Chỉ vì những hành động tưởng chừng vô hại với chú vẹt cưng, một nam tài xế đã phải nhập viện trong tình trạng nguy kịch với tổn thương phổi nghiêm trọng, kèm theo suy giảm chức năng gan và thận.
Ngày càng nhiều người lựa chọn nuôi vẹt và các loài chim cảnh như một người bạn đồng hành. Trên mạng xã hội, không khó để bắt gặp những hình ảnh chủ nuôi cho chim đậu trên vai, trên đầu, bế bồng, vuốt ve hay thậm chí mớm thức ăn bằng miệng.
Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo, việc tiếp xúc quá gần với chim cảnh nếu không đúng cách có thể làm tăng nguy cơ mắc những bệnh truyền từ động vật sang người, trong đó có sốt vẹt (Psittacosis) căn bệnh có thể gây viêm phổi nặng và đe dọa tính mạng.
Theo Hoa Tây Đô Thị báo và Cover News (Trung Quốc), ông Lý, một tài xế đường dài ngoài 40 tuổi sống tại Thành Đô, nuôi một chú vẹt nhỏ để bầu bạn trong những chuyến xe kéo dài nhiều ngày.
Vì quá yêu quý thú cưng, ông thường xuyên để vẹt đậu trên vai, trên đầu, cầm trên tay để chơi và đặc biệt có thói quen dùng miệng mớm thức ăn cho chim.
Suốt hai năm, mọi thứ diễn ra bình thường cho đến khi ông bất ngờ sốt cao liên tục tới 39,4°C, kèm theo ho dữ dội, khó thở và đau nhức toàn thân.
Cho rằng mình chỉ bị cảm cúm do làm việc quá sức, ông tự mua thuốc hạ sốt và kháng sinh nhóm cephalosporin để điều trị tại nhà. Thế nhưng tình trạng không những không cải thiện mà ngày càng nặng hơn. Chỉ đến khi kiệt sức và không thể tiếp tục lái xe, ông mới đến bệnh viện.
Tại Bệnh viện Đa khoa số 1 Thành Đô, bác sĩ phát hiện hai lá phổi của bệnh nhân xuất hiện nhiều tiếng ran bất thường. Kết quả chụp CT cho thấy phổi đã đông đặc trên diện rộng với các dấu hiệu tổn thương nặng, nghiêm trọng hơn nhiều so với viêm phổi do cúm thông thường.
Do nhập viện muộn sau nhiều ngày tự điều trị, chức năng gan và thận của ông cũng đã bị ảnh hưởng.
Ngay lập tức, bệnh nhân được nhập viện cấp cứu và thực hiện nội soi phế quản cùng các xét nghiệm chuyên sâu.
Kết quả xác định ông mắc sốt vẹt (Psittacosis) do vi khuẩn Chlamydia psittaci gây ra.
Theo các bác sĩ, Chlamydia psittaci là vi khuẩn lây truyền từ chim sang người. Không chỉ vẹt, nhiều loài chim cảnh như sáo, họa mi, bồ câu, cũng như gia cầm đều có thể mang mầm bệnh dù hoàn toàn không biểu hiện triệu chứng.
Người nuôi có thể nhiễm bệnh qua hai con đường chính:
Hít phải vi khuẩn trong không khí: Phân và lông chim sau khi khô có thể tạo thành các hạt bụi li ti chứa vi khuẩn. Trong không gian kín như cabin xe tải, người nuôi dễ hít phải chúng trong thời gian dài.
Tiếp xúc trực tiếp: Vi khuẩn có thể xâm nhập qua niêm mạc mắt, mũi, miệng khi mớm thức ăn cho chim hoặc do chạm vào chim rồi đưa tay lên mặt trước khi rửa sạch.
Các bác sĩ cho biết, sốt vẹt thường khởi phát với những triệu chứng giống cúm như sốt cao, đau đầu, đau mỏi cơ, ho và mệt mỏi. Chính vì vậy, nhiều người dễ chủ quan hoặc tự dùng thuốc tại nhà.
