Hai tuần trước, Thái tử Arab Saudi Mohammed bin Salman đã từ chối lời mời tham dự hội nghị thượng đỉnh G7 tại Pháp nhằm phản đối cách Mỹ xử lý cuộc xung đột ở Trung Đông, Wall Street Journal (WSJ) dẫn lời các nguồn tin am hiểu vấn đề cho hay.
Truyền thông Arab Saudi lúc bấy giờ đưa tin Thái tử đã giải thích trong một bức thư gửi nước chủ nhà Pháp rằng ông không thể tham dự do các cam kết có từ trước.
Phát ngôn viên Nhà Trắng Anna Kelly cho biết Washington và Riyadh vẫn duy trì mối quan hệ tuyệt vời. “Tổng thống Trump lắng nghe nhiều ý kiến khác nhau về bất kỳ vấn đề cụ thể nào và ông xem trọng ý kiến đóng góp của các đối tác trong khu vực”, bà nói. “Cuối cùng, ông đưa ra mọi quyết định dựa trên những gì tốt nhất cho người dân Mỹ”.
Tuy nhiên, Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio tuần trước đến thăm ba nước vùng Vịnh chịu ảnh hưởng nặng nề nhất bởi chiến sự Iran, gồm Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE), Kuwait và Bahrain, nhưng không đến Arab Saudi.
Giới chức Arab Saudi tỏ ra bất mãn và cho rằng quyết định của Ngoại trưởng Rubio là một hành động có tính toán nhằm thể hiện thái độ đối với Riyadh, theo các nguồn thạo tin.
Theo các bình luận viên của The Australian, những gì diễn ra cho thấy mối quan hệ Mỹ – Arab Saudi đang trải qua biến động nghiêm trọng và mọi thứ bắt đầu bùng nổ từ eo biển Hormuz.
Nguồn cơn rạn nứt
Hồi đầu tháng 5, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã khiến các quốc gia vùng Vịnh, trong đó có cả Arab Saudi, bất ngờ khi thông báo trên mạng xã hội về chiến dịch Dự án Tự do (Project Freedom) nhằm hộ tống các tàu chở dầu và tàu thương mại di chuyển qua eo biển Hormuz.
Chỉ vài giờ sau bài đăng của ông, tàu chiến Mỹ đã tiến vào vịnh Ba Tư để hỗ trợ bảo vệ tàu thuyền. Chiến đấu cơ, trực thăng tấn công và UAV cũng được Washington triển khai để yểm trợ từ trên không.
Theo các nguồn tin am hiểu vấn đề, Arab Saudi, quốc gia sở hữu những căn cứ và không phận mà Mỹ đang rất cần, tỏ ra vô cùng lo ngại trước chiến dịch này. Sau khi tham khảo ý kiến các cố vấn, Thái tử Arab Saudi đã thẳng thắn bày tỏ quan ngại với Tổng thống Trump rằng nỗ lực đó sẽ chọc giận Iran và Mỹ nên cân nhắc lại.
Khi Mỹ dẫn hai tàu hàng treo cờ nước này qua eo biển, Iran đã phóng hàng loạt tên lửa và máy bay không người lái (UAV) vào tàu thương mại, trụ sở hải quân Mỹ cùng một trung tâm trung chuyển dầu tại Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE), khiến nó bốc cháy dữ dội. Đây là đợt leo thang xung đột nghiêm trọng nhất kể từ khi Tổng thống Trump tuyên bố lệnh ngừng bắn hồi tháng 4.
Arab Saudi đã cấm Mỹ sử dụng các căn cứ quân sự và không phận của mình trong Dự án Tự do, hành động diễn ra sau khi Tổng thống Trump hạ thấp mức độ nghiêm trọng từ các cuộc tấn công của Iran, WSJ lúc bấy giờ đưa tin.
Quyết định của Arab Saudi khiến giới chức Mỹ hoàn toàn ngỡ ngàng, bởi về thực tế, nó gần như đã khai tử hoàn toàn Dự án Tự do.
Bước thay đổi đột ngột này đã thổi bùng căng thẳng lớn nhất trong quan hệ quốc phòng Mỹ – Arab Saudi trong những năm gần đây, đồng thời thúc đẩy một loạt cuộc điện đàm gay gắt giữa Tổng thống Trump và Thái tử Mohammed bin Salman.
