Đầu tiên là dù ở nhà khách của Bộ GD-ĐT cao đến chục tầng nhưng chúng tôi phải lên xuống bằng cầu thang bộ. Thang máy không hoạt động vì thiếu điện. Lên xuống mệt xíu thôi nhưng tới phòng nghỉ thì mới lạ vì muốn tắm giặt phải hỏi thăm giờ, tránh lúc cúp nước, máy bơm không hoạt động được nói chi tới có nước nóng.
Muốn có nước uống, chúng tôi phải liên hệ bác bảo vệ xin từng phích mang lên phòng. Nhân viên cho biết, có trang bị quạt máy cho từng phòng nghỉ nhưng nhiều lúc không sử dụng được. Có hôm, tối về, chưa có điện, chúng tôi đành ra đường dạo cho vui. Thầy cô nói vui, hóa ra thành phố không khác gì dưới quê mình, cũng còn cúp điện, cúp nước. Người dân và các em học sinh vẫn còn gặp nhiều khó khăn trong sinh hoạt, học tập. Chúng tôi biết đất nước còn gặp khó khăn. Nguồn điện phải tập trung ưu tiên cho sản xuất, an ninh quốc phòng, y tế…
Không lâu sau, tôi có dịp đến thăm nhà người chú ở Thị Nghè. Khu nhà chú dây điện giăng mắc khắp nơi. Vẫn còn cúp điện. Buổi tối ánh đèn vàng vọt. Nhà chưa có nhiều thiết bị điện phục vụ cuộc sống. Tôi thấy nhân viên điện lực vất vả đi từng nhà ghi chỉ số tiêu thụ để ra hóa đơn hằng tháng. Đường ra vào chỉ mỗi ngọn đèn đầu ngõ nên về khuya rất ngại. Sự phát triển về ngành điện chưa rõ nét mấy.
Tư những năm 1990 trở đi, tôi cũng được về thành phố công tác. Bấy giờ, cuộc sống người dân đã khác. Nhà nghỉ của Bộ GD-ĐT không còn cảnh cúp điện, cúp nước như trước. Ngoài quạt trần, các phòng bắt đầu được trang bị máy lạnh, đèn đuốc sáng choang. Thầy cô về học nghiệp vụ rất vui. Thi thoảng đến rạp chiếu phim tận hưởng không khí trong lành mát rượi hàng mấy giờ đồng hồ.
Khu nhà của chú tôi không còn cảnh điện mắc như tơ trời mà được đấu nối vào cốt bê tông hẳn hoi. Ngõ ra vào thoát cảnh mù mờ như trước. Các hộ dân được cấp điện qua công tơ riêng, không còn cảnh một đồng hồ mà chia ba chia bốn hộ để dùng. Các cửa hàng bán đồ dùng sinh hoạt sử dụng điện ngày càng nhiều. Nhà bà con không thiếu món gì từ quạt điện, nồi cơm điện, tivi, máy hát…
Cảnh cúp điện dần dần không còn nữa ngoại trừ lúc duy tu, bảo dưỡng đường dây. Bến xe, chợ, khu thương mại đêm về sáng rực ánh đèn. Nhà chú tôi trang bị 4 máy giặt công suất lớn để làm kinh tế gia đình. Cuộc sống ngày càng khấm khá hơn. Đường phố xuất hiện các bảng đèn quảng cáo nhiều hơn khác hẳn quê tôi. Cửa hiệu nào cũng sáng rực ánh đèn nhiều màu rất sinh động.
Bóng dáng của anh công nhân điện với đồng phục vàng cam luôn có mặt khắc phục sự cố cho mấy triệu dân đang sử dụng điện mỗi ngày. Anh bạn Trần Văn Tám quê Củ Chi có kể cho tôi nghe vào năm 2015 khi anh phản ảnh có hai gốc trụ điện hạ thế bị gỉ sét, sắp gãy đổ, hai ngày sau công ty điện đã cử đội thi công đến thay bằng trụ bê tông. Bà con không còn e ngại thiệt hại đến tính mạng con người. Quê anh đã phủ lưới điện toàn bộ. Trường học, nhà dân có điện phục vụ sinh hoạt rất đáng khen.
Rồi với việc đổi mới thiết bị, đã không còn cảnh nhân viên lui tới nhiều lần từng nhà để ghi chỉ số điện. Điện kế điện tử thật tiện lợi. Mỗi nhà đều biết lượng điện tiêu thụ của mình để thực hiện điều chỉnh tiết kiệm cho phù hợp. Mở điện thoại là biết ngay lượng tiêu thụ, các thông báo của ngành điện và bao thông tin khác.