Trong trường hợp của ông Lý, việc sử dụng kháng sinh không phù hợp khiến bệnh tiếp tục tiến triển, gây tổn thương phổi nghiêm trọng.
Nếu không được chẩn đoán đúng và điều trị bằng kháng sinh đặc hiệu, bệnh có thể dẫn đến viêm phổi nặng, tổn thương gan, lách, thận và nhiều biến chứng nguy hiểm khác. Một số trường hợp phải điều trị tại phòng hồi sức tích cực (ICU), thậm chí cần hỗ trợ bằng hệ thống tim phổi nhân tạo ECMO.
May mắn, sau khi được xác định đúng nguyên nhân và chuyển sang phác đồ điều trị phù hợp, tình trạng của ông Lý cải thiện rõ rệt và được xuất viện sau khoảng một tuần.
Các chuyên gia khuyến cáo, nuôi chim cảnh không đồng nghĩa với việc phải hạn chế hoàn toàn việc tiếp xúc, nhưng cần thực hiện đúng các biện pháp phòng ngừa để bảo vệ sức khỏe:
– Không hôn, mớm thức ăn bằng miệng hoặc để chim tiếp xúc trực tiếp với vùng mắt, mũi, miệng.
– Đeo khẩu trang và găng tay khi vệ sinh lồng chim; rửa tay kỹ sau khi tiếp xúc.
– Chỉ mua chim từ nguồn uy tín, có kiểm dịch và cách ly chim mới trước khi nuôi chung.
– Hạn chế để chim tiếp xúc với chim hoang dã nhằm giảm nguy cơ mang mầm bệnh.
Nếu xuất hiện sốt cao kéo dài, ho hoặc khó thở sau khi tiếp xúc với chim, cần đến cơ sở y tế và chủ động thông báo tiền sử nuôi hoặc tiếp xúc với chim để được chẩn đoán kịp thời.
Mỗi khi công ty có đợt đi du lịch, thường là đi biển vài ngày, chị Thúy Hà (31 tuổi, TP.HCM) đều tìm cớ bận rộn để được ở nhà.
Đồng nghiệp hỏi lý do, chị Hà chỉ nói con cái còn nhỏ, chồng cũng đi làm cả ngày, không sắp xếp được thời gian.
"Vậy đưa cả nhà đi cùng, có chế độ cho gia đình đi chung mà?". Nghe cô đồng nghiệp thân ra sức rủ rê, Hà lắc đầu nguây nguẩy. Những lần sau này, mọi người đã quá rành suy nghĩ của chị nên không ai miễn cưỡng rủ nữa.
Là nhân viên mẫn cán, Hà không có điểm gì để chê trong công việc. Tuy nhiên, hầu như chưa ai rủ được chị đi đâu như cà phê, đi ăn cùng mọi người, hoặc ghé nhà một đồng nghiệp nào đó nấu nướng cuối tuần.
Chị tâm sự: "Cuối tuần tôi ở nhà cùng con gái làm bài tập, rồi dọn dẹp nhà cửa, tối cả nhà đi dạo phố. Tôi lười đi chơi lắm, với mình phải tranh thủ lo cho chồng, cho con. Chưa kể nếu đi chơi phải chuẩn bị nhiều thứ, quần áo đồ đạc, con đi về lại hay cảm sốt".
Cứ vậy, dù có nhiều cơ hội đi chơi, thậm chí nhóm bạn thân hay đi du lịch ngắn ngày, nhưng luôn không có mặt chị. Cho đến hôm nọ, cô bạn trong nhóm sắp đi Mỹ định cư, tha thiết lắm chị mới đồng ý đi biển một chuyến 3 ngày 2 đêm. Không ngờ, chuyến đi làm chị thay đổi suy nghĩ về việc có nên để chồng con ở nhà, còn mình đi một mình không.
