Đứng trước ngưỡng cửa đại học, bao nỗi lo đè nặng cậu học trò mồ côi cha mẹ, khốn khó.
Ngày 1.7 vừa qua, trong khi bạn bè háo hức tra điểm thi tốt nghiệp cùng gia đình, tại một xí nghiệp về điện tử ở Bàu Bàng, Bình Dương cũ (nay là TP.HCM), cậu học trò Lê Trí Thành (cựu học sinh lớp 12T2 Trường THPT Dầu Tiếng) lặng lẽ xin quản lý cho nghỉ vài phút để kịp xem kết quả chặng đường 12 năm học của mình.
Kết quả dù không được như kỳ vọng nhưng cũng khả quan để Thành có thể thực hiện ước mơ học ngành kỹ thuật ô tô của Trường ĐH Giao thông vận tải TP.HCM.
Xem kết quả xong, chưa kịp nghĩ ngợi thêm gì, cậu học trò ấy lại quay về với guồng quay công việc vì kế sinh nhai và cũng vì ước mơ học đại học ở phía trước.
Ngày thi tốt nghiệp THPT vừa kết thúc, tôi phải đến gặp Thành ngay, vì sau hôm đó, cậu học trò phải khăn gói đi làm công nhân. Em không dám cho bản thân một ngày nghỉ ngơi. Vì chậm một ngày, em sợ mất đi cơ hội kiếm thêm một ít tiền dành dụm cho chặng đường học đại học phía trước. Dẫu biết rằng một ngày lương công nhân ít ỏi, chẳng thấm được gì so với kinh phí quá lớn khi vào giảng đường, nhưng em vẫn cố gắng, vẫn nỗ lực như để níu giữ những tia hy vọng nhỏ nhoi; nhỏ đến mức tưởng chừng như vô vọng.
Trong căn nhà tình thương nằm khuất sau những cánh rừng cao su bạt ngàn ở ấp Định Phước, xã Thanh An, TP.HCM (H.Dầu Tiếng, tỉnh Bình Dương cũ), bên cạnh bàn thờ của ba mẹ, Thành kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời đầy thử thách của mình.
Thành bắt đầu câu chuyện từ những tháng ngày tuổi thơ, khi ấy ba mẹ Thành đều làm công nhân, cuộc sống dẫu khó khăn nhưng em được sống trọn trong tình yêu thương của cả ba lẫn mẹ. Năm Thành 3 tuổi, ba lâm bệnh nặng và qua đời. Cuộc đời nhiều sóng gió của cậu học trò cũng bắt đầu từ đó.
Sau khi chồng mất, mẹ Thành đi cạo mủ cao su thuê, được khoảng 5 năm, thấy không đủ để nuôi con ăn học, mẹ dẫn Thành đến Tây Ninh thuê trọ và đi làm công nhân cho công ty về giày thể thao.
Những ngày đi làm, mẹ Thành đã phải thường xuyên tăng ca vì muốn có thêm thu nhập trang trải cuộc sống. Cũng chính vì thế, sức khỏe bà ngày càng bị ảnh hưởng nhưng lại giấu không cho Thành biết. Bữa cơm hằng ngày mẹ vẫn nấu đầy đủ để con có đủ sức đi học, còn phần mình, mẹ Thành chỉ ăn cơm với nước tương. Ngày đó, mẹ luôn nói với Thành rằng chỉ thích ăn như vậy, nhưng sau này, cậu học trò mới biết vì mẹ bệnh nên ăn không ngon miệng, và cũng vì muốn tiết kiệm một khoản tiền cho con nếu chẳng may mình có chuyện gì bất trắc.
Và rồi những ngày đau thương không lối thoát cũng đã đến với 2 mẹ con. Mẹ Thành trở bệnh nặng, được đưa đi bệnh viện và phát hiện bị u não. Sau hơn một năm chống chọi với bệnh tật, tháng 4.2024, mẹ Thành ra đi mãi mãi để lại cậu học trò bơ vơ chóng chọi với cuộc đời.
