Đội tuyển Thụy Điển đã gây khó khăn cho Pháp trong nửa đầu trận đấu, với khối bê tông chặt chẽ, kín kẽ để giữ tỷ số 0-0. Học trò HLV Graham Potter hiểu rằng khi gặp Pháp, phòng ngự triệt để là con đường duy nhất. Hầu hết các đối thủ của Pháp đều tư duy như vậy, nhưng ngăn được “Les Bleus” hay không là chuyện khác. Bởi Pháp không chỉ mạnh, mà còn có tiền đạo rất có thể sẽ vươn lên hàng xuất chúng nhất lịch sử World Cup, như Kylian Mbappe.
Ở trận gặp Thụy Điển vừa khép lại trên sân MetLife, Mbappe chỉ cần một khe hở xuất phát từ đường thả bóng thuận lợi của Ousmane Dembele để xé rách lưới thủ môn Zetterstrom. Phút 45, khi đường đến cầu môn Thụy Điển vẫn đặc quánh bóng áo vàng, Mbappe vẫn tìm ra khe hở. Anh di chuyển khôn ngoan vào góc trái vòng cấm, rồi cứa lòng đưa bóng vượt qua rừng người để mở tỷ số cho Pháp.
Mbappe chỉ cần một khoảng trống nhỏ, trong một tích tắc duy nhất, để kéo sập “bê tông Thụy Điển”. Đó là sự khác biệt của chân sút sinh 28 tuổi. Anh không cần khoảng trống, sẵn sàng chấp nhận cảnh bị theo kèm đến nghẹt thở và đeo bám từng bước rê bóng. Song, Mbappe vẫn tạo nên khác biệt nhờ xử lý bóng nhanh, gọn và chuẩn mực.
Màn tỏa sáng của Mbappe được ấn định ở phút 74, với pha phá bẫy việt vị, bứt tốc rồi tiếp tục thả lòng đưa bóng vào góc xa. Chỉ sau 4 trận ở World Cup, anh lập 3 cú đúp. Trận nào của Pháp, Mbappe cũng in dấu giày vào bàn thắng, không ghi bàn thì cũng kiến tạo. 8 năm sau ngày chào sân World Cup, chân sút của Pháp đang ở độ chín nhất sự nghiệp, khi không chỉ lập công, mà còn tạo đột biến, cầm trịch lối chơi và thể hiện phong thái thủ lĩnh thực thụ.
Người Pháp từng xem năm 1998 là cột mốc huy hoàng bởi chức vô địch World Cup đầu tiên, và cũng năm đó Mbappe ra đời.
Chân sút sinh ra tại Bondy chỉ cần chưa đến 3 kỳ World Cup để có 18 bàn thắng. Anh ghi 4 bàn ở World Cup 2018, trong đó có pha lập công vào lưới Croatia ở chung kết, để đưa Pháp lần hai bước lên đỉnh cao.
Đến World Cup 2022, Mbappe ghi 8 bàn, trong đó có hat-trick vào lưới Argentina ở chung kết. Còn ở giải năm nay, chân sút 28 tuổi đã có 6 bàn, khi giải đấu còn rất dài.
Mbappe vươn lên dẫn đầu danh sách vua phá lưới World Cup 2026 cùng Lionel Messi, khi cùng có 6 bàn. Còn trên đường đua tiền đạo vĩ đại nhất mọi thời, Mbappe có 18 bàn, vượt qua Miroslav Klose để độc chiếm ngôi nhì. Mbappe cũng chỉ còn kém ngôi đầu của Messi 1 bàn duy nhất. Và nên nhớ, chặng đường của Pháp ở World Cup 2026 có lẽ còn dài.
Pháp đối đầu Paraguay ở vòng 16 đội World Cup 2026. Nếu thắng, Mbappe cùng đồng đội gặp Ma Rốc hoặc Canada ở tứ kết. Chuyện Mbappe san bằng thành tích với Messi dường như chỉ còn là thời gian.
Nhìn vào các thống kê ở trận ra quân World Cup 2026, nhiều người sẽ nghĩ đội tuyển Tây Ban Nha giành một chiến thắng dễ dàng trước Cabo Verde. "Bò tót" kiểm soát bóng tới 75%, tung ra 27 cú sút, thực hiện hơn 700 đường chuyền và gần như chơi trên nửa sân đối phương trong phần lớn thời gian trận đấu. Cabo Verde chỉ biết co cụm phòng ngự. Thế nhưng kết thúc trận đấu, bảng tỷ số vẫn là 0-0. Đó là nghịch lý. Tây Ban Nha có thể thống trị thế trận trước hầu hết đối thủ. Họ sở hữu những tiền vệ có khả năng điều khiển nhịp độ trận đấu tốt nhất thế giới như Rodri, Pedri hay Fabian Ruiz. Hai cánh là những cầu thủ giàu đột biến như Nico Williams và Lamine Yamal.