Không chỉ ngườI dân thành phố mới hưởng được lợi ích như thế, bà con miền Tây quê tôi và cả nhiều địa phương khác cũng được như vậy. Không còn cảnh nhân viên tới nhà thu tiền và không còn cảnh người dân đến công ty điện nộp tiền. Với internet banking, với Zalo pay… người dân chỉ vài thao tác là thanh toán xong tiền điện đã dùng. Có người đăng ký trả bằng tài khoản ngay khi điện lực thông báo, không sợ quên sợ nhầm gì. Đây là bước tiến bộ lớn trong thanh toán không cần tiền mặt mà ngành điện là đơn vị đi đầu.
Một điều đáng lưu tâm là nhiều năm trước đây, khi lưu thông trên đường, người dân rất ngại cảnh dây điện chằng chịt trên đầu, nay bằng việc ngầm hóa đã được tiến hành. Không gian thoáng đãng hơn, an toàn được nâng cao. Nhiều tỉnh thành cũng thực hiện như ngành điện thành phố, bà con yên tâm.
Nhiều công trình điện ở các tỉnh cũng được ngành điện thành phố hỗ trợ hay cùng cộng tác giúp kinh tế, đời sống bà con được nâng lên. Làng bột 100 năm Tân Phú Đông (Sa Đéc cũ) đã dùng thiết bị điện trong sản xuất, không còn cảnh mù mờ xay bột. Bà con làng hoa lắp đặt hệ thống tưới tự động quanh năm.
Những ngày tháng 6 năm nay, khi lên thăm lại TP.HCM, tôi càng mê mẩn trước vẻ lung linh của hệ thống chiếu sáng trên các chiếc cầu lớn nơi đây. Đèn LED hiện đại phủ khắp các tòa nhà, các khoảng không gian công cộng, các cơ quan nhà nước. Không chỉ là quảng cáo cho các thương hiệu mà còn khơi gợi lòng tự hào yêu nước qua hình ảnh cờ đỏ sao vàng như trên cầu Ba Son.
Tôi cũng ấn tượng với đèn chiếu sáng ở chợ Bến Thanh, nơi bao người ghi nhớ, yêu mến khi nhắc đến. Không chỉ ở kỹ thuật tiên tiến mà còn là bao công sức của nhân viên ngành điện. Hay nhất là việc tắt điện bảng quảng cáo, biển hiệu nghệ thuật sau 22 giờ mùa cao điểm, là bài học tiết kiệm giá trị cho mọi người làm theo.
50 năm đã qua, ngành điện thành phố mang tên Bác gắn bó với nhiều thành tựu xứng đáng được mọi người ngợi khen.
Hình ảnh hào quang bao quanh tượng Phật trên đỉnh núi Bà Đen được anh Nguyễn Hải Triều (26 tuổi) hiện đang sống và làm việc ở Tây Ninh chia sẻ mới đây đã gây sốt mạng xã hội.
Sau vụ ly chè 170.000 đồng gây ra nhiều ý kiến trái chiều trên mạng xã hội, quán chè C. trên đường Hùng Vương (phường Thuận Hóa, TP.Huế) tiếp tục thu hút sự chú ý của nhiều người. Tại đây, các món chè được bán với mức giá từ 17.000 đồng, trong khi món đắt nhất trong thực đơn là "chè mẹc" giá 110.000 đồng dành cho nhiều người ăn.
Theo ghi nhận, đây là quán chè gia đình truyền thống, có thâm niên lâu đời và là địa chỉ quen thuộc của nhiều người dân địa phương cũng như giới trẻ.
Theo quan sát, quán hoạt động nhộn nhịp với thực đơn được niêm yết công khai. Danh mục món ăn có mức giá dao động từ 17.000 đồng đến cao nhất là 110.000 đồng.
Đáng chú ý, khi phóng viên thử gọi món đắt nhất là "chè mẹc" giá 110.000 đồng, người bán đã từ chối phục vụ cho một người vì cho rằng định lượng này dành cho gia đình từ 5 người trở lên ăn mới hết. Một ly chè thập cẩm thông thường tại đây có giá bình dân là 17.000 đồng.
Cụ thể, với mức giá niêm yết thấp nhất là 17.000 đồng cho một ly chè thập cẩm thông thường, thực khách đã có một phần ăn khá đầy đặn. Qua quan sát trực tiếp, lượng chè trong các ly đơn lẻ này không hề ít. Chỉ cần khoảng 5 ly chè loại 17.000 đồng này đổ chung vào, dung tích sẽ hoàn toàn lấp đầy một chiếc ly nhựa loại lớn, mà quán này dùng để bán cho người mua với giá 163.000 đồng, bị phản ứng trước đó.