“Ngồi trên xe cấp cứu về nhà, em cứ gọi “mẹ ơi, mẹ ơi” nhưng không còn được nghe tiếng mẹ đáp lại. Em gào khóc”, Thành nhớ lại giây phút tuyệt vọng nhất cuộc đời, cũng là lần đầu tiên em đã khóc nhiều đến như vậy sau bao năm cố rắn rỏi để cùng mẹ vượt bão giông.
Ngày đưa mẹ trở về, căn nhà vách đất cũ của ngoại ở quê (ấp Định Phước) đã xuống cấp trầm trọng. Thành kể khi ấy do nhà vách đất nên mưa, ngập và sập; 4 vách còn có 2 vách, một vách phía trước, và bên hông dựng tạm bằng mấy tấm tôn.
Sau đám tang khoảng nửa năm, Hội Phụ nữ của xã vận động nhà hảo tâm xây cho Thành căn nhà tình thương. Căn nhà giờ đây đã kiên cố hơn, nhưng lại trống trải vô cùng. Mỗi ngày, sau giờ học, Thành thui thủi một mình lo hương khói cho ba mẹ.
Ông Vũ Duy Thanh, Trưởng ấp Định Phước, xã Thanh An, TP.HCM, xót xa khi nhắc đến cậu học trò mồ côi Lê Trí Thành. Ông Thanh nói: “Hoàn cảnh của Thành đặc biệt khó khăn. Lúc mẹ Thành mất, căn nhà hư hỏng nặng còn không có chỗ để quan tài. Năm rồi xã vận động các nhà hảo tâm xây dựng được căn nhà tình thương. Ban lãnh đạo có phân công Chi hội Phụ nữ đỡ đầu để lo cho Thành ở bậc phổ thông, nhưng đến đại học, chính quyền địa phương mong sao các nhà hảo tâm có thể hỗ trợ để Thành sớm mở được con đường tương lai”.
Nỗi đau mất mẹ cùng những bất định về tương lai đã có lúc khiến Thành muốn dừng lại. “Khi đó em tính nghỉ học, vì nghĩ không còn khả năng để học tiếp. Nhưng cậu Tư và mọi người động viên vì giờ bỏ ngang thì mai mốt làm công nhân sẽ rất vất vả. Hơn nữa, nhớ đến mẹ, em càng không thể bỏ cuộc. Mẹ từng nói: giờ mẹ đã vất vả rồi, ráng lo cho con học đến nơi đến chốn, mai mốt về nuôi lại mẹ. Nhưng chưa kịp nuôi thì mẹ đã mất…”, Thành kể, ánh mắt hiện rõ những nỗi đau mà lâu nay em cố giấu thật sâu để gắng gượng bước tiếp.
Sự kỳ vọng của mẹ ngày nào là động lực để Thành không từ bỏ. Từ đó, cứ nghỉ hè là em lại đi làm thêm để có tiền trang trải cuộc sống. Bên cạnh đó, nhờ những khoản hỗ trợ học phí và học bổng dành cho học sinh khó khăn từ nhà trường, Thành cũng đã vượt qua những năm tháng THPT.
Hiện nay, Thành nuôi ước mơ vào giảng đường đại học, nhưng chưa một khoảnh khắc nào là em ngừng lo cho chặng đường phía trước.
Tìm hiểu về học phí đại học, Thành biết điều đó là quá sức với mình nhưng em vẫn không bỏ cuộc. Vì hơn ai hết, Thành biết rằng chặng đường 12 năm học đã qua không hề dễ dàng. Để đi đến được ngày hôm nay mẹ đã đổi bằng cả những đêm tăng ca triền miên dẫn đến kiệt sức, và cả những giọt nước mắt khổ đau nhưng cố nuốt ngược vào trong để không gục ngã của bản thân.
