Theo Football Italia, tối 2.4 (giờ Việt Nam), ông Gabriele Gravina đã nộp đơn từ chức tại cuộc họp khẩn cấp của hội đồng FIGC, diễn ra sau trận thua Bosnia và Herzegovina ở trận chung kết play-off. Đây là lần thứ ba liên tiếp đội tuyển Ý không thể giành vé dự World Cup, sau các kỳ 2018, 2022 và nay là 2026 – một kịch bản chưa từng có trong lịch sử bóng đá từng 4 lần vô địch thế giới.
Quyết định của ông Gabriele Gravina được xem là hệ quả tất yếu sau làn sóng chỉ trích dữ dội từ người hâm mộ lẫn các nhân vật có tiếng nói trong bóng đá Ý. Bộ trưởng Thể thao Ý, ông Andrea Abodi thậm chí còn thẳng thắn nhận định: “Bóng đá Ý cần được tái thiết, và quá trình này phải bắt đầu từ việc đổi mới ban lãnh đạo FIGC”.
Ông Gabriele Gravina đảm nhiệm cương vị Chủ tịch FIGC từ tháng 10.2018. Trong nhiệm kỳ của mình, điểm sáng lớn nhất là chức vô địch EURO 2020. Tuy nhiên, thành công đó không thể che lấp những thất bại mang tính hệ thống, đặc biệt là việc đội tuyển quốc gia liên tiếp vắng mặt liên tiếp ở sân chơi World Cup – thước đo quan trọng nhất của một nền bóng đá.
Đáng chú ý, ông Gabriele Gravina cũng là người trực tiếp bổ nhiệm các HLV trưởng gần đây của đội tuyển Ý, gồm Luciano Spalletti (năm 2023) và Gennaro Gattuso (năm 2025). Tuy nhiên, những lựa chọn này không mang lại hiệu quả như kỳ vọng, khi “Azzurri” vẫn thất bại ở thời khắc quyết định.
Trong thông báo chính thức, FIGC xác nhận ông Gabriele Gravina đã thông báo quyết định từ chức tới các lãnh đạo của các giải đấu và tổ chức liên quan, bao gồm Chủ tịch Serie A Ezio Simonelli, Chủ tịch Serie B Paolo Bedin, Chủ tịch Serie C Matteo Marani, cùng nhiều đại diện khác.
FIGC cũng cho biết đại hội bầu cử bất thường sẽ được tổ chức vào ngày 22.6 tại Rome nhằm tìm ra người kế nhiệm. Một số ứng viên tiềm năng đã được nhắc đến, trong đó có cựu Chủ tịch CONI Giovanni Malagò, bên cạnh các cái tên như Giancarlo Abete hay Matteo Marani.
Trong lời chia tay, ông Gabriele Gravina cũng gửi lời cảm ơn tới các thành viên FIGC vì sự ủng hộ trong suốt thời gian qua, đồng thời khẳng định sẵn sàng tham dự phiên điều trần trước Quốc hội Ý để báo cáo về tình hình bóng đá nước này. Ông cũng bày tỏ tiếc nuối khi một số phát biểu trước đó bị hiểu sai, đặc biệt liên quan đến sự khác biệt giữa bóng đá chuyên nghiệp và nghiệp dư.
Trang Football Italia bình luận: “Việc đội tuyển Ý tiếp tục vắng mặt tại World Cup không chỉ là thất bại về mặt thành tích, mà còn đặt ra dấu hỏi lớn về cấu trúc và định hướng phát triển của cả nền bóng đá. Sau ánh hào quang EURO 2020, “Azzurri” giờ đây đối diện thực tế phũ phàng: cần một cuộc cải tổ toàn diện, từ thượng tầng đến hệ thống đào tạo trẻ, nếu muốn tìm lại vị thế vốn có trên bản đồ bóng đá thế giới. Vì thế, việc ông Gabriele Gravina rời ghế là điều hoàn toàn dễ hiểu”.