Trong chuyến đi, mấy cô bạn của Hà chuẩn bị từ khâu đặt vé, đặt phòng, cho đến ăn gì chơi gì... Chị kể: "Tôi chỉ đem theo vài bộ đồ, ra biển cả nhóm còn hứng lên rủ nhau đi mua đầm dài để chụp ảnh, mua trang sức vỏ sò ốc. Bữa tối đầu tiên nhớ con lắm, nhưng gọi về thì hai cha con đang dẫn nhau đi ăn tiệm vui vẻ và dặn tôi cứ đi chơi thoải mái".
Chị chợt nhận ra, lâu lâu để cả mình và chồng con có chút thời gian riêng để... nhớ nhau cũng là điều tốt.
Đi chơi về, chị như được tiếp thêm năng lượng chứ không hề mệt mỏi hay có cảm giác áy náy với con. Những tấm ảnh đẹp, những khi ngồi ăn uống tâm sự với nhóm bạn khiến những căng thẳng, lo toan trong chị cũng tan biến theo. "Lần tới công ty đi chơi, tôi sẽ rủ gia đình mình đi chung", chị nói chắc nịch.
Nếu như chị Thúy Hà không nỡ xa chồng con dù chỉ một ngày thì câu chuyện của chị Phương Nga (38 tuổi, P.Thủ Dầu Một, TP.HCM) hoàn toàn ngược lại. Bạn bè vẫn hay đùa chị Nga là "cánh chim không mỏi".
Từ thời còn đi học, chị đã là giọng ca quen thuộc trong các chương trình văn nghệ của trường, hoạt động đoàn hội hay những buổi giao lưu bạn bè.
Lấy chồng năm 25 tuổi rồi lần lượt sinh hai con, cuộc sống của chị Nga xoay quanh việc rửa bình sữa, chăm con và vun vén gia đình. Dù có một cuộc hôn nhân bao người mơ ước, thế nhưng sâu thẳm trong lòng, chị vẫn luôn nhớ về những ngày tháng tuổi trẻ đầy sôi nổi của mình.
Khi các con lớn hơn, chị Nga bắt đầu quay lại với những cuộc hẹn bạn bè, những đêm ca hát và những hoạt động xã hội ngắn ngày. May mắn là chị luôn được chồng ủng hộ. "Anh nói ai cũng cần có những khoảng trời riêng để nuôi dưỡng tâm hồn mình", chị Nga nói.
Nhưng chính những lần đi xa khiến chị có dịp nhìn lại. Có lần chị cùng nhóm bạn đi thiện nguyện ba ngày ở miền Trung thì cậu con trai út bất ngờ sốt cao phải nhập viện, chồng chị tức tốc gác hết công việc để đưa con đi khám. Nhận được điện thoại của chồng, chị cũng lập tức thu xếp trở về nhà.
Trên chuyến xe hôm ấy, lần đầu tiên chị cảm nhận rõ sự giằng co giữa niềm vui riêng và trách nhiệm của một người mẹ.
"Tôi từng nghĩ phải sống lại những năm tháng tuổi trẻ cho bằng được. Nhưng rồi tôi nhận ra thanh xuân đẹp chính vì nó đã qua. Mình có thể nhớ lại bằng sự bồi hồi và khao khát nhưng không thể cứ đắm chìm trong những cảm xúc của ngày xưa được vì mình đã có gia đình và phải có trách nhiệm với cuộc sống hiện tại", chị tâm sự.
Bây giờ, chị Nga vẫn đi chơi, vẫn gặp gỡ bạn bè mỗi khi có dịp. Chỉ khác là chị không còn đi để "níu kéo thanh xuân" mà xem đó như khoảng thời gian để thư giãn, đổi gió sau những bộn bề thường ngày. Quan trọng là sau mỗi chuyến đi, điều khiến chị mong nhất vẫn là được trở về bên chồng con, với cuộc sống bình yên mà mình đã lựa chọn và vun đắp từng ngày.
