Nằm giữa vùng đất được xem là “thủ phủ thốt nốt” của miền Tây, khu du lịch cộng đồng dưới tán rừng thốt nốt ở xã An Cư, tỉnh An Giang, đang dần trở thành điểm dừng chân hấp dẫn đối với du khách khi đến An Giang.
Chủ nhân của mô hình là ông Huỳnh Bá Phúc, người đã dành nhiều tháng rong ruổi khắp vùng Bảy Núi để tìm kiếm một không gian phù hợp phát triển du lịch sinh thái gắn với thiên nhiên và văn hóa bản địa. Sau hơn nửa năm khảo sát nhiều địa điểm, ông đến ấp Đây Cà Hom, xã An Cư. Trước mắt ông là cánh rừng thốt nốt rộng lớn với hàng trăm cây cao vút, cảnh quan còn giữ nguyên nét hoang sơ đặc trưng của vùng Bảy Núi.
“Để tìm được một khu rừng thốt nốt đẹp như thế này phát triển du lịch cũng là cái duyên. Làm du lịch phải có nét riêng, có sự khác biệt. Tôi mong muốn cùng bà con Khmer nơi đây xây dựng một điểm đến mới, vừa phục vụ du khách, vừa tạo thêm nguồn thu nhập cho người dân địa phương”, ông Phúc chia sẻ.
Nhận thấy tiềm năng lớn từ cảnh quan tự nhiên cùng những giá trị văn hóa bản địa còn được gìn giữ khá nguyên vẹn, ông Phúc quyết định đầu tư phát triển mô hình du lịch cộng đồng dưới tán rừng thốt nốt.
Hiện khu du lịch được xây dựng trên diện tích khoảng 3 ha rừng thốt nốt thuê lại từ nhiều hộ đồng bào Khmer. Để hình thành điểm đến này, ông Phúc đầu tư cho các hạng mục cơ sở vật chất, cảnh quan và nhân công. Tuy nhiên, thay vì bê tông hóa hay can thiệp quá sâu vào thiên nhiên, mục tiêu của ông là giữ lại tối đa vẻ đẹp nguyên bản của khu rừng.
Dưới những tán thốt nốt cao vút, các tiểu cảnh được bố trí hài hòa với cảnh quan tự nhiên. Những căn nhà nghỉ nhỏ, hàng rào kết bằng nhánh thốt nốt, chòi rơm, lối đi xuyên rừng, vườn hoa cùng các điểm check-in mang đậm dấu ấn miền Tây tạo nên không gian vừa mộc mạc vừa thơ mộng.
“Tất cả đều hướng đến sự giản dị, gần gũi. Điều quan trọng nhất là giữ được nét hoang sơ vốn có của rừng thốt nốt. Chính điều đó mới tạo nên sự khác biệt và sức hút cho nơi này”, ông Phúc cho biết.
Đưa vào hoạt động từ dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, khu du lịch nhanh chóng thu hút đông đảo du khách. Những ngày cuối tuần, nhiều đoàn khách phải đặt chỗ trước mới có thể lưu trú qua đêm.
Đến đây, du khách có thể tận hưởng không khí trong lành giữa thiên nhiên, ngắm bình minh len qua những tán thốt nốt hay chiêm ngưỡng hoàng hôn nhuộm vàng cả cánh rừng. Khi màn đêm buông xuống, không gian trở nên yên bình với những buổi giao lưu văn nghệ, sinh hoạt tập thể giữa núi rừng.
Một trong những trải nghiệm được nhiều du khách yêu thích là khoác lên mình trang phục truyền thống của đồng bào Khmer để chụp ảnh lưu niệm giữa khung cảnh đặc trưng vùng Bảy Núi. Bên cạnh đó, du khách còn được thưởng thức các món ăn đậm chất địa phương như gà đốt, cháo gà, bò nướng và đặc biệt là nước thốt nốt tươi, đặc sản nổi tiếng của An Giang.
Theo ông Phúc, phần lớn diện tích rừng vẫn được giữ nguyên cho đồng bào dân tộc Khmer khai thác như trước đây. Mỗi ngày, khu du lịch chỉ sử dụng một lượng nhỏ nước mật thốt nốt để phục vụ du khách trải nghiệm và chế biến sản phẩm tại chỗ. “Người dân vẫn khai thác thốt nốt bình thường. Chúng tôi chỉ lấy một phần nhỏ mật thốt nốt để nấu đường và phục vụ khách tham quan. Tất cả đều được thực hiện theo cách thủ công truyền thống nên giữ được hương vị đặc trưng”, ông Phúc nói.