Giải thích về ly chè gây bão dư luận này, một người đàn ông là thành viên của gia đình chủ quán cho rằng mức giá đó là hợp lý. Theo người này, ly chè đó bao gồm rất nhiều loại chè khác nhau được dồn ép để đầy đặn vào một ly nhựa lớn. Giá thành tùy thuộc vào thành phần nguyên liệu mà khách hàng yêu cầu
Như Thanh Niên đã đưa tin, sự việc bắt nguồn vào tối ngày 2.5 khi một nhóm 3 người đến quán chè C. mua hàng, sau đó đăng tải hình ảnh ly chè giá 170.000 đồng lên mạng xã hội, làm dấy lên luồng dư luận trái chiều.
Ngay sau đó, UBND phường Thuận Hóa cũng đã nhanh chóng lập đoàn kiểm tra tại quán này. Làm việc với cơ quan chức năng, bà L.T.T.T (chủ quán) tường trình rằng thực khách đã yêu cầu lấy đầy đủ các món trong quán vào một ly nhựa lớn. Bà T. khẳng định đã thông báo trước về việc giá tiền sẽ cao và chỉ thực hiện múc chè sau khi khách đồng ý.
Theo chủ quán, ly chè này chứa hơn 20 loại nguyên liệu được tính tiền cộng dồn (dao động 5.000 – 12.000 đồng/món), tổng cộng là 163.000 đồng, cộng thêm 20.000 đồng cho một ly chè hạt lựu riêng và 10.000 đồng cho 5 ly nhựa kèm theo. Cơ quan chức năng xác nhận quán chè này có niêm yết giá công khai và chủ cơ sở cam kết không có hành vi "chặt chém".
Tuy nhiên, anh T.Đ.N (người đăng bài phản ánh) lại đưa ra những thông tin đối lập và không đồng tình với tường trình mà chủ quán đã đưa ra. Anh N. cho biết mình là người địa phương, đưa bạn từ Quảng Ninh đến mua chè nhưng cảm thấy bất ngờ và "hổ thẹn" vì mức giá quá cao so với lời anh quảng cáo.
Anh khẳng định phía quán chè không hề báo trước giá tiền từng món hay tổng giá 163.000 đồng cho ly chè thập cẩm lớn này. Thực khách này cũng phủ nhận việc yêu cầu 5 ly nhựa mà chỉ cần 2 ly đá để mang ra sân bay. Theo anh N., nếu được thông báo trước mức giá đắt đỏ như vậy, anh chắc chắn sẽ không mua hoặc chọn phương án tiết kiệm hơn như combo "chè mẹc" giá 110.000 đồng của quán. Hiện tại, những tranh cãi giữa người bán và người mua vẫn chưa tìm được tiếng nói chung.
Hồi đó tôi còn bé lắm, sống ở xa nhà cùng cha mẹ nên không phải lúc nào cũng được về thăm quê. Nhớ có lần nghỉ hè, tôi được bố cho về quê đúng dịp tối bà đi lễ chùa. Tôi cứ thao thức ngồi bên bậu cửa, háo hức đợi bà về để được chia bánh oản, chia chuối. Khi ấy, không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng ếch kêu ộp ộp vang động cả bờ ao.
Bà lụi cụi thắp ngọn đèn dầu hỏa, một tay che gió, một tay xách đèn bước thấp bước cao trên triền đê vắng lặng. Ánh đèn dầu leo lét như con đom đóm nhỏ giữa đêm sâu, mang theo mùi khói nhang và cả thức quà chùa thơm thảo bà dành phần cho cháu. Có đêm đợi lâu quá, tôi ngủ quên luôn lúc nào không hay, chỉ đến khi cảm nhận được bàn tay gầy guộc của bà lay gọi dậy ăn bánh oản, tôi mới bừng tỉnh trong niềm vui sướng trẻ thơ.
Khi được nghỉ hè, con cháu đưa vào căn nhà nhỏ của bố tôi ở Sài Gòn - TP.HCM, bà ngẩn người ra ngay. Bà cứ đứng giữa nhà, ngửa cổ nhìn trân trân lên trần, mắt nheo nheo rồi thốt lên đầy kinh ngạc: “Ơ kìa, nhà bố Tuân có cái đèn treo ngược sáng nhỉ? Ở quê mình bà toàn phải châm lửa đèn dầu cực bỏ xừ, tối thui tối mò, sao cái đèn này nó dốc ngược đầu xuống mà vẫn sáng rực được thế kia hả con?”.
Cả nhà cười ồ, còn bà thì cứ tấm tắc khen cái “sự lạ” của ánh điện. Có dạo, thấy mấy chú thợ điện mặc bộ đồ bảo hộ màu cam đang hì hục kéo những sợi dây cáp khổng lồ đen xì băng qua khu phố, bà đứng tần ngần ngoài cửa, mặt lộ rõ vẻ lo lắng rồi ghé tai hỏi bố tôi: “Cái gì mà đen trùi trụi trông khiếp thế kia hả Tuân? Nó tròn dài như con trăn, eo ơi kinh nhỉ! Thế cái dây này nó có hút chết người không con?”.