Ít ai nghĩ lá tre trước đây rụng bỏ đi giờ thành hàng xuất khẩu, được bán với giá khá đắt. Lá tre Việt Nam được ưa chuộng ở nước ngoài do chất lượng tốt và có mùi thơm đặc trưng.
oại lá tre được thu mua để xuất khẩu là tre bát độ (hay còn gọi là bương). Tre bát độ rất khác với lá tre thường. Chúng có kích cỡ to hơn hẳn.
Tre bát độ là loại cây mọc hoang, xuất hiện rất nhiều ở vùng cao và cả đồng bằng. Hiện ở Yên Bái, Bắc Giang, Thanh Hóa, Sóc Sơn - Hà Nội... có rất nhiều người dân trồng tre bát độ để xuất khẩu.
Tre bát độ, hay còn gọi là cây bương, là loại cây mọc hoang, được trồng rất nhiều ở vùng cao và cả đồng bằng. Trước người dân trồng tre bát độ chỉ dùng cây còn lá thì bỏ đi. Nhưng vài năm lại đây, lá tre bát độ tươi và khô lại trở thành mặt hàng xuất khẩu, đem lại thu nhập khả quan cho người dân.
Trên chợ mạng và các group bán hàng online, rất nhiều tiểu thương công khai thu mua lá tre bát độ với số lượng không giới hạn và giá không hề rẻ. Họ thu mua rồi bán lại cho các thương lái xuất khẩu sang Đài Loan với giá 10.000 đồng/kg lá tre tươi và 40.000 đồng/kg lá tre khô.
Lá tre bát độ có kích cỡ to hơn hẳn lá tre thường. Chúng được làm sạch bằng phương pháp tự nhiên, không dùng hóa chất nên được xuất khẩu ra nước ngoài để làm vật liệu gói bánh, gói thực phẩm...
Đáng chú ý tên các sàn thương mại điện tử quốc tế như Alibaba, lá tre được chào bán với mức giá khá đa dạng. Với đơn hàng số lượng lớn từ vài trăm kg, giá lá tre tươi hoặc khô phổ biến khoảng 1-5 USD/kg (26.000-132.000 đồng/kg), tùy chủng loại và quy mô đặt mua. Một số sản phẩm bán lẻ hoặc loại đặc thù có giá cao hơn, dao động 6-7 USD/kg (157.000-185.000 đồng/kg), thậm chí 10 USD/kg (263.000 đồng/kg).
Hạt vải khô
Năm 2020, Theo thông tin từ Thương vụ Việt Nam tại Nhật Bản, các lô vải sang quốc gia này được đóng hộp nhỏ 200g với giá là 537 yên (tương đương hơn 110.000 đồng). Như vậy, ước chừng 1kg vải thiều Việt Nam được bán tại Nhật có giá lên đến hơn 500.000 đồng.
Không chỉ quả vải, mà điều bất ngờ là hạt vải cũng đóng gói bán với giá đắt. Trên trang thương mại điện tử Alibaba, một túi hạt vải khô có giá từ 5 đến 20 USD (tương đương khoảng 116.000 đến 460.000 đồng), tùy theo khối lượng từ 100 đến 500 gram. Theo đó, những công dụng được người bán đề cập đến là để làm đẹp, chăm sóc sức khỏe, dược liệu khô,…
Bên cạnh đó, trên nhiều trang bán hàng trực tuyến tại Nhật, 5 hạt vải khô có giá 150.000 đồng. Nghe đến đây chắc hẳn người Việt Nam nào cũng bất ngờ, thậm chí có phần nuối tiếc khi nhận ra từ trước đến nay, bản thân đã vứt đi cả một núi tiền mà không hề hay biết.