Ngay sau khi ông Gabriele Gravina từ chức, trên trang cá nhân, trưởng đoàn đội tuyển Ý, Gianluigi Buffon cũng thông báo ông sẽ rời khỏi vị trí ngay lập tức.
Oman được đánh giá cao hơn khi đang đứng thứ 79 trên bảng FIFA, hơn Indonesia 39 bậc. Lịch sử đối đầu ghi nhận Indonesia từng thắng Oman hai trận vào năm 1987 và 1988, nhưng thua ba và hòa một trong thế kỷ 21. Lần đối đầu gần nhất là trận giao hữu vào tháng 5/2021, với chiến thắng 3-1 cho Oman.
5 năm sau, Indonesia đã trình làng một bộ mặt khác khi bổ sung nhiều cầu thủ mang dòng máu lai, với 14 trong 23 cái tên được triệu tập. 11 cầu thủ cũng đang thi đấu ở châu Âu tại Anh, Pháp, Hà Lan, Đức, Bỉ, Italy. Trong khi đó, Oman chỉ có hai cầu thủ thi đấu ở CH Czech.
Phút 13, Indonesia mở tỷ số từ quả phạt trực tiếp biên trái. Nathan Tjoe-A-On treo bóng bằng chân trái vào vòng 5m50 cho Justin Hubner băng cắt đánh đầu cận thành ghi bàn đầu tiên trong màu áo ĐTQG.
Sau đó, Oman lấy lại thế trận và gia tăng sức ép, nhưng sai lầm ở hàng thủ khiến họ trả giá ở phút 27. Cú đánh đầu phá bóng lỗi của hậu vệ đội khách tạo cơ hội cho Ole Romeny dốc bóng vào vòng cấm, rồi dứt điểm chéo góc. Bóng đi không căng và trong tầm kiểm soát, nhưng thủ môn Ahmed Alrwahi phản xạ chậm dẫn đến bàn thua.
Hai bàn thua vẫn không khiến Oman đánh mất thế trận. Cơ hội lớn đến ở phút 38 khi Justin Hubner phạm lỗi với Amjad Alharti trong vòng cấm dẫn đến phạt đền. Tuy nhiên, cú sút vào góc trái của Hatem Alrushadi bị thủ môn Emil Audero bắt bài cản phá. Pha cản phá nhận về những tràng vỗ tay và reo hò từ khoảng 40.000 CĐV nhà không kém các bàn thắng. Kế đó, thủ môn đang chơi tại Italy cho Cremonese từ chối thêm hai cơ hội ăn bàn của Oman trước khi vào giờ nghỉ.
Hiệp hai nóng lên ngay phút 46 sau va chạm giữa Amjad Alharthi với Kevin Diks. Đôi bên lời qua tiếng lại rồi có thêm Nathan Tjoe-A-On tham gia dẫn đến xô xát buộc trọng tài phải can ngăn. Dù vậy, chỉ một thẻ vàng được rút ra để cảnh cáo người kiến tạo bàn mở tỷ số.
Bàn thứ ba đến với chủ nhà ở phút 55 sau pha dàn xếp bài bản ở biên phải. Dony Tri Pamungkas chọc khe cho Ivar Jenner căng ngang đến trước vòng cấm. Ragnar Oratmagoen băng cắt dứt điểm một chạm bị thủ môn cản phá, nhưng kịp đá bồi để ấn định chiến thắng 3-0.
Chiến thắng này dự kiến giúp Indonesia có thêm 6,56 điểm để tăng 4 bậc trên bảng FIFA. Đội còn một trận giao hữu vào ngày 9/6 gặp Mozambique cũng tại sân Gelora Bung Karno. Đội tuyển thuộc châu Phi hiện đứng thứ 101 FIFA.
Hai trận giao hữu là cữ dượt quan trọng để HLV Herdman và tuyển Indonesia chuẩn bị cho ASEAN Cup 2026 vào cuối tháng 7. Tuy nhiên, lực lượng của họ dự kiến có nhiều xáo trộn, do nhóm cầu thủ thi đấu ở châu Âu khó lòng được CLB cho về hội quân.
