về cơ chế, thủ tục hành chính và tiếp cận đất đai cũng là rào cản lớn với đầu tư vào công nghiệp văn hóa.
Một số nghệ sĩ nhận định phim trường là yếu tố quan trọng để định hình một nền công nghiệp điện ảnh chuyên nghiệp. Các bối cảnh phim nếu được đầu tư bài bản còn có thể trở thành điểm đến du lịch, tạo giá trị kinh tế bổ sung.
TP HCM là trung tâm điện ảnh lớn nhất cả nước, chiếm khoảng 40% thị phần, với hơn 900 doanh nghiệp điện ảnh và hàng nghìn lao động. Năm 2025, thành phố cũng được UNESCO công nhận là Thành phố Sáng tạo trong lĩnh vực điện ảnh đầu tiên của Đông Nam Á.
Bên cạnh dự án phim trường, UBND TP HCM cũng giao các sở ngành rà soát, đề xuất bố trí nguồn vốn đầu tư công cho các công trình văn hóa trọng điểm.
Trong đó, Sở Văn hóa và Thể thao được yêu cầu nghiên cứu kế hoạch xây dựng Bảo tàng Âm nhạc Việt Nam, ứng dụng công nghệ AI và chuyển đổi số trong trưng bày, nhằm thu hút công chúng, đặc biệt là giới trẻ.
Sở Tài chính được giao rà soát quỹ nhà, đất công chưa sử dụng hoặc sử dụng kém hiệu quả để chuyển đổi phục vụ phát triển không gian sáng tạo, trung tâm biểu diễn nghệ thuật, nhà hát quy mô lớn.
Thành phố cũng nghiên cứu thành lập Quỹ phát triển công nghiệp văn hóa theo mô hình "đầu tư mạo hiểm", nhằm hỗ trợ vốn cho các dự án khởi nghiệp và đổi mới sáng tạo trong lĩnh vực văn hóa - nghệ thuật.
Sau nhiều năm gần như vắng bóng trên đường đua điện ảnh với vai trò đạo diễn, Châu Tinh Trì chính thức đưa dự án mới Kungfu nữ túc đến gần khán giả. Tại sự kiện công bố danh sách phim mùa hè 2026 diễn ra ngày 25.6, bộ phim lần đầu được giới thiệu chính thức, đánh dấu màn trở lại được truyền thông Trung Quốc đặc biệt quan tâm.
Theo Sina và Sohu, Kungfu nữ túc là dự án được Châu Tinh Trì ấp ủ trong khoảng ba năm. Bộ phim từng có tên gọi Thiếu Lâm nữ túc và dự kiến ra rạp vào tháng 7 tới. Sau 7 năm kể từ Tân vua hài kịch (2019), Châu Tinh Trì mới trở lại ghế đạo diễn với Kungfu nữ túc. Chính vì vậy, dự án nhận được sự quan tâm lớn từ giới chuyên môn lẫn người hâm mộ.
Ngay từ khi công bố, Kungfu nữ túc được nhiều trang truyền thông Trung Quốc ví như tác phẩm kế thừa tinh thần của Đội bóng Thiếu Lâm (2001) - bộ phim từng tạo nên cơn sốt phòng vé khắp châu Á và trở thành dấu mốc trong sự nghiệp của Châu Tinh Trì.
Theo Sohu, bộ phim vẫn khai thác công thức quen thuộc từng làm nên thương hiệu của nam đạo diễn: kết hợp võ thuật, yếu tố hài và bóng đá. Tuy nhiên, thay vì xoay quanh đội bóng nam như tác phẩm cách đây 25 năm, lần này câu chuyện tập trung vào các nữ cầu thủ cùng hành trình theo đuổi ước mơ trên sân cỏ.
Sina cho biết dự án nhiều lần điều chỉnh lịch phát hành để hoàn thiện phần hậu kỳ và kỹ xảo. Nhân dịp sinh nhật lần thứ 64, Châu Tinh Trì cũng hài hước chia sẻ ê kíp đang chạy đua với thời gian để kịp đưa phim ra rạp vào tháng 7. Bộ phim quy tụ nhiều gương mặt nổi bật của màn ảnh Hoa ngữ như Trương Tiểu Phỉ, Trương Nghệ Hưng cùng một số cựu tuyển thủ bóng đá nữ Trung Quốc. Ngoài ra, Châu Tinh Trì cũng tiếp tục sử dụng nhiều diễn viên trẻ được tuyển chọn từ các đợt casting.
Sức hút của Châu Tinh Trì giúp Kungfu nữ túc trở thành một trong những bộ phim được chú ý nhất mùa hè 2026. Tuy nhiên, truyền thông Trung Quốc nhận định tác phẩm cũng đang chịu áp lực lớn về doanh thu.
Theo phân tích của một số chuyên gia trong ngành được Sohu dẫn lại, Kungfu nữ túc được dự báo có thể đạt 1,2 - 1,8 tỉ nhân dân tệ nếu nhận được phản hồi tích cực từ khán giả. Trong đó, mốc 1,2 tỉ nhân dân tệ được xem là ngưỡng quan trọng vì nhiều nguồn tin ước tính điểm hòa vốn của bộ phim vào khoảng 900 triệu - 1 tỉ nhân dân tệ. Với tỷ lệ doanh thu phòng vé được chia cho nhà sản xuất chỉ khoảng 38 - 40%, bộ phim cần vượt mốc này mới có thể mang lại lợi nhuận thực sự.
Theo đánh giá của giới chuyên môn, điểm số trên Douban sẽ là một trong những yếu tố có ảnh hưởng lớn đến doanh thu của Kungfu nữ túc. Nhiều ý kiến cho rằng nếu bộ phim đạt trên 7 điểm, mục tiêu khoảng 1,8 tỉ nhân dân tệ là hoàn toàn khả thi. Ngược lại, nếu điểm đánh giá thấp hơn, triển vọng phòng vé sẽ trở nên khó đoán trong bối cảnh hiệu ứng truyền miệng trên mạng xã hội ngày càng có sức chi phối.
Sau nhiều năm chuẩn bị và không ít lần lùi lịch phát hành, Kungfu nữ túc không chỉ đánh dấu sự trở lại của Châu Tinh Trì mà còn được xem là phép thử cho khả năng tái lập hào quang của "vua hài Hồng Kông" trong bối cảnh thị trường điện ảnh Trung Quốc đã thay đổi đáng kể so với thời kỳ Đội bóng Thiếu Lâm hay Tuyệt đỉnh Kungfu tạo nên cơn sốt phòng vé.