Việc Arab Saudi chuyển dịch lập trường cũng khiến Israel và nước láng giềng UAE bất bình, làm sâu sắc thêm rạn nứt giữa hai cường quốc vùng Vịnh. UAE hồi tháng 4 tuyên bố rời khỏi OPEC, từ bỏ khối sản xuất dầu mỏ do Arab Saudi dẫn dắt để cam kết thắt chặt hơn nữa quan hệ an ninh với Mỹ và Israel.
Bất chấp áp lực, Arab Saudi vẫn kiên định với lập trường của mình. Họ chủ động tiếp cận Iran và tiếp nhận quân đội Pakistan, bên vừa ký liên minh quốc phòng mới với Riyadh và cũng là bên đang dẫn đầu những nỗ lực đàm phán nhằm chấm dứt cuộc xung đột đang làm chao đảo Trung Đông.
“Khi Iran và các bên khác cố tình kéo Arab Saudi vào lò lửa hủy diệt, ban lãnh đạo của chúng tôi đã chọn cách chịu đựng những tổn thất do một quốc gia láng giềng gây ra nhằm bảo vệ tính mạng và tài sản của người dân”, Hoàng tử Turki al-Faisal, thành viên cấp cao hoàng gia Arab Saudi, viết trên báo Arab News hồi tháng 5.
Bất đồng âm ỉ
Mối quan hệ chặt chẽ giữa Mỹ và Arab Saudi đã giúp đảm bảo dòng chảy tự do của dầu mỏ, đồng thời giúp Mỹ giữ thế cân bằng trong khu vực khi đang gánh vác cam kết bảo vệ lớn đối với Israel. Riyadh trong khi đó là khách hàng mua nhiều vũ khí từ Washington, đồng thời là nhà đầu tư lớn vào Mỹ với các dự án chuỗi cung ứng khoáng sản then chốt, AI và hợp tác hạt nhân dân sự.
Quân đội Mỹ bắt đầu lập căn cứ tại Arab Saudi từ năm 1945 và mở rộng quy mô trong các cuộc chiến tại Iraq. Trong nhiệm kỳ đầu tiên của Tổng thống Trump, Mỹ đã tăng cường hiện diện tại căn cứ không quân Hoàng tử Sultan của Arab Saudi, chủ yếu nhằm tạo lá chắn chống lại Iran.
Mối quan hệ song phương từng rơi vào căng thẳng sau vụ khủng bố 11/9/2001, do những hoài nghi về mối liên hệ giữa Osama bin Laden với Arab Saudi. Qua các năm, Mỹ đã phải giảm bớt, thậm chí có thời điểm phải rút hẳn lực lượng khỏi các căn cứ tại Arab Saudi do những tính toán chính trị và phản ứng bất bình từ người dân nước này khi thấy quân đội nước ngoài đồn trú trên nơi vốn là quê hương của những thánh địa Hồi giáo thiêng liêng nhất.
Năm 2020, ông Trump cũng ra lệnh rút các hệ thống phòng thủ tên lửa Patriot khỏi Arab Saudi sau một bất đồng về sản lượng dầu mỏ, với lý do rằng những hệ thống này không còn cần thiết cho nỗ lực phòng thủ tại đây.
Thái tử Arab Saudi đã đặt cược rất lớn vào mối quan hệ với Tổng thống Trump trong nhiệm kỳ thứ hai của ông. Chiến lược đó đã đem lại quả ngọt bằng chuyến thăm Nhà Trắng hồi mùa thu năm ngoái, nơi ông Trump dành lời khen ngợi cho lãnh đạo Arab Saudi, đồng thời gạt đi những lo ngại về vụ sát hại nhà báo Jamal Khashoggi vào năm 2018 tại lãnh sự quán nước này ở Thổ Nhĩ Kỳ, sự việc từng khiến Thái tử bị giới chức Mỹ, trong đó có nhiều thành viên quốc hội, xa lánh.
Nhưng Washington và Riyadh chưa bao giờ thực sự đồng lòng về cuộc chiến với Tehran. Arab Saudi cùng các cường quốc vùng Vịnh khác hồi đầu năm đã vận động chính quyền Mỹ suốt nhiều tuần để tìm kiếm một giải pháp ngoại giao, sau khi Mỹ tăng cường lực lượng trong khu vực và yêu cầu các đồng minh sẵn sàng cho một cuộc tấn công lớn.
