Gần đây, tôi thấy hai chữ “chữa lành” xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội. Chỉ cần áp lực công việc, mâu thuẫn trong cuộc sống hay cảm thấy mệt mỏi, nhiều người trẻ lập tức nghĩ đến việc phải đi “chữa lành” bằng một chuyến du lịch, một khóa thiền, một buổi workshop hay một đêm concert. Theo tôi, khái niệm này đang bị lạm dụng, đặc biệt trong một bộ phận giới trẻ.
Tôi làm việc trong môi trường có nhiều đồng nghiệp trẻ. Thời gian qua, do doanh nghiệp cắt giảm lương, thưởng, đồng thời tăng KPI, không ít người rơi vào trạng thái lo âu, căng thẳng. Có một đồng nghiệp của tôi vì muốn “chữa lành” đã chi hàng chục triệu đồng để đi du lịch, tham gia nhiều hoạt động theo trào lưu trên mạng. Nhưng áp lực công việc vẫn còn, thu nhập lại giảm, trong khi khoản chi quá lớn khiến bạn nợ nần. Cuối cùng, những chuyến đi không giải quyết được gốc rễ vấn đề, tinh thần ngày càng sa sút, thậm chí rơi vào trầm cảm.
Bản thân tôi cũng từng tò mò tham gia một buổi được quảng bá là giúp “chữa lành”. Kết thúc buổi đó, tôi nhận ra nó chẳng mang lại cho mình điều gì cả và từ đó không tham gia thêm lần nào nữa. Từ trải nghiệm của mình, tôi nghĩ chữa lành không phải là tìm đến một ai đó, thực hiện một nghi thức hay tham gia một hoạt động nào đó để tâm trạng tạm thời dễ chịu hơn. Những điều ấy có thể mang lại cảm giác thư giãn trong chốc lát, nhưng nếu nguyên nhân gây áp lực vẫn còn thì cảm giác bình yên cũng nhanh chóng biến mất.
Theo tôi, chữa lành là một kết quả, không phải một dịch vụ có thể mua được. Nó chỉ đến khi mỗi người hiểu rõ bản thân mình là ai, điều gì thực sự quan trọng trong cuộc sống, giá trị cốt lõi của mình nằm ở đâu. Khi biết sống đúng với những giá trị đó, biết trân trọng những gì đang có, biết buông bỏ những mối quan hệ độc hại, những kỳ vọng viển vông hay cuộc chạy đua theo hào nhoáng trên mạng xã hội, tâm trí sẽ dần bình yên hơn.
>> Cả ngày ngồi điều hòa, ôm điện thoại, bỗng đòi ‘đu trend’ leo núi chữa lành
Tôi không phủ nhận du lịch, thiền, âm nhạc hay các hoạt động giải trí đều có giá trị nhất định. Chúng giúp con người nghỉ ngơi, tái tạo năng lượng nếu phù hợp với nhu cầu và điều kiện của mỗi người. Vấn đề là đừng xem chúng như “liều thuốc vạn năng” để giải quyết mọi áp lực trong cuộc sống.
Điều quan trọng hơn là người trẻ cần nhận diện nguyên nhân khiến mình căng thẳng. Nếu áp lực đến từ công việc, hãy tìm cách nâng cao chuyên môn hoặc quản lý tài chính tốt hơn. Nếu đến từ các vấn đề tâm lý, đừng ngần ngại tìm đến chuyên gia tâm lý để được hỗ trợ. Bên cạnh đó, việc trò chuyện với người thân, bạn bè đáng tin cậy cũng giúp giải tỏa rất nhiều.
Mỗi người cũng có thể tạo năng lượng tích cực bằng những cách đơn giản và phù hợp với sức khỏe, sở thích cũng như khả năng tài chính của mình: học thêm một ngoại ngữ hoặc kỹ năng mới, chơi thể thao, học võ, chơi đàn, trồng cây, chạy bộ hay chỉ là đi dạo trong công viên sau giờ làm. Những hoạt động ấy không quá tốn kém nhưng có thể mang lại lợi ích lâu dài cho cả thể chất lẫn tinh thần.