Indonesia: Emil Audero, Elkan Baggott, Justin Hubner, Rizky Ridho, Kevin Diks, Nathan Tjoe-A-On, Ivar Jenner, Joey Pelupessy, Beckham Putra Nugraha, Ragnar Oratmangoen, Ole Romeny
Oman: Ahmed Alrwahi; Ahmed Alkhamisi, Amjad Alharthi, Musab Alshaqsi, Yousuf Almalki; Harib Alsaadi, Hatem Alrushad, Abdullah Abdulghafur; Muhsen Alghassani, Nasser Alrawahi, Zahir Alaghbari.
Tại loạt trận ở vòng 16 và tứ kết World Cup billiards Bogota 2026, Trần Thanh Lực đã xuất sắc vượt qua các đối thủ mạnh như Birol Uymaz (Thổ Nhĩ Kỳ) và Dick Jaspers (Hà Lan). Đáng chú ý ở màn so tài với cựu số 1 thế giới Jaspers tại tứ kết, cơ thủ Việt Nam đã có cuộc ngược dòng nghẹt thở trong giai đoạn cuối trận để giành chiến thắng kịch tính 50-48, qua đó lấy vé vào chơi trận bán kết.
Hiện tại, Trần Thanh Lực là niềm hy vọng duy nhất của billiards carom 3 băng Việt Nam tại giải đấu trên đất Nam Mỹ. Cơ thủ sinh năm 1990 đang có cơ hội tiến vào trận chung kết, hướng tới mục tiêu bảo vệ chức vô địch mà anh từng giành được tại chính Bogota - Colombia vào đầu năm 2025.
Đối thủ của Thanh Lực tại bán kết là Martin Horn (Đức). Trận đấu này diễn ra vào lúc 1 giờ 30 ngày 13.4 (theo giờ Việt Nam).
Martin Horn sẽ là thử thách tiếp theo cho đại diện của Việt Nam. Tay cơ người Đức có lối đánh khoa học. Trong hành trình tiến đến trận bán kết, Horn đã vượt qua hàng loạt đối thủ sừng sỏ. Cơ thủ sinh năm 1971 thắng sít sao 40-39 trước Frederic Caudron tại vòng bảng. Đến vòng 16, Horn tiếp tục thể hiện sự ổn định khi một lần nữa đánh bại thiên tài Caudron trong trận tái đấu với điểm số 50-40. Tại tứ kết, tay cơ 55 tuổi thắng Sameh Sidhom với điểm số 50-40.
Trận bán kết còn lại là màn so tài giữa thần đồng Hàn Quốc Cho Myung-woo là tay cơ kỳ cựu người Thổ Nhĩ Kỳ Tasdemir Tayfun. Cuộc chạm trán này diễn ra lúc 23 giờ ngày 12.4 (theo giờ Việt Nam).
Trước đó ở vòng tứ kết diễn ra rạng sáng 12.4, Cho Myung-woo đã đánh bại Chiêm Hồng Thái, trong khi Tasdemir Tayfun thắng tay cơ đồng hương Berkay Karakurt.
Các trận đấu của World Cup billiards Bogota 2026 được phát sóng trực tiếp trên nền tảng SOOP Live (link: https://billiards.sooplive.com/schedule?sub1=schedule)
Triển khai bóng kém, hàng thủ mất tập trung, hàng công kém hiệu quả…, tờ Globo Esporte của Brazil đã chỉ ra những điều mà cả thế giới nhìn thấy ở trận ra quân của Brazil trước Ma Rốc (ngày 14.6). Tuy nhiên, có một điều không phải ai cũng chịu thừa nhận: Thứ duy nhất Brazil hơn được Ma Rốc trước trận đấu này chỉ là… danh tiếng. Ma Rốc là đương kim hạng tư World Cup, từng loại Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha ở Qatar cách đây 4 năm.
Còn với Brazil, lần gần nhất vào bán kết đã là chuyện cách đây 12 năm, tại World Cup 2014. Đó là kỳ World Cup không người Brazil nào muốn nhớ lại, khi "Selecao" thua 1-7 trước Đức ở bán kết, rồi thảm bại 0-3 trước Hà Lan trong trận tranh hạng 3.