Cùng với các dịch vụ hiện có, thời gian tới ông Phúc dự kiến phối hợp với người dân địa phương mở thêm các gian hàng bánh dân gian làm từ đường thốt nốt, xây dựng khu trải nghiệm nghề dệt thổ cẩm của đồng bào Khmer và tái hiện một số hoạt động văn hóa đặc trưng của vùng Bảy Núi như đua bò hay xe ngựa phục vụ du khách.
Với cảnh quan độc đáo, bản sắc văn hóa đặc trưng cùng định hướng phát triển du lịch gắn với cộng đồng, khu du lịch dưới tán rừng thốt nốt đang từng bước tạo dấu ấn riêng trên bản đồ du lịch An Giang.
Khi thời tiết nắng nóng, ở vùng núi xã Sơn Hòa, Đắk Lắk, nhiều người lại tìm về bãi cát ven bờ kè sông Ba như một cách "giải nhiệt" tự nhiên. Nơi đây, người dân và du khách ưu ái đặt tên là "bãi biển trên núi".
Nằm cạnh dòng sông lớn chảy qua, khu vực này luôn nhộn nhịp với các nhóm bạn trẻ, gia đình và cả du khách đến cắm trại, nghỉ ngơi, vui chơi. Thời điểm đông đúc nhất là vào chiều muộn và những ngày cuối tuần.
Theo người dân địa phương, bãi cát này được hình thành từ sau trận lũ tháng 11-2025. Cát bồi sát chân bờ kè, kéo rộng ra sông, thành một bãi cát trắng phau, sạch sẽ.
Còn tên gọi "bãi biển Sơn Hòa" là cách gọi vui của người dân địa phương khi nơi đây vừa có bãi cát mịn, vừa có dòng nước trong xanh chảy qua kèm những gợn sóng lăn tăn.
Chị Trương Thị Thấm, 33 tuổi, người dân xã Sơn Hòa, cho hay: "Từ xã Sơn Hòa xuống biển Tuy Hòa hơn 60km, đi xe máy mất hơn 1 giờ, nên không phải ai cũng có điều kiện đi được. Bởi vậy khi bãi cát bên bờ sông Ba hình thành, rộng rãi, sạch sẽ, không khí bên sông đầy gió và hơi nước làm mát mẻ, giải nhiệt trong những ngày nắng như nung này, ai cũng mê. Nhìn khung cảnh cũng thấy giống như... biển thật, chỉ khác trước mặt mình là dòng sông Ba".
Quanh khu vực bãi cát cũng xuất hiện thêm một số dịch vụ như cho thuê đèn chiếu sáng, chiếu trải, nước uống, đồ ăn vặt... Nhờ vậy nhiều nhóm bạn trẻ, gia đình có thể ở lại lâu hơn để tận hưởng không khí mát mẻ bên sông. Từ chiều muộn đến tối, khu vực này luôn rộn ràng đến tận khuya mới dần thưa vắng.
Không chỉ hấp dẫn bởi cảnh quan tự nhiên, khu vực bãi cát ven sông Ba còn để lại ấn tượng đẹp nhờ ý thức giữ gìn môi trường của cộng đồng địa phương.
Thời gian qua nhiều bạn trẻ và người dân trên địa bàn đã cùng nhau dọn rác, thu gom chai nhựa, túi ni lông, làm sạch khu vực bãi cát sau những ngày đông người đến vui chơi.
Với mong muốn bảo vệ cảnh quan, ông Lê Văn Nguyên, người dân xã Sơn Hòa, đã tự bỏ tiền túi làm một tấm bảng nhắc nhở người dân không nên xả rác bừa bãi.
"Việc bảo vệ cảnh quan không chỉ là chuyện của riêng ai, bãi cát sạch sẽ thì người dân, du khách mới đến vui chơi. Tôi muốn mọi người hiểu rằng yêu thiên nhiên không chỉ là đến để tận hưởng, mà còn phải biết giữ gìn", ông Nguyên nói.
Ông Sô Minh Chiến, Chủ tịch UBND xã Sơn Hòa, cho hay địa phương có cắm biển cảnh báo khu vực nước sâu, nhắc nhở người dân không lội, bơi ra xa bờ tại khu vực bãi bồi ven bờ kè sông Ba. Đồng thời tuyên truyền đến người dân, các hộ kinh doanh giữ gìn vệ sinh môi trường, an ninh trật tự.