Thành sẽ không bỏ cuộc, nhưng cuộc đời này liệu có một lần nữa thử thách em? Câu hỏi cứ day dứt trong tôi khi rời khỏi căn nhà tình thương của em để đi về. Trên con đường tối mịt mùng vì mây đen kéo đến trong những tán rừng cao su bạt ngàn, tôi nghĩ về chặng đường cậu học trò Lê Trí Thành đã đi suốt mười mấy năm qua. Trên những con đường rừng cao su ấy, dẫu trời có không âm u, tia nắng dường như cũng không lọt được đến mặt người; và giờ đây, 13 tiếng đồng hồ mỗi ngày cặm cụi tăng ca trong xí nghiệp cũng không thấy được ánh sáng mặt trời, nhưng em vẫn đang nỗ lực để đi tìm một tia sáng cho tương lai của mình.
Em mơ về giảng đường đại học, dẫu rằng sẽ có thể đứt gánh bất cứ lúc nào khi chặng đường gập ghềnh phía trước vẫn chỉ mình em bước đi.
Trong thời gian đi học thạc sĩ, cuối tuần nào cũng vậy, anh Nguyễn Quốc Nghĩa (28 tuổi) lại chạy xe hơn 70 km để đưa vợ là chị Đào Trà My (26 tuổi), cùng ngụ Hà Nội, đến lớp học rồi chờ đón về. Với đôi vợ chồng trẻ, đó không phải sự hy sinh mà là cách cả hai cùng nhau bước tiếp trên hành trình trưởng thành sau khi kết hôn.
Về chung một nhà năm 2025, không lâu sau hai vợ chồng đón con đầu lòng. Chị My kể cuộc sống đảo lộn khi cùng lúc phải thích nghi với vai trò mới, chăm con nhỏ và cân bằng công việc. Trong khoảng thời gian ấy, chị vẫn quyết tâm hoàn thành chương trình thạc sĩ.
Điều khiến chị nhớ nhất không phải ngày nhận tấm bằng thạc sĩ mà là những chuyến xe đều đặn của chồng. Chị tâm sự: "Cuối tuần nào anh ấy cũng chở mình đi học; mưa hay nắng đều vậy, chưa bao giờ để mình tự đi. Có lẽ điều hạnh phúc nhất không phải là tấm bằng, mà là luôn có người âm thầm đứng phía sau ủng hộ mình".
Còn Nghĩa thì cho rằng khi vợ quyết định học tiếp, anh chưa từng nghĩ đó là gánh nặng của gia đình. "Nhìn thấy vợ cố gắng mỗi ngày cũng trở thành động lực để mình tiếp tục học lên. Vợ nhận bằng thạc sĩ trước, năm sau đến lượt mình. Với mình, một cuộc hôn nhân hạnh phúc là khi cả hai cùng đồng hành để trở thành phiên bản tốt hơn", anh chia sẻ.
Trong gia đình nhỏ này, sự đồng hành không chỉ nằm ở những quyết định lớn mà còn hiện diện trong từng việc rất đời thường. Chị My kể dù công việc bận rộn, chồng vẫn chủ động giặt giũ, dọn dẹp, chơi với con để vợ có thời gian nghỉ ngơi. Ngược lại, những hôm chồng bận, chị lại chủ động quán xuyến nhiều việc hơn.
Yêu nhau từ thời sinh viên, đến năm 2018, anh Nguyễn Bùi Duy Nguyên (36 tuổi) và chị Thạch Lê Phương Thảo (36 tuổi), cùng ngụ Đà Lạt (Lâm Đồng), chính thức về chung một nhà.
Là những người trẻ có công việc riêng để theo đuổi, cả hai đều có những khoảng thời gian bận rộn. Anh Nguyên kể có lúc công việc khiến hai vợ chồng trở về nhà khi trời đã tối muộn, ai cũng mệt mỏi sau một ngày dài. Chính vì vậy, họ thống nhất với nhau một quy ước rất đơn giản: khi bước qua cánh cửa nhà, công việc sẽ tạm gác lại.