Nỗi đau chưa nguôi sau 12 năm, khi Brazil hiểu rằng những thất bại nặng nề ở World Cup 2014 lại đến từ giải đấu hiếm hoi trong 20 năm qua, "Selecao" vào đến bán kết. Còn ở World Cup 2006, 2010, 2018 hay 2022, Brazil đều bị loại ở tứ kết. Nhìn sòng phẳng ở World Cup trong những năm qua, đội quân của Ancelotti không thể sánh bằng Ma Rốc, đội bóng mang chất châu Âu còn hơn cả các đội châu Âu thuần gốc: phòng ngự kỷ luật, chuyển trạng thái mạch lạc, bài bản và tấn công chuẩn xác như nhịp quay của kim đồng hồ. Sau World Cup 2022, Ma Rốc vô địch châu Phi, rồi lại đăng quang Arab Cup khi thắng Jordan trong trận chung kết bằng đội hình B.
Trước đối thủ "sắt đá" như thế, chuyện Brazil va vấp trong trận ra quân là bình thường. Tây Ban Nha từng khởi đầu hành trình vô địch World Cup 2010 bằng thất bại trước Thụy Sĩ, Pháp chật vật thắng Úc năm 2018, hay Argentina thua Ả Rập Xê Út năm 2022. HLV Carlo Ancelotti thẳng thừng tuyên bố: "Không ai vô địch World Cup sau một trận. Đây là kết quả không tệ. Chúng tôi sẽ cải thiện, bởi đây mới là khởi đầu".
Máy quay liên tục hướng về Neymar trên ghế dự bị trong trận gặp Ma Rốc. Những phút cuối, khi Brazil bế tắc, Neymar càng lên sóng nhiều hơn. Anh là một trong những nhân tố Brazil nổi tiếng cuối cùng còn theo đuổi thứ bóng đá cống hiến bản năng vị nghệ thuật, còn gọi là "jogo bonito". Đó cũng là lý do Neymar được yêu quý, bất chấp bê bối đời tư xen lẫn chấn thương ở đoạn cuối sự nghiệp. Nhưng, một cầu thủ như vậy chỉ còn có thể đến World Cup nhờ thứ mà dư luận nói là "suất ưu ái".
Neymar lạc điệu trong đội hình Brazil ngày càng đánh đổi chất ngẫu hứng nguyên bản để trở thành tập thể phối trộn kỷ luật châu Âu. Argentina cũng từng mắc kẹt trong cuộc chuyển giao bản sắc, nhưng họ có Lionel Messi phi thường để giải quyết bế tắc. Còn Brazil thì không.
Những gì HLV Ancelotti có trong tay chỉ là Vinicius Jr, Raphinha xuất sắc song đơn độc. Hàng công Brazil có ai? Lucas Paqueta (đá trong nước cho Flamengo), Luiz Henrique (đá cho Zenit ở tận… Nga), hay Matheus Cunha, Igor Thiago chưa ở đẳng cấp cao. Ở hàng tiền vệ, Casemiro 34 tuổi vẫn phải gồng gánh tuyến giữa, bên cạnh anh là "lão tướng" Fabinho 32 tuổi, cùng Bruno Guimaraes vốn thất thường.
Ancelotti rất giỏi. Chiến lược gia người Ý nổi tiếng với nghệ thuật quản trị mềm dẻo, cùng tài năng để trị những cái tôi nổi loạn. Song, Ancelotti không huấn luyện bằng triết lý đậm đặc như Pep Guardiola hay Jurgen Klopp. Ông không phải người định hình thời đại bóng đá. Muốn thành công, Brazil phải cho Ancelotti những nhân tố phù hợp.
Hình ảnh Brazil loay hoay với quả bóng trong cả trận với Ma Rốc cho thấy điệu samba chưa bắt nhịp với vòng xoay World Cup. Brazil cần sửa sai, nhưng hãy nhớ, thời gian không còn nhiều.