Thậm chí, nếu có một khoản tiền định dành cho một chuyến “chữa lành” đắt đỏ, đôi khi bạn có thể cân nhắc dùng một phần để tham gia hoạt động thiện nguyện. Khi tiếp xúc với những hoàn cảnh khó khăn hơn mình, tôi tin nhiều người sẽ nhận ra bản thân vẫn còn tốt hơn rất nhiều người. Chính cảm giác sẻ chia và lòng biết ơn ấy cũng là nguồn năng lượng tích cực giúp tâm hồn nhẹ nhõm hơn.
Theo tôi, điều người trẻ cần không phải là chạy theo xu hướng chữa lành, mà là học cách đối diện với áp lực, hiểu bản thân và xây dựng nội lực để vượt qua khó khăn. Khi tâm an vì sống đúng với những giá trị của mình, sự chữa lành sẽ đến một cách tự nhiên, thay vì phải đi tìm kiếm ở những trào lưu bên ngoài.
Đọc thông tin Tây Ninh đề xuất giảm chỉ tiêu phát triển nhà ở xã hội do nhiều dự án bán chậm, tôi cho rằng cần nhìn nhận thận trọng. Từ góc độ một người đã làm việc hơn 6 năm tại KCN Đức Hòa - Hạnh Phúc, tôi không nghĩ nguyên nhân nằm ở việc người lao động không có nhu cầu mua nhà.
Tôi đang làm việc tại KCN trên. Trong công ty có rất nhiều lao động đang thuê trọ và mong muốn có một căn nhà ổn định để an cư. Tuy nhiên, khi đọc bài báo về dự án nhà ở xã hội tại Lương Hòa, tôi mới biết đến sự tồn tại của dự án này. Trước đó, tôi gần như chưa từng nghe ai trong công ty nhắc đến.
Tôi thử tìm hiểu thì nhận thấy một vấn đề đáng suy nghĩ. Từ KCN Đức Hòa - Hạnh Phúc đến khu nhà ở xã hội Lương Hòa khoảng 13 km. Trên giấy tờ, khoảng cách này có vẻ không xa. Nhưng với người lao động đi làm mỗi ngày bằng xe máy, đặc biệt là làm việc theo ca, đây là một quãng đường đáng kể.
Người lao động không lựa chọn nơi ở theo ranh giới hành chính. Điều họ quan tâm là mỗi ngày mất bao nhiêu thời gian để đi làm, chi phí xăng xe ra sao, có thuận tiện cho sinh hoạt gia đình hay không. Một căn hộ giá hợp lý nhưng cách nơi làm việc hơn 10 km chưa chắc hấp dẫn bằng một phòng trọ đơn giản nằm cách nhà máy vài trăm mét.
Vì vậy, việc một dự án nhà ở xã hội bán chậm chưa thể kết luận rằng nhu cầu nhà ở xã hội thấp. Có thể vấn đề nằm ở chỗ dự án chưa được bố trí đúng nơi người lao động thực sự muốn sinh sống.
Điều khiến tôi băn khoăn hơn là ngay tại KCN Đức Hòa - Hạnh Phúc vẫn còn những quỹ đất chưa được khai thác hết. Khu vực ven hồ trong khu công nghiệp hiện nay còn khá nhiều đất trống, môi trường tương đối thông thoáng, ít chịu tác động từ hoạt động sản xuất. Các tiêu chuẩn môi trường hiện nay cũng đã chặt chẽ hơn rất nhiều so với trước đây.
Thực tế, ngay sát nhà máy nơi tôi làm việc, chỉ cách một bức tường đã là khu dân cư thương mại. Điều đó cho thấy việc bố trí khu dân cư gần khu công nghiệp không phải là điều quá xa lạ. Nếu nhà ở thương mại có thể tồn tại ở vị trí đó thì tại sao nhà ở xã hội dành cho người lao động lại không được xem xét?
Theo tôi, thay vì chỉ tập trung vào việc hoàn thành chỉ tiêu số lượng căn hộ, cần đặt câu hỏi: Người lao động thực sự muốn sống ở đâu? Nếu quy hoạch được các khu nhà ở xã hội hoặc nhà ở cho thuê ngay gần những khu công nghiệp lớn như Đức Hòa - Hạnh Phúc, người lao động có thể đi làm chỉ trong vài phút, giảm đáng kể chi phí sinh hoạt và nâng cao chất lượng cuộc sống.
Nhà ở xã hội không chỉ là câu chuyện xây bao nhiêu căn hộ. Quan trọng hơn là xây ở đâu. Một dự án vài trăm căn nằm đúng vị trí có thể mang lại hiệu quả xã hội cao hơn nhiều một dự án hàng nghìn căn nhưng xa nơi làm việc của người lao động.