"Chúng tôi thường nói vui là về đến nhà thì tắt wifi. Tất nhiên không phải tắt mạng thật, mà là tắt những áp lực ngoài xã hội để dành thời gian cho gia đình. Có chuyện gì của công việc thì để sáng hôm sau giải quyết", anh Nguyên chia sẻ.
Theo chị Thảo, cuộc sống hôn nhân không phải lúc nào cũng êm đềm. Hai người vẫn có những lúc bất đồng quan điểm, thậm chí tranh cãi. Nhưng điều quan trọng là cả hai đều hiểu rằng mâu thuẫn không phải để phân định ai đúng, ai sai. "Có những lúc nóng giận, mình chọn im lặng một chút để cả hai bình tĩnh rồi mới ngồi nói chuyện. Vợ chồng nếu cứ cố thắng thua thì cuối cùng người thua lại chính là gia đình", chị nói.
Thay vì nghĩ rằng chỉ cần cố gắng kiếm tiền là đủ, anh Nguyên nhận ra sự có mặt của mình trong những khoảnh khắc đời thường cũng quan trọng không kém. "Có hôm chỉ cần cùng ăn cơm, cùng đi siêu thị hay đưa vợ đi dạo một lúc cũng khiến cả hai thấy được kết nối. Gia đình không chỉ cần người kiếm tiền mà còn cần người hiện diện", anh nói.
Kết hôn đúng thời điểm dịch Covid-19 bùng phát, vợ chồng anh Phạm Xuân Tòng (26 tuổi) và chị Nguyễn Thu Cúc (27 tuổi), cùng ngụ Hải Phòng (trước đây là Hải Dương), bắt đầu cuộc sống hôn nhân trong căn phòng trọ nhỏ với đủ nỗi lo cơm áo. Chị Cúc kể, lúc đó công việc của cả hai đều bị ảnh hưởng, thu nhập bấp bênh, có những tháng phải chắt chiu từng khoản chi để trang trải cuộc sống.
Nhìn lại quãng thời gian ấy, chị Cúc cho rằng khó khăn không khiến vợ chồng xa nhau hơn, mà ngược lại là cơ hội để cả hai học cách lắng nghe và đồng hành.
Với chị Cúc, giao tiếp là điều quan trọng nhất để giữ gìn hạnh phúc gia đình. "Mình luôn nói với chồng rằng phải biết lắng nghe bằng cả trái tim; nghe để hiểu, để cảm thông chứ không phải chỉ để phản biện. Sau mỗi ngày làm việc, hai vợ chồng đều cố gắng dành thời gian ngồi lại nói chuyện, có khi chỉ 15 - 20 phút thôi nhưng rất cần thiết", chị chia sẻ.
Ngoài việc trò chuyện mỗi ngày, gia đình nhỏ của anh Tòng còn có một thử thách rất đặc biệt. "Hai vợ chồng gọi vui là "KPI gia đình". Ở công ty ai cũng có chỉ tiêu công việc, còn KPI của gia đình là mỗi ngày đều phải dành thời gian cho nhau và cho con. Có thể là cùng ăn một bữa cơm, đưa con đi dạo hay chỉ đơn giản là ngồi uống với nhau một cốc trà sau khi con ngủ", chị Cúc kể.
Theo anh Tòng: "Nhiều người nghĩ là vợ chồng thì làm gì cho nhau cũng là điều hiển nhiên, nhưng mình lại nghĩ khác. Một câu "cảm ơn", một lời "hôm nay em vất vả rồi" hay "anh làm tốt lắm" tuy rất nhỏ nhưng khiến người kia biết rằng những cố gắng của mình được nhìn thấy và trân trọng.