Các cầu thủ này đều rất giỏi tạo cơ hội, nhưng Tây Ban Nha không có người kết thúc. Mikel Oyarzabal là ví dụ rõ nhất trong trận gặp Cabo Verde. Tiền đạo của CLB Real Sociedad được bố trí đá cao nhất trên hàng công, nhưng gần như mất hút giữa vòng vây hậu vệ đối phương. Thậm chí Oyarzabal không chạm bóng trong suốt 30 phút đầu tiên của trận đấu dù Tây Ban Nha áp đảo hoàn toàn thế trận. Trong khi đó, sự xuất hiện của Yamal ở hiệp 2 lập tức giúp hàng công Tây Ban Nha trở nên sống động hơn. Ngôi sao trẻ của Barcelona liên tục tạo ra đột biến bằng những pha rê bóng và xâm nhập vòng cấm. Nhưng việc một đội tuyển đặt kỳ vọng lớn nhất lên vai một cầu thủ chạy cánh tuổi teen cũng là dấu hiệu cho thấy họ đang thiếu điều gì đó.
Trường hợp của Alvaro Morata thể hiện rõ vấn đề của bóng đá Tây Ban Nha. Trong phần lớn sự nghiệp, Morata chưa bao giờ được xếp vào nhóm tiền đạo xuất sắc nhất châu Âu. Anh không thể trở thành ngôi sao số một tại Real Madrid, Chelsea hay Juventus. Khả năng dứt điểm thiếu ổn định khiến anh thường xuyên trở thành mục tiêu chỉ trích của người hâm mộ. Mùa giải vừa qua, Morata thậm chí không ghi nổi bàn thắng nào cho Como tại Serie A. Chính phong độ ấy khiến anh mất suất dự World Cup 2026. Nhưng điều đáng suy ngẫm là một tiền đạo thường bị xem là "hạng trung" lại chính là số 9 xuất sắc nhất mà Tây Ban Nha sở hữu trong gần một thập niên trở lại đây.
Morata rời đội tuyển với 37 bàn thắng, đứng thứ tư trong danh sách ghi bàn nhiều nhất lịch sử của đội tuyển Tây Ban Nha. Anh từng là đội trưởng đưa Tây Ban Nha đến chức vô địch EURO 2024. Điều đó cho thấy vấn đề không nằm ở Morata. Vấn đề nằm ở việc bóng đá Tây Ban Nha không tìm ra ai tốt hơn anh. Kể từ sau thế hệ vàng của David Villa và Fernando Torres, Tây Ban Nha gần như không sản sinh thêm một trung phong đẳng cấp thế giới nào.
Trận hòa Cabo Verde vì thế không đơn thuần là cú sẩy chân ở vòng bảng. Nó giống một lời cảnh báo dành cho cả nền bóng đá Tây Ban Nha. Bởi ở World Cup hay bất cứ giải đấu nào khác, kiểm soát bóng có thể giúp bạn thống trị trận đấu nhưng chỉ những bàn thắng mới giúp bạn vô địch.
Theo Football Italia, tối 2.4 (giờ Việt Nam), ông Gabriele Gravina đã nộp đơn từ chức tại cuộc họp khẩn cấp của hội đồng FIGC, diễn ra sau trận thua Bosnia và Herzegovina ở trận chung kết play-off. Đây là lần thứ ba liên tiếp đội tuyển Ý không thể giành vé dự World Cup, sau các kỳ 2018, 2022 và nay là 2026 – một kịch bản chưa từng có trong lịch sử bóng đá từng 4 lần vô địch thế giới.
Quyết định của ông Gabriele Gravina được xem là hệ quả tất yếu sau làn sóng chỉ trích dữ dội từ người hâm mộ lẫn các nhân vật có tiếng nói trong bóng đá Ý. Bộ trưởng Thể thao Ý, ông Andrea Abodi thậm chí còn thẳng thắn nhận định: “Bóng đá Ý cần được tái thiết, và quá trình này phải bắt đầu từ việc đổi mới ban lãnh đạo FIGC”.
Ông Gabriele Gravina đảm nhiệm cương vị Chủ tịch FIGC từ tháng 10.2018. Trong nhiệm kỳ của mình, điểm sáng lớn nhất là chức vô địch EURO 2020. Tuy nhiên, thành công đó không thể che lấp những thất bại mang tính hệ thống, đặc biệt là việc đội tuyển quốc gia liên tiếp vắng mặt liên tiếp ở sân chơi World Cup – thước đo quan trọng nhất của một nền bóng đá.
Đáng chú ý, ông Gabriele Gravina cũng là người trực tiếp bổ nhiệm các HLV trưởng gần đây của đội tuyển Ý, gồm Luciano Spalletti (năm 2023) và Gennaro Gattuso (năm 2025). Tuy nhiên, những lựa chọn này không mang lại hiệu quả như kỳ vọng, khi “Azzurri” vẫn thất bại ở thời khắc quyết định.
Trong thông báo chính thức, FIGC xác nhận ông Gabriele Gravina đã thông báo quyết định từ chức tới các lãnh đạo của các giải đấu và tổ chức liên quan, bao gồm Chủ tịch Serie A Ezio Simonelli, Chủ tịch Serie B Paolo Bedin, Chủ tịch Serie C Matteo Marani, cùng nhiều đại diện khác.