Giới chức Arab cho biết Arab Saudi đã cảnh báo Nhà Trắng rằng bất kỳ nỗ lực nào nhằm lật đổ chính quyền Iran cũng sẽ khiến eo biển Hormuz bị đóng, gây chao đảo thị trường dầu mỏ và tổn hại đến nền kinh tế Mỹ, đồng thời phá vỡ ổn định của chính họ cũng như cả khu vực. Arab Saudi cùng các quốc gia vùng Vịnh khác tuyên bố công khai rằng họ sẽ không cho phép Mỹ sử dụng căn cứ quân sự hoặc không phận của mình để tấn công Iran.
Bất chấp điều đó, Mỹ vẫn cùng Israel phát động chiến dịch nhắm vào Iran, khiến Arab Saudi càng thêm lo ngại rằng những gì họ đầu tư vào mối quan hệ với Mỹ sẽ không mang lại tác dụng thực tế nào, theo các quan chức khu vực.
Iran đáp trả bằng cách phóng tên lửa và UAV vào các khu dân cư, hạ tầng năng lượng và sân bay tại loạt nước vùng Vịnh nhằm đẩy cái giá về kinh tế và chính trị của cuộc xung đột lên cao.
Dù ban đầu do dự, Arab Saudi và các quốc gia vùng Vịnh khác sau đó vẫn cho phép Mỹ sử dụng căn cứ và không phận để tấn công Iran. Một số nước, trong đó có Arab Saudi, còn tham gia tích cực hơn khi thực hiện nhiều cuộc không kích vào các mục tiêu như trận địa tên lửa và UAV Iran, các quan chức Mỹ và một quan chức vùng Vịnh cho biết. Riyadh hiện vẫn chưa công khai thừa nhận những cuộc tấn công đó.
Nhưng Iran đã chống chịu được chiến dịch không kích khốc liệt này và khiến vùng Vịnh rơi vào hỗn loạn khi đánh trúng nhiều hạ tầng năng lượng quan trọng như dự án khí đốt tự nhiên Ras Laffan tại Qatar, trung tâm dầu mỏ Fujairah ở UAE và tổ hợp dầu khí Ras Tanura ở Arab Saudi. Ban lãnh đạo cứng rắn của Iran, với nòng cốt là Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC), đã củng cố quyền lực và ngày càng tỏ ra quyết liệt hơn xuyên suốt cuộc chiến.
Do lo ngại Iran và lực lượng Houthi do Tehran hậu thuẫn sẽ tiếp tục tấn công vào các tuyến xuất khẩu năng lượng ở Biển Đỏ, Thái tử Arab Saudi đã thay đổi chiến lược và bắt đầu nỗ lực hạ nhiệt căng thẳng.
Arab Saudi đã phàn nàn với Mỹ rằng các cuộc tấn công của UAE vào Iran, vốn diễn ra từ những ngày đầu cuộc chiến và tiếp diễn đến tận một ngày sau khi lệnh ngừng bắn hồi tháng 4 được công bố, đang làm gia tăng nguy cơ các cơ sở năng lượng trong khu vực bị Tehran tấn công, theo một số nguồn tin am hiểu vấn đề.
Riyadh muốn Washington gây sức ép buộc Abu Dhabi ngừng các cuộc tấn công trả đũa và tham gia vào nỗ lực ngoại giao của các nước trong khu vực. Họ đồng thời hối thúc Mỹ dỡ bỏ lệnh phong tỏa các cảng biển Iran và quay trở lại bàn đàm phán, do lo ngại động thái bóp nghẹt thương mại Iran có thể khiến giới lãnh đạo nước này leo thang xung đột và làm gián đoạn các tuyến hàng hải quan trọng khác.
Dù vậy, ông Trump vẫn duy trì lệnh phong tỏa cảng biển của Iran, phớt lờ mối lo ngại từ Arab Saudi.