Rạng sáng nay, thất bại 0-1 của Bồ Đào Nha trước Tây Ban Nha ở phút bù giờ đã khép lại giấc mơ chinh phục World Cup của Cristiano Ronaldo. Khi máy quay ghi lại hình ảnh siêu sao 41 tuổi lặng lẽ rời sân trong những giọt nước mắt, nhiều người hâm mộ cũng không giấu được sự nghẹn ngào.
Với các bạn trẻ, đây không chỉ là trận đấu cuối cùng của Ronaldo tại sân chơi bóng đá lớn nhất hành tinh, mà còn là lời khép lại của một chương ký ức gắn với cả thanh xuân của họ.
Theo dõi Cristiano Ronaldo từ khi còn là học sinh, Lâm Anh Tuấn (27 tuổi), Tổng giám đốc Công ty TNHH Financial Planner (Hà Nội), cho biết điều khiến bản thân xúc động sau trận đấu không phải là tỷ số, mà là cảm giác phải nói lời chia tay với một huyền thoại.
Tuấn kể bắt đầu hâm mộ Ronaldo từ khoảng năm 2008. Ban đầu, Tuấn bị chinh phục bởi những pha đi bóng, những cú sút uy lực và khả năng ghi bàn. Nhưng càng theo dõi lâu, điều khiến Tuấn ngưỡng mộ hơn cả lại là sự kỷ luật và ý chí không ngừng vượt qua giới hạn của bản thân.
"Ronaldo cho mình thấy xuất phát điểm có thể khác nhau, nhưng nếu đủ nghiêm túc với mục tiêu, đủ kỷ luật và không ngừng nỗ lực thì con người hoàn toàn có thể chạm đến những điều tưởng như không thể. Với mình, anh không chỉ là một cầu thủ, mà còn là biểu tượng của sự bền bỉ và khát vọng vươn lên", Tuấn chia sẻ.
Nam doanh nhân thừa nhận cảm giác đầu tiên sau tiếng còi mãn cuộc là nghẹn ngào. "Không hẳn vì đội tuyển thua, mà vì mình nhận ra một phần tuổi trẻ cũng đang khép lại. Thế hệ 9X như mình đã lớn lên cùng Ronaldo qua những đêm thức khuya xem Champions League, EURO rồi World Cup. Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, mình không còn nghĩ nhiều đến tỷ số nữa, chỉ nghĩ rằng hành trình World Cup của Ronaldo đã thật sự kết thúc”, Tuấn chia sẻ.
Nam thanh niên cho biết thêm điều đáng tiếc nhất không phải là thất bại của Bồ Đào Nha, bởi thắng thua luôn là một phần của thể thao, mà là từ nay World Cup sẽ không còn hình ảnh Ronaldo bước ra từ đường hầm với tấm băng đội trưởng trên tay. “Sau này vẫn sẽ có những ngôi sao mới, nhưng cảm giác chờ đợi Ronaldo thi đấu sẽ chỉ còn là ký ức", Tuấn nói.
Là người theo dõi Cristiano Ronaldo gần 20 năm, anh Nguyễn Văn Quốc (32 tuổi), CEO & Founder Công ty TNHH thiết kế và xây dựng Mori Homes (TP.HCM), cho biết bản thân từng nghĩ sẽ đủ bình tĩnh khi ngày thần tượng nói lời chia tay World Cup đến. Thế nhưng, khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, anh vẫn không khỏi nghẹn ngào.
"Tôi không buồn chỉ vì Ronaldo lỡ hẹn với chiếc cúp vàng World Cup, mà buồn vì từ khoảnh khắc ấy, một chương rất đẹp của bóng đá mang tên Cristiano Ronaldo cũng chính thức khép lại", anh chia sẻ.
Theo anh Quốc, bản thân chưa từng là fan trung thành của một câu lạc bộ nào, mà chỉ lặng lẽ theo dõi Ronaldo. Từ Manchester United, Real Madrid, Juventus đến khi anh trở lại nước Anh hay chuyển sang thi đấu ở một môi trường mới, anh Quốc đều dõi theo từng trận đấu của thần tượng.