FIGC cũng cho biết đại hội bầu cử bất thường sẽ được tổ chức vào ngày 22.6 tại Rome nhằm tìm ra người kế nhiệm. Một số ứng viên tiềm năng đã được nhắc đến, trong đó có cựu Chủ tịch CONI Giovanni Malagò, bên cạnh các cái tên như Giancarlo Abete hay Matteo Marani.
Trong lời chia tay, ông Gabriele Gravina cũng gửi lời cảm ơn tới các thành viên FIGC vì sự ủng hộ trong suốt thời gian qua, đồng thời khẳng định sẵn sàng tham dự phiên điều trần trước Quốc hội Ý để báo cáo về tình hình bóng đá nước này. Ông cũng bày tỏ tiếc nuối khi một số phát biểu trước đó bị hiểu sai, đặc biệt liên quan đến sự khác biệt giữa bóng đá chuyên nghiệp và nghiệp dư.
Trang Football Italia bình luận: “Việc đội tuyển Ý tiếp tục vắng mặt tại World Cup không chỉ là thất bại về mặt thành tích, mà còn đặt ra dấu hỏi lớn về cấu trúc và định hướng phát triển của cả nền bóng đá. Sau ánh hào quang EURO 2020, “Azzurri” giờ đây đối diện thực tế phũ phàng: cần một cuộc cải tổ toàn diện, từ thượng tầng đến hệ thống đào tạo trẻ, nếu muốn tìm lại vị thế vốn có trên bản đồ bóng đá thế giới. Vì thế, việc ông Gabriele Gravina rời ghế là điều hoàn toàn dễ hiểu”.
Ngay sau khi ông Gabriele Gravina từ chức, trên trang cá nhân, trưởng đoàn đội tuyển Ý, Gianluigi Buffon cũng thông báo ông sẽ rời khỏi vị trí ngay lập tức.
Màn trình diễn đầy thất vọng của Ronaldo trong trận Bồ Đào Nha hòa DR Congo tạo ra rất nhiều cuộc tranh luận, trong đó nhà báo Pháp, Daniel Riolo nói thẳng: "Ronaldo chính là 'lời nguyền' của đội tuyển Bồ Đào Nha. Họ chơi với 10 người và có một cột dọc trước mặt".
"Messi biết rằng sự nghiệp của anh ấy đang ở thời điểm cuối, nhưng với Ronaldo thì lại khác, anh ta đang sống trong thế giới riêng của mình. Và vẫn nghĩ rằng, mình mới 25 tuổi, vẫn đang chơi cho một CLB lớn, và vẫn giữ được phong độ như xưa", Daniel Riolo cho biết thêm trong cuộc bình luận trên RMC Sport ngày 18.6.
Trên truyền hình, cựu danh thủ Pháp, Thierry Henry cũng nhận xét về màn trình diễn của Ronaldo: "Đội cần ghi bàn, chứ không phải cá nhân cần ghi bàn".
Các thống kê cũng cho thấy, cả trận Ronaldo chỉ có 25 lần chạm bóng, tung 3 cú sút, nhưng không cú sút nào trúng đích. Anh chỉ có 1 pha tranh chấp thành công. Đó cũng là số lần chạm bóng ít thứ 2 mà Ronaldo từng có trong một trận đấu World Cup được đá chính từ trước đến nay.
Ronaldo hiện đã trải qua 10 trận đấu liên tiếp tại các giải đấu lớn mà không ghi bàn cho đội tuyển Bồ Đào Nha, bao gồm ở World Cup và EURO.
Sự hiện diện của Ronaldo trên hàng công Bồ Đào Nha trong trận gặp DR Congo, khiến cả trận đội tuyển này chỉ có 33 cú sút và 11 trúng đích, nhưng chỉ có 1 bàn thắng được ghi. "Cơn khát bàn thắng", hãng thống kê Opta bày tỏ. Đây cũng là số cơ hội ít nhất của Bồ Đào Nha tại World Cup kể từ năm 2002. "Ngắt kết nối", cũng theo Opta.
Những gì Ronaldo có được khi đá chính cho Bồ Đào Nha và chơi trận đấu ở kỳ World Cup lần thứ 6 của mình. Đó là ở tuổi 41 năm và 132 ngày, anh đã trở thành cầu thủ ngoài vị trí thủ môn lớn tuổi nhất từng đá chính trong lịch sử World Cup.
Bất kể những chỉ trích và thông số tệ hại, Ronaldo đã lên tiếng với thông điệp đăng trên mạng xã hội: "Đây không phải là khởi đầu chúng tôi mong muốn, nhưng các trận đấu còn lâu mới kết thúc. Hãy ngẩng cao đầu và tập trung vào trận đấu tiếp theo".
Ở trận tiếp theo, Ronaldo và Bồ Đào Nha gặp đại diện châu Á Uzbekistan lúc 0 giờ ngày 24.6, và trận quyết định gặp Colombia lúc 6 giờ 30 ngày 28.6 ở bảng K.