Sau khi đóng không phận ngăn Mỹ thực hiện chiến dịch “Dự án Tự do”, Arab Saudi cuối cùng vẫn phải dỡ bỏ các hạn chế sau khi giới chức Mỹ cảnh báo rằng Riyadh sẽ không còn nằm trong danh sách ưu tiên nhận vũ khí phòng thủ từ Washington nếu không nhượng bộ, các quan chức Arab cho biết.
Mỹ đã không tái khởi động Dự án Tự do, chiến dịch từng huy động lượng lớn khí tài quân sự để bảo vệ tàu bè. Thay vào đó, họ âm thầm phối hợp để các tàu rời khỏi Vịnh trong đêm tối và tắt hoàn toàn thiết bị định vị.
Chính quyền Tổng thống Trump đang cân nhắc giảm bớt hiện diện quân sự tại Arab Saudi để tập trung lực lượng tại các quốc gia ủng hộ họ mạnh mẽ hơn trong cuộc chiến, trong đó có Israel và Jordan, theo các nguồn tin am hiểu sự việc. Giới chức Mỹ cũng lưu ý rằng kế hoạch này mới ở giai đoạn đầu và chưa có quyết định chính thức nào được đưa ra.
“Thỏa thuận giữa Thái tử với Iran thông qua vai trò trung gian của Pakistan đã mang lại kết quả, đồng nghĩa với việc phần lớn cơ sở hạ tầng của Arab Saudi vẫn an toàn và không bị nhắm mục tiêu, giúp họ có thể tách rời khỏi chính sách chung của Mỹ”, Umer Karim, nhà phân tích chính sách đối ngoại và địa chính trị Arab Saudi tại Trung tâm Nghiên cứu và Khảo cứu Hồi giáo Vua Faisal, nhận xét. “Một rạn nứt lớn hơn với Mỹ rõ ràng sẽ mở ra chiếc hộp Pandora đầy rắc rối và cả hai bên cần cố gắng tránh điều đó”.
Kết quả kiểm 98,15% tổng số phiếu trong cuộc bầu cử ngày 12/4 tại Hungary cho thấy đảng Tisza của ông Peter Magyar sẽ nắm 138 trong tổng số 199 ghế tại quốc hội, vượt mức đa số 2/3 cần thiết để tự thành lập chính phủ mà không cần xây dựng liên minh cầm quyền, cũng như có thể thông qua các thay đổi lớn về luật và hiến pháp. Đảng Fidesz của Thủ tướng Viktor Orban giành khoảng 55 ghế.
Thủ tướng Orban, 62 tuổi, cùng ngày thừa nhận thất bại, mô tả đây là "kết quả đau đớn", cho thấy đảng Fidesz "không còn được người dân tin tưởng giao phó trách nhiệm và cơ hội lãnh đạo". Kết quả này khép lại 16 năm cầm quyền của ông Orban, và ông Magyar, 45 tuổi, dự kiến là Thủ tướng tiếp theo của Hungary.
Magyar sinh năm 1981 trong một gia đình luật sư truyền thống bảo thủ. Ông quan tâm đến chính trường khi mới 9 tuổi, từng dán ảnh các chính trị gia Hungary kín tường trong nhà ở Budapest. Trong số này có ông Orban, một luật sư trẻ tuổi nổi bật trong phong trào dân chủ tại Hungary lúc đó.
"Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã bị cuốn theo bầu không khí náo nhiệt quanh sự thay đổi chính quyền", ông Magyar chia sẻ trên podcast Fokuszcsoport năm 2025.
Magyar học trung học tại một trường nam sinh Công giáo danh tiếng gần trung tâm Budapest, rồi học ngành luật tại Đại học Công giáo Pazmany Peter, tốt nghiệp năm 2004. Trong thời gian học đại học, Magyar gặp Judit Varga, một ngôi sao đang lên của Fidesz, đảng mà ông gia nhập năm 2002.
Magyar kết hôn với Varga năm 2006 và có ba con trai. Cả gia đình đến Brussels, Bỉ sinh sống khi bà Varga được chọn làm cố vấn chính sách cho các nghị sĩ Hungary tại Nghị viện châu Âu giai đoạn 2009-2018.
Ông Magyar mô tả bản thân là người có đức tin, thích nấu ăn và chơi bóng đá cùng bạn bè và các con. Những người quen biết Magyar cho rằng ông là người cầu toàn, dễ nóng nảy, nhưng cũng sẵn sàng xin lỗi khi nhận ra thiếu sót của mình.