"Gần 20 năm qua, tôi lớn lên cùng những cú sút phạt, những pha bật nhảy đánh đầu, tiếng hô 'Siuuu' và cả những lần Ronaldo gục ngã rồi mạnh mẽ đứng dậy. Có những mùa giải anh không giành danh hiệu, nhưng chỉ cần biết anh vẫn còn chiến đấu, tôi vẫn tin ngày mai sẽ khác. Có lẽ đó không còn đơn thuần là sự hâm mộ, mà đã trở thành một phần thanh xuân của mình. Tôi từng hy vọng World Cup 2026 sẽ là cái kết đẹp nhất dành cho Ronaldo, nhưng bóng đá luôn có những điều dang dở. Có thể lịch sử sẽ nhớ rằng anh chưa từng vô địch World Cup, nhưng thanh xuân của tôi sẽ luôn nhớ rằng mình đã may mắn được sống trong kỷ nguyên của Cristiano Ronaldo", anh Quốc bày tỏ.
Ngay sau trận đấu, anh Lý Nguyên Tích (36 tuổi, ngụ P.Hải Vân, TP. Đà Nẵng), thường được biết đến với tên gọi Bảo Lee, cũng trải lòng trên trang cá nhân để tạm biệt thần tượng. "Tôi biết trước sau gì ngày này cũng sẽ đến, nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác buồn. Tựa như một phần thanh xuân với biết bao ký ức từ thời niên thiếu cũng đang dần khép lại. Đây không chỉ là một trận thua, mà là khoảnh khắc nhận ra một chương rất dài trong tuổi trẻ của mình đã đi đến hồi kết", anh chia sẻ.
Theo anh Tích, điều khiến anh ngưỡng mộ Ronaldo chưa bao giờ chỉ là những bàn thắng hay danh hiệu, mà còn là tinh thần kỷ luật và ý chí không bỏ cuộc.
"Có lẽ hình ảnh khiến tôi xúc động nhất không phải lúc anh nâng cao những chiếc cúp, mà là những lần thất bại rồi lại đứng dậy. Chiến thắng có thể tạo nên một huyền thoại, nhưng cách đối diện với thất bại mới tạo nên giá trị của một con người. Rồi sẽ có những ngôi sao mới, những kỷ lục mới và những thần tượng mới. Nhưng sẽ không còn một Cristiano Ronaldo thứ hai. Có những cầu thủ đi vào lịch sử bằng danh hiệu, có những cầu thủ đi vào lịch sử bằng cảm xúc. Ronaldo may mắn là người mang theo cả hai", anh Tích chia sẻ.
Cùng chung cảm xúc, Đặng Anh Nhật, sinh viên năm cuối Trường ĐH Công nghệ TP.HCM, cho biết đây là kỳ World Cup thứ ba nam sinh theo dõi Ronaldo thi đấu.
"Khi thấy anh bật khóc rời sân mình cũng đã khóc theo. Dù lần này Ronaldo không còn ở phong độ đỉnh cao, với mình anh vẫn luôn là thần tượng. Khi anh chia tay World Cup, mình thấy rất buồn. Có lẽ từ bây giờ, World Cup với mình sẽ bớt hấp dẫn hơn vì sẽ không còn cảm giác háo hức chờ đến trận đấu có Ronaldo ra sân", Nhật bày tỏ.
Nhân dịp 85 năm Ngày thành lập Đội TNTP Hồ Chí Minh (15.5.1941 - 15.5.2026), Đoàn Thanh niên - Hội đồng Đội phường Đống Đa (Hà Nội) đã tổ chức chuyến tàu di sản đặc biệt với chủ đề "Hành trình 85 năm: Tre bền - Măng vươn".