Bố tôi phì cười, giải thích mãi đó là dây dẫn điện để thắp sáng cả khu phố, nhưng bà vẫn tặc lưỡi nửa tin nửa ngờ: “Hóa ra cái đèn treo ngược nó phải 'ăn' cái dây to tướng thế này mới chịu sáng hả con? Đồ điện thành phố đúng là... lạ thật!”.
Ngày ấy, cả bố và mẹ tôi đều là công nhân, những người lao động một đời gắn bó với vôi vữa, công trường và xưởng máy. Cuộc sống thời bao cấp thiếu thốn trăm bề, nhưng màu áo bảo hộ bạc phếch của bố mẹ luôn cháy khét mồ hôi của sự chắt chiu, hy sinh thầm lặng. Bố làm công nhân xây dựng vất vả lắm, nhưng may mắn bố bốc thăm trúng được chiếc quạt bàn. Đó là "gia bảo" quý nhất nhà, cái quạt cứ chạy ọc ạch, kêu rè rè như công nông mà ai đến chơi cũng phải trầm trồ ngưỡng mộ.
Không chỉ có quạt, mẹ tôi còn bốc thăm được một chiếc "váy bà" - thực chất là cái quần lửng viện trợ to rộng đến mức kỳ lạ. Tôi nhớ mãi cảnh bố và anh Giang mặc thử vào mà nó vẫn rộng thênh thang như cái bao tải, cả xóm cười chảy cả nước mắt. Những món đồ bốc thăm ấy, dù đơn sơ, nhưng là cả một niềm hãnh diện, là kết tinh từ những giọt mồ hôi công nhân trên những công trình kiến thiết đất nước nhọc nhằn.
Nhưng “phép màu” khiến bà hào hứng nhất vẫn là cái tivi đen trắng có lắp thêm tấm màng nhựa màu xanh cho giống... “tivi màu”. Cứ tối đến là xóm nhỏ vui như tết, lũ trẻ con kéo đến đông nghịt, ngồi bệt cả dưới sàn xi măng. Khổ nỗi, tivi cứ “nhiễu nhằng nhiễu nhịt”, thế là bố Tuân lại tất tả leo lên mái nhà chỉnh ăng ten. Ở dưới, cả xóm làm “đài chỉ huy” hò hét vang trời: “Sang trái tí... Ấy, quá rồi! Nét rồi! Đứng yên đấy nhé bố Tuân ơi!”.
Niềm vui ấy càng trọn vẹn khi chị cả Oanh dành dụm tiền mua vé số rồi trúng giải đặc biệt - tậu ngay chiếc đài VEF 206 đen bóng. Từ ngày có chiếc đài "ngoại" ấy, nhà tôi rộn ràng hẳn lên. Sáng sớm nghe tiếng đài báo thức, tối đến bà lại ngồi tựa lưng nghe ngâm thơ phát ra từ chiếc loa ấm áp. Bà cứ tấm tắc bảo: “Nhà bố Tuân sướng nhất, đèn treo ngược vẫn sáng lại không đổ dầu, tivi thì có người nói, lại còn có cái đài của con bé Oanh biết hát nữa!”.
Giờ đây, bố Tuân đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc bố trắng như sương, chiếc quạt năm nào giờ đã nằm yên trong góc ký ức. Mỗi tối ngồi xem chiếc tivi 4K sắc nét đến từng sợi tóc, bố lại nhìn cái điều khiển trên tay rồi mỉm cười xa xăm: “Ngày xưa mà có điện ổn định, tivi nét căng thế này thì bà nội sướng biết mấy con nhỉ? Nhớ cái hồi bà cứ sợ dây cáp điện hút người, giờ thì điện về tận từng ngõ nhỏ làng Lác - quê mình rồi”.
Năm 2026, nhìn lại hành trình 50 năm ngành điện thành phố mang tên Bác tôi thấy mình đã đi một quãng đường thật dài từ những đêm nhiễu sóng ấy. Những sợi dây cáp làm bà khiếp sợ năm xưa giờ đã được ngầm hóa dưới lòng đất tâm tình, những chiếc ăng ten hay đài VEF 206 đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử. Bà đã đi xa, nhưng hình ảnh bà ngước nhìn cái đèn treo ngược và bóng dáng bố Tuân trên mái nhà vẫn mãi là “nguồn năng lượng” thắp sáng trái tim tôi.
Cảm ơn ngành điện TP.HCM đã không chỉ mang tới ánh sáng, mà còn dệt nên những kỷ niệm gia đình vô giá, truyền lửa yêu thương, hạnh phúc qua bao thế hệ, để đến hôm nay chúng ta cùng nhau bước vào kỷ nguyên cất cánh.