Bà Varga trở về Hungary năm 2018 và được Thủ tướng Orban bổ nhiệm làm Bộ trưởng Tư pháp một năm sau đó, trong khi ông Magyar làm việc cho một ngân hàng quốc doanh, rồi lãnh đạo một cơ quan cho sinh viên vay vốn.
Ông Magyar ly hôn với bà Varga năm 2023. Cùng năm, bà Varga rời cương vị Bộ trưởng Tư pháp để đại diện Fidesz tham gia tranh cử vào Nghị viện châu Âu diễn ra vào tháng 6/2024. Tuy nhiên, kế hoạch này đã sụp đổ khi Fidesz vướng bê bối làm rung chuyển đảng cầm quyền ngay đầu năm 2024.
Tổng thống Hungary khi đó là bà Katalin Novak đã ân xá một cựu quan chức bị kết án vì giúp che đậy hành vi lạm dụng trẻ em tại một trại trẻ mồ côi. Diễn biến khiến hình ảnh mà ông Orban xây dựng rằng chính phủ là lực lượng bảo vệ các giá trị gia đình bị ảnh hưởng. Những người có liên quan đến lệnh ân xá, trong đó có bà Varga, từ chức.
"Đây chính là lúc Hungary có nhu cầu tìm kiếm một người có thể thách thức ông Orban", Peter Kreko, nhà khoa học chính trị tại viện chính sách Political Capital, trụ sở Budapest, nói với CNN. "Và ông Magyar đã tiến ra chính trường".
Tháng 2/2024, Magyar có cuộc phỏng vấn gây chú ý với hãng tin Partizan, trong đó ông cáo buộc Thủ tướng Orban cùng các đồng minh "trốn sau váy phụ nữ" trong bê bối ân xá. Magyar còn tiết lộ những thông tin mà ông nói là "có được nhờ thời gian làm việc thân cận với giới cầm quyền".
"Vài gia đình đang kiểm soát một nửa đất nước", ông Magyar nói. Video cuộc phỏng vấn thu hút gần 3 triệu lượt xem tại một quốc gia chưa đến 10 triệu người.
Tháng 3/2024, Magyar cho biết ông muốn tham gia cuộc bầu cử Nghị viện châu Âu, nhưng không kịp lập đảng mới. Ông chọn gia nhập Tisza, đảng được thành lập từ năm 2020 nhưng không mấy nổi bật, và nhanh chóng thăng tiến, trở thành lãnh đạo đảng này. Tisza sau đó giành gần 30% số phiếu trong cuộc bầu cử, giúp đảng có 7 ghế tại Nghị viện châu Âu.
Magyar ngày càng nổi bật với cam kết chống tham nhũng và cải thiện dịch vụ công. Ông thu hút sự ủng hộ trong bối cảnh kinh tế trì trệ, tìm cách kết nối với cử tri khi liên tục đến thăm các thị trấn và thành phố, đồng thời thường ở lại hàng giờ sau bài phát biểu để gặp gỡ người dân địa phương.
Trong chiến dịch tranh cử, Magyar tập trung vào các vấn đề trong nước như kinh tế và tham nhũng, còn ông Orban lại chủ yếu tập trung vào chính sách đối ngoại và quan hệ với các lãnh đạo thế giới.
Theo chuyên gia Kreko, ông Orban đã không tìm được một chiến lược hiệu quả để đối phó với Magyar. Hiểu rõ cách hệ thống vận hành, Magyar có thể "đi trước một bước" và ngăn chặn các đòn công kích trước khi chúng phát huy tác dụng.
Hồi tháng 2, Magyar cáo buộc Fidesz muốn hạ bệ ông bằng cách dọa công bố một video quay lén ông trong "một khoảnh khắc riêng tư với bạn gái" năm 2024.
"Vâng, tôi là một người đàn ông 45 tuổi, tôi cũng có đời sống tình dục. Với một bạn gái đã trưởng thành. Những người hèn nhát ở Fidesz, hãy cứ việc tung hết ra", ông Magyar viết trên Facebook, giúp dập tắt bê bối.