Chia sẻ về hành trình, chị Nguyễn Mai Anh, Bí thư Đoàn Thanh niên, Chủ tịch Hội đồng Đội phường Đống Đa, cho biết: "Tre bền" tượng trưng cho gốc rễ, bản lĩnh và sự kết nối của thế hệ những "búp tre", những "cây tre già"; trong khi đó, "Măng vươn" chính là sự vươn lên, khát vọng trưởng thành và niềm tin đặt vào thế hệ măng non tương lai.
"Hành trình được kỳ vọng sẽ làm trọn vẹn nhiệm vụ kể lại những câu chuyện lịch sử của thế hệ đi trước, từ đó tiếp thêm nhiệt huyết, truyền thêm ngọn lửa tự hào để những búp măng tiếp tục vươn lên và phát triển toàn diện", chị Mai Anh nói.
Khác với những chuyến tàu thông thường, tàu Hà Nội 5 Cửa Ô mang đến một hành trình đặc biệt. Chuyến tàu được thiết kế riêng với những chặng, những câu chuyện về lịch sử hình thành và phát triển của tổ chức Đội TNTP Hồ Chí Minh.
Điểm nhấn đặc biệt của hành trình là sự đồng hành của Nhà giáo nhân dân, Anh hùng Lao động Nguyễn Đức Thìn "cha đẻ" của phong trào "Nghìn việc tốt". Trên chuyến tàu đưa các em về với miền di sản Bắc Ninh, quê hương của những thiếu niên du kích Đình Bảng kiên cường, ông đã có những phút giây giao lưu, kể chuyện đầy xúc động.
Năm nay đã 86 tuổi và Đội Thiếu niên du kích Đình Bảng năm xưa chỉ còn lại 15 người, Nhà giáo nhân dân Nguyễn Đức Thìn chia sẻ ông và các đồng đội vẫn luôn mang trong mình nhiệt huyết.
"Chúng tôi còn sống, cũng còn ước mơ, còn khát vọng, còn làm việc. Vì vậy, tôi cũng như các anh chị đội viên cũ, những ai đang còn sống bây giờ đều làm phụ trách Đội. Tức là các anh ấy vẫn mang chiếc khăn quàng đỏ, màu cờ cách mạng thấm vào trong tim để đến sinh hoạt với thiếu nhi", Nhà giáo nhân dân Nguyễn Đức Thìn nói.
Trên đường đi, những đôi mắt lấp lánh của thiếu nhi phường Đống Đa chăm chú theo dõi, lắng nghe những mẩu chuyện về Đội Thiếu niên du kích Đình Bảng năm xưa, về sự ra đời của phong trào "Nghìn việc tốt", cùng những mảng ký ức tự hào về truyền thống của Đội TNTP Hồ Chí Minh… Các em háo hức tranh phần trả lời câu hỏi hóc búa đến từ ban tổ chức.
Cũng trong hành trình này, đoàn đại biểu đã tham gia lễ dâng hương, báo công tại Đền Đô (tỉnh Bắc Ninh), lắng nghe tích Chiếu dời đô và tự tay trải nghiệm các di sản văn hóa như làm bánh xu xuê, xem vẽ tranh Đông Hồ, viết thư pháp… Từ đó đã truyền vào các em thiếu nhi tình yêu lịch sử, văn hóa của dân tộc.
Trên đường về, một không gian văn hóa "có 1 không 2" được tổ chức với một sân khấu ngay trên tàu - nơi các nhạc sĩ và các anh chị phụ trách Đội say sưa bắt nhịp và thiếu nhi say sưa hát - những bài hát mà ai đã từng đeo khăn quàng đỏ chắc hẳn đều nằm lòng.
Bạn Bùi Thị Ngọc Ánh, học sinh Trường THCS Quang Trung, bày tỏ mong muốn được học hỏi thêm nhiều giá trị từ cha ông truyền lại, đồng thời vô cùng tự hào khi được ngồi trên chuyến tàu mang đậm bản sắc Việt Nam cùng những nét văn hóa đặc trưng của dân tộc.