Vì vậy, trước khi tính đến việc giảm chỉ tiêu phát triển nhà ở xã hội, có lẽ cần đánh giá lại yếu tố vị trí. Bởi thực tế mà tôi quan sát được cho thấy nhu cầu nhà ở của người lao động vẫn tồn tại. Điều còn thiếu có thể không phải là nhu cầu, mà là những dự án được xây dựng đúng nơi người lao động cần.
Theo kế hoạch phát triển nhà ở xã hội năm 2026, Tây Ninh được giao chỉ tiêu 13.500 căn và đặt mục tiêu hoàn thành 14.614 căn, bao gồm 896 căn chuyển tiếp từ năm 2025.
Đến nay, địa phương đã có 7 dự án nhà ở xã hội được khởi công với tổng quy mô gần 7.430 căn, dự kiến hoàn thành khoảng 5.282 căn. Ngoài ra, 20 dự án khác đã được chấp thuận chủ trương đầu tư với quy mô khoảng 20.755 căn hộ. Trong năm nay, tỉnh cũng đặt mục tiêu hoàn tất chấp thuận chủ trương đầu tư và giao chủ đầu tư cho thêm 11 dự án nhà ở xã hội với tổng nguồn cung khoảng 39.607 căn.
Hôm nay tôi đọc được bài viết sẽ thí điểm chính sách về 'doanh nghiệp một người' tôi xin chia sẻ khó khăn của người chủ "doanh nghiệp một người" mà bản thân tôi đã trải qua dưới đây:
Cách đây một thời gian, tôi xin được giấy phép đăng ký kinh doanh đi khai báo với cơ quan thuế thì mẫu khai báo với thuế công ty phải có kế toán trưởng, mà tôi lập công ty chỉ có một mình (công ty một người) nên đành phải tuyển thêm một kế toán trưởng, đã có kế toán trưởng thì phải có kế toán viên nên đành phải tuyển thêm một kế toán viên vậy là công ty có ba người (cả tôi).
Vì điều kiện tài chính, hoạt động được ba tháng thì kế toán nghỉ việc và công ty chỉ còn một mình tôi (công ty một người).
Nhưng tôi không biết về kế toán, các tên gọi về chương, khoản, mã kế toán thực sự là ngoài sức của tôi để mình có thể tự kê khai thuế vì vậy "công ty một người" rơi vào bờ vực khủng hoảng không thể hoạt động bình thường.
Tôi đành gác doanh nghiệp một người lại và không quan tâm đến nó nữa. Sau đó, tôi có ý định vực dậy công ty trước kia mà tôi từng mở nhưng đi chạy vạy hỏi han nhiều đơn vị tư vấn luật và kê khai thuế họ đều khuyên nên lập doanh nghiệp mới dễ hơn.
Nếu vực dậy doanh nghiệp cũ sẽ có nguy cơ bị phạt số tiền lớn. 10 năm sau tôi tiếp tục xin giấy phép mở một công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên, thời điểm này quy định thuế có mở hơn, khuyến khích doanh nghiệp thuê đơn vị khai báo thuế ngoài.
Do vậy sau khi có giấy phép kinh doanh tôi thuê dịch vụ khai báo kế toán. Do vậy công ty tôi là "doanh nghiệp một người" đúng nghĩa (chỉ có một mình tôi). Tuy nhiên vấn đề phát sinh ở chỗ đơn vị khai báo kế toán của tôi thu tiền trên phần trăm tổng giá trị của từng tờ hóa đơn giao dịch. Cụ thể thu 20% tổng giá trị trên từng tờ hóa đơn.
Cứ nghĩ đến điều này là tôi lại run bần bật, buộc tôi phải nâng giá sản phẩm của công ty nên biên độ lợi nhuận 30% trở nên công ty mới có lãi. Là giám đốc tôi tính biên độ lợi nhuận của công ty là 20% là phổ biến, thậm chí nhiều sản phẩm biên độ lợi nhuận chỉ 5% thôi. Thị trường có phải riêng một mình đâu, cạnh tranh với nhau từng phần trăm lợi nhuận.