Đồng thời, Magyar khiến Fidesz khó có thể gán cho ông hình ảnh một chính trị gia theo khuynh hướng tự do. Trong khi Thủ tướng Orban liên tục công kích Ukraine, Magyar cũng có cách tiếp cận tương tự, nhưng tránh thảo luận sâu về chính sách đối ngoại.
Sự im lặng này khiến một số người lo ngại Hungary dưới thời Magyar có thể sẽ cản trở các nỗ lực của Liên minh châu Âu trong việc hỗ trợ Ukraine. Tuy nhiên, ông Mujtaba Rahman, giám đốc phụ trách châu Âu của Eurasia Group, cho rằng nhiều người ở Brussels hiểu ông Magyar đơn giản đang tìm cách tránh tạo ra "điểm yếu" để Fidesz khai thác.
Chiến thắng của đảng Tisza có thể tác động đến quan hệ giữa Hungary và EU, trong đó có khả năng thúc đẩy những tiến trình hợp tác và giải quyết bất đồng tồn tại trước đây.
Tuy nhiên, nhiều người dân Hungary, thậm chí cả phe phản đối ông Orban, vẫn tỏ ra thận trọng với ông Magyar.
"Ông Magyar đã tập hợp được một liên minh rất rộng, từ cánh hữu bảo thủ cho đến những người theo chủ nghĩa tự do cấp tiến và cánh tả cứng rắn", ông Kreko nói. "Liệu Magyar có thể duy trì được liên minh này hay không vẫn còn là điều chưa thể biết trước".
Ngày 26-4 giờ Mỹ, trang Axios cho biết đề xuất mới đã được chuyển đến Mỹ thông qua các nhà trung gian hòa giải Pakistan.
Theo đó, đề xuất này tập trung vào việc ưu tiên giải quyết cuộc khủng hoảng eo biển Hormuz và lệnh phong tỏa của Mỹ. Ngoài ra, lệnh ngừng bắn sẽ được gia hạn trong thời gian dài hoặc các bên sẽ đồng ý chấm dứt chiến tranh vĩnh viễn.
Cuối cùng, các cuộc đàm phán hạt nhân sẽ chỉ bắt đầu ở giai đoạn sau, sau khi eo biển được mở cửa và lệnh phong tỏa được dỡ bỏ.
Nhà Trắng đã nhận được đề xuất này nhưng chưa rõ liệu Mỹ có sẵn sàng xem xét nó hay không.
Theo giới quan sát, trong bối cảnh đàm phán bế tắc, đề xuất của Iran sẽ cho phép bỏ qua vấn đề hạt nhân để tiến tới một thỏa thuận nhanh hơn.
Nhưng việc dỡ bỏ lệnh phong tỏa và chấm dứt chiến tranh sẽ làm mất đòn bẩy của Tổng thống Donald Trump trong đàm phán nhằm loại bỏ kho dự trữ uranium làm giàu của Iran và ngăn Tehran làm giàu uranium trong tương lai.
Ba quan chức Mỹ tiết lộ ông Trump dự kiến sẽ tổ chức một cuộc họp về Iran trong ngày 27-4, giờ địa phương, với sự tham gia của đội ngũ an ninh quốc gia và chính sách đối ngoại hàng đầu của mình. Một nguồn tin cho biết họ sẽ thảo luận về tình trạng bế tắc trong các cuộc đàm phán và các bước tiếp theo có thể.
Trong cuộc phỏng vấn với Đài Fox News cuối tuần trước, ông Trump đã phát tín hiệu sẽ tiếp tục phong tỏa hải quân, làm tắc nghẽn xuất khẩu dầu mỏ của Iran, với hy vọng điều đó sẽ buộc Tehran phải nhượng bộ.
"Khi bạn có một lượng lớn dầu mỏ đang chảy qua hệ thống của mình... nếu vì bất kỳ lý do gì mà đường ống này bị đóng lại bởi không thể đưa dầu vào container hoặc tàu, điều xảy ra là đường ống đó sẽ nổ tung từ bên trong. Họ chỉ còn khoảng ba ngày trước khi điều đó xảy ra", nhà lãnh đạo Mỹ nêu.
Cuối tuần qua, cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran rơi vào khủng hoảng sau khi chuyến đi của Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi tới Pakistan không có tiến triển nào.