Hồ Tràm là xã ven biển, hình thành trên cơ sở sáp nhập thị trấn Phước Bửu với hai xã Phước Tân và Phước Thuận (huyện Xuyên Mộc, Bà Rịa - Vũng Tàu cũ). Sau sáp nhập, Hồ Tràm có diện tích hơn 94,5km², và dân số gần 52.000 người.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Huỳnh Phi Khánh - Chủ tịch UBND xã Hồ Tràm - cho biết khung đề án cơ bản đã làm xong, hiện đang thông qua các thành viên ủy ban, ban thường vụ trước khi trình lên TP.
Theo ông Khánh, qua rà soát đánh giá, hầu hết các chỉ tiêu đạt và vượt, chỉ còn chỉ tiêu thu nhập bình quân đầu người phải cao hơn thu nhập chung của TP.
Theo số liệu cũ, hiện thu nhập bình quân đầu người của Hồ Tràm mới đạt khoảng 80 triệu đồng/năm, đạt hơn 70% chỉ tiêu đề ra. Địa phương đang tổng rà soát, thống kê thu nhập của người dân để có con số chính xác hơn.
Ngoài ra về chỉ tiêu cân đối tự chủ tài chính, đánh giá theo nguồn thu các năm thì không đảm bảo tự chủ.
Trên địa bàn Hồ Tràm có 40 doanh nghiệp, nhưng TP chỉ giao nhiệm vụ địa phương thu 20 doanh nghiệp, 20 doanh nghiệp còn lại TP thu. Trường hợp TP giao hết về địa phương thu thì xã sẽ tự chủ được.
Theo lãnh đạo xã Hồ Tràm, trước đây từ khi còn chính quyền 3 cấp, huyện Xuyên Mộc (cũ) cũng đặt mục tiêu phấn đấu trở thành đô thị. Trong 3 địa bàn trước đây nhập thành xã Hồ Tràm hiện nay, một địa bàn đã là đô thị, một địa bàn định hướng đô thị, có quy hoạch đô thị mới.
Khu vực Hồ Tràm nằm ở trung tâm huyện Xuyên Mộc cũ, cũng như trung tâm phát triển kinh tế du lịch của vùng. Trong quy hoạch hệ thống du lịch của Chính phủ, khu vực từ Long Hải đến Bình Châu sẽ trở thành khu du lịch quốc gia, và Hồ Tràm là "thủ phủ" của khu du lịch quốc gia này.
Ông Khánh khẳng định qua thăm dò lấy ý kiến, người dân đồng thuận rất cao. Với việc phấn đấu lên phường, người dân sẽ được hưởng lợi lớn từ đầu tư phát triển hạ tầng và phát triển kinh tế.
Cùng với việc TP đang làm quy hoạch, xã Hồ Tràm đã giao các phòng chuyên môn nghiên cứu, định hướng trước, chia phân khu chức năng phường Hồ Tràm trong tương lai. Tính toán quy hoạch, phát triển hành lang kinh tế khu vực cũng như nội khu. Kết nối 3 địa phương cũ thành một khối, từ hạ tầng khung, giao thông cho tới kinh tế.
Trong đó, thị trấn Phước Bửu cũ được định hướng trở thành phân khu trung tâm hành chính - chính trị và là trung tâm của Hồ Tràm.
Thứ hai, lấy xã Phước Thuận cũ làm phân khu phát triển kinh tế du lịch chất lượng cao, đồng thời gắn kết với phân khu thư 3 là phát triển nông nghiệp chất lượng cao tại xã Phước Tân cũ. Với gần 5.000ha đất nông nghiệp tương đối màu mỡ, Hồ Tràm định hướng sẽ làm nông nghiệp kết hợp du lịch.
Tuy nhiên theo ông Khánh, muốn vậy phải có hệ thống giao thông, trục kết nối hành lang kinh tế. Ngoài đường trung tâm, địa phương hướng tới quy hoạch trục đường ven sông nhằm kết nối, liên thông các phân khu với nhau.
Ông Khánh nhận định Hồ Tràm còn rất nhiều dư địa để phát triển. Ngoài đất dân dụng phát triển thương mại du lịch, địa phương còn có gần 2.000ha đất rừng bảo tồn, 960ha đất rừng phòng hộ để phát triển du lịch dưới tán rừng.