Các cuộc thảo luận về "thuyết không khí văn phòng" (office air theory) đang diễn ra trên nhiều nền tảng mạng xã hội, bắt nguồn từ loạt video triệu view của Noa Donlan, nữ nhân viên văn phòng tại Mỹ. Cô đăng nhiều bài chứng minh mình rời nhà với diện mạo chỉn chu, song đến giữa trưa, da bắt đầu khô, tóc bết dầu.
"Tình trạng này xuất hiện từ khi tôi làm việc toàn thời gian 4 năm trước", Donlan nói. Cô đã đổi công ty nhiều lần, sự xuống sắc vẫn tiếp diễn.
Chia sẻ của Donlan nhận sự đồng cảm của dân công sở. Nhiều người nói hệ thống điều hòa, máy sưởi và việc thiếu khí trời là thủ phạm làm suy giảm ngoại hình. Từ khóa "office air theory" lan truyền, đặt ra câu hỏi: Môi trường làm việc thực sự gây hại, hay chúng ta đang làm quá vấn đề?
Bác sĩ da liễu Hazal Jafari (Iran) xác nhận có cơ sở khoa học đằng sau trải nghiệm này. Độ ẩm thấp là nguyên nhân chính. Nó hút nước ra khỏi da, khiến da khô ráp và nhạy cảm hơn vào cuối ngày. Tuy nhiên, bà cho rằng việc đổ lỗi cho điều hòa gây mụn trứng cá hay viêm da là hơi cường điệu.
Chuyên gia chất lượng không khí trong nhà Glenn Gault (Mỹ) đồng tình với quan điểm trên. Ông cho biết môi trường văn phòng thường có cả ba yếu tố bất lợi: không khí khô, khả năng lọc kém và nồng độ carbon dioxide (CO2) cao. Độ ẩm thường xuyên ở mức thấp 20-30%, trong khi chỉ số CO2 từ 800 đến 1.200 ppm (mức lý tưởng là dưới 800 ppm).
Ông Gault cũng chỉ ra một tác nhân thường bị bỏ qua là các hợp chất hữu cơ dễ bay hơi (VOC). Các văn phòng thường dùng vật liệu như gỗ ép hoặc hóa chất tẩy rửa mạnh để khử khuẩn không gian chung, từ đó giải phóng lượng lớn VOC gây khô da, đỏ mắt.
5 cách đối phó với "không khí văn phòng"
Để duy trì vẻ ngoài tươi tắn đến 17h, Rhysa Phommachanh, chuyên gia chăm sóc da tại Landys Chemist (Anh), gợi ý các giải pháp:
Cấp ẩm thường xuyên: Không khí khô làm mất độ ẩm tự nhiên. Hãy thoa kem dưỡng ẩm khi da còn hơi ẩm. Đặt một máy phun sương nhỏ trên bàn làm việc hoặc dùng xịt khoáng định kỳ.
Kiểm soát tóc xơ rối: Thoa một lượng nhỏ dầu argan hoặc serum vào đuôi tóc để tránh tích điện. Các kiểu tóc búi thấp hoặc tết cũng giúp bảo vệ nếp tóc suốt cả ngày.
Giữ lớp trang điểm: Sử dụng kem lót dưỡng ẩm, ưu tiên mỹ phẩm dạng kem thay vì dạng bột và kết thúc bằng xịt khóa nền để ngăn tình trạng mốc mặt (cakey) trong điều kiện khô hanh.
Chăm sóc môi và tay: Bôi kem dưỡng tay chứa ceramide và son dưỡng môi để củng cố hàng rào bảo vệ da, ngăn ngừa nứt nẻ.
Chọn trang phục thoáng khí: Các loại vải tự nhiên như cotton, lụa hoặc len giúp giảm tĩnh điện và giúp cơ thể dễ thở hơn.
"Một chút độ ẩm, không khí sạch hơn quanh bàn làm việc và những lúc nghỉ giải lao để hít thở khí trời sẽ mang lại hiệu quả lớn. Đôi khi không phải khuôn mặt bạn đang thay đổi, mà chính là không khí xung quanh bạn", ông Gault nhấn mạnh.