Nhà Trắng đã thông báo các đặc phái viên của ông Trump là Steve Witkoff và Jared Kushner sẽ gặp ông Araghchi tại Islamabad, nhưng phía Iran không đưa ra cam kết nào. Ông Trump thông báo rằng lập trường của Iran khiến ông hủy chuyến đi của đoàn Mỹ.
Một số nguồn tin cho biết ông Araghchi đã nêu kế hoạch bỏ qua vấn đề hạt nhân trong các cuộc gặp của mình tại Islamabad. Theo một nguồn tin khác, ông Araghchi đã nói rõ với các nhà trung gian hòa giải Pakistan, Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ và Qatar rằng không có sự đồng thuận nào trong giới lãnh đạo Iran về cách giải quyết các yêu cầu của Mỹ.
Washington muốn Tehran đình chỉ việc làm giàu uranium trong ít nhất một thập kỷ và loại bỏ uranium đã làm giàu khỏi nước này.
Bộ Quốc phòng Mỹ ngày 28/4 đệ trình lên quốc hội bản đề xuất, trong đó đề nghị các nghị sĩ luật hóa việc đổi tên cơ quan này thành "Bộ Chiến tranh". "Việc sửa tên gọi của Bộ là lời nhắc nhở cơ bản về tầm quan trọng cũng như sự tôn trọng đối với nhiệm vụ cốt lõi của chúng ta, đó là chiến đấu và giành chiến thắng trong các cuộc chiến tranh", đề xuất nêu rõ.
Tổng thống Donald Trump hồi tháng 9/2025 ký sắc lệnh đổi tên Bộ Quốc phòng Mỹ thành Bộ Chiến tranh, cho biết quyết định đã gửi đi "thông điệp chiến thắng" đến toàn thế giới. Ông cho rằng tên gọi Bộ Quốc phòng đã được sử dụng hơn 70 năm và "mang tính chính trị thái quá".
Tuy nhiên, quyết định đổi tên chỉ có hiệu lực chính thức sau khi được quốc hội Mỹ phê duyệt. Hiện tại, Bộ Chiến tranh chỉ là tên gọi phụ, không phải tên chính thức của Bộ Quốc phòng Mỹ.
Lầu Năm Góc cho hay sự thay đổi này sẽ không tác động đáng kể tới ngân sách quốc phòng năm tài khóa 2027, vì hầu hết chi phí sẽ được chi trả từ ngân sách năm tài khóa 2026.
Theo Lầu Năm Góc, việc đổi tên từ Bộ Quốc phòng sang Bộ Chiến tranh ước tính tiêu tốn khoảng 52 triệu USD. Con số này thấp hơn nhiều so với dự báo của Văn phòng Ngân sách Quốc hội hồi tháng 1, khi cơ quan này ước tính chi phí đổi tên có thể lên tới 125 triệu USD, nếu được áp dụng "rộng rãi và nhanh chóng".
Trong đó, khoảng 3,5 triệu USD được dành cho các ban bệ quân sự, 3 triệu USD cho văn phòng Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth và bộ tư lệnh các quân chủng ở Washington, khoảng 44,6 triệu USD được phân bổ cho các cơ quan quốc phòng và hoạt động thực địa của bộ.
Đề xuất đổi tên Bộ Quốc phòng thành Bộ Chiến tranh sẽ dẫn đến khoảng 7.600 thay đổi trong luật liên bang. Lầu Năm Góc đã thay đổi trang web cùng các tài khoản mạng xã hội của mình để thể hiện quyết định đổi tên và biển tên của Bộ trưởng Pete Hegseth cũng đã được sửa thành "Bộ trưởng Chiến tranh".
Tên gọi "Bộ Chiến tranh" cũng đã được Lầu Năm Góc sử dụng trong thư từ chính thức cũng như các thông báo công khai. Dự luật về việc đổi tên này đã được nghị sĩ Cộng hòa Greg Steube đệ trình ở Hạ viện và thượng nghị sĩ Mike Lee đệ trình ở Thượng viện.
Tổng thống Mỹ George Washington thành lập Bộ Chiến tranh vào năm 1789. Năm 1947, cơ quan này được tái cấu trúc dưới thời tổng thống Harry Truman và được đổi tên thành Bộ Quốc phòng vào năm 1949.