Ngoài ra tuyến đường bờ biển dài 32km từ Hồ Tràm đến Bình Châu nhưng các dự án lớn chủ yếu tập trung ở Hồ Tràm. Trong đó có nhiều thương hiệu nổi tiếng trong nước và thế giới.
Tương lai, cao tốc Hồ Tràm - sân bay Long Thành góp phần tạo điều kiện thuận lợi cho du khách đến trung tâm du lịch Hồ Tràm. Khi tuyến đường này hình thành sẽ rút ngắn thời gian từ trung tâm TP.HCM đến Hồ Tràm chỉ còn khoảng 90 phút, từ đó hút thêm du khách và nhà đầu tư.
Đối với đề án thành lập phường, ông Khánh mong muốn TP xong sớm quy hoạch tổng thể của TP để các địa phương làm lại quy hoạch theo hướng đô thị. Đồng thời kiến nghị TP hỗ trợ nguồn lực, đầu tư phát triển hạ tầng khung, trong đó có cấp thoát nước, hệ thống giao thông, chiếu sáng… để phát triển kinh tế, đặc biệt là kinh tế du lịch.
Làng chài hàng trăm năm nép mình bên trong quốc lộ 1 mang nét hoang sơ thuần biển, từ cảnh quan đến bản sắc văn hóa.
Ngày xưa làng chài không có điện, người dân ít đến trường, chủ yếu tự cung tự cấp, giữ nét riêng trong giọng nói, trong tập quán thờ phụng cá Ông, sinh hoạt đi biển và buôn bán một cách tự phát dọc theo các bờ biển.
Tại cửa biển Liên Hương, tàu ghe đi khơi trở về nhộn nhịp mỗi sớm mai. Người dân tập trung thu đếm, trao đổi hải sản rồi bán ngay tại chợ địa phương, hoặc xẻ phơi ngay trên các bãi đất.
Vùng biển này giàu dinh dưỡng, được thiên nhiên ưu đãi nhiều loại cá ngon và ngọt như cá thu, cá nục, cá cơm, cá liệt dầu, cá trích, cá mai. Người dân truyền nghề đánh bắt qua nhiều đời, làm nước mắm và buôn bán hải sản.
Đến khi điện về và cảng cá Liên Hương được xây dựng quy mô, có bờ kè và cầu tàu, quy hoạch vùng neo đậu cho ghe thúng, làng chài đã khoác lên một diện mạo mới. Cảng cá không chỉ là nơi buôn bán trao đổi, mà còn là nơi tránh bão cho hàng ngàn tàu thuyền Bình Thuận hằng năm.
Dù hiện đại hơn năm xưa, nhịp sống 'mặn mòi' miền biển hầu như vẫn còn giữ lại. Người dân thức dậy và bắt đầu đón tàu ghe đi biển về từ sáng sớm. Thu hoạch ghe nhà mình và thu mua từ ghe bạn.
Đặc biệt hơn là từ lòng kênh nhiều rác trước đây, Nhà nước đã bồi lấp để mọc lên một chợ cá ngay cửa biển.
Ngôi chợ không quá lớn nhưng rộn ràng sầm uất và không thiếu thức món nào. Bánh căn, bánh xèo mực ăn với nước cá thay vì nước mắm như những nơi khác là món khoái khẩu của dân địa phương. Họ chọn mực nhỏ tươi lấy nóng hổi từ ghe lên đúc bánh, chứ ít dùng mực đã cấp đông hay để lâu ngày.
Khách du lịch đến thăm cảnh quan nổi tiếng của chùa Hang hay biển Cổ Thạch với những bãi đá con 7 màu xong cũng thường tìm tới chợ cảng để ngắm biển và mua được hải sản giá phải chăng.
Bánh xèo, bánh căn trứng và mực chấm nước cá kho là món ăn khoái khẩu ở quanh cảng Liên Hương
Đến làng chài nghe giọng nói của người Liên Hương thôi cũng đã thấy thích thú vì khác biệt. Hiện đại hơn nhưng không đánh mất hương vị nắng gió, bản sắc chân phương, đậm đà - nhịp sống của những làng chài như Liên Hương là đặc sản mà ngành du lịch những tỉnh miền Trung nên tìm cách giữ lại và thêm vào những nét quyến rũ.