Mặt khác mình làm được bao nhiêu thì lợi nhuận đổ vào cho đơn vị dịch vụ kế toán hết. Công ty hoạt động không hiệu quả nên đành gác "doanh nghiệp một người" lại.
Vậy là cả hai lần lập "doanh nghiệp một người" đều không thành công. Giờ tôi nghe tin thí điểm chính sách về "doanh nghiệp một người" tôi nghĩ phải có sự chung tay của cơ quan chức năng và các đơn vị công nghệ thông tin giải quyết sao được bài toán thực tế một cách kỹ lưỡng và cẩn thận nhất, làm sao "doanh nghiệp một người" cạnh tranh được với "doanh nghiệp nhiều người".
Doanh nghiệp một người không phải là không có mà thực tế có rất nhiều nhưng đa phần ngưng hoạt động hoặc chuyển khỏi địa chỉ đăng ký kinh doanh hoặc dỡ biển hiệu, ngưng hoạt động. Do vậy cần lắm có chính sách miễn phạt thuế để tạo điều kiện các doanh nghiệp này quay trở lại hoạt động. Khi đó hàng ngàn doanh nghiệp sẽ tái xuất hoạt động trở lại là tất yếu.
Tôi rất mong cơ quan chức năng và các công ty công nghệ thông tin đọc được bài viết này để tháo gỡ khó khăn cho "doanh nghiệp một người" như tôi.
Khu phố nhà tôi có khá nhiều chim sẻ. Vốn là người yêu chim và động vật hoang dã, nên trước hiên và trên mái nhà tôi có làm mấy cái nhà cho chim và làm một cái máng để gạo và bánh mì cho chim sẻ ăn.
Thú vị lắm, phụ nữ vốn cần được yêu thương mà. Cả máng gạo vậy mà nhiều lúc không tự mổ ăn, mà có lúc phải rung cánh nũng nịu đợi chồng mớm mới chịu ăn.
Một thời gian sau tôi thấy hai vợ chồng về xây tổ ngay trong căn nhà gỗ ấy. Có lần đang lúc xây tổ thì vợ chồng cãi nhau, bà vợ nổi nóng cắn ông chồng rồi cào mạnh nát luôn cái tổ mới chớm.
Tôi thầm nghĩ, chắc tụi này bỏ nhau luôn rồi. Ấy thế mà ngày mai đi làm về đã thấy tổ xây xong. Mười ngày sau thấy đã đẻ trứng. Rồi một thời gian mấy chú chim non ra đời, rồi đủ lông đủ cánh bay theo tiếng gọi của bố mẹ. Thấy chúng trưởng thành, kêu ríu rít mỗi ngày tôi vui lắm. Tôi nhớ câu bố mình thường nói: "nhân sinh như vạn vật".
Muôn loài vốn cùng nhau chia sẻ thiên nhiên. Cũng cánh đồng đó ban ngày là lãnh thổ của đàn cò, tối đến lại thuộc về đàn vạc. Bạn có thể nói rằng lô đất này là của bạn. Bởi nó thuộc sổ đỏ của bạn. Nhưng tụi rắn mối nói với nhau rằng cả ba lô đất này là lãnh thổ của chúng. Với chim sẻ thì có thể cả khu phố này là thừa kế từ ông bà chúng để lại... Qua đó cho thấy, tự nhiên vốn chẳng của riêng ai.
Gần đây, dọc một con đường quốc lộ tôi thấy nhiều người bày bán chim đã vặt lông và thui lửa rất nhiều. Dọc công viên cũng nhiều người bán chim kiểng, kiểu nhốt chung với nhau trong một cái lồng lớn. Rồi thỉnh thoảng trong khu phố, tôi lại gặp một số người bẫy chim sẻ bằng keo và loa... Thấy những cảnh này tôi đau lòng vô cùng.
Tôi nghĩ ai cũng khao khát được tự do, vạn vật đều có đức hiếu sinh. Lẽ nào miếng thịt chim sẻ bằng ngón tay lại có tác dụng bồi bổ cơ thể được sao? Hay mua chim để phóng sinh là có thể tạo phước được sao? Nếu chúng ta ai cũng không ăn thịt chim, không phóng sinh thì liệu các "điểu tặc" có sống được bằng nghề này không?
Vốn chỉ là một công dân bình thường, tôi xin được trải lòng đến thế. Cầu mong độc giả ai đọc được bài này, xin hãy đối xử công bằng với